Trang tử giả chết

Chào các bạn,

Hôm nay mình tình cờ gặp lại truyện Trang tử giả chết để thử lòng vợ. Trang tử, tác giả của Nam Hoa Kinh, được xem như thuộc dòng Đạo học, nhưng không phải là học trò của Lão tử, người được xem là lập ra Đạo học với Đạo Đức Kinh.

Trang tử cũng được xem như là thánh nhân xưa nay. Nhưng hôm nay đọc lại truyện Trang tử giả chết thử vợ và Nam Hoa Kinh, thì cũng thấy buồn cười. Nói chung là mình thấy chúng ta muốn giữ Trang tử là thánh nhân như người xưa, vì lễ nghĩa, thì cũng được, miễn là đừng học theo lối sống được truyền tụng là của Trang tử, vì đó là đời sống chẳng có mấy để gọi là trí tuệ.

Trang tử muốn thử lòng vợ nên giả chết xem vợ thủy chung thế nào. Vợ đặt Trang tử trong quan tài khóc lóc thảm thiết. Rồi có anh trai trẻ nói là học trò Trang tử đến cũng khóc lóc. Đến đêm anh này và bà vợ có tình ý với nhau. Rồi anh này bỗng nhiên ôm đầu rên rỉ kinh khủng, bà này hỏi lý do, anh nói là anh bị bệnh nhức đầu phải thấy đầu Trang tử đập nát mới hết bệnh. Bà này lấy búa mở hòm tính đập đầu Trang tử thì Trang tử ngồi dậy cười ha hả. Bà ấy sợ quá ngã ra chết.

Câu truyện stupid này được kể lại mỗi khi người ta nhắc đến tên Trang tử, như là sự khôn ngoan của bậc thánh nhân, để hậu bối ngày nay học.

Các bạn, câu truyện này có thể thật hay không, thì đó là câu hỏi lớn. Mình cho là không thật, hay ít ra là có một phần không thật. Nhưng, thật hay không thì cũng không thành vấn đề. Điều chính là thiên hạ cho rằng đó là bài học ta cần học từ một thánh nhân.

Học gì? Học đa nghi? Học thử người khác để biết lòng họ?

Thứ nhất, người đa nghi là người dốt, vì con người ai cũng có yếu kém và ai cũng có thể có lúc không thủy chung với mình, dù đó là bố mẹ, vợ chồng, anh chị em, con cái, bè bạn, học trò, hay đồng chí.

Thánh nhân biết điều đó, nhưng không quan tâm, như là Chúa Giêsu biết trước và nói trước Judas sẽ phản bội và bán mình cho quân Do Thái, nhưng Giê su không màng; hay như Phật Thích Ca bị Đề Bà Đạt Đa là anh em họ luôn tìm cách hãm hại thường xuyên, Phật nói là Đề Bà Đạt Đa sẽ là một vị Phật trong tương lai.

Thánh nhân thấy mọi người đều là Phật đang thành, sẽ là Phật đã thành trong tương lai, hay mọi người đều là con yêu của Thượng đế, không phân biệt.

Thứ hai, mình sống đa nghi với người khác, thì người khác đa nghi lại và chẳng tin mình, cứ như là sống chung với Tào Tháo. Cho nên chính mình tạo ra một phần lớn cái không chung thủy của người khác.

Thứ ba, phàm phu sống có qua có lại, đối đãi, hòn đất ném đi hòn chì ném lại; thánh nhân sống yêu mọi người, nhẫn nhục với mọi người, phổ độ mọi người.

Thánh nhân sống với mọi người và dùng cái đức của mình để hy vọng cảm hóa mọi người xung quanh.

Vấn đề trong nền văn hóa của chúng ta là chúng ta lấy nhiều chuyện nhảm nhí làm mẫu mực sống. Thế thì không dốt sao được.

Mình cũng cần nói thêm là Nam Hoa Kinh có rất nhiều biện luận kiểu nếu các bạn làm thế trên ĐCN mình sẽ nói: “Đừng lảm nhảm. Lo luyện tâm đi.” Chẳng nên được xem là “kinh”. Sách này có thể có lợi cho người ta 2 ngàn năm trước, nhưng ngày nay, dù có một vài điều hay, nói chung là chẳng nên tốn thời giờ với nó. Có thời gian thì đọc Đạo Đức Kinh của Lão Tử. Dưới đây là hai ví dụ trong Nam Hoa Kinh:

Ví dụ 1: “Kẻ tiểu trí sao kịp người đại trí. Kẻ tuổi nhỏ sao kịp người tuổi lớn… Sao mà biết được thế? nấm mai biết gì được hồi sóc, ve sầu biết sao được xuân, thu! Đó đều là hạng tuổi nhỏ cả.” Nam Hoa Kinh, Tiêu Diêu Du (Thu Giang Nguyễn Duy Cần)

Đây là tư tưởng phân biệt giỏi dở, lớn bé, không có tâm bình đẳng.

