Danh mục lưu trữ: trà đàm

Lo quan tâm đến người khác, đừng lo người khác quan tâm đến mình

Chào các bạn,

Các thầy tư duy tích cực thường dạy học trò là phe lờ lời bình phẩm, chê bai, cười nhạo của người khác, cứ tập trung vào việc mình làm và đường mình đi. Và đương nhiên là học trò làm theo và phe lờ thế giới, chỉ xem như thế giới có một mình ta.

Đó không phải là vị kỷ kinh khủng sao? Đó là dẹp bỏ cả thế giới và chỉ tập trung vào tôi. Đọc tiếp Lo quan tâm đến người khác, đừng lo người khác quan tâm đến mình

Hãy tỉnh thức và canh giữ

Chào các bạn,

Thê giới rõ ràng là đang đi vào vùng “unkown” (không biết). Quá nhiều điều mới xảy ra, mà chúng ta không thể mường tượng trước đó và cũng chẳng thể ước tính chúng sẽ đi về đâu. Và đương nhiên là thế giới như thế, thì mọi quốc gia đều bị ảnh hưởng. Dù vậy ảnh hưởng nhiều hay ít vẫn là do mỗi người, mỗi quốc gia, sống khôn ngoan thế nào đối với những hiện tượng mới quanh mình. Đọc tiếp Hãy tỉnh thức và canh giữ

Tập trung vào người mẫu

Chào các bạn,

Hầu như mọi tôn giáo đều dạy chúng ta tập trung vào người mẫu của tôn giáo, như Chúa hay Phật. Ki tô giáo có khái niệm chiêm ngưỡng dung nhan chúa, và Phật giáo thì có việc quán Phật Adiđà. Cả hai đều là một – nhìn ngắm người mẫu của mình.

Trong các đền thờ người ta hay có tượng Chúa Phật, và thiên hạ cũng thường đến đó nhìn ngắm hay cầu nguyện với các tượng này. Đọc tiếp Tập trung vào người mẫu

Dạy con

Chào các bạn,

Hồi nhỏ chúng ta đã từng được dạy chăm học để lớn lên làm ông này bà nọ, để giàu sang, để nổi tiếng, để có quyền, để “có danh gì với núi sông”… Có lẽ giờ đã trưởng thành một chút rồi, chúng ta đều biết đó là tập trung vào tôi và vào cái tham của tôi. Chỉ là si mê và vọng tưởng, và làm mình ích kỷ và đầu óc mình chật hẹp, chẳng thông minh được để làm gì cả. Đọc tiếp Dạy con

Thiên đường của em là một vũng nước

Mời các bạn xem 1 phút clip này trước khi đọc bài tiếp

Các bạn có thấy vũng nước là thiên đường của em bé đang dắt chó đi dạo đó không? Vũng nước đó cũng có thể gọi là nước Chúa, tịnh độ của em bé. Mình cảm tưởng đi một đoạn thấy vũng nước khác hay một bãi phân bò lớn thì em bé chắc cũng thầm nghĩ “í thiên đường kìa” và nhảy vô thiên đường chơi một lát rồi thong thả đi tiếp hưởng thụ thiên đường khác. Đọc tiếp Thiên đường của em là một vũng nước

Đối thoại xuyên thế hệ

Chào các bạn,

Thường thì người nào 27 tuổi cũng nói chạy, chạy và chiến đấu, và người 72 tuổi thì lại nói nghỉ, nghỉ và thanh nhàn. Hai thái độ khác nhau. Đó là vì càng lớn bạn càng thông thái, hay càng lớn bạn càng mệt mỏi? Hay cả hai – thông thái và mệt mỏi?

Nếu là cả hai thì cái gì tạo ra cái gì? Thông thái tạo ra mệt mỏi? Hay mệt mỏi tạo ra thông thái? Vì tôi thông thái nên tôi thấy chạy mãi chẳng được gì, chỉ có mệt? Hay vì tôi mệt mỏi nên tôi cho rằng nằm nghỉ là thông thái? Đọc tiếp Đối thoại xuyên thế hệ

Nhất thiết pháp giai không

Chào các bạn,

Câu này – nhất thiết pháp giai không (mọi thứ đều là không) — là câu nói rất phổ thông của Phật giáo Đại thừa. Và chữ “không” này đã từng, và vẫn còn đang, bị hiểu sai rất nhiều như là “không có.” Thực ra, “không” này có nghĩa là “bản chất thường hằng của mọi sự.” Mọi sự rất phù du, có và mất ngay, như sóng biển. Nhưng bản chất thật của mọi sóng là biển. Sóng thì biến hiện, có và mất và có và mất liên tục, nhưng biển thì lúc nào cũng ở đó, thường hằng, và là bản chất thật của mọi sóng.” Biển chính là “không” – bản chất thật, thường hằng, của mọi thứ phù du bên trên. Đọc tiếp Nhất thiết pháp giai không

Chạy quá nhanh

Chào các bạn,

Công nghệ thông tin giúp chúng ta làm việc nhanh hơn và do đó năng động hơn. Tuy nhiên, chúng ta cũng rất có thể nhanh hơn nhưng thiếu chín chắn hơn. Mình muốn nói chuyện nước Mỹ quá năng động ngày nay, để chúng ta cùng quan tâm đến nước Việt.

