Nửa ly nước (tiếp theo)

Chào các bạn,

Trong bài Nửa ly nước, chúng ta có nói là nửa ly nước có thể nói là đầy nửa ly hay cạn nửa ly, đằng nào cũng đúng, muốn nói cách nào là do ta tự do lựa chọn tư duy và cách nói.

Chẳng chỉ là ly nước, bất kì điều gì ở đời cũng vậy. Mọi thứ ở đời đều là nửa ly nước. Bạn muốn nhìn mọi thứ một cách tích cực hay tiêu cực là do bạn chọn.

— Bạn thi hỏng: Có thêm một năm để ôn luyện căn bản và tìm hiểu chính mình.

— Bạn bị người yêu bỏ: Có thêm kinh nghiệm về tình yêu, và hy vọng cuộc tình sắp tới sẽ ít sóng gió hơn.

— Bạn bị đụng xe: May quá, chưa chết, mà lại có thêm kinh nghiệm lái xe.

— Thế giới nhiều cướp bóc quá: Nhưng đại đa số người trên thế giới không làm cướp.

— Người ta hời hợt quá: Có nhiều người mong người ta sâu đậm như mình đang mong.

— Cuộc đời buồn quá: Buồn vui tại tâm. Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. Người vui cảnh có buồn đâu bao giờ.

— Thấy mọi người tất bật trên đường phố khổ quá: Nếu thiên hạ khổ thì mình nên là Phật để giúp người ta bớt khổ.

— Mình khổ quá: Nếu mình biết cách tự vượt cái khổ trong tâm trí mình thì mình sẽ giúp được nghìn người vượt cái khổ trong tâm trí họ

Các bạn, nếu bạn biết tư duy tích cực, thì sẽ không có gì làm bạn có thể tiêu cực. Bạn chỉ cần biết cách tư duy. Trước nay bạn tư duy kiểu tự nhiên và không học võ—như người không học võ, đụng chuyện là quơ tay quơ chân bậy bạ như cào cào. Nếu bạn học võ, tay chân bạn sẽ biết chuyển động có bài bản khi đụng chuyện.

Tư duy cũng vậy. Trước nay bạn tư duy tự nhiên kiểu cào cào. Từ nay hãy có kỷ luật, tập nhìn TẤT CẢ mọi điều trên đời dưới một chiều hướng tích cực. Rồi bạn sẽ tạo ra năng lượng tích cực. Và năng lượng tích cực của bạn sẽ kéo nhiều điều tích cực đi vào đời bạn.

Bí quyết thành công chỉ có một: Tạo ra năng lượng tích cực.

Chúc các bạn một ngày tích cực.

Mến,

Hoành

© copyright 2012
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 16 thoughts on “Nửa ly nước (tiếp theo)”

  1. Dear Anh Hai

    Mỗi người đều có quyền “tự do lựa chọn tư duy và cách nói” và ai cũng hiểu tư duy góp phần quyết định chất lượng của cuộc sống mỗi người.

    Nó sẽ ảnh hưởng hoặc tốt hoặc xấu đến chúng ta tùy theo điểm phát xuất của nó thuộc loại tư duy nào.

    Và ai cũng hiểu cũng biết được tư duy tích cực chính là chìa khóa giúp chúng ta gặt hái được thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.

    Vậy tại sao mỗi khi phải đối diện với một biến cố, một sự cố, một con người… đôi khi mình lại bị chao đảo bị cám dỗ dữ dội giữa hai chọn lựa tích cực và tiêu cực vậy Anh Hai?

    Em M Lành

    Thích

  2. Chào Xuân Lành,

    Mình chao đảo mỗi khi đụng chuyện là vì hệ thần kinh mình đã được lập trình bao năm nay như thế–ai chạm tự ái thì nóng, và tìm cách choảng lại ngay. Nên bị ai chạm tự ái, thì hệ thần kinh cứ thế mà làm việc.

    Cho nên luyện tâm chính là luyện hệ thần kinh của mình–suy nghĩ kiểu mới để bớt bị tự ái, bớt tiêu cực… tập thiền để hệ thần kinh đằm xuống, ít nổi nóng, và dễ quản lý hơn… Yêu người để dẽ thông cảm và tha thứ…

    Đây là một tiến trình tự huấn luyện rất lâu. Nếu ta không quyết tâm thì cực kì khó.

    Nhưng kỹ thuật ta cần phải nhớ là chỉ tập trung vào điều tích cực và KHÔNG tập trung vào điều tiêu cực.

    — Không tập trung vào giảm tật nóng của mình, mà tập trung vào tăng tĩnh lặng của mình.

    –Không tập trung vào bệnh hay ganh tị của mình, mà tập trung vào yêu thương của mình.

    — Không tập trung vào bệnh nói đối của mình, mà tập trung vào ăn nói thành thật của mình.

    — Không tập trung vào những yếu đuối con người của mình, mà tập trung vào Phật tính, vào Thượng đế, trong mình.

    — Không tập trung vào cái nghèo của mình (nghèo tiền bạc, địa vị…) và tập trung vào cái giàu của mình (bạn bè, kiến thức, tư duy tích cực…)

    Đã thích bởi 1 người

  3. Ôi em thích cái comment của anh Hoành quá, chị Lành thật là biết cách hỏi,

    còn em thì tâm đắc câu này, “Bí quyết thành công chỉ có một: Tạo ra năng lượng tích cực.”
    bài nửa ly nước lần này nâng level lên một bậc mới há anh Hoành
    em cám ơn anh.

    Thích

  4. Hi Tâm,

    “Nửa ly nước” là bài đầu tiên anh viết, để khai trương ĐCN ngày 7 tháng 2 năm 2009.

    Gần 4 năm rồi, bây giờ anh viết bài “Nửa ly nước (tiếp theo)” là để cho các thầy cô, đai đen trở lên. Mong rằng các thầy cô nắm dược ý anh.

    Thích

  5. Em nhớ, lần đầu đọc về tư duy tích cực là đọc bài nửa li nước của anh Hoành. Tập luyện không dễ dàng. Đã có những lúc em nghĩ mình đã tốt hơn nhiều, nhưng khi gặp phải một số thất bại, mà thất bại chủ yếu trong việc làm chủ và tự quản lí mình em lại thêm phần tiêu cực hơn. Em biết là cần phải sống tích cực và cần phải giải phóng năng lượng tích cực của mình. Nhưng đôi lúc câu hỏi how cứ diễn ra. Chắc em cần đọc nhiều hơn và tìm hiểu nhiều hơn nữa.
    Cám ơn anh Hoành và các anh chị đã truyền năng lượng tích cực tới nhiều người.
    E.Huân

    Thích

  6. Hi Huanito,

    Em nói rất đúng. Anh dạy ju jitsu – nhu thuật, nhiều võ sinh nói chuyện rất ngon lành, cho đến khi thi đấu bị đánh tơi tả mới biết là mình yếu.

    Tôn tử, chiến lược gia số một của THẾ GIỚI, nói: “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”

    Nhưng làm sao để “biết người biết ta”.

    Nếu em biết ta thì em sẽ biết hơn 99% của người, vì người với ta khác nhau chưa đến 1%. Đó là bí quyết.

    Cho nên em hãy tập trung vào biết chính em. Đây là bí quyết. Các lãnh đạo lớn vẫn không biết chính miình và những ngu dốt của mình, cho nên Tổng thống Clinton làm điều ngu dốt vớí nàng Jessica Lewinsky, hay tướng Petreus và sex xì-căng-đan đang nóng hổi.

    Hãy biết mình. “Quán” chính mình thường xuyên.

    Quán chính mình thì sẽ thấy cái mạnh và cái yếu của mình. Nhưng đó là thấy thôi.

    Sau đó thì tập trung vào các điều tích cực, không tập trung vào các điều tiêu cực của mình.

    Thích

  7. Không biết với các cô chú bác như thế nào nhưng với cháu tự quản mình là rất khó ạ. Chắc tại từ bé tới lớn làm gì cũng lệ thuộc vào gia đình, thầy cô.

    Bây giờ vẫn thế, đôi khi có nhiều chuyện muốn suy nghĩ tích cực, ép mình phải suy nghĩ tích cực lên, hành động một cách tích cực nhưng năng lượng tiêu cực bên trong vẫn trỗi dậy và thường kết quả là dễ mất phương hướng giữa thực hiện hành vi cực kì tiêu cực như làm gì cố tình phá hỏng mọi thứ, trêu tức hoặc là thực hiện công chuyện của mình hoàn hảo. Cháu đoán hành động thể hiện suy nghĩ ạ.

    Chuyện này cháu thấy khá là khó chia sẻ với mọi người xung quanh nên nhân có bài viết về tư duy tích cực này cháu xin chia sẻ với cô chú một chút ạ.

    Thích

  8. Chào anh Hoành,

    Những bài viết của anh giúp em hiểu ra rất nhiều điều. Đọc những bài viết của anh em cảm thấy mình có thêm sức mạnh để đương đầu với những khó khăn trong cuộc sống.
    Em sẽ phấn đấu hơn, mạnh mẽ hơn nữa.
    Chúc anh một ngày vui vẻ ^^

    Thích

  9. Hi anh Hoành,
    Đọc đến từ “quán” thì em tìm hiểu đến link (http://thuvienhoasen.org/a8652/thien-quan-la-gi) này để đọc, em xin mạn phép được chia sẻ ạ.

    Phần thuyết giảng sau đây được trích ra từ một thời vấn đáp giữa đại sư Ajahn Chah và một nhóm học trò nói tiếng Anh tại tu viện Wat Gor Nork trong mùa kiết hạ năm 1979.

    Hỏi: Khi thầy dạy về giá trị thiền quán, có phải thầy đang nói về hành vi ngồi và suy nghĩ về các chủ đề đặc biệt – thí dụ như ba mươi hai cơ phận cơ thể?

    Trả lời: Không nhất thiết khi tâm thực sự vắng lặng. Khi sự vắng lặng đã được thiết lập đúng đắn, thì đề tài quán niệm đúng đắn trở thành hiển nhiên. Khi thiền quán là “Chân Thực” thì không có phân biệt vào chuyện “đúng” và “sai”… Bạn không cần ngồi đó, suy nghĩ: “Ô, cái này như thế đó, và cái đó như thế này”… Đó là hình thức thô sơ của thiền quán. Thiền quán không chỉ là chuyện suy nghĩ mà là cái chúng ta gọi là “thiền quán trong lặng lẽ”. Trong khi làm các việc [thời khóa] hàng ngày, chúng ta tỉnh thức khảo sát bản chất thực của hiện hữu xuyên qua so sánh. Đây là kiểu thô sơ của sự khảo sát, nhưng nó dẫn tới cái thực.

    Hỏi: Khi thầy nói về quán niệm thân và tâm, chúng con có thực sự sử dụng suy nghĩ hay không?

    Trả lời: Lúc khởi đầu, chúng ta cần sử dụng suy nghĩ, mặc dù sau đó chúng ta đi vượt qua nó. Khi chúng ta đang thiền quán chân thực, tất cả các suy nghĩ nhị nguyên đều ngưng bặt; cho dù chúng ta cần khảo sát một cách nhị nguyên để khởi đầu. Thực vậy, tất cả suy nghĩ và suy niệm đều sẽ ngưng bặt.

    Hỏi: Thầy nói rằng sẽ phải có đủ định lực (samadhi, tam muội, sự vắng lặng) để thiền quán. Vậy sự vắng lặng bao là nhiêu?

    Trả lời: Cần vắng lặng đủ để có sự hiện diện của tâm.

    Hỏi: Thầy có ý muốn nói là an trú với cái ở đây và bây giờ, không nghĩ ngợi gì về quá khứ và tương lai?

