Category Archives: trà đàm

Khổng tử dạy ba niềm vui – Confucius taught three joys

Chào anh chị em,

Đoạn đầu tiên trong Luận Ngữ (Đoạn I.1, Chương I – Học Nhi) nói về ba niềm vui Đức Khổng Tử dạy:

Tử viết: “Học nhi thời tập chi, bất diệc duyệt hồ?
Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ?
Nhân bất tri nhi bất uấn, bất diệc quân tử hồ?”

Nghĩa là:

Khổng tử nói: “Học mà mỗi buổi tập, chẳng cũng thích ư?
Có bạn từ phương xa đến, chẳng cũng vui ư?
Người không hiểu, mình không giận, chẳng cũng quân tử ư?”

Continue reading Khổng tử dạy ba niềm vui – Confucius taught three joys

Nên có một chút máu hài – We should have a sense of humor

Chào anh chị em,

Cuộc đời thường nhiều stress, và nhiều lý do để làm ta stressed. Sống khô khan quá thường tạo nên stress và giữ stress trong lòng. Có một chút máu hài có thể làm đời sống bạn dễ hơn, thân thiện hơn, thoải mái hơn, và mạnh khỏe hơn rất nhiều.

Chúng ta thường thấy tượng “Ông Phật Cười Di Lặc,” người béo tốt, cười toe toét, với 6 thằng giặc nhóc tì (lục tặc: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) đã được Phật Di Lặc thuần hóa, bò chơi trên người Phật.

300
Phật Di Lặc, Hotei

Cười là an lạc, hạnh phúc, Thiền, Tỉnh thức.

Continue reading Nên có một chút máu hài – We should have a sense of humor

Bất chiến tự nhiên thành – Succeeding naturally without fighting

Chào anh chị em,

Khi nói đến câu “Bất chiến tự nhiên thành” người ta hay nói đến Tôn Vũ và Tôn Tử Binh Pháp của ông, và trích dẫn đoạn có lẽ là nổi tiếng nhất, ở Chương 3, Mưu Công: “Bách chiến bách thắng cũng chưa phải cách sáng suốt trong sự sáng suốt. Không cần đánh mà làm kẻ địch khuất phục mới gọi là sáng suốt nhất trong sự sáng suốt. Cho nên thượng sách trong việc dùng binh là lấy mưu lược để thắng địch, kế đó là thắng địch bằng ngoại giao, kế nữa là dùng binh thắng địch, hạ sách là tấn công thành trì.”

“Không cần đánh mà làm cho kẻ khuất phục địch mới gọi lá sáng suốt nhất.” Chữ “đánh” trong câu này có nghĩa là không xua quân ra chém nhau chí chóe, nhưng thực sự là vẫn “đánh nhau” bằng mưu lược – lừa đảo, hư hư thực thực – hay ngoại giao. Continue reading Bất chiến tự nhiên thành – Succeeding naturally without fighting

Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc – Knowing enough is enough, waiting for enough when will it be enough

Chào anh chị em,

Hai câu của Nguyễn Công Trứ mà hầu như mọi chúng ta đều quen thuộc:

Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc
Tri nhàn tiện nhà đãi nhàn hà thời

Biết đủ thì đủ, đợi đủ bao giờ đủ
Biết nhàn thì nhàn, đợi nhàn bao giờ nhàn

Knowing enough is eough, waiting for enough when will it be enough?
Knowing leisure is leisure, waiting for leisure when will it be leisure?

Đây là hai câu trong bài Chữ Nhàn của Nguyễn Công Trứ. Continue reading Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc – Knowing enough is enough, waiting for enough when will it be enough

Một dân tộc hợp nhất – A nation united

Chào các anh chị em
(Đặc biệt là các anh chị em trong giới lãnh đạo),

Chiến tranh đã xong hơn nửa thế kỷ rồi. Hiến Pháp Việt Nam (2013), Điều 18 quy định:

Điều 18

1. Người Việt Nam định cư ở nước ngoài là bộ phận không tách rời của cộng đồng dân tộc Việt Nam.

2. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam khuyến khích và tạo điều kiện để người Việt Nam định cư ở nước ngoài giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam, giữ quan hệ gắn bó với gia đình và quê hương, góp phần xây dựng quê hương, đất nước.

Continue reading Một dân tộc hợp nhất – A nation united

Tự kiêu – Arrogance

Chào anh chi em,

Tự kiêu là tội đầu tiên trong Bảy Mối Tội Đầu trong giáo lý Kitô giáo (Chính thống giáo, Công giáo, Tin Lành). Tự kiêu cũng là một khía cạnh của chấp ngã (attchment to self) -đầu mối của mọi tội lỗi và đau khổ, theo Phật pháp. Continue reading Tự kiêu – Arrogance

Tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư – Three person walking together, of course there is my teacher among them

Chào anh chị em,

Đó là lời Khổng Tử dạy: “Ba người cùng đi, tất nhiên có thầy tôi trong đó.” Nghĩa là, trung bình trong bất kỳ ba người nào, sẽ có một người đáng là thầy tôi. Đó là nói về tính khiêm cung và hiếu học của Khổng Tử, một vị thầy rất lớn của thế giới.

Thật ra chúng ta có thể học mọi thứ từ thiên nhiên, nghĩa là thế giới thiên nhiên quanh ta. Đó là Giáo pháp thiên nhiên. Continue reading Tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư – Three person walking together, of course there is my teacher among them

Đọc – Reading

Chào anh chị em,

Các bạn đọc đủ thứ trên Internet ngày nay. Đó là nơi các bạn thu thập kiến thức. Nhưng hình như rất nhiều người đọc mà chẳng thu thập được gì. Tại sao?

Vì thiên hạ chỉ chú ý đến điều gì mình thích – thích bài nào thì để ý và “like” bài đó. Bài nào không bùi tai, thì lờ. Nhưng nếu bạn chỉ chú ý đến điều gì bạn thích, thì bạn học được gì? Điều gì chúng ta thích, luôn là điều ta đã biết rồi. Ví dụ, nếu bạn thích các bài nói về mắm nêm, có nghĩa là bạn đã biết mắm nêm và thich mắm nêm. Nhưng bạn ghét mắm ruốc vì lý do gì đó (có thể vì bạn ghét người Huế chẳng hạn) và chẳng biết gì về măm ruốc, thì những bài nói về mắm ruốc bạn không đọc, và do đó không biêt gì về mắm ruốc cả đời. Continue reading Đọc – Reading

Xin lỗi – Apology

Chào anh chị em,

Người Việt mình kỵ xin lỗi. Không ai xin lỗi ai, ngoại trừ thầy cô thường xuyên bắt học trò xin lỗi khi trò làm sai. Ngoài ra thì không ai xin lỗi ai. Mình không nhớ trong cả đời mình một người bạn nào, một người thân nào, một người chỉ huy nào, bất kì một người nào, dù chỉ một người thôi, đã xin lỗi mình bao giờ. Continue reading Xin lỗi – Apology

Lục Vân Tiên

Chào các bạn,

Lục Vân Tiên là một bản trường thi dài 2082 câu thơ lục bát (xê xích vài câu tuy theo phiên bản, vì có nhiều phiên bản hơi khác nhau một chút, nói về Lục Vân Tiên tài giỏi, với đời sống nghĩa khí, trung trực, cứu người, bảo vệ người, bảo vệ tổ quốc, và người yêu và (sau đó thành vợ) hiền lành, chung thủy. Cả hai đều là người thiện lành, nên được Phật Bà Quan Âm và Trời hỗ trợ qua nhiều giai đoạn gian nan.

Lục Vân Tiên (chữ Nôm: 蓼雲仙) do Nguyễn Đình Chiểu (Đồ Chiểu) sáng tác bằng chữ Nôm vào đầu những năm 50 của thế kỷ 19. Đây là một trong những sáng tác có vị trí cao của văn học Việt Nam. Bản chữ Quốc ngữ lần đầu tiên được in chung với bản dịch tiếng Pháp của Abel des Michels với tiêu đề Lục Vân Tiên ca diễn: les poèmes de l’Annam xuất bản năm 1883 tại Paris.
(Source).

