Mặt trời trong tim

Chào các bạn,

Trong trái tim ta có mặt trời. Người ta có thể gọi mặt trời đó bằng nhiều cách khác nhau tùy theo văn hóa: Phật tính, Thượng đế… nhưng điều nhiều người đồng ý là có một nguồn sáng vĩ đại trong trái tim người. Nắm được nguồn sáng đó là ta nắm chân lý.

Đương nhiên là nếu nguồn sáng đó trong tim bạn, chỉ bạn có thể nắm nó. Vậy việc đầu tiên bạn luôn cần nhớ là con đường phát triển đời sống tâm linh của bạn là do bạn làm chủ. Chẳng có thầy bà nào làm chủ được trái tim bạn hay giúp bạn nắm được nguồn sáng của bạn.

Phật có thể hỗ trợ, Chúa có thể hỗ trợ bạn, nhưng bạn phải là người lái trái tim của bạn, và nhờ các vị hỗ trợ sức mạnh. Đừng bao giờ quên điều này.

Và vì mặt trời ở trong tim bạn, nên nếu bạn tìm thì được rất dễ. Thực sự là bạn không cần tìm cũng thấy, chỉ cần tháo gỡ tấm màn vô minh dày đặc che mắt bạn thì bạn sẽ thấy mặt trời.

Vấn đề là làm sao gỡ bỏ màn vô minh.

Người ta có đủ nghìn cách để có thể tư vấn cho bạn: đi chùa, đi nhà thờ, ăn chay, tụng kinh, Thiền, quán vô ngã, quán từ bi, cầu nguyện… Nhưng nhìn lại thế giới nhiều rối rắm, có lẽ chúng ta cần một hai pháp có hiệu quả hơn là cả nghìn thứ để chọn lựa mà rốt cuộc thế giới vẫn đầy phàm phu rối rắm.

Màn vô minh của chúng ta là gì? Đó là “cái tôi”. Tập trung vào tôi, thì tất cả mọi thứ trên đời đều là tôi. Tham sân si. Tham lam cho tôi, sân hận vì chạm tôi, si mê vì mắt tôi chỉ thấy tôi.

Bỏ cái tôi đi thì màn vô minh rớt xuống.

Chính vì vậy nhà Phật dạy “không tôi” (vô ngã). Vô ngã thì không tôi, tức là màn vô minh bị tan biến, và ta nắm được mặt trời giác ngộ.

Quán-Tự-Tại Bồ tát hành thâm Bát Nhã Ba-la-mật-đa thời
Chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ ách.

Khi Bồ tát Quán Tự Tại thực hành trí tuệ bát nhã thâm sâu
Thấy rõ “tôi” là không, liền vượt mọi khổ nạn

Vô ngã là một tư tưởng triết lý dễ hiểu về lý luận, nhưng cực kỳ khó để thực hành, vì ngày nào tôi còn ăn còn uống còn thở, thực hành “không tôi” là điều rất khó. Đó là chưa nói đến Luật Hấp Dẫn, càng cố tập trung bỏ tôi, thì lại càng kéo tôi vào.

Mình có cách dễ hơn cho các bạn, dù là không cao siêu về lý luận và tư tưởng như vô ngã, nhưng dễ hơn.

Đó là tập trung quan tâm vào người khác, vào thế giới.

Thế giới ai cũng khổ – người đói, người nghèo, người không nhà cửa, người không được đi học, người bệnh hoạn, người ngu si, người ghen tức, người thất tình, người bị áp bức, người hiếp đáp thiên hạ, người trộm cướp, người kiêu căng, người sợ hãi, người tuyệt vọng… Nói chung là hầu như mọi người đều khổ dù đó là ai.

Tùy theo ý ta muốn, ta có thể nghĩ về cả thế giới, hay chỉ là một nhóm người nào đó, như là những người hành khất trong khu phố, hay các em thất học đường phố, hay các em trong cô nhi viện…

Nghĩ về họ, nghĩ về họ, và yêu họ. Mình nói “yêu” họ, mình chẳng nói bạn phải làm gì cả. Yêu là… yêu. Yêu một cô là… yêu cô ấy. Ta biết trong lòng ta yêu là gì. Yêu không phải là nhiệm vụ. Bạn chẳng có nhiệm vụ yêu cô nào cả, và yêu thì bạn cũng chẳng có nhiệm vu làm gì cả – tặng hoa, làm thơ, viết thư, thăm viếng… đó là vì bạn muốn làm. Chẳng ai nói những điều này là nhiệm vụ của bạn.

Cho nên mình nói bạn yêu những người khổ mà bạn thường nghĩ đến, có xúc cảm yêu trong người. Rồi bạn muốn làm gì thì hãy để tình yêu đó thúc đẩy. Kinh nghiệm của mình thì cầu nguyện cho họ là cách làm hay nhất, vì (1) đó là điều thật tình nhất mà bạn làm được – thành thật, âm thầm, không ai biết, và bạn nhờ đến Chúa Phật với sức mạnh vĩ đại của các ngài, (2) năng lượng tích cực từ cầu nguyện tự nó có năng lực thay đổi thế giới, và (3) bạn không thể nói bạn chẳng biết làm gì, vì bạn luôn có thể cầu nguyện.

Và nếu bạn có làm gì, như là dành thời giờ hằng ngày dạy các em thiếu học, đừng nghĩ là bạn đang giúp các em, đang làm ơn cho các em… Chính vì vậy mà mình nói “yêu”. Yêu thì không nói “anh làm cho em”. Anh tặng hoa, anh chở em đi ăn, anh rủ em đi picnic, anh mua tặng em chiếc áo… chẳng vì anh làm gì, giúp gì, công cán gì cho em cả. Anh chỉ yêu em và anh làm vậy vì anh yêu em.

Điều mình nói “yêu” và mình “làm vì yêu” ở đây rất quan trọng, vì tình yêu mới đưa chúng ta vượt lên trên mức “be nice” (dễ thương), mức làm người tốt, mức giúp đỡ, mức muốn được phước, mức muốn được lên thiên đàng… Ta có thể đến mức tâm không còn vướng vào đâu.

“Bồ tát độ hằng hà sa số chúng sinh, mà chẳng độ chúng sinh nào, cho nên mới nói Bồ tát độ hằng hà sa số chúng sinh.” (Kinh Kim Cang). Làm mà không nghĩ là mình làm, không thấy mình làm, không thấy mình cho, không thấy người nhận, đó mới thực là làm.

Làm như thế là yêu thực sự. Làm gì đó cho bố mẹ, làm gì đó cho người yêu, làm gì đó cho vợ/chồng, làm gì đó cho con cái. Mình làm vì yêu, chẳng vì lý do gì khác, chẳng nghĩ gì đến công cán, đến phần thưởng…

Nếu chúng ta nghĩ về mọi người và phát triển được tình yêu như thế, và cầu nguyện cho mọi người hằng ngày, hoặc làm dự án nào đó hằng ngày, mà trái tim hoàn toàn tinh tuyền, không mong cầu gì cho mình, kể cả được an tâm, được hưởng phước, được lên thiên đàng… thì điều gì xảy ra?

Ta trở thành vô ngã và tấm màn vô minh rớt xuống.

Ta nắm được mặt trời, nguồn sáng tâm linh.

Các bạn thực hành đi, điều mình chỉ rất dễ thực hành. Bạn nào đã yêu một lần thì hiểu mình nói gì. Hoặc là yêu con cái, anh chị em trong nhà cũng hiểu được. Phát triển tình yêu đó rộng ra ngoài thế giới, thì màn “tôi” rớt xuống, để ta thấy được mặt trời trong trái tim ta.

Chúc các bạn nắm được mặt trời.

Mến,

Hoành

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

11 thoughts on “Mặt trời trong tim”

  1. Anh Hoành ơi,
    Em đã và đang tiếp tục thực hành đó ạ. Lúc mới thực hành thấy khó khăn lắm Anh, trong đầu hiện ra đủ thứ câu hỏi. Nào là tại sao mình phải làm việc này? Làm vậy mình có bị mất gì không? Họ có xứng đáng để mình phải làm vậy không?… Nói chung làm em thấy mệt. Nhưng khi em thực hành “yêu” đối với Vợ, Con, Ba Mẹ, Anh chị em, những người cháu và xa hơn nữa là đồng nghiệp thì em cảm thấy tâm mình nhẹ nhàng, hiền dịu và hạnh phúc lắm Anh. Đôi khi cũng còn vài tình huống cái Tôi mình cao làm cho không khí căng thẳng. Tuy nhiên, em biết khi học tập, thực hành cái gì thì cũng có lúc mệt mỏi, muốn bỏ cuộc nhưng miễn sao là mình vẫn tiếp tục học, thực hành rồi từ từ cũng sẽ tốt hơn đó ạ.
    Vài điều em chia sẻ cùng Anh ạ.
    Em Tuấn.

    Số lượt thích

  2. Thưa chú Hoành,
    Cháu vừa biết đến web dotchuoinon gần đây, cháu cảm thấy biết đến web là một duyên lành đối với cháu. Xin cảm ơn công sức của chú và các admin.
    Cháu xin mạo muội được hỏi chú rằng, vì người ta nói mình phải vui phải tốt thì mình mới có thể giúp người khác được, và có câu “người không vì mình trời tru đất diệt”, nên cháu xin phép được hỏi chú đâu là giới hạn cho cái tốt của bản thân mình? Có phải khi mình còn câu hỏi này thì chứng tỏ cái tôi của cháu còn quá lớn không?
    Cháu cảm ơn chú.
    Uyển Đào

    Số lượt thích

  3. Chào mừng Uyển Đào đến với dotchuoinon.

    Có lẽ là em nên tiếp tực tốt với mình mà không cần phải lo giới hạn.

    Thực hành thêm điều này song song với điều kia: Yêu mọi người như yêu chính mình.

    Còn câu “người không vì mình trời tru đất diệt” thường là sai. Ví dụ: Môt người tối ngày lo giúp người nghèo khổ bệnh hoạn, chẳng lo cho mình. Đến lúc ngã bệnh ra đó, có lẽ sẽ có hàng chục người xúm lại lo, và có lẽ hoc sẽ kêu gọi báo chí giúp đõ, các bệnh viện tình nguyện chữa cho người ấy miễn phí, v.v… Đò là trời đánh động lòng mọi người. Hoặc các chiến sĩ chiến đấu giữ an ninh cho đồng bào và đất nước. Nếu vì an ninh của riêng họ, thì họ đã đào ngũ hết rồi.

    Chúc em vui khỏe.

    A. Hoành

    Số lượt thích

  4. Thanks Anh Hoành!
    Sau khi đọc câu trả lời của Anh Hoành, em mới sực nhớ rằng mình đã quên mất những điều đã đọc trong phần giới thiệu về cách xưng hô, do mãi lo tập trung vào vấn đề mình muốn hỏi.
    Em xin được chia sẻ thêm về trải nghiệm của em. Trước đây em sống khá tiêu cực, và luôn lo âu sợ hãi, ích kỉ, cứ lo nghĩ người khác sẽ đánh giá mình thế này thế nọ, và trong tâm hay nghĩ rằng mình giỏi hơn người khác, dù chỉ vịn vào 1 ít thành tích học tập hiếm hoi, và bản thân cũng không có hành động củng cố kiến thức thực sự. Túm lại là nhiều tính xấu lắm Anh ạ. Do đó sau khi bạn bè trường có việc làm ổn định lương cao thì em thấy mình dậm chân tại chỗ, và thấy rằng các kĩ năng mềm đơn cử như kĩ năng giải quyết vấn đề của bản thân tệ vô cùng khi thực sự ra đời. Và lúc đó em thật sốc khi nhìn lại và thấy rằng những năm qua em chỉ tập trung vào những cái danh ảo, những lời tán tụng cũng như những lời đánh giá của mọi người dành cho em, mà không 1 lần nghiêm túc nhìn lại bản thân mình. Thế là với ý niệm đấy em tình cờ tìm được Facebook “Hãy nhìn vào bên trong bạn” của bác sĩ Nguyễn Văn Vân. Và gần đây em biết đến Đọt Chuối Non. Em cảm thấy những điều cả 2 trang chia sẻ có phần tương đồng về mặt tâm linh, và đó là những hiểu biết em chưa từng được biết đến bao giờ. Và những kiến thức này đã giúp em tu dưỡng bản thân, bỏ bớt tánh xấu 1 cách tự nguyện. Lúc xưa em thậm chí từng đặt câu hỏi cho bạn em rằng khi mình làm việc tốt cho người khác chỉ vì mình nghĩ mình nên làm, khi mình muốn duy trì mối quan hệ, mình nghĩ là mình nên làm những điều này nên mình mới làm, thực tâm mình không muốn làm lắm. Bạn em chỉ ra rằng nếu em nghĩ như vậy em có thể làm việc tốt cho người khác thì em cứ làm, dù đó là động cơ không đúng lắm, nhưng khi ấy em không tài nào ngăn mình không suy nghĩ như vậy, và luôn “tốt một cách miễn cưỡng”, để người khác nghĩ rằng mình tốt.
    Sau khi đọc các bài viết và thử thực tập Chánh Niệm bằng hơi thở, em thấy mình tràn trề hi vọng vì thấy mình đang sống ở giây phút hiện tại mãi mãi sinh động. Nhưng sau đó khi quay trở lại các vấn đề thường nhật em lại thấy bất lực. Có thể vì em thực tập chưa đủ nhiều, hoặc em làm chưa đúng cách.
    Mong được anh chỉ giáo thêm.
    Em cám ơn anh.
    Uyển Đào

