Bạn có phải là người mộng du không? (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Hãy tưởng tượng bạn không được khỏe và trong tâm trạng tồi tệ, và người ta đang nói chuyện với bạn suốt cả vùng nông thôn đáng yêu nào đó. Phong cảnh thì đẹp nhưng bạn chẳng có tâm trạng nào để nhìn thấy bất cứ thứ gì. Vài ngày sau, bạn đi ngang qua vẫn địa điểm đó và bạn nói, “Trời ơi, tôi đã ở đâu mà không nhận thấy tất cả những điều này?”
Mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ khi bạn thay đổi.

Hoặc bạn nhìn cây cối và núi non qua cửa sổ đẫm nước mưa từ cơn bão, trông mọi thứ thật mờ ảo và kỳ quái. Bạn muốn ra ngay đó, và thay đổi những cây đó, đổi những núi đó. Chờ một chút, hãy quan sát cửa sổ của bạn. Khi bão hết và mưa ngừng, bạn nhìn ra ngoài cửa sổ, và nói, “Quái lạ, sao mà mọi thứ trông khác nhau đến thế.”

Chúng ta nhìn mọi người và mọi thứ không phải như họ là, mà như chúng ta là. Đó là tại sao khi hai người cùng nhìn vào một thứ hoặc một người nào đó, bạn sẽ nhận được hai phản ứng khác nhau.

Chúng ta nhìn mọi thứ và mọi người không phải như họ là, mà như chúng ta là.

Hãy nhớ một câu trong Kinh Thánh nói về mọi thứ trở nên tốt đẹp đối với những người yêu mến Thượng Đế? Khi cuối cùng bạn tỉnh thức, bạn chẳng cố gắng làm những điều tốt đẹp xảy ra, chúng tự nhiên xảy ra. Đột nhiên bạn hiểu ra rằng, mọi thứ xảy ra với bạn đều tốt đẹp cả.

Hãy nghĩ về một số người mà bạn đang sống cùng, những người mà bạn muốn thay đổi họ. Bạn thấy họ ủ rũ, thiếu quan tâm, không đáng tin cậy, phản bội, hay bất kỳ điều gì. Nhưng khi bạn khác biệt, họ sẽ trở nên khác biệt. Đây là một phương cách kỳ diệu và không thể sai được.

Vào ngày mà bạn khác biệt, mọi người sẽ trở nên khác biệt. Và bạn cũng sẽ nhìn họ một cách khác biệt.

Một người từng có vẻ đáng sợ sẽ có vẻ hoảng sợ. Một người từng có vẻ thô lỗ sẽ có vẻ hoảng sợ.

Đột nhiên, chẳng có ai có sức mạnh làm tổn thương bạn được nữa. Chẳng có ai có sức mạnh gây áp lực lên bạn được nữa.

Điều đó giống như: Bạn bỏ cuốn sách trên bàn, tôi cầm nó lên và nói, “Anh cứ nhất định mang cuốn sách này tới tôi. Tôi phải cầm nó hay không cầm nó lên nhỉ?!”

Mọi người quá bận rộn kết tội người khác, đổ lỗi cho người khác, đổ lỗi cuộc đời, đổ lỗi xã hội, đổ lỗi hàng xóm của họ.

Bạn sẽ chẳng bao giờ thay đổi theo cách đó, bạn sẽ tiếp tục trong cơn ác mộng của bạn, bạn sẽ chẳng bao giờ thức dậy.

Hãy đưa chương trình này vào hành động, một ngàn lần:

(a) Xác định những cảm xúc tiêu cực trong bạn

(b) Hiểu rằng những cảm xúc tiêu cực ở trong bạn, không phải ở trong thế giới, không phải ở thực tế bên ngoài

(c) Đừng nhìn chúng như một phần cơ bản của “Tôi chủ thể”, những điều này sẽ đến và đi

(d) Hiểu rằng khi bạn thay đổi, mọi thứ đều thay đổi.

