Muốn được khen

Chào các bạn,

Hôm qua ta bàn về việc khen người khác, hôm nay ta bàn về việc được người khác khen. Có lẽ chúng ta thường nghĩ rằng cả hai điều này chỉ là hai mặt của một đồng xu, nhưng thật ra thì không hẳn thế. Thông thường, ta không khen người nhưng lại cứ muốn người khen ta; đó chỉ là đường một chiều. 😦 Hoặc là ta khen người để được người khen ta lại; đó là đường hai chiều thuộc khu phố thương mãi. Con đường mà ta muốn đi là, ta khen bạn vì thực sự trong lòng thích khen bạn và muốn bạn vui, không khen vì mong cầu được khen lại. Đây là đường một chiều trong tâm, nhưng hai chiều trong thực tế.

Không chịu khen người nhưng cứ mong được người khen, thì “không tưởng” quá rồi. Không thể xảy ra được. Nếu bạn cả đời không khen ai, mở miệng thì chê hết người này đến người khác, bỗng nhiên có một cậu đến, tối ngày khen tặng tâng bốc bạn, thì có lẽ là bạn nên thầm hỏi tại sao.

Đằng khác, khen người để mong được người khen lại, hay để mong được cái gì đó từ người, thì đó là buôn bán. Đây là tính toán “có qua có lại.” Cũng công bình thôi. Nếu bạn khen thành thật, thì cũng được, nhưng e rằng hơi thiếu chiều sâu. Điểm yếu của chính sách thương mại này là, bạn sẽ không có được nội lực xuất phát từ tâm. Bạn có thể làm thương mãi được, nhưng không thể có bạn thân cách này. Vì tình thân chỉ có thể xảy ra giữa những quả tim rung động thật với nhau. Có nghĩa là sao? Có nghĩa là bạn có thể có “triệu người quen, chẳng mấy người thân.” Đó là một thế giới rất băng giá! Và trong trường kỳ, cơ hội thành công lớn cũng thấp, vì thông thường là ở cấp rất cao trong thế giới thương mãi cũng như thế giới chính trị, người ta thường tìm bạn bè thân để làm việc với nhau.

Bạn tôi
Bạn tôi

Khen người thật lòng nhưng không mong cầu được người khen lại. Đây có vẽ như là lối sống của thánh nhân, nhưng bạn đừng vội phàn nàn (“Trời ơi, ông ơi, tui đâu có muốn làm thánh. Tui còn đủ hỉ nộ ái ố bi lạc dục và còn muốn dancing và enjoy đời mà. Ông đừng biểu tui đi tu, tội nghiệp tui lắm”). Biết rồi, khỗ lắm, nói mãi! Trong liên hệ con người, “bất chiến tự nhiên thành” gần như là qui luật bất di bất dịch. Hôm qua chúng ta có nói, người bán hàng không có chiều sâu cứ dùng mọi thủ thuật hời hợt để bán cho được hàng thì có lẽ là không bán được. Nhưng nếu cứ tận tâm phục vụ khách hàng nhiệt tình, như một người bạn tốt, mà không cần biết là người ấy sẽ mua hay không, thì mọi người sẽ đến mua hàng nhiều hơn. “Không đánh mà tự nhiên thắng” là vậy. Ai trong chúng ta cũng biết lý lẽ này.

Liên hệ con người thường như thế. Nếu ta hành động chỉ vì người, và không vì chính ta, thì mọi người tự nhiên muốn đến với ta. Mình gọi đây là qui luật “Cánh đồng trống.” Lòng ta là một cánh đồng, nếu cánh đồng không có một hòn đá “tôi” to như quả núi đè mất, thì chim chóc sẽ về tràn ngập cánh đồng xanh. Khen người chỉ vì ta quí người và muốn người vui, mà không mong cầu gì cho ta (ngoài việc ta vui vì đã làm người vui), thì tự nhiên là sẽ có nhiều bạn bè thân thiết, và cơ hội thành công lớn trong đời cứ như vậy mà tăng theo. Đó là tại sao mà mình nói bên trên: “Đây là đường một chiều trong tâm, nhưng hai chiều trong thực tế.”

Điều này nói thì dễ, làm thì khó. Vì chúng ta đã quen suy nghĩ về “tôi, tôi, và tôi” nhiều quá, nhất là trong thế giới làm ăn, cho nên ta cần có kỷ luật một tí để tập thói quen chú tâm đến cái hay cái đẹp và cái an vui của người khác trong liên hệ hằng ngày. Qui luật “cánh đồng trống” đúng ngay cả trong thương mãi. Thương mãi cũng chỉ là liên hệ con người như bao nhiêu loại liên hệ khác. Nếu ta cho rằng liên hệ thương mãi đòi hỏi ta phải ích kỷ và chụp giật, thì rõ ràng là ta chưa nắm vững được bản chất của thương mãi cũng như bản chất con người. Một điều khó khăn khác là, qui luật “cánh đồng xanh” đòi một tí kiên nhẫn. Phần thưởng sẽ đến từ từ–chậm nhưng chắc. Vì đây không phải là qui luật “tiền trao cháo múc”, cho nên bạn cần kiên nhẫn một tí. Nhưng không sao, vì khi áp dụng qui luật này, bạn đâu có mong cầu gì cho mình, phải không? Mà đã không mong cầu là thừa kