Cuộc đời rối rắm

Chào các bạn,

Cuộc đời chúng ta rối rắm chẳng phải vì cuộc đời rối rắm, mà vì chúng ta luôn rối rắm trong đầu. Chúng ta luôn có nhiều câu hỏi, nhiều âu lo, nhiều vấn đề, và chúng ta cứ bám vào chúng như là bạn đang đi trong rừng và tay chân thì bám cứng vào gai góc cây cỏ trong rừng. Thế thì không rối rắm sao được.

Nếu tâm trí chúng ta không bám vào đâu, như người chết, thì đầu óc chúng ta sẽ tĩnh lặng và thanh tịnh. Hãy đọc lại truyền thiền “Câu trả lời của người chết” dưới đây:

Câu trả lời của người chết

Khi Mamiya, sau này là một giảng sư nổi tiếng, đến gặp thầy để nhận giáo huấn riêng, Mamiya được giao công án giải thích tiếng vỗ của một bàn tay.

Mamiya tập trung suy nghĩ vào điều gì có thể là tiếng vỗ của một bàn tay. “Con không tập luyện chuyên cần đủ,” thầy bảo Mamiya. “Con cứ bị vướng mắc vào thức ăn, tài sản, và cái tiếng đó . Con chết đi còn hơn. Như vậy sẽ giải quyết được vấn đề.”

Lần kế tiếp Mamiya vào gặp thầy và lại bị hỏi chỉ cho thầy tiếng vỗ của một bàn tay. Mamiya tức thì ngã lăn ra như là chết rồi.

“Đúng là con chết rồi,” thầy quan sát. “Nhưng vể tiếng vỗ đó thì sao?”

“Con vẫn chưa giải được,” Mamiya trả lời, ngước nhìn lên .

“Người chết không nói,” thầy bảo. “Đi ra!”

Bình:

• Đây là vướng mắc đầu tiên của Mamiya: “Mamiya tập trung suy nghĩ vào điều gì có thể là tiếng vỗ của một bàn tay.”

Như chúng ta đã thấy trong bài Tiếng vỗ của một bàn tay, mục đích của công án không phải là để tìm câu trả lời, mà là “để chận tâm trí không đi lang thang”. Cuối cùng là có được tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng, hoàn toàn trống không, “vô tâm”. Nếu tâm trí ta cứ vướng mắc với câu hỏi “Tiếng vỗ của một bàn tay là gì?” thì tâm trí không bao giờ tĩnh lặng được.

• Vì vậy cho nên thầy nói: “Con cứ bị vướng mắc vào thức ăn, tài sản, mọi thứ, và cái tiếng đó.”

Mọi người thường vướng mắc vào thức ăn, tài sản và mọi thứ khác . Mamiya đang vướng mắc vào “cái tiếng đó” hằng ngày. Vướng mắc vào một câu hỏi Thiền, hay bất kì giáo lý cao siêu nào, thì cũng chẳng khác gì vướng mắc vào những sở hữu vật thể. Vướng mắc là vướng mắc.

Ý thầy muốn nhắc là đừng vướng mắc vào câu hỏi đó.

• Thầy còn hướng dẫn xa hơn: “Con chết đi còn hơn. Như vậy sẽ giải quyết được vấn đề.” “Chết” tức là không suy nghĩ nữa, không có câu hỏi trong đầu nữa, không còn gì nữa. Nhưng trò vẫn không hiểu được.

Thầy phải nhắc khéo thêm lần nữa: “Người chết không nói”—tức là, không có câu hỏi, không có câu trả lời.

• Tâm rỗng lặng, vô tâm, là đích điểm cuối cùng. Không vướng mắc vào điều gì, vào câu hỏi nào, vào câu trả lời nào.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

Để đầu óc rỗng lặng như người chết thì hơi khó, nhưng đó là nguyên tắc để tâm trí tĩnh lặng. Chúng ta có thể có nhiều thứ đi ngang đầu ta, như mây qua trời. Nhưng hãy để cho chúng đến rồi đi tự nhiên. Đừng bám.

Chúc các bạn luôn tĩnh lặng.

Mến,

Hoành

© copyright 2021
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một bình luận về “Cuộc đời rối rắm”

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s