Luyện tâm tự do

Chào các bạn,

Có lẽ điều nhiều người hiểu sai nhất, có lẽ đến hơn 99,99% số người trên thế giới hiểu sai, là họ cho rằng luyện tâm là một hệ thống kỷ luật để luyện tâm ta có kỷ luật, suy nghĩ đúng khuôn phép, một là một, hai là hai, không sai chạy. Có nghĩa là, người luyện tâm đến mức cao thì tư duy kỷ luật như một đường đúng duy nhất xuyên qua một mê cung.

Điều này thì đúng được 10% là cao. Luyện tâm thì tư duy đúng đường, nhưng đường đó không phải là một con đường hẹp đi qua một mê cung, mà là con đường tự do của một cánh chim bay khắp bầu trời.

Luyện tâm không phải là luyện để ép tâm vào một con đường hẹp và gai góc.

Luyện tâm là để giúp tâm tháo gỡ mọi xiềng xích để tâm trở thành một cánh chim tự do trên trời.

Nếu các bạn không nắm vững được điều này, thì các bạn sẽ trở thành mọi người luyện công thức của thế giới – luyện tâm một hồi thì người ta trở thành hạn hẹp, cứng ngắc, tư duy theo các công thức định sẵn (rất giống rôbô), cứ như là chuột chạy tới chạy lui trong mê cung, không ra ngoài được.

Tâm không vướng mắc. Đó là vô chấp, vô trụ, vô tâm, vô niệm. Nói vắn tắt là tâm không bị dính vào đâu.

Chim có thể đậu tại mọi nơi, nhưng không dính cứng vào nơi nào – đậu thì đậu, trụ thì không trụ – cho nên chim tự do với cả bầu trời.

Vẫn thấy đúng sai mà không mắc vào đúng sai.
Vẫn thấy thiện ác mà không mắc vào thiện ác.
Vẫn thấy thánh ma mà không mắc vào thánh ma…

Đó là một tâm thức tự do hoàn toàn vì không còn dính mắc vào đâu.

Mình thấy đạo của mình đúng, và thấy mọi đạo khác của mọi người khác đều đúng.
Minh thấy đạo người khác cực đoan, và cũng thấy đạo mình cực đoan.
Mình thấy mình là Bồ tát trường tồn, và cũng là một bản ngã phù du ảo ảnh.
Mình thấy mọi sự trên đời đều thật, và mọi sự trên đời đều ảo.
Mình rất nghiêm chỉnh với đời, và vẫn thổi đời khỏi lòng bàn tay như một sợi bông gòn.

Tất cả mọi thứ ở đời đều thật – ăn uống ngủ nghỉ, yêu đời, yêu người, thiện ác, phải trái, công lý áp bức… Nhưng tất cả cũng chỉ là phù du ảo ảnh. Toàn diện lịch sử vũ trụ cũng chỉ là một chớp mắt trong cõi vô cùng.

Người học nhạc, học với mọi kỷ luật của tai, mắt, ngón tay, cảm xúc. Nhưng thầy thì không còn kỷ luật, mọi chuyển động của lục căn, lục thức, trên tiếng đàn chỉ là những chuyển động tự do và sáng tạo của dòng nước đi qua trùng điệp núi đồi và đại mạc.

Cho nên, khi là học trò thì ta cảm thấy như mình ép mình vào những công thức khó khăn, khi là thầy thì không còn công thức mà chỉ là khả năng để tâm hồn mình bay cao vào những vùng trời sáng tạo.

Luyện tâm là vậy đó. Trong Không chẳng có gì, tất cả chỉ là một tinh thần rộng rãi tự do như bầu trời vô tận:

Thầy xem địa vị của vua chúa như bụi đất.
Thầy thấy vàng ngọc như gạch sỏi.
Thầy nhìn xiêm y lụa là như giẻ rách.
Thầy coi vô lượng thế giới của vũ trụ như hạt trái cây,
và hồ vĩ đại nhất của Ấn Độ như giọt dầu trên bàn chân.
Thầy nhận xét mọi giáo huấn của thế giới như ảo ảnh của ảo thuật gia.
Thầy chiêm nghiệm ‎ý niệm tối thượng về giải thoát như chiếc áo thêu vàng trong mộng,
và xem thánh đạo của các đấng giác ngộ như hoa trong mắt.
Thầy thấy thiền định là cột trụ của quả núi,
Niết bàn là ác mộng của ban ngày.
Thầy nhìn phán đoán về đúng và sai như vũ khúc uốn lượn của con rồng,
và sự lên xuống của các niềm tin như vết tích còn lại của bốn mùa.

Phật Thích Ca

Trái tim ta chẳng còn một công thức hạn hẹp nào, mà chỉ là nước Thiên đàng, tình yêu, bình an, và vô tận. (Luke 17:21).

Chúc trái tim các bạn trở thành bầu trời vô tận.

Mến,

Hoành

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s