    Số lượt thích

  5. Hi Uyển Đào.

    Anh phục em quá. Người thấy các điểm yếu của mình và nói nó ra là người đầy can đảm và khiêm tốn. Chỉ can đảm của em đủ làm cho anh phục, chưa nói đến khiêm tốn và các điều khác.

    Vầ “khi quay trở lại với các vấn đề thường nhật em lại cảm thấy bất lực”, nếu em nói rõ thêm vấn đề gì và bất lực là như thế nào, thì có lẽ anh sẽ suy nghĩ tốt hơn.

    Nhưng dù gì thì cũng có hai điểm quan trọng:

    1. Em tập yêu người. Bắt đầu bằng cách mỗi lần thấy ai đó (lạ hay quen) hoặc nghĩ về ai đó, thì tìm cái hay của người ta. Có thể là chưa yêu, nhưng ít nhất là thấy cái đẹp cái hay để thưởng thức, và phục.

    Nhìn bên ngoài là dễ thấy nhất. Anh thích thấy cái gì đẹp, nên thấy nam nữ có gì đẹp trên người anh cũng hay khen trước tiên (nếu nói chuyện với người đó): cái pendant chị đang đeo (nơi dây chuyền) đẹp quá; cái này trên áo chị xinh quá, nó có nghĩa là gì vậy; áo dài của chị đẹp quá; cà vạt của anh đẹp quá; anh ăn mặc giỏi quá (You’re a good dresser)… (Thường thì không dám khen người đẹp, sợ bà con hiều lầm là mình tán tỉnh).

    Nhìn dáng người đó để tìm cái đẹp, cách ăn nói, cách cười, cách tập trung khi nói chuyện với mình… thường thì mình luôn thấy có cái để phục (mà không cần phải nói ra hết, chỉ phục trong lòng là được). Ông xích lô nào anh cũng phục, vì anh biết anh đạp thế không nổi. Các bà gánh hàng rong cũng thế, anh gánh như thế không nổi. Ai cũng có cái để mình phục.

    Khi em phục (và hy vọng là yêu) người như thế, tự nhiên em sẽ giỏi giao tiếp mà không cần học, sẽ giỏi hiểu mọi người để teamwork giỏi và quản lý giỏi.

    2. Em nên chấp nhận là mình sẽ “sai” trong nhiều tình huống. Ai cũng vậy. Anh cũng sai thường xuyên: có khi đã suy nghĩ cẩn thận nên làm gì trong tình huống này, 5 phút, 15 phút, hay 5 ngày, 15 ngày (anh ít khi làm gì tức thì mà không suy nghĩ), nhưng thỉnh thoảng vẫn “sai”, vì mình không dự tính hết mọi điều mình không biết. Như một lần anh nói với một cô “em không dính vào đâu”, đó là một câu ca tụng vì “không dính, không chấp” là điều quan trọng nhất của nhà Phật. NHưng cô ấy bực mình vì nói cô không dính vào đâu thì cũng như lục bình trôi lều bều trên sông. Ở đời thiên hạ hiểu lầm mình là thường. Nếu có dịp để xin lỗi thì xin lỗi, không có dịp thì thôi. Chuyện gì đã qua cho nó qua luôn, đừng “dính mắc”, đừng để đó trong đầu. Đừng dính mắc là điều rất quan trọng, nhiều người không làm được. “Sai sót” là chuyện thường, chẳng phải mình tồi, mà vì mình không thể dự tính hết mọi chuyện của tương lai.

    Cho nên “sai” thì chỉ như cầu thủ đá bóng không vào lưới địch thôi. Nếu em xem bóng đá thì biết, cầu thủ đá cả chục cú, vào được một cú là siêu rồi.

    Chúc em vui khỏe.

    a. Hoành

    Số lượt thích

  6. Hi anh Hoành,

    Em rất cám ơn anh đã dành thời gian quý báu để trả lời câu hỏi của em. Em đã đọc đi đọc lại câu trả lời của anh và sẽ thực hành thường xuyên.

    Còn vấn đề trong cuộc sống thường nhật mà em cảm thấy bất lực chỉ là vấn đề của riêng cá nhân em, đó là vấn đề về công việc và các mối quan hệ. Em nghĩ rằng do mình đã sống với những tính xấu, những suy nghĩ không tốt trong một thời gian không ngắn (dù tuổi đời của em không dài), nên sẽ có một số hệ quả nhất định sinh ra cần giải quyết. Em cảm thấy bản thân có tích cực hơn trước nhưng chưa hoàn toàn là vậy. Khó khăn nhất vẫn là chấn chỉnh suy nghĩ của mình. Ngay thời điểm hiện tại, dù cuộc sống của em không khó khăn nhưng em lại thấy bế tắc trong suy nghĩ.

    Em nghĩ không nên kể lể gì ở đây, vì vấn đề của bản thân người khác không thể quyết định thay mình, nhưng do em thấy mình mãi ở trong vòng luẩn quẩn, đã suy nghĩ rất lâu mà chưa thông, nên hi vọng có thể nhận được lời khuyên từ anh, và xin được giải bày dòng suy nghĩ có thể không được đúng của em.

    Về phần cv, hiện tại em đang làm trong Cty của họ hàng em, và chính họ đã giúp đỡ gia đình em rất nhiều từ những ngày em còn bé, hiện tại cũng vậy, sống gần nhau như 1 gia đình lớn (dù không phải lúc nào cũng thuận hòa). Lúc học đại học em cũng chọn ngành học (quản trị kinh doanh) theo lời họ, một cách không có chính kiến, với suy nghĩ sau này sẽ làm ở cty để giúp. Tuy nhiên sau đó em nhận ra em không thích ngành học. Em cảm thấy thế mạnh của mình thuộc mảng xã hội, văn chương, viết lách, ngoại ngữ, nhưng đã chọn ngành học không đúng, nhưng lại không có can đảm thay đổi. Em cũng không thích ngành nghề và công việc ở cty họ hàng, cũng như môi trường làm việc, nhưng em vẫn làm một thời gian sau khi tốt nghiệp, và em được giao những công việc không phù hợp với khả năng của mình. Và cv ban đầu của em thuộc khâu bán hàng. Đó là những cv không phức tạp nhưng cần thiết với người muốn theo ngành nghề này, vì mọi ngành nghề đều cần bắt đầu từ những cv đơn giản nhất. Nhưng em thì không muốn theo ngành nghề này, dù em cũng có học hỏi được một vài thứ từ cv. Sau đó em quyết định xin nghỉ để đi làm bên ngoài.

    Lúc này việc tìm kiếm cv lại hết sức khó khăn với em vì kiến thức tuy em có nhưng kĩ năng mềm thì không có nhiều, nhưng sau đó em cũng tìm được cv trái ngành. Nhưng được một thời gian ngắn, em lại cảm thấy bản thân có lỗi vì đã không giúp cty họ hàng em. Và với suy nghĩ dù sao em cũng học kinh doanh, và lương ở cty gia đình cũng khá hơn, thời gian cũng linh hoạt hơn, nên em đã xin quay lại. Và dĩ nhiên là em vấp phải lời ra tiếng vào, có người nói em không chịu nổi áp lực của môi trường làm việc bên ngoài nên đã quay lại. Đúng thật có nguyên nhân đấy, nhưng nguyên nhân quay lại là do cảm giác mình là kẻ phản bội lớn hơn nguyên nhân đấy anh ạ. Và khi em quay lại, cv em được giao thuộc mảng tính toán, có cả chạy ngoài, và những cv lặt vặt khác, nhưng cv cũng không mấy phức tạp do đã làm trong cty của gia đình người thân họ hàng thì cv gì em làm được thì em cũng cần làm, giúp được gì thì giúp.

    Và em cũng làm một thời gian, đến hiện giờ là hai năm hơn. Cho đến khi em được giao 1 dự án lớn hơn thì em thấy mình mất phương hướng thật sự. Do không phải là cv em thích, em làm như một nghĩa vụ, nên em không có sự chuyên chú vào công việc, dù chưa gây ra hậu quả gì nghiêm trọng nhưng em hay bị những lỗi sai vặt, và em cảm thấy mình vô trách nhiệm. Một khi đã vô trách nhiệm và không biết cách tìm niềm vui trong cv hiện tại, thì em nghĩ em đi đến đâu em cũng sẽ như thế.

    Em thấy mình suy nghĩ về được mất rất nhiều, những anh chị em họ trưởng thành chung với em, họ được học và làm cv họ thích, còn em thì lại phải làm ở đây, và có thể em sẽ băn khoăn mãi nếu như không dứt được suy nghĩ ra ngoài làm sẽ phụ lòng người, ở lại làm sẽ phụ chính mình. Thành ra em vừa thấy em vô trách nhiệm với cuộc sống của chính mình, vừa thấy em vô trách nhiệm với cty của họ hàng em.

    Bạn em từng nói rằng em ra ngoài làm thì có thể em quen biết được những người khác có thể giúp cty họ hàng em vậy, đó cũng là một cách giúp, không nên bó buộc mình.

    Em đọc trang web và từng thấy anh ghi rằng không có lựa chọn nào là sai lầm, quan trọng là hành động tiếp theo đối với lựa chọn của mình. Em cũng hành động nhưng trong lòng luôn loay hoay tìm một hướng đi khác, không chú tâm.

    Do đó khi được biết đến hai trang web, em đã thực tập Chánh Niệm để tìm kiếm sự chuyên chú trong công việc. Nhưng mặt khác em lại nghĩ em có đang lừa gạt chính mình không.

    Quả thật để tâm trí bay nhảy là điều rất có hại, nhưng em chưa làm được, và em cảm thấy em dính vào rất nhiều thứ anh ạ.

    Em cám ơn anh đã đọc tới đây. Mong nhận được lời khuyên từ anh.

    Uyển Đào

    Số lượt thích

  7. Hi Uyển Đào,

    Em nói em bế tắc trong suy nghĩ là đúng. Vì đó là vấn đề. Chỉ là em bị rối rắm một chút khi vào đời thôi. Vào đời là lúc học xong và ra trường. Đi học thì rất dễ. Học bài tốt, làm bài tốt là xong. Đời sống giản dị thế đó. Vào đời thì có đủ thứ loạn cào cào: đi làm thì công việc không như mình nghĩ, khả năng mình không như mình nghĩ, ứng xử với mọi người xung quanh không như mình nghĩ, giá trị lao động thấp hơn mình nghĩ, những điều mình học có vẻ như không cần dùng, những thứ cần dùng thì mình thiếu, không biết làm gì để tận dụng sức mạnh của mình, không thấy rõ tương lai, không thấy đường mình đi, không biết mình thích gì…

    Đây là chuyện bình thường thôi. Em chỉ cần biết cách suy nghĩ một chút thì giải quyết được:

    – Điều tốt nhất là gia đình hay thân nhân có công ty cho mình làm việc. Nhiều bạn hiểu rất sai, nghĩ rằng “tự lập” thì phải làm cho người ngoài. Làm công ty gia đình thì đó chẳng là tự lập. Thực sự, có gia đình hỗ trợ là sướng hơn cả bao nhiêu sinh viên khác chẳng có ai hỗ trợ. Việc gì mình làm ở đời cũng dễ hơn và tốt hơn nếu có nhiều người hỗ trợ. Ra đời là phải có bạn bè nhiều để có đồng minh thường xuyên. Giờ mình có gia đình thân nhân hỗ trợ thì lại chê, đó là rất dại. Đó là chưa kể trong gia đình và thân nhân, mình sẽ được dạy nhiều thứ mà có thể là người ngoài không biết.

    (Đôi khi người ta chỉ hiểu giá trị của công ty gia đình khi đã ra ngoài làm việc với người ngoài. Ra rồi thì mới hiểu trong nhà là quý).

    – Sinh viên mới ra trường, vào nơi nào thì công việc đầu tiên cũng là việc lặt vặt, vì đó là cách học nghề duy nhất: biết mọi thứ trong công ty từ những việc nhỏ nhất để hiểu được công việc của công ty từ dưới lên. Hơn nữa, làm việc vặt thì thấy được nhiều thứ, giao tiếp với nhiều người trong công ty – làm việc chỗ này, chỗ kia, giúp người này một chút, người kia một chút, thì mới thấy được nhiều. Nếu chỉ ngồi một nơi làm việc gì đó “ổn định” thì chẳng thấy gì được trong công ty.

    Ai làm việc với anh, dù người đó có bằng gì, khởi đầu anh cũng nhờ làm việc vặt, vì đó là cách tốt nhất để giúp người đó biết nhiều biết nhanh.

    • Làm việc vặt, còn quan trọng ở chỗ, để lộ nhân cách của mình. Người xem mình cao hơn việc vặt là người kiêu căng, không làm việc lớn được, chẳng ai dám giao việc lớn. Người mà được giao việc gì, nhỏ lớn khó dễ, cũng đều làm rất tốt, là người đáng tin cậy. Người đáng tin là người luôn làm tốt dù được giao chuyện gì.

    • Việc nhỏ là việc quan trọng. Lỗ nhỏ làm đắm thuyền. Người quan tâm đến việc nhỏ là hàng sư phụ. Ví dụ: Chỉ cần một vỏ chuối nhỏ xíu trên sàn nhà, chẳng ai lượm đi, một lãnh đạo giỏi của công ty trượt vỏ chuối, đập đầu vào cạnh bàn và chết. Điều này có thể làm công ty chết theo vì mất một nhân tài lớn.

    • Giỏi việc vặt mới làm lãnh đạo được. Lãnh đạo thì phải thấy toàn bộ khu rừng, và thấy rõ mỗi cây trong khu rừng. Người không thấy được các điều nhỏ xíu, không làm lớn được.

    Cho nên, người ta có đủ lý do để đào tạo người bằng những chuyện lặt vặt ban đầu.

    – Bán hàng có vẻ là việc dễ nhất, nhưng khó nhất, và quan trọng nhất cho công ty.

    Chẳng việc gì trong công ty quan trọng bằng việc bán hàng vì các nhân viên bán hàng là đoàn quân tạo ra dòng máu cho công ty. Hàng không bán được thì công ty chết.

    Bán hàng có vẻ dễ vì chỉ cần học để hiểu về sản phẩm và một vài kỹ năng bán hàng là có thể làm được. Nhưng bán hàng giỏi lại là việc cực khó. Người bán hàng phải biết luôn tích cực tươi cười dù khách hàng mua hay không mua, chê hay khen; luôn tích cực vì 10 người vào xem hàng may ra có được một người mua – biết một tiếng NO là một bước gần tới tiếng YES; làm khách hàng thoải mái, không thúc bách; biết cách nói năng rõ ràng để giải thích về món hàng; biết cách ăn nói lịch sự, tế nhị, và đáng tin; phải đủ khả năng làm khách hàng thích và phục và muốn quay lại dù hôm nay chẳng cần mua gì.

    Bán hàng là môi trường số 1 để đào tạo tư duy tích cực và tính lãnh đạo. Hồi trước anh có một dạo bán hàng (lúc đó đã là luật sư), chỉ để hiểu tích cực là gì.

    Nhiều bạn không quý việc làm này, nhưng thực sự loại việc này là việc số 1 để đào tạo tư duy tích cực và tính lãnh đạo. Trong môt nền kinh tế, những người làm lớn tiền nhất thường là những chuyên gia bán hàng hay tiếp thị.

    – Nhưng điều chính của vấn đề là: Mình vui không phải vì làm gì, mà mình có hòa đồng và vui với mọi người xung quanh không. Nếu mình cảm thấy lạc lõng trong một công ty, thì có lẽ là đổi 10 công ty nữa mình cũng sẽ thấy lạc lõng. Vấn đề không phải là công ty, vấn đề ở trong chính mình:

    Mình không quen hòa đồng với mọi người, vì xưa nay mình vốn học/làm một mình. Hòa đồng là điều mới và khó để học, nhưng thường là không có lớp để học, không có thầy để dạy.

    • Đây là lợi thế của làm việc vặt. Làm lặt vặt thì gặp nhiều người, giúp nhiều người, quen nhiều người. (Đừng sợ mọi người cứ muốn đì mình làm việc vặt. Trong công ty tư, ai giỏi đến đâu là dùng đến đó, thì công ty mới mạnh, Chẳng ai dám dìm ai, để công ty chết sớm).

    • Chịu khó chào và cười: Mới vào sở, đi ngang ai cũng gật đầu, mỉm cười, chào một câu: “Chào chị/anh.” Hay hỏi thăm: “Bữa nay anh có gì vui mà mặt tươi rói vậy?” Hay khen: “Wow, áo này của chị màu sắc tươi quá, làm cả nhà sáng tươi theo.” Nhìn người ta kỹ một chút là sẽ thấy điều để gợi chuyện.

    • Hỏi. Mới vô công ty thì luôn nhắc mình là “mình chẳng biết gì”, để hỏi mọi người mọi điều. Người hỏi nhiều luôn sẽ là người biết nhiều nhất. (Hồi trước, lúc anh 23 tuổi ở Mỹ, trước khi đi học luật, anh vào làm kế toán mức nhập môn cho một thành phố. Lúc nào cũng chạy lẻo đẻo theo một ông đã 60, hỏi ông ấy đủ điều. Và cũng hỏi những người khác, nhưng hỏi ông này nhiều nhất vì ông ấy vừa biết nhiều vừa chỉ dẫn tận tình. Hai năm sau anh nắm hết hệ thống kế toán thành phố trong tay, kể cả bộ phận của ông thầy của anh). Đa số mọi người đều thích chỉ dẫn nếu mình hỏi. Vừa để học, vừa để thân quen mọi người.

    • Và đây là điều quan trọng. Mình phải có những tư duy đúng trong đầu:

    Đây là công ty của thân nhân mình, mình chẳng chỉ là nhân viên như bao người khác. Mình cần làm việc như là công ty của bố mẹ mình.

    Mình cần làm việc để tạo ra sản phẩm cao nhất mà mình có thể tạo. Đây là tính cầu toàn, tính đặt tiêu chuẩn cao cho mình, chẳng vì ai khác.

    Mình cần thực hành yêu mọi người mỗi ngày (nếu chưa yêu thì ít nhất cũng thân một chút), vì đây là việc của trái tim linh thiêng của mình cho đời sống tâm linh của mình, chẳng vì ai khác. Tập trung vào con người trước, thì em sẽ tập trung tốt vào công việc.

    Đừng quan tâm đến mai mốt em sẽ làm gì, ở công ty nào. “Ở đây, lúc này”, đó là châm ngôn. Tập trung vào “Ở đây lúc này”. Đừng suy nghĩ đến tương lai. Làm tốt ở đây lúc này thì tương lai tự động tốt theo.

    Có điều gì chưa hiểu rõ, em hỏi anh.

    A. Hoành

    Liked by 3 people

  8. Hi anh Hoành,
    Em cám ơn câu trả lời thật chi tiết của anh, em cũng đọc đi đọc lại những ngày này, và em hiểu là mình cần làm gì, cốt lõi là cần thực hành yêu người nhiều hơn. Em cũng đã đọc thêm nhiều bài khác trong Đọt chuối non, và em thấy reply của anh đã bao gồm nhiều bài học trong những bài trước đó, vì vậy em nghĩ là mình cần đọc thêm nhiều bài khác trước khi hỏi thêm anh về vấn đề khác.
    Từ khi em biết về tâm linh nhiều hơn, em nhận thấy Trời Phật luôn ở cạnh mình, và đề ra những gợi ý cho mình trong lúc mình cảm thấy khó khăn. Em từng nhận được lời gợi ý như “Nhất tâm”, mà em hiểu là một lòng một dạ với những cái mình làm, “Be a warrior, don’t be a worrier”, và lần thứ 3 là “Be more concerned with your character than your reputation, because your character is what you really are, while your reputation is merely what others think you are- John Wooden”, một cách tình cờ em thấy trên những chiếc áo hay vật dụng của người đi đường hay đâu đó. Và em vẫn tiếp tục nhận được những gợi ý khác. Và dù Trời Phật cho gợi ý nhưng không thể nào sống thay mình. Hành động là ở mình. Biết đến web Đọt chuối non em nghĩ cũng là một gợi ý của Trời Phật.
    Em cám ơn anh và các anh chị trong Đọt chuối non.
    Uyển Đào

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s