Yêu thương cái yếu của mình

Chào các bạn,

Hàng ngày ta đọc tư duy tích cực và cố cố cố để tư duy tích cực, và ta cảm thấy rất thường xuyên ta không tích cực được như ta muốn, và ta lại cố cố cố thêm, và vẫn cảm thấy mình yếu kém, và ta bắt đầu stress stress stress vì cái yếu kém của mình. Hóa ra khởi đầu để cho tích cực và hết stress, một lúc sau thì lại nhiều stress hơn nữa. Đúng là tẩu hỏa nhập ma.
pain5
Vấn đề ở chỗ này có vài điểm:

1. Ta cứ chối bỏ cái yếu kém của mình, không chấp nhận nó là một phần của mình, và ta bị stress vì nó vẫn còn đó. Nếu hai cánh tay của mình yếu không cử tạ 100 k‎y’ được, thì việc gì phải stress? Cứ thong thả tập thể thao đều đặn hàng ngày, hai cánh tay sẽ mạnh thêm từ từ, đến đâu hay đến đó. Điều quan trọng là ta vui thích khi tập hàng ngày, như là một môn giải trí, hơn là cố cố cố như là một loại công việc nhiều stress. Có cố thì chắc là cũng chẳng giúp mình đi nhanh được bao nhiêu, vì các bắp thịt chỉ có thể mạnh từ từ, mà lại có thể làm cho mình mất hứng thú và thêm stress. Mà thêm stress thì có nghĩa là mình đã đi lùi trong tư duy tích cực.

2. Cứ cố cho mạnh tức là to cứ nghĩ về cái yếu của mình, và tiêu tán tư tưởng và năng lực vào chổ yếu của mình, chứ không dồn được sức mạnh vào chỗ mạnh. Mà trong tâm ly’ con người, cứ chú tâm vào chỗ yếu là ta yếu thêm. Ví dụ: Nếu cứ mắng đứa bé “Mày dốt toán, mày dốt toán, cố cho giỏi lên” thì có khả năng cao là đứa bé sẽ dốt toán cả đời. Điều này các bố mẹ và thầy cô có kinh nghiệm đều thấy. Và trong môn tư duy tích cực, điều đó gọi là “luật hấp dẫn”, cứ nghĩ và nói đến cái xấu hoài thì cái xấu sẽ đến với mình, kể cả khi mình nói “Phải bỏ cái xấu này, phải bó cái xấu này.”

Điều này thì không phải ngày nay chúng ta mới biết, mà các đại gia về tâm y’ con người đã biết từ mấy ngàn năm trước. Thánh kinh có nói, Muốn vào được thiên đàng thì phải như trẻ em. Trẻ em sống rất hồn nhiên với chính mình, không xỉ vã cái yếu của mình và không ham hố chạy theo cái mạnh của mình. Trong Kinh Kim Cang có rất nhiều câu theo nghĩa, Bồ tát mà còn muốn giác ngộ thì không là Bồ tát, Bồ tát mà nghĩ là mình giác ngộ thì không phải là Bồ tát. Còn ham muốn là còn gánh nặng, thì không thể giải thoát để bay bỗng được. Cứ ung dung tự tại thì điều gì sẽ đến, sẽ đến, tự nhiên một lúc nào đó.
pain2
Thay vì chối bỏ cái yếu đuối của mình, thì cách hay nhất là chấp nhận con người của mình toàn diện, cả cái yếu lẫn cái mạnh. Dĩ nhiên là ta muốn làm mạnh cái yếu, nhưng muốn làm mạnh không có nghĩa là chối bỏ. Không l‎y’ do gì phải chối bỏ và không yêu thương cánh tay của mình chỉ vì nó không mạnh như mình muốn. Tức là, nếu ta lỡ nỗi nóng khi không đáng nỗi nóng, buồn khi sách nói không nên buồn, stress khi sách nói không nên stress, thì cứ ung dung chấp nhận nó như là một phần của mình. Và thay vì cứ chối bỏ là mình không buồn, không stress… thì cứ ung dung đối diện nỗi buồn của mình và ưu ái nhìn nó đang ở trong lòng mình.