Hết.

Phạm Thu Hương dịch

Bạn có phải là người mộng du không? (Phần 1)

Are You Sleepwalking? (Part 2)

Imagine that you’re unwell and in a foul mood, and they’re taking you through some lovely countryside. The landscape is beautiful but you’re not in the mood to see anything. A few days later you pass the same place and you say, “Good heavens, where was I that I didn’t notice all of this?” Everything becomes beautiful when you change. Or you look at the trees and the mountains through windows that are wet with rain from a storm, and everything looks blurred and shapeless. You want to go right out there and change those trees, change those mountains. Wait a minute, let’s examine your window. When the storm ceases and the rain stops, and you look out the window, you say, “Well, how different everything looks.” We see people and things not as they are, but as we are. That is why when two people look at something or someone, you get two different reactions. We see things and people not as they are, but as we are.

Remember that sentence from scripture about everything turning into good for those who love God? When you finally awake, you don’t try to make good things happen; they just happen. You understand suddenly that everything that happens to you is good. Think of some people you’re living with whom you want to change. You find them moody, inconsiderate, unreliable, treacherous, or whatever. But when you are different, they’ll be different. That’s an infallible and miraculous cure. The day you are different, they will become different. And you will see them differently, too. Someone who seemed terrifying will now seem frightened. Someone who seemed rude will seem frightened. All of a sudden, no one has the power to hurt you anymore. No one has the power to put pressure on you. It’s something like this: You leave a book on the table and I pick it up and say, “You’re pressing this book on me. I have to pick it up or not pick it up.” People are so busy accusing everyone else, blaming everyone else, blaming life, blaming society, blaming their neighbor. You’ll never change that way; you’ll continue in your nightmare, you’ll never wake up.

Put this program into action, a thousand times: (a) identify the negative feelings in you; (b) understand that they are in you, not in the world, not in external reality; (c) do not see them as an essential part of “I”; these things come and go; (d) understand that when you change, everything changes.

The end.

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Bạn có phải là người mộng du không? (Phần 2)”

  1. ”Chúng ta nhìn mọi thứ và mọi người không phải như họ là, mà như chúng ta là.”
    ”Hãy nghĩ về một số người mà bạn đang sống cùng, những người mà bạn muốn thay đổi họ. Bạn thấy họ ủ rũ, thiếu quan tâm, không đáng tin cậy, phản bội, hay bất kỳ điều gì.”
    Em rất thích mấy câu này. Đọc những câu trên em có ý nghĩ rằng khi mình đang nghĩ người khác như thế, có phải chính mình đang như thế không? Có phải vì lúc đó mình đang phán xét người khác nên không nhìn lại bản thân mình, nên không nhận ra chính là mình đang như vậy? Vì mình nhìn thế giới thông qua ”mắt kính” của mình, thế giới đi qua ”mắt kính” đó ”vào trong đầu” mình (em chưa tìm ra từ ngữ gì để diễn đạt ý của mình, mong anh chị thông cảm, đạt ý quên lời ^_^). Mấy câu trên nhắc em phải cảnh giác. Cám ơn chị Phạm Thu Hương đã chia sẻ một bài viết hay. Bài dịch của chị rất tuyệt! ^_^

    Em chúc mọi người một ngày cảnh giác! ^_^

    Số lượt thích

  2. Đọc bài này,mình chợt nhớ đến chuyện hôm trước mình và cô bé hàng xóm đang bàn về hoa,mình thích hoa giấy,vì mình thấy lá mỏng mảnh của hoa giấy rất duyên dáng ,còn cô bé kia thích hoa ly,vì hoa ly diễm lệ, cậu nhóc nhà mình nói : hoa nào cũng là hoa,con thích nhưng không biết lí do,con không có lí do ,con chịu..A,mọi thứ cứ có cái vì ..gắn sau đó ..mọi người vẫn cứ tô vẽ thêm xunh quang sự vật,còn sự vật duy nhất là một 🙂

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s