Tâm là chủ

Chào các bạn,

“Tâm là chủ” có rất nhiều tầng sâu sắc. Thỉnh thoảng gặp cơ hội, các bạn sẽ khám phá ra một tầng mới. Nhưng để giản dị hóa vấn đề lúc này, mình nói ra đây hai khía cạnh chính của “tâm là chủ.”

Thứ nhất, trong đời sống của bạn, tâm của bạn là chủ. Điều này nói nghe có vẻ như rất tự nhiên và dễ hiểu, nhưng đa số các bạn, và đa số người trên thế giới, vẫn không nắm được (dù mọi người vẫn nghĩ rằng vừa nghe qua là đã nắm được).

Tâm là chủ, có nghĩa là điều gì không phải tâm bạn cũng đều không là chủ. Tiền bạc, nhà cửa, xe cộ, bằng cấp, chức vụ, tình duyên, con cái, tôn giáo, văn hóa… Chẳng có gì là chủ đời bạn. Tâm bạn là chủ đời bạn. Nếu chủ mà yếu ớt thì đời bạn yếu ớt.

Tâm phải vững, chắc chắn, mạnh mẽ, tĩnh lặng, yêu thương. Mọi thứ khác, tiền bạc, nhà cửa, bằng cấp… là từ tâm mà ra.

Ngay cả khi bạn nói Chúa làm chủ đời bạn, điều này vẫn có nghĩa là “tâm bạn là chủ”. Ví dụ: Chúa làm chủ đời bạn, Chúa đưa đường dẫn lối cho bạn gặp cha, gặp soeur, dạy bạn đủ điều. Bạn nghe rồi và tâm bạn vẫn cứ tiếp tục làm ăn trộm, thì Chúa cũng chịu thua. Chúa có thể dẫn bạn đi đường đúng, đi hay không vẫn là tâm bạn quyết định. Không có chuyện đổ mọi chuyện lên đầu Chúa, kể cả chuyện bạn trộm cắp.

Thứ hai, “tâm là chủ” có nghĩa là tâm bạn là chủ thế giới của bạn. Mình đã viết trước đây: “Mỗi người chúng ta có một thế giới của mình – gia đình, bạn bè, sở làm, hàng xóm, những con phố ta qua thường xuyên, những quán ăn ta ăn thường xuyên, những người ta gặp thường xuyên — tất cả những gì thường xuyên đó là thế giới của ta. Và ta là gốc của thế giới của ta. Nghĩa là, ta có ảnh hưởng cực lớn lên bản chất của thế giới đó.”

Nếu ta dữ dằn, thế giới của ta thành căng thẳng, thù nghịch. Nếu ta tiêu cực, thế giới của ta thành ảm đạm, xấu xí, tồi tệ. Nếu ta yêu người, thế giới của ta đầy yêu thương. Nếu ta tích cực, thế giới của ta đầy ánh mặt trời. Tâm của ta ảnh hưởng lên thế giới của ta, và thế giới của ta phản ánh tâm ta.

Nhưng “thế giới của ta” còn lớn hơn cả đoạn mình mô tả bên trên. Thế giới của ta thực sự là cả thế giới, cả vũ trụ này. Vì mỗi người chúng ta chỉ thấy cả thế giới, cả vũ trụ là thế giới của ta. Ta chẳng có một hình ảnh thế giới nào khác trong tâm trí. Trong mắt ta, chỉ có một thế giới, không có thế giới của tôi và thế giới của người khác. Cho nên rất nhiều trường phái triết lý duy tâm Đông Tây xưa nay chỉ nói giản dị và chính xác là: “Tâm ta tạo ra thế giới”, mà không cần nói đến chữ “của ta.”

Nghĩa là, nếu ta tiêu cực, ta chỉ thấy cả thế giới tiêu cực, không có hình ảnh thứ hai. Ngược lại, nếu ta tích cực, ta thấy cả thế giới tích cực. Hay nói một cách khác, tâm ta tạo ra nhãn quan – cái nhìn và cái thấy – của ta.

Một ví dụ khác là, nếu bạn mang kính màu đỏ, bạn thấy chính bạn và cả thế giới đều đỏ. Mang màu xanh, thì bạn thấy chính bạn và cả thế giới đều xanh. Cặp kính đeo mắt là tâm bạn.

Cách nhìn chính xác về chính mình và về thế giới là kính mắt không màu, để có thể nhìn mọi sự “như nó là” (as it is). Cặp kính không màu đó là tâm tĩnh lặng – không có xung động nào tạo sóng hay tạo màu lên kính.

Và đây là điều sống chết mà nhiều người chẳng hiểu: Nếu bạn từ tấm bé đã mang kính màu đỏ lên mắt 24 giờ một ngày (kiểu như contact lenses), thì cho đến 50 tuổi bạn cũng chẳng biết gì khác ngoài thế giới màu đỏ. Nghĩa là bạn bị cầm tù trong cái nhìn nhuộm đỏ mà bạn chẳng biết, vì bạn chẳng biết thế giới có thể thấy khác đi. Đó là tình trạng của đại đa số người bị giam cầm trong tham sân si của mình cả đời mà hoàn toàn không biết mình đang bị cầm tù, chỉ vì không biết được có một đời sống có thể khác. Đó là lý do tại sao rất nhiều người được nghe giảng cả đời mà vẫn chẳng thể thấy đường.

Thế thì làm sao mà cứu chữa họ được?

Chỉ có một cách. Nếu bạn muốn dạy họ, họ phải tin bạn đến mức sẵn sàng luyện tập để bớt tham, bớt sân, bớt si, và yêu người hơn. Tức là làm cho màu đỏ nhạt đi từ từ. Nếu họ kiên nhẫn nghe lời bạn, thì một lúc nào đó họ sẽ nhận ra là thế giới có thể có một màu khác màu đỏ, và rõ ràng sáng sủa hơn, nếu ta bớt tham sân si và ta yêu người hơn.

Nhưng làm sao để họ nghe bạn từ đầu, trong khi họ chẳng biết là họ đang bị cầm tù, và lời nói của bạn họ nghe như truyện Tề Thiên?

Có hai yếu tố: Số một là duyên – đến giờ duyên đủ cho họ thấy, thì họ sẽ nghe bạn để thấy. Số hai là tình yêu – nếu họ biết là bạn yêu họ, thì có lẽ họ sẽ lắng nghe.

Mình lệ thuộc vào số hai này rất nhiều. Mình biết là mình rất yêu các bạn và rất muốn các bạn thử làm theo những điều mình chỉ. Vì sao? Chẳng vì sao cả. Chẳng có lý do gì khác. Mình cảm thấy thương các bạn như là em của mình, chẳng vì Chúa bảo vậy hay Phật bảo vậy. Chỉ vì trái tim mình bảo vậy. Chẳng có lý do chính đáng nào khác. Mình chẳng có mong cầu gì khác.

Và mình vẫn tin là mình cứ nói mãi, viết mãi, sẽ có những em của mình hiểu mình, dù rằng có thể nhiều em chẳng bao giờ hiểu.

Tình yêu không bao giờ thất bại. 1 Corinthians 13:8.

Chúc các bạn luôn tĩnh lặng để thấy rõ chính mình và mọi sự.

Mến,

Hoành

© copyright 2018
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Tâm là chủ”

  1. Chào Anh Hoành,

    Cảm ơn Anh về bài Trà đàm hôm nay: rất thiết thực, rõ ràng và dễ hiểu.
    Cảm ơn tình yêu thương Anh luôn luôn dành cho những ACE tham gia Dotchuoinon.

    Trân trọng,
    L.D

    Số lượt thích

  2. Tuyệt vời quá! Mặc dù vẫn là 1 nội dung, nhưng mỗi lần được nghe Thầy dạy, em lại nhận thấy những khía cạnh mới, làm sâu sắc hơn chân lý của cuộc đời!
    Cám ơn Thầy Hoành, cám ơn cuộc đời đã cho em được biết Thầy!

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s