Continue reading Lục Vân Tiên

Trăm hay không bằng tay quen – Nói nhiều không bằng quen làm

Chào anh chị em,

Nhiều người giải thích rằng “Trăm hay không bằng tay quen” có nghĩa là biết hàng trăm lý thuyết không bằng thạo việc, thực hành giỏi. Tuy nhiên, mình đã đọc lâu rồi một giải thích về ngôn ngữ hợp lý hơn, mà nay mình gặp lại trên trang Facebook Tiếng Việt Giàu Đẹp:

““Đại Nam quốc âm tự vị” (tome II, 1896) của Huỳnh-Tịnh Paulus Của giảng ‘trăm’ là ‘nói trết trác, líu lo’. Ngoài ra, ‘Việt Nam tự điển’ của Khai Trí Tiến Đức (Hà Nội, 1931) cũng giảng ‘trăm’ là ‘nói líu-lo, dấp-dính’. Việt Nam tự điển của Lê văn Đức (Khai Trí, Sài Gòn, 1970), cũng khẳng định ‘trăm’ là ‘nói lăn-líu và tía-lia'”. Continue reading Trăm hay không bằng tay quen – Nói nhiều không bằng quen làm

Kiên trì – Persevering

Chào anh chị em,

Chúng ta đều đã biết kiên trì tập trung vào làm việc gì thì ta sẽ thành công việc đó. Nhưng có lẽ ít người nhận ra là kiên trì đòi hỏi bạn chấp nhận và vượt qua hàng lô “thất bại” trên đường đi. Chẳng có việc gì bạn làm mà không gặp trở ngại trên đường đi. Khi gặp trở ngại, nhiều người nghĩ rằng mình đang chọn sai đường, sai dự án, sai mục tiêu. Và họ bỏ mục tiêu cũ, đổi sang một mục tiêu mới. Và cứ thế loay hoay thay đổi cả đời. Kiến bò miệng cối, chẳng đi tới đâu. Continue reading Kiên trì – Persevering

Đức hạnh của con người – Human virtues

Chào anh chị em,

Mình nói thường xuyên về đức hạnh con người, cho đến nỗi các bạn có thể nghĩ rằng mình là một ông thầy tu ngớ ngẩn chẳng hiểu gì về cuộc đời thực tế, hay là một đĩa hát hỏng cứ lập đi lập lại một đoạn đĩa. Nhưng các bạn biết không, mình dạy học từ năm 8 tuổi (dạy các em trong nhà), đến cấp 3 và đại học thì kèm cho các bạn cùng lớp, và sau đó thì bảo trợ các sinh viên thạc sĩ và tiến sĩ theo mình trong các vấn đề lớn của đất nước và thế giới. Nghĩa là mình có rất nhiều kinh nghiệm dạy học. Và điều quan trọng số một của dạy học là bạn (thầy) phải lập đi lập lại điều bạn dạy như một đĩa hát đã bị hỏng. Không có cách số hai.

Các bạn, không có gì quan trọng cho chính bạn, gia đình bạn, quốc gia bạn, và thế giới này, bằng đức hạnh của bạn. Không có gì quan trọng ngoài đức hạnh. Không có đức hạnh thì luật cũng vô ích, công an vô ích, tòa án vô ích, lời Phật vô ích, lời Chúa vô ích, lời Trời cảnh báo vô ích… Continue reading Đức hạnh của con người – Human virtues

Kinh nghiệm – Experiences

Chào anh chị em,

Mọi người đều hiểu kinh nghiệm là quý. Nhưng đa số mọi người vẫn sai, vì nghĩ rằng những kinh nghiệm quý giá là kinh nghiệm thành công, mang vào cho mìnn cả lô tiền. Sai, những kinh nghiệm thất bại mới thật sự làm cho mình khôn ra và thông thái hơn, và thường là những thất bại sẽ giúp đưa mình đến thành công – thất bại là mẹ thành công. Cho nên hãy trân quý và vui vẻ mỗi kinh nghiệm “thất bại” của bạn y như kinh nghiệm “thành công”. Mọi kinh nghiệm đều quý giá. Continue reading Kinh nghiệm – Experiences

Học hành – Learning and doing

Chào anh chị em,

Trong tiếng Việt, hoc hành hay học tập luôn có chữ “học” đi trước và “hành” hay “tập” đi sau. Chính vì thế mà mọi người khi giải thích “học hành” luôn chia việc học hành thành 2 giai đoạn: học lý thuyết trước và thực hành sau. Đó là sai, vì mọi người đọc đều nghĩ là mình đã đọc vậy là minh đã học, đã hiểu, đã có trí tuệ, và chẳng cần hành.

Học và hành không phải là hai giai đoạn kế tiếp nhau, mà chỉ là một giai đoạn, và trong giai đoạn duy nhất đó “hành” chính là học – làm chính là học. Làm là cách duy nhất để học, kể cả để phát triển lý thuyết sau này. Continue reading Học hành – Learning and doing