    Trả lời: Suy nghĩ về quá khứ và tương lai thì được chứ, nếu bạn hiểu những chuyện này thực sự là gì, nhưng bạn đừng để bị chúng chụp bắt lấy. Hãy đối xử với chúng y hệt như bạn đối xử với bất cứ gì khác. Khi bạn thấy suy nghĩ chỉ như là suy nghĩ thì đó là trí tuệ. Hãy nhận thức rằng tất cả chúng chỉ là cái gì đó sinh ra và sẽ biến đi. Hãy đơn giản thấy mọi thứ như chúng là – nó là cái mà nó là – tâm là tâm – nó không là bất cứ thứ gì hay bất cứ ai trong tự thể. Hạnh phúc chỉ là hạnh phúc, khổ đau chỉ là khổ đau… Khi bạn thấy như vậy, bạn sẽ vượt qua mọi ngờ vực.

    Hỏi: Con vẫn còn chưa hiểu. Có phải thiền quán chân thực là y hệt như suy nghĩ?

    Trả lời: Chúng ta sử dụng suy nghĩ như một công cụ, như hành vi để biết sự sinh khởi, bởi vì công năng của thiền quán thì ở trên và vượt qua tiến trình suy nghĩ; nó dẫn chúng ta tới chỗ không bị mê vọng bởi sự suy nghĩ. Bạn nhận ra rằng tất cả hành vi suy nghĩ chỉ là chuyển động của tâm, và cũng [nhận ra rằng] hành vi biết thì không sinh ra và không diệt đi. Bạn nghĩ gì về tất cả chuyển động này khi chúng ta gọi nó là “tâm” xuất phát ra. Điều chúng ta nói về cái gọi là tâm – tất cả các hành vi – chỉ là cái tâm của thói quen đời thường. Nó không phải chân tâm. Cái gọi là thật [chân] là cái ĐANG LÀ, nó không sinh khởi và không biến mất. Dù vậy, tìm cách hiểu những điều này chỉ bằng cách nói về chúng thì không xong đâu. Chúng ta cần thực sự khảo sát tính vô thường, tính bất như ý (khổ) và tính vô ngã; nghĩa là, chúng ta cần sử dụng suy nghĩ để quán niệm về bản chất của thực tại đời thường. Cái sẽ xuất sinh từ công việc đó chính là trí tuệ – và sự rỗng vắng không tánh. Ngay cả, cho dù vẫn còn hành vi suy nghĩ, về bản chất nó vẫn là rỗng lặng

    Hỏi: Làm cách nào chúng ta tới giai đọan này của chân tâm?

    Trả lời: Tất nhiên, việc bạn làm là với cái tâm mà bạn sẵn có. Hãy thấy rằng tất cả những gì sinh khởi đều bất định. Hãy thấy rằng thực sự không có chỗ nào để nắm giữ bất cứ thứ gì cả bởi nó đều rỗng vắng. Khi bạn thấy những thứ [niệm] sinh khởi trong tâm như chúng là chúng thì bạn sẽ không phải làm việc với sự suy nghĩ nữa. Bạn sẽ không ngờ vực tí nào nữa trong những chuyện này. Để nói về “chân tâm” và vân vân, có thể có một cách dùng tương đối để giúp chúng ta dễ hiểu. Chúng ta đã phát minh ra tên gọi để thuận tiện cho việc học hỏi nghiên cứu, nhưng thực sự bản tánh của hiện hữu chỉ là cách [mà] chúng là. Chúng ta thấy trong tâm mình: hình tướng, cảm xúc cảm thọ, ký ức hồi niệm, sự suy nghĩ, suy niệm, thực sự, chúng không hiện hữu trong cách mà chúng ta giả thiết như chúng là. Chúng chỉ là cái tâm của thói quen đời thường. Ngay khi các niệm sinh khởi là chúng đã biến mất, chúng không thực sự hiện hữu trong chính nó.

    Trong kinh có kể một chuyện về Ngài Xá Lợi Phất khảo sát một tỳ kheo trước khi cho thầy này rời chúng để tu hạnh đầu đà. Ngài hỏi thầy rằng thầy sẽ trả lời ra sao nếu có ai hỏi: “Cái gì xảy ra cho Đức Phật sau khi Ngài viên tịch?” Vị tỳ kheo trả lời: “Khi sắc, thọ, tưởng, hành và thức sinh khởi, chúng biến mất liền đi thôi”. Ngài Xá Lợi Phất ưng thuận, cho đi.

    Nhưng thiền tập không chỉ là chuyện nói về sự sinh khởi và sự diệt đi. Bạn phải thấy nó, chính bạn phải thấy. Khi bạn ngồi, hãy đơn giản thấy cái đang thực sự xảy ra. Đừng theo cái gì hết. Thiền quán không có nghĩa là bị kẹt trong sự suy nghĩ. Sự suy nghĩ của một trong Thánh Đạo thì không phải y hệt như sự suy nghĩ của thế gian. Nếu bạn không hiểu một cách đúng đắn về thiền quán thì khi bạn càng suy nghĩ là lúc bạn càng hoang mang.

    Lý do mà chúng ta nêu lên điểm thiết lập tỉnh thức là vì chúng ta cần thấy rõ ràng cái đang xảy ra. Chúng ta phải hiểu các tiến trình của quả tim chúng ta. Khi sự tỉnh thức như thế và hiểu biết như thế hiện hữu thì mọi chuyện được giải quyết. Tại sao bạn nghĩ rằng người nào hiểu Đạo sẽ không bao giờ có hành động [khởi] từ giận dữ hay mê vọng? Nguyên do cho những thứ này sinh khởi chỉ đơn giản là không có gì ở đó [nữa]. Chúng đến từ nơi nào thế? Sự tỉnh thức đã bao trùm hết mọi thứ rồi.

    Hỏi: Có phải thầy đang nói về cái tâm được gọi là Bản Tâm (Original Mind)?

    Trả lời: Các bạn nói thế là nghĩa gì?

    Hỏi: Có vẻ như là thầy đang nói về cái gì khác bên ngòai cái thân-tâm quen nói (ngũ uẩn). Có cái gì khác không? Thầy gọi nó là gì

    Trả lời: Không có bất cứ cái gì hết, và chúng tôi không gọi nó là cái gì hết – đó là tất cả những gì có với nó! Hãy buông bỏ, hãy chấm dứt mọi thứ với nó thôi. Ngay cả cái đang biết cũng không lệ thuộc vào bất cứ ai, cho nên hãy chấm dứt hết với mọi thứ đó! Ý thức không phải là một cá nhân, không phải một hữu thể, không phải một tự ngã, không phải một cái gì khác, cho nên hãy chấm dứt với nó đi – hãy chấm dứt với mọi thứ! Khi bạn thấy rõ ràng như thế này, thì mọi chuyện xong xuôi hòan tất.

    Hỏi: Chúng ta có thể không gọi nó là “Bản Tâm”?

    Trả lời: Bạn có thể gọi nó như thế, nếu bạn cứ muốn thế. Bạn có thể gọi nó là bất cứ gì bạn thích, để tiện cho hiện thực quy ước. Nhưng bạn phải hiểu điểm này đúng đắn. Điều này rất quan trọng. Nếu chúng ta không sử dụng những quy ước đời thường thì chúng ta sẽ không có chữ nào hay khái niệm nào để khảo sát cái hiện thực thực tại – Pháp (Dhamma).

    Hỏi: Mức độ bao nhiêu cho sự an định vắng lặng (chỉ) mà thầy đang nói ở giai đọan này? Và phẩm tính nào của tỉnh giác (quán) cần tới?

    Trả lời: Bạn không cần suy nghĩ kiểu như thế. Nếu bạn không an định đúng mức thì bạn sẽ không có thể đối phó với những câu hỏi này chút nào. Bạn cần có đủ sự ổn định và sự tập trung để biết cái gì đang xảy ra, đủ để cho sự trong sáng rõ ràng và sự hiểu biết sinh khởi.

