Sáng tạo

Beethoven.
Chào các bạn,

Thiên thiên, luôn luôn, hát khúc hát kỳ diệu.

Ta bắt được bài hát đó không? Ta nghe được nhiều hay ít?

Thiên nhiên nhẹ nhàng nhấc đi những ý nghĩ vẩn vơ của bạn khi bắt đầu đi dạo, kéo bạn hòa cùng tần số với thiên nhiên. Bỗng nhiên mọi ý tưởng tan biến, bạn mở to mắt ngạc nhiên và say mê ngắm nhìn vạt cỏ sống động, lọt thỏm vào âm thanh ríu rít của bầy chim, của gió. Về nhà, mẹ bạn hạnh phúc thấy cánh đồng, chim chóc và hoa ly ly trên khuôn mặt bạn.

Sâu thẳm trong sự ngạc nhiên đó, là một hóa chất kỳ diệu, nằm trong bản giao hưởng chung của vũ trụ, hòa vào trái tim con người. Con người, thấm trong đó, nhìn thấy vẻ đẹp diệu kỳ trong tất cả những gì con người có thể nhìn thấy, nghe thấy, cảm thấy. Con người ghi lại, thể hiện ra điều kỳ diệu tạo hóa đã tiết lộ, để chia sẻ với các anh chị em.

Hôm nay, chúng ta hãy cùng tìm hiểu cảm nhận sâu thẳm về thiên nhiên, nguồn cảm hứng sáng tạo vô cùng, của nhạc sĩ thiên tài Beethoven.

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

.
galaxies

Ở đây, bao quanh bởi những tạo vật của Thiên Nhiên, tôi thường ngồi hàng giờ, trong khi giác quan của tôi hưởng thụ cảnh Thiên Nhiên. Ở đây, mặt trời lộng lẫy không bị che bởi bất kỳ mái nhà bẩn thỉu nào do con người tạo ra, ở đây, bầu trời xanh là trần nhà tuyệt vời của mình. Vào buổi tối, tôi ngắm bầu trời trong nỗi ngạc nhiên và những chùm thiên thể sáng liên tục quay quanh quỹ đạo của chúng, những mặt trời hay những trái đất, rồi linh hồn của mình vượt lên quá những chòm sao hàng triệu dặm xa, tới cội nguồn đầu tiên, từ nơi đó, tất cả các tạo vật trôi ra và từ nơi đó, những tạo vật mới sẽ tuôn ra mãi mãi.

Bây giờ và sau này, khi mình  cố gắng diễn tả những cảm xúc âm nhạc sôi sục — ồ, khi đó mình thấy rằng mình đã bị đánh lừa kinh khủng; mình quăng đi mảnh giấy mới ghi vội, và cảm thấy chắc chắn rằng chưa bao giờ một ai sinh ra trên trái đất này có thể diễn tả bằng âm thanh, ngôn từ, mầu sắc hay đá cuội những hình ảnh thiên đường, lơ lửng trước sức tưởng thưởng phấn khích của anh ta, trong những giờ phút hạnh phúc nhất đó…

Đúng rồi, điều đó phải đến từ trên trời, điều đánh thẳng vào trái tim; nếu không nó sẽ chẳng là gì ngoài những nốt nhạc, phần xác thiếu đi phần hồn, có phải không? Cái gì là phần xác không có phần hồn? Đất hay bùn, phải không? Tinh thần phải bay thoát khỏi đất, nơi tia lửa huyền diệu bị giam cầm một thời gian, và cũng giống như cánh đồng, nơi người gieo cầy tin cậy gieo những hạt giống, hạt phải nở hoa và đơm trái, và sinh sản, vượt lên về phí cội nguồn, nơi hạt đã đến.

Vì, những tạo vật phải kinh trọng tạo hóa vô biên, với những lao lực kiên trì từ những khả năng được phú cho chúng.

Nhạc sĩ Beethoven
Nguyễn Minh Hiển dịch

.
thiennhien2
Here, surrounded by the products of Nature, often I sit for hours, while my senses feast upon the spectacle of Nature. Here the majestic sun is not concealed by any dirty roof made by human hands, here the blue sky is my sublime roof. When in the evening I contemplate the sky in wonder and the host of luminous bodies continually revolving within their orbits, suns or earths by name, then my spirit rises beyond these constellations so many millions of miles away to the primeval source from which all creation flows and from which new creations shall flow eternally.

When, now and again, I endeavor to formulate my seething emotions in music— oh, then I find that I am terribly deceived; I throw my scrawled paper upon the ground and feel firmly convinced that never shall anyone born on this earth be able to express in sounds, words, colors or stone those heavenly images that hover before his excited imagination in his happiest hours…

Yes, it must come from above, that which strikes the heart; otherwise it’s nothing but notes, body without spirit, isn’t that so? What is body without spirit? Earth or muck, isn’t it? The spirit must rise from the earth, in which for a time the divine spark is confined, and much like the field to which the ploughman entrusts precious seed, it must flower and bear many fruits, and, thus multiplied, rise again towards the source from which it has flown. For only by persistent toil of the faculties granted to them do created things revere the creator of infinite Nature.

— Beethoven (1770-1827)
conversation with Johann Stumpff

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s