Ví dụ 2: Trang tử cùng Huệ- tử đứng chơi trên cầu hào thành. Trang tử nói: “Cá xanh, bơi lội thung dung. Cá vui đó.”

Huệ- tử nói: “Ông không phải là cá, sao biết cá vui?”

Trang tử nói: “Ông không phải tôi, sao biết tôi không biết!”

Huệ- tử nói: “Tôi không phải ông, nên không thể biết được ông, còn ông không phải cá, ông cũng không sao biết được cái vui của cá.”

Trang tử nói: “Xin xét lại câu hỏi đầu. Ông hỏi tôi làm sao biết được cá vui? Đã biết là tôi biết, ông mới có hỏi ‘làm sao mà biết’… Thì đây, làm thế nầy: tôi đứng trên hào thành mà biết được”. Nam Hoa Kinh, Nội Thiên, Tiểu dẫn (Thu Giang Nguyễn Duy Cần)

Trong sách rất nhiều ví dụ lảm nhảm như thế. Mình chỉ muốn dùng chuyện này như là một ví dụ để nhắc chúng ta phải đứng vững với mình, tự suy tư và tìm hiểu, tự luyện tâm, và tự biết điều gì mình nên học, điều gì là rác trong nền văn hóa, để mà tránh.

“Tin vào chính mình, học hỏi và suy tư của mình, luyện tập của mình, trải nghiệm của mình.”

Bạn hoàn toàn chịu trách nhiệm về đời sống tâm linh của bạn.

Một ví dụ khác nhiều người gặp phải là câu của Nguyễn Công Trứ: “Đã sinh ra ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông.” Câu này dạy người ta háo danh kinh khủng. Đương nhiên mình tôn trọng Nguyễn Công Trứ, nhưng nhắc mọi người là nên xóa câu này khỏi sổ tay của họ.

Hay là câu mở đầu tiến trình triết lý của Descartes: Cogito ergo sum, dịch sang tiếng Anh là “I think, therefore I am,” tiếng Việt là: “Tôi suy tư, do đó tôi hiện hữu.” Câu này chẳng có gì sai, ngoại trừ có cả triệu câu khác có cùng giá trị: “Tôi đói bụng, do đó tôi hiện hữu.” Lấy khúc cây gõ đầu: “Ái da, tôi đau, do đó tôi hiện hữu.” Hay, “Tôi bị mắng, do đó tôi hiện hữu.” Hay, “Tôi nổi giận, do đó tôi hiện hữu.” Có cả triệu câu như thế, mắc gì phải xem câu của Descartes như là định đề hay chân lý triết lý, như thiên hạ đã làm cả nghìn năm trong triết lý Tây phương?

Trong nền văn hóa nhiều ngàn năm luôn có những chiếc lá vàng đã rụng hay sắp rụng. Đừng lấy dây kẽm buộc chúng lại trên cành.

Tin vào chính mình. Believe in yourself.

Chúc các bạn luôn sáng suốt.

Mến,

Hoành

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Trang tử giả chết”

  1. Hôm trước tình cờ em đọc lại bài này, và em cứ nhớ đến một câu chuyện rất tương tự, giờ em đã nhớ ra là đọc ở đâu vì có liên quan đến một kỉ niệm rất đẹp của em thời em mới vào Đại học.

    Hồi đó năm 2002, máy tính vẫn còn rất ít chủ yếu là sách giấy, em mua cuốn sách Đôn Kihôtê – Nhà Quý Tộc Tài Ba Xứ Mantra về. Khi người yêu đến chơi, em bỏ cuốn sách đó ra đọc cho cả hai cùng nghe (vì người yêu em rất lười đọc thứ gì nhiều chữ – còn em thì rất thích đọc). Một chương em thích nhất là CHƯƠNG 33: TRUYỆN ANH CHÀNG HIẾU KỲ KHỜ DẠI, rất giống câu chuyện Trang Tử thử vợ, nhưng ngôn từ đẹp hơn vì là sách văn học:

    “- Thật vậy, Anxelmô đáp, và với một lòng tin tưởng vào anh, tôi xin thưa với bạn Lôtariô của tôi rằng điều mong ước lâu nay ám ảnh tôi như sau: tôi muốn biết Camila, vợ tôi, có thật nết na, hoàn hảo như tôi tưởng không, và tôi không thể biết được sự thật đó nếu không thử thách nàng vì có qua thử thách mới thấy được những đức tính của nàng, cũng như lửa chứng minh những đức tính của vàng vậy. Bạn ạ, tôi nghĩ rằng một người đàn bà có nết na hay không còn tùy xem người đó có bị ai theo đuổi hay không, và một người đàn bà không xiêu lòng trước những lời thề thốt, những món quà cáp, những giọt nước mắt hoặc những sự chiều chuộng thường xuyên của những kẻ yêu mình một cách quá sốt sắng, một người như vậy mới gọi là cứng rắn được. Làm sao có thể khen một người đàn bà là nết na được một khi không có ai khuyến khích người đó làm điều bậy bạ? Nếu một người đàn bà tỏ ra rụt rè e lệ, điều đó có gì là lạ một khi người đó không gặp cơ hội để tự thả lòng hoặc biết rằng nếu chồng bắt được mình làm bậy thì sẽ không tha tội chết. Cho nên, đối với một người đàn bà tỏ ra nết na chỉ vì sợ hãi hoặc vì không gặp dịp, tôi không quý trọng như đối với một người đàn bà bị theo đuổi, cầu khẩn nhưng vẫn thắng cuộc. Vì những lý lẽ ấy và nhiều lý lẽ khác nữa mà tôi có thể viện ra đây để làm cho ý kiến của tôi thêm vững chắc, tôi muốn rằng Camila vợ tôi phải trải qua những khó khăn đó và phải được thử thách”

    Tội nghiệp anh chàng khờ dại, “Dần dần tĩnh trí lại, chàng suy nghĩ và thấy mình phút chốc mất cả vợ, cả bạn lẫn gia nhân đầy tớ, mất cả sự phù trợ của trời và nhất là mất danh dự vì đối với chàng, mất Camila là mất hết…”, bút tích cuối cùng chàng viết lại cho vợ mình:

    “Một mong ước ngu ngốc và khờ dại đã khiến tôi phải chết. Nếu tin này đến tai Camila, xin nàng hãy nghĩ rằng tôi tha thứ cho nàng; nàng không bị buộc phải làm một việc phi thường và tôi cũng không nên đòi hỏi nàng làm việc đó. Vì chính tôi đã gây ra cho mình sự bất hạnh này cho nên không có điều gì…”.

    Sau đó không lâu, người bạn thân Lôtariô, và người vợ Camila cũng qua đời vì quá đau buồn. Câu chuyện của ba người, mở đầu bằng một mong ước dại dột, đã kết thúc như vậy đó.

    Cuốn này ngôn ngữ rất đẹp ạ, em nhớ mãi cảnh em ngồi đọc sách cho người yêu trong một buổi chiều mùa thu nắng chiếu qua khung cửa. Và đọc xong em có cảm xúc rất nhiều về sự yếu đuối của con người, cũng như lời nhắc nhở người ta đừng thử thách nhau nhiều quá, cuộc đời vốn đã rất nhiều cám dỗ rồi.

    em Hường

    Số lượt thích

  2. Cám ơn anh Hoành giới thiệu về Trang Tử – em nghe danh chứ cũng chưa đọc. Nghe anh giới thiệu thì hiểu là thôi khỏi cần tìm. 🙂

    Cám ơn chia sẻ của Hường, thật đáng yêu và lãng mạn. Mình nhớ là thời cấp 2 hay 3 gì đó có được học/giới thiệu về cuốn này trong môn văn, mà hồi đó thấy nhân vật … nhảm quá! 😀 Giờ chắc sẽ tìm đọc lại, vì mình cởi mở và thoáng hơn xưa nhiều nên để xem cảm nhận có gì khác, và muốn đọc những ngôn ngữ đẹp của tác phẩm văn học mà ngày xưa chưa đủ trình độ cảm nhận. 🙂

    Số lượt thích

  3. “Và đọc xong em có cảm xúc rất nhiều về sự yếu đuối của con người, cũng như lời nhắc nhở người ta đừng thử thách nhau nhiều quá, cuộc đời vốn đã rất nhiều cám dỗ rồi.”

    Sau này mình cũng học được một điều rằng, tình yêu cần được vun đắp, và 1 nhân tố vun đắp là tin tưởng, tin vào sự tốt đẹp của người kia, tin vào khả năng tốt đẹp của người kia. Tình yêu không đòi hỏi, không phán xét nên không thử thách.

    Số lượt thích

  4. Dạ chị,

    Hình như cuốn đó chỉ có mỗi chương đó là hay nhất ạ. Mấy người bạn em đều phản hồi như vậy, nói là chẳng hiểu sao lại chọn chương “đánh nhau với cối xay gió” trong SGK, em nghĩ là do văn học cách mạng nên chọn chương đánh nhau 😀

    Em có để link trên đó, truyện em trích là từ chương 33 đến 35.

    em H

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s