    Bạn cần đủ sự vắng lặng an định của tâm để không còn bị kẹt trong lưới ngờ vực. Nếu bạn tu tập, bạn sẽ hiểu những chuyện này. Sẽ tốt đẹp để nói, nếu việc đối thoại giúp ích cho thiền quán, nhưng nó sẽ không chỉ cho bạn con đường mà các pháp thực sự là. Pháp (Dhamma) này không được hiểu bởi vì có ai đó nói với bạn về nó, mà bạn phải tự thấy hay tự chứng ngộ lấy.

    Cứ đơn giản buông xả hết mọi thứ, và hãy biết rằng đó là việc bạn đang làm. Bạn không cần luôn luôn kiểm soát chính mình, lo lắng về những chuyện như “Có bao nhiêu định lực” – nó sẽ luôn luôn là sức định vừa đúng. Bất cứ thứ gì sinh khởi trong khi bạn thiền tập, hãy buông nó đi; hãy biết rằng tất cả chúng đều là bất định, vô thường. Hãy nhớ thế! Tất cả chúng đều bất định. Hãy kết thúc với tất cả chúng. Đó là Con Đường sẽ dẫn bạn tới cội nguồn – Bản Tâm của bạn.)

    Thích

  10. Hi anh Hoành,
    Đoạn này có quan điểm xem suy nghĩ “như nó là” (sự suy nghĩ là một công cụ), và em cảm giác mọi vật đều là sự quy ước để chúng ta dễ suy nghĩ. Theo đó, mình có thể quên mọi thứ là sự “quy ước” và chỉ thấy bản tính tự nhiên của sự vật “như nó là”. Ví dụ: Mình luôn thấy “Tâm” mình hiện hữu dù là mình có thể quên mọi thứ….Em chỉ có thể hiểu vậy thôi ạ, mong anh góp ý thêm!

    Thích

  11. Hi Trang,

    “Quán” là nhìn, nhìn sự vật “như nó là” (as it is). Tức là không thêm mắm dặm muối, không suy nghĩ gì hết, chỉ nhìn.

    Vi dụ: Em cầm một đóa hoa vạn thọ và quán nó – thấy nhiều cánh hoa vàng đậm, mỗi cánh cong vào thành một vòm, mỗi cánh hơn lăn quăn bên lề, nhụy hoa có màu nhạt hơn và được các cánh hoa che khá kín…

    Đó là nhìn sự vật “như nó là” không thêm ý kiến của em vào, như là “Ồ, màu vàng đẹp quá”, “hoa này quý phái quá”, “hoa này linh thiêng nên hay có trên bàn thờ Phật…

    Quán là nhìn sự vật như nó là mà không thêm ý kiến, không suy luận, không suy nghĩ gì cả…

    Giản dị vậy đó. Em chỉ cần thực hành. Bắt đầu từ bông hoa, rồi đến quán một người mà không thêm mắm dặm muối. Rồi quán thân của mình, xảm xúc của mình, tư tưởng của mình.

    Các lời nói nhiều quá về quán thường làm người ta đi lạc và chẳng hiểu gì cả. Dẹp bỏ hết mọi từ ngữ đi.

    Đã thích bởi 1 người

  12. Hi Trang,

    Anh Hoành có bài thực hành rất tốt để quán cảm xúc, tư tưởng của mình là thực hành Không tranh cãi trong một tháng, ở đây:

    https://dotchuoinon.com/2011/10/21/khong-tranh-cai-trong-m%E1%BB%99t-thang/

    Mình và bạn mình thực hành và cho kết quả rất tốt, bây giờ thì mình có thể nhận biết được những xung động, để bỏ qua được tranh cãi mà sống hài hoà với mọi người.

    Đến khi vào thiền viện tập vipassana quán tâm, thì đó chính là nhận biết được hoạt động của tâm sân, mà thực ra là tham-sân-si đi chung với nhau.

    Một nguời bạn của mình tập không tranh cãi trong một tháng, ngoài chuyện sống vui với mọi người, thì còn giúp bạn tập trung học đạt đủ điểm Toeic tốt nghiệp đại học, vì bạn bớt xung động khi tự học, không chán nản, không căng mà thoải mái và thư giãn khi luyện tập.

    Chia sẻ với Trang chút kinh nghiệm :D.

    Chúc Trang vui nhé.

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s