Thiền sư Nhất Hạnh có viết trong Kinh Kim Cang Giảng Giải, hãy ôm ấp yêu thương nỗi buồn nỗi đau của mình vì nó là mình. Kinh nghiệm riêng của mình cũng cho thấy là khi buồn đau, nếu chối bỏ nỗi đau, cố tình gạt nó ra khỏi đầu óc, thì nó cứ nằm đó nhức nhối tháng này qua năm nọ. Nhưng nếu cứ nhìn nó yêu ái và chấp nhận, “Ừ mình đang đau nhức kinh khủng, và cơn đau đang xâu xé mình…” thì khả năng cho mình “lành” được cơn đau gia tăng rất nhiều, cứ như là cơn bão đã hiện rồi sẽ đi xa.
pain1
Chẳng có ai là siêu nhân ở đời cả. Và chẳng ai là không yếu chỗ này chỗ kia. Khi ta bị đụng vào điểm yếu, có khả năng cao là ta bị quỵ. Nhưng đó là chuyện tự nhiên. Chẳng có l‎y’ do gì phải stress khi ta bị ngã vì yếu. Điều quan trọng là biết rằng mình đã ngã, chấp nhận mình đã bị ngã, đứng dậy hăng hái đi tiếp, và hy vọng, nhờ kinh nghiệm, sau này ít ngã hơn.

Chúng ta không có y’ nói rằng đừng cố gắng làm gì hết, hay đừng làm cho mình hoàn thiện và mạnh mẽ hơn. Dĩ nhiên là ta phải tinh tấn cố gắng hoàn thiện chính mình mỗi ngày. Nhưng hoàn thiện cơ thể như người vui chơi trên sân bóng mỗi ngày thì khác với hoàn thiện của người cố của tạ, cử không nỗi thì xỉ vả chưởi rủa cánh tay của mình. Chẳng có phần nào trong cơ thể đáng được xỉ vả và thất vọng cả, cả phần mạnh lẫn phần yếu. Tất cả, mạnh lẫn yếu, làm nên cái yêu ái mà ta gọi là “tôi”.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Một suy nghĩ 9 thoughts on “Yêu thương cái yếu của mình”

  1. 1) “chop wood and carry water”

    Em chưa đọc Kinh Kim Cang do thiền sư Thích Nhật Hạnh viết nhưng em đọc được giới thiệu về Kinh Kim Cang do TNH viết trên Google Books và em rất thích ý tưởng TNH viết là:

    “Những ý tưởng trừu tượng có thể rất đẹp nhưng nếu không áp dụng được vào những công việc hàng ngày như chẻ củi và gánh nước thì sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả”.

    Từ đó em nhìn những việc phức tạp đến đâu cũng như chẻ củi gánh nước, nhẹ nhàng. Như thế giảm được nhiều stress, nhất là khi không ở trạng thái suy nghĩ trừu tượng nhiều.

    Mọi vấn đề nếu suy nghĩ kiểu chẻ củi gánh nước thì sẽ nhẹ nhàng đi được nhiều.

    Hồi trước em ngồi máy tính suốt ngày đầu óc trên mây, ông chủ nhà hồi trước – Mr. Richard bảo là “chẻ củi gánh nước” 🙂 Thành ra em hay làm những việc bình thường như đi bộ, nấu ăn, giặt quần áo, là quần áo, thu dọn đồ đạc để đơn giản hóa mọi chuyện, xới đất lại cho đầu mình 🙂

    2) Sức người có hạn:

    Mình đúng là không thế cố được. Có đợt em ốm rất nhiều và không làm gì được, phải nghỉ ngơi và nhẹ nhàng từ trong suy nghĩ đi ra, vì nếu không có khả năng ốm thêm. Đây là một mẩu nhật ký tích cực của em 🙂

    Vượt qua một ngày

    Hôm qua mình vẫn bị ốm, vẫn đeo khẩu trang, không bị cúm lợn nhưng
    chắc bị cảm. Mình ngủ dậy buối sáng đầu óc hơi nhức mỏi.

    Làm sao để đối phó đây?

    Mình ngủ dậy và bắt đầu bằng cầu nguyện buổi sáng. Mình cầu sao mình có được sự dịu dàng của một người mẹ. Nhìn mọi vật, mọi người một cách dịu dàng khoan dung, dịu dàng khoan dung với chính mình và cảm giác không khỏe lắm của mình.

    Mình vẫn là người thật may mắn. Công việc vẫn có dù tình hình kinh tế không tốt lắm. Cảm giác của mình bình an.

    Buổi tối đón người nhà ở sân bay, hơn 1 giờ sáng mới về nhà.

    Số lượt thích

  2. Em thich cau nay : “Điều quan trọng là biết rằng mình đã ngã, chấp nhận mình đã bị ngã, đứng dậy hăng hái đi tiếp, và hy vọng, nhờ kinh nghiệm, sau này ít ngã hơn”. Cam on anh vi bai viet.

    Số lượt thích

  3. Hi anh Hoanh,

    Doc bai nay minh that rat rat rat vui nhung cung hoi hoi hoi lo vi minh co qua nhieu cai yeu kem…

    Muon yeu no cung kho qua! Ma neu cu ” let it be ” thi lai cang dung duong cho no. Lam sao day anh Hoanh?

    Cai yeu ma minh ghet nhat la lam viec tuy hung, khi vui thi lam khong biet met, luc buon thi xep xo chang them dung toi. Te hon nua la doi luc lai chang tap trung, lam viec nay lai lo nghi den viec khac

    Luc nao minh cung nghi hay don gian hoa moi viec, nhung nhieu luc lai thay nhu minh tram trong hoa no them. Dung nhu anh Hoanh noi vay. Co nhung viec luc dau minh nhin rat don gian, nhung sau nhieu lan phan tich no hoa ra phuc tap. That ra thi don gian hay phuc tap la cung do minh nghi thoi. Sao lai phai loay hoay voi no mai!

    Thoi thi minh cung rang rang rang yeu cai yeu cua minh nhung cung rang rang rang improve no nua, phai khong anh Hoanh?

    Chuc anh vui khoe

    Số lượt thích

  4. @ Sunshine: Cám ơn Sunshine nhé. Bài của sunhine rất hay.

    @ Dala: Dala thường làm việc tùy hứng thì có lẽ là thuộc người có năng khiếu thi ca nghệ thuật, sáng tạo cao. Mình nghĩ là cứ sống cách đó thì có thể khai thác sáng tạo tốt hơn (dĩ nhiên là cũng cần phải quan tâm đến thời khóa biểu cho những việc cần kíp khác).

    Làm việc khi mình có hứng, một tiếng bằng 3 tiếng lúc khác, thì tại sao không làm kiểu đó. Mỗi người có một cách sống tốt nhất cho mình. Miễn là mình đừng quá extreme thì thôi, như là chỉ tùy hứng 100% mà không bao giờ quan tâm đến thời khóa biểu.

    Một số các công ty phần mềm (như Google) quản trị bằng cách giúp nhân viên có thể sáng tạo tùy hứng, bằng: Toàn công ty, bất kỳ chỗ nào cũng có thể ngồi bệt ra làm việc tiên nghi với laptop hoăc tán gẫu với bạn bè, không quan tâm đến giờ làm việc của kỹ sư (ở trong sở 24 tiếng đồng hồ một ngày cũng được, nằm nhà ngũ cũng được, miễn là có sản phẩm ra), công ty sơn tường vách như là một nơi giải trí hơn là văn phòng truyền thống…

    * Về đơn giản hóa vấn đề thì cách hiêu quả nhất là “kết luận” vấn đề, để mình không phải nghĩ về nó nữa. Ví dụ: Mình khuyên bạn mình điều gì đó, thì “khuyên là nhiêm vụ của mình đối với bạn”, còn “nghe hay không là quyền của bạn” và “phản ứng cách nào cũng là quyền của bạn.” Chấm hết.

    Chứ nếu mình còn ngồi đó suy nghĩ, không biết hắn có chịu nghe mình không? phải làm gì thêm để hắn nghe? hắn có hiểu lầm mình không? hắn có giận mình không? Cứ như thế thì vấn đề thành rối rắm trong đầu mình, vô ích.

    Tính toán thì tính toán trước khi nói. Đã nói, lời nói đã ra khỏi miệng, là xong. Việc người khác nghĩ trong lòng mình không kiểm soát được, thì suy tư làm gì mất công.

    * Còn về hoàn thiện con người, thì mình đã học nhạc, học võ, học viết lách, học cãi nhau, và học đủ mọi thứ khác… Kinh nghiêm cho biết, muốn học giỏi thì cần hai điều quan trọng nhất:

    (1) Kiên nhẫn với thời gian Chẳng thể thành tài môn gì trong một ngày. Những người học võ muốn giỏi như đai đen trong một năm, sẽ nghỉ học sau vài tuần.

    (2) Hứng thú trong khi học. Xem nó như là môn thể thao, môn chơi ưa thích. Mỗi ngày chơi với nó.

    Tu duy tích cực cũng vậy thôi. Cứ xem nó như môn thể thao, chơi với nó mỗi ngày, mỗi ngày thấy mình hay hơn một tí ti là đúng đường rồi. Chẳng việc gì phải gấp.

    Mọi người vui vẻ nha. 🙂

    Số lượt thích

  5. Hi anh Hoanh,

    Xin cam on ve phan hoi tich cuc cua anh. Nhung Dala khong phai la nguoi co nang khieu thi ca, nghe thuat hay sang tao cao nhu anh nghi, ma chi la mot nguoi binh thuong, rat doi binh thuong.

    Tam dac voi anh ve viec xem tu duy tich cuc nhu mot mon the thao. Dala rat thich choi cau long, mac dau choi khong hay, nhung moi sang ra san (cong vien ) dap danh nhung trai cau voi ban be minh thay vui lam sao, cuoi xa lang. The thao qua that la mot hinh thuc xa stress rat hieu nghiem, no giup ta them nang luong, thay thoai mai hon khi bat dau mot ngay moi. Hom nao met khong di duoc thi minh thay nhu thieu thieu cai gi, thay met moi, the la kem tu duy tich cuc

    Chuc anh vui khoe

    Số lượt thích

  6. Anh Hoành và các bạn thân mến.
    Đọc bài viết của anh và nhìn nhận lại bản thân em, em thấy những điều anh chia sẻ nó quá đúng với em. Ngày xưa em làm điều gì cũng mong có một kết quả nhanh chóng và đúng là kết quả nhanh chóng của em là sự bỏ cuộc. Em tập thể hình và bỏ cuộc sau đúng 3 tuần lễ, em tập chạy bộ và bỏ cuộc sau hơn 1 tháng, em tập yoga tuy không bỏ cuộc nhưng không duy trì được sự liên tục. Cứ như vậy em bỏ rồi lại tập, tập rồi lại bỏ…Thật sự từ trong sâu thăm con người em vẫn luôn biết đó là điều tốt cho sức khỏe của mình và đó là lý do em liên tục khởi động lại những dự án dang dở của mình. Bây giờ ngẫm lại thì đúng là thời điểm đó, ngoài cái ham muốn nhanh chóng đạt kết quả tức thì em còn có một vấn đề khác. Đó là sự tán loạn trong suy nghĩ, với em điều này chính là sát nhân số 1 cho mọi nỗ lực của em. Sự tán loạn trong suy nghĩ không những làm em yếu về tinh thần mà còn bào mòn cả thể chất. Khi đọc và tập Yoga theo sách hướng dẫn của Philip de Meric, trong cuốn sách này ông ấy có nói về thiền và dạy về cách kiểm soát ý nghĩ em không hiểu lắm bởi lúc đấy đơn giản em không đủ kiên nhẫn để đọc những cái mà em cho là ngoài lề ấy 🙂 . Măy mắn cho em là được nghe cuốn sách “Tư duy tích cực thay đổi cuộc sống” của anh Hoành. Cảm ơn “Duyên” đã cho em được nghe và hiểu được phần nào những chia sẻ của anh. Bây giờ em đã phần nào kiểm soát được tâm của mình, không để cho những suy nghĩ tán loạn làm hao tổn năng lượng của mình. Bây giờ em đang tiếp tục vận hành tất cả các dự án của em với một sự kiên định bền vững xuất phát từ trong tâm tĩnh lặng của mình. Tập Yoga suy nghĩ của em chỉ để quan sát hơi thở của mình và có một điều thú vị là khi có một số động tác làm em đau, ngày xưa em sẽ nản và làm hời hợt cho qua thì bây giờ em hướng suy nghĩ về những vị trí đau đó để quan sát nó thì em thấy là vị trí đau đó giảm dần về cường độ. Tập chạy em chỉ thiền theo hơi thở và những tiếng nói trong đầu khớp với nhịp chạy và hơi thở : “” Khiêm tốn”, Thành thật”, ” Tĩnh lặng”, ” Yêu người” không một suy nghĩ nào khác. Em không để tâm nản khi bắt đầu và cũng giữ không cho nó vui khi gần về đích.
    Em vẫn nhớ mãi câu anh Hoành nói về sự người tĩnh lặng: ” Sống trong đại dương của sự thật, dưới những con sóng, ngoài tầm với của bão tố” với em những suy nghĩ tán loạn chính là bão tố khi kiểm soát được nó em thấy mình thật sự mạnh mẽ hơn rất nhiều.

    Số lượt thích

  7. Hi a Hoành,
    Hôm nay tình cờ em lại đọc lại bài này.
    “Hàng ngày ta đọc tư duy tích cực và cố cố cố để tư duy tích cực, và ta cảm thấy rất thường xuyên ta không tích cực được như ta muốn, và ta lại cố cố cố thêm, và vẫn cảm thấy mình yếu kém, và ta bắt đầu stress stress stress vì cái yếu kém của mình. Hóa ra khởi đầu để cho tích cực và hết stress, một lúc sau thì lại nhiều stress hơn nữa. Đúng là tẩu hỏa nhập ma”.
    Đọc đoạn này em thấy mình trong đó. Đúng là lúc vui vẻ phấn chấn thì nghĩ mình công lực thâm hậu. Lúc đụng chuyện mới thấy mình là tay mơ. 😀
    E Thành.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s