Mặt trời trong tim

Chào các bạn,

Trong trái tim ta có mặt trời. Người ta có thể gọi mặt trời đó bằng nhiều cách khác nhau tùy theo văn hóa: Phật tính, Thượng đế… nhưng điều nhiều người đồng ý là có một nguồn sáng vĩ đại trong trái tim người. Nắm được nguồn sáng đó là ta nắm chân lý.

Đương nhiên là nếu nguồn sáng đó trong tim bạn, chỉ bạn có thể nắm nó. Vậy việc đầu tiên bạn luôn cần nhớ là con đường phát triển đời sống tâm linh của bạn là do bạn làm chủ. Chẳng có thầy bà nào làm chủ được trái tim bạn hay giúp bạn nắm được nguồn sáng của bạn.

Phật có thể hỗ trợ, Chúa có thể hỗ trợ bạn, nhưng bạn phải là người lái trái tim của bạn, và nhờ các vị hỗ trợ sức mạnh. Đừng bao giờ quên điều này.

Và vì mặt trời ở trong tim bạn, nên nếu bạn tìm thì được rất dễ. Thực sự là bạn không cần tìm cũng thấy, chỉ cần tháo gỡ tấm màn vô minh dày đặc che mắt bạn thì bạn sẽ thấy mặt trời.

Vấn đề là làm sao gỡ bỏ màn vô minh.

Người ta có đủ nghìn cách để có thể tư vấn cho bạn: đi chùa, đi nhà thờ, ăn chay, tụng kinh, Thiền, quán vô ngã, quán từ bi, cầu nguyện… Nhưng nhìn lại thế giới nhiều rối rắm, có lẽ chúng ta cần một hai pháp có hiệu quả hơn là cả nghìn thứ để chọn lựa mà rốt cuộc thế giới vẫn đầy phàm phu rối rắm.

Màn vô minh của chúng ta là gì? Đó là “cái tôi”. Tập trung vào tôi, thì tất cả mọi thứ trên đời đều là tôi. Tham sân si. Tham lam cho tôi, sân hận vì chạm tôi, si mê vì mắt tôi chỉ thấy tôi.

Bỏ cái tôi đi thì màn vô minh rớt xuống.

Chính vì vậy nhà Phật dạy “không tôi” (vô ngã). Vô ngã thì không tôi, tức là màn vô minh bị tan biến, và ta nắm được mặt trời giác ngộ.

Quán-Tự-Tại Bồ tát hành thâm Bát Nhã Ba-la-mật-đa thời
Chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ ách.

Khi Bồ tát Quán Tự Tại thực hành trí tuệ bát nhã thâm sâu
Thấy rõ “tôi” là không, liền vượt mọi khổ nạn

Vô ngã là một tư tưởng triết lý dễ hiểu về lý luận, nhưng cực kỳ khó để thực hành, vì ngày nào tôi còn ăn còn uống còn thở, thực hành “không tôi” là điều rất khó. Đó là chưa nói đến Luật Hấp Dẫn, càng cố tập trung bỏ tôi, thì lại càng kéo tôi vào.

Mình có cách dễ hơn cho các bạn, dù là không cao siêu về lý luận và tư tưởng như vô ngã, nhưng dễ hơn.

Đó là tập trung quan tâm vào người khác, vào thế giới.

Thế giới ai cũng khổ – người đói, người nghèo, người không nhà cửa, người không được đi học, người bệnh hoạn, người ngu si, người ghen tức, người thất tình, người bị áp bức, người hiếp đáp thiên hạ, người trộm cướp, người kiêu căng, người sợ hãi, người tuyệt vọng… Nói chung là hầu như mọi người đều khổ dù đó là ai.

Tùy theo ý ta muốn, ta có thể nghĩ về cả thế giới, hay chỉ là một nhóm người nào đó, như là những người hành khất trong khu phố, hay các em thất học đường phố, hay các em trong cô nhi viện…

Nghĩ về họ, nghĩ về họ, và yêu họ. Mình nói “yêu” họ, mình chẳng nói bạn phải làm gì cả. Yêu là… yêu. Yêu một cô là… yêu cô ấy. Ta biết trong lòng ta yêu là gì. Yêu không phải là nhiệm vụ. Bạn chẳng có nhiệm vụ yêu cô nào cả, và yêu thì bạn cũng chẳng có nhiệm vu làm gì cả – tặng hoa, làm thơ, viết thư, thăm viếng… đó là vì bạn muốn làm. Chẳng ai nói những điều này là nhiệm vụ của bạn.

Cho nên mình nói bạn yêu những người khổ mà bạn thường nghĩ đến, có xúc cảm yêu trong người. Rồi bạn muốn làm gì thì hãy để tình yêu đó thúc đẩy. Kinh nghiệm của mình thì cầu nguyện cho họ là cách làm hay nhất, vì (1) đó là điều thật tình nhất mà bạn làm được – thành thật, âm thầm, không ai biết, và bạn nhờ đến Chúa Phật với sức mạnh vĩ đại của các ngài, (2) năng lượng tích cực từ cầu nguyện tự nó có năng lực thay đổi thế giới, và (3) bạn không thể nói bạn chẳng biết làm gì, vì bạn luôn có thể cầu nguyện.

Và nếu bạn có làm gì, như là dành thời giờ hằng ngày dạy các em thiếu học, đừng nghĩ là bạn đang giúp các em, đang làm ơn cho các em… Chính vì vậy mà mình nói “yêu”. Yêu thì không nói “anh làm cho em”. Anh tặng hoa, anh chở em đi ăn, anh rủ em đi picnic, anh mua tặng em chiếc áo… chẳng vì anh làm gì, giúp gì, công cán gì cho em cả. Anh chỉ yêu em và anh làm vậy vì anh yêu em.

Điều mình nói “yêu” và mình “làm vì yêu” ở đây rất quan trọng, vì tình yêu mới đưa chúng ta vượt lên trên mức “be nice” (dễ thương), mức làm người tốt, mức giúp đỡ, mức muốn được phước, mức muốn được lên thiên đàng… Ta có thể đến mức tâm không còn vướng vào đâu.

“Bồ tát độ hằng hà sa số chúng sinh, mà chẳng độ chúng sinh nào, cho nên mới nói Bồ tát độ hằng hà sa số chúng sinh.” (Kinh Kim Cang). Làm mà không nghĩ là mình làm, không thấy mình làm, không thấy mình cho, không thấy người nhận, đó mới thực là làm.

Làm như thế là yêu thực sự. Làm gì đó cho bố mẹ, làm gì đó cho người yêu, làm gì đó cho vợ/chồng, làm gì đó cho con cái. Mình làm vì yêu, chẳng vì lý do gì khác, chẳng nghĩ gì đến công cán, đến phần thưởng…

Nếu chúng ta nghĩ về mọi người và phát triển được tình yêu như thế, và cầu nguyện cho mọi người hằng ngày, hoặc làm dự án nào đó hằng ngày, mà trái tim hoàn toàn tinh tuyền, không mong cầu gì cho mình, kể cả được an tâm, được hưởng phước, được lên thiên đàng… thì điều gì xảy ra?

Ta trở thành vô ngã và tấm màn vô minh rớt xuống.

Ta nắm được mặt trời, nguồn sáng tâm linh.

Các bạn thực hành đi, điều mình chỉ rất dễ thực hành. Bạn nào đã yêu một lần thì hiểu mình nói gì. Hoặc là yêu con cái, anh chị em trong nhà cũng hiểu được. Phát triển tình yêu đó rộng ra ngoài thế giới, thì màn “tôi” rớt xuống, để ta thấy được mặt trời trong trái tim ta.

Chúc các bạn nắm được mặt trời.

Mến,

Hoành

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

4 cảm nghĩ về “Mặt trời trong tim”

  1. Anh Hoành ơi,
    Em đã và đang tiếp tục thực hành đó ạ. Lúc mới thực hành thấy khó khăn lắm Anh, trong đầu hiện ra đủ thứ câu hỏi. Nào là tại sao mình phải làm việc này? Làm vậy mình có bị mất gì không? Họ có xứng đáng để mình phải làm vậy không?… Nói chung làm em thấy mệt. Nhưng khi em thực hành “yêu” đối với Vợ, Con, Ba Mẹ, Anh chị em, những người cháu và xa hơn nữa là đồng nghiệp thì em cảm thấy tâm mình nhẹ nhàng, hiền dịu và hạnh phúc lắm Anh. Đôi khi cũng còn vài tình huống cái Tôi mình cao làm cho không khí căng thẳng. Tuy nhiên, em biết khi học tập, thực hành cái gì thì cũng có lúc mệt mỏi, muốn bỏ cuộc nhưng miễn sao là mình vẫn tiếp tục học, thực hành rồi từ từ cũng sẽ tốt hơn đó ạ.
    Vài điều em chia sẻ cùng Anh ạ.
    Em Tuấn.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s