Ngày nay với công nghệ tin học, mọi người mọi việc có lẽ nhanh hơn thời trước cả vài mươi lần. Trong mọi việc ngày nay, mọi người có thông tin tức thì, thảo luận đường xa tức thì, và quyết định tức thì. Một việc ngày xưa phải hằng tháng mới xong, ngày nay có thể xong trong một ngày. Người năng động ngày xưa đã nhanh, ngày nay còn nhanh hơn khủng khiếp. Đọc tiếp Chạy quá nhanh

Nhà mình khác nhà người ta

Chào các bạn,

Có lẽ các bạn đã từng được nghe bố mẹ nói: “Nhà mình khác nhà người ta…” và tiếp: “Nhà người ta giàu, nhà mình nghèo phải tiện tặn,” hay “Nhà người ta không ăn học, nhà mình cả 3 đời là thầy giáo”…

Bố mẹ nói rất đúng, nhà mình thì mình phải sống kiểu nhà mình, chẳng thể chạy theo thiên hạ được. Đọc tiếp Nhà mình khác nhà người ta

Kiên định và uyển chuyển

Chào các bạn,

Mình có cảm tưởng người Việt chúng ta lớn lên với những từ “quyết” – quyết tâm, quyết tử, quyết chiến, kiên quyết – và có lẽ nhờ thế mà người Việt luôn quật cường chiến thắng ngoại xâm. Các bạn đọc mình có lẽ cũng thấy mình dùng từ “quyết tâm” hơi nhiều.

Đương nhiên là như thế, chẳng có quyết tâm thì như cọng bún chẳng có xương sống, chẳng làm gì được. Đọc tiếp Kiên định và uyển chuyển

Can đảm của người trí thức

Chào các bạn,

Chữ “sĩ” trong tứ dân – sĩ, nông, công, thương – đồng nghĩa với chữ “trí thức” ngày nay. Chúng ta có thể nói sĩ nông công thương là 4 giai cấp xã hội trong xã hội Việt Nam cổ, hay nếu ta không đồng ý với khái niệm giai cấp, thì đó 4 loại ngành nghề của xã hội Việt Nam cổ. Dù là giai cấp đầu hay nghề đầu, thì sĩ vẫn thường được xem là đứng đầu. Và xã hội Việt Nam đến ngày nay vẫn trọng sĩ, như là bác sĩ, nha sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ, nghệ sĩ, tráng sĩ, tu sĩ, giáo sĩ… và sĩ diện (mặt kẻ sĩ) là chuyện lớn của mỗi người. Đọc tiếp Can đảm của người trí thức

Thiếu kiến thức tổng hợp

Chào các bạn,

Vấn đề lớn về tri thức thế giới ngày nay là chúng ta có rất nhiều chuyên ngành nhỏ xíu và mỗi chuyên gia ngày nay được đào tạo và làm việc trong chuyên ngành rất nhỏ của mình, và biết rất ít, hay chẳng biết gì, về mọi sự khác trên thế giới.

Mình Google nhanh xem có bao nhiêu loại bác sĩ thì có một câu trả lời 23 loại. Liếc nhanh vào danh sách thì mình cảm thấy 23 loại này vẫn còn khá tổng quát, có thể một vài loại nào đó còn chia nhánh chuyên môn xa hơn. Có một câu trả lời 15 loại luật sư, nhưng có câu khác nói 63 loại luật sư. Đọc tiếp Thiếu kiến thức tổng hợp

Biết mình không biết

Chào các bạn,

Có lẽ chúng ta đều đã học được hồi nhỏ câu nói của Khổng tử: “Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, ấy là biết vậy.” Câu này rất dễ hiểu, chẳng ai cần được giải thích thêm bao giờ, kể các các em cấp 1. Tuy vậy, già đầu rồi thì mình mới nghiệm ra là đời chẳng giản dị như thế. Khi mình biết thì mình biết là mình biết, nhưng khi mình không biết thì mình lại không biết là mình không biết. Thế thì làm sao để “Không biết thì nói là không biết” được?

Đó cũng chính là vấn đề “si mê” của nhà Phật. Người si mê không biết mình si mê, cũng như người điên không biết mình điên. Nếu mình si mê mà biết mình si mê thì đã hết si mê rồi. Đọc tiếp Biết mình không biết

Nói dối như Cuội

Chào các bạn,

Mọi chúng ta đều biết truyện cổ tích về Cuội, cậu bé nói dối động trời, đến nỗi chúng ta có câu “nói dối như Cuội”.

Hồi nhỏ mình được cho đọc truyện Cuội và rất thích thú với những trò nói dối thần kỳ của Cuội, như truyện Chú lợn chui xuống đất, Thằng hủi trong rọ, Chú thím trong rọ…

Nhưng bây giờ lớn lên, nghĩ lại về chuyện đó, mình nhận ra rằng đó là một nguồn dạy trẻ em nói dối từ nhỏ. Và loại nguồn này thì rất phong phú cho trẻ em Việt Nam. Ngoài truyện Cuội, còn Ba Giai Tú Xuất, truyện Trạng Quỳnh… Những thể loại này nhiều người lớn cho là truyện hài vô hại. Nhưng với trẻ em thì chúng là những truyện thật với tài năng nói dối thần kỳ đáng học hỏi.

Chúng ta có muốn con em chúng ta học nói dối khi đầu óc còn rất non trẻ và dễ thấm nhuần hay không?

Mong mọi bố mẹ và thầy cô có câu trả lời cho chính mình.

Chúc các bạn ngày vui.

Phạm Thu Hương

Có gì đáng nói ?

Chào các bạn,

Mọi chuyện trên đời đều rất bình thường và mọi người đều biết như thế, như là mặt trời mọc mặt trời lặn, hay ngày mưa ngày nắng, chẳng có gì đáng nói, chẳng có gì đáng để ý. Và chúng ta quen với cách tư duy của Thiền gia, điều gì cũng vậy, tất cả đều là duyên, sống tùy duyên, cái gì tới cũng được, sống với nó.

Có vẻ như chẳng có điều gì đáng nói trên đời. Đọc tiếp Có gì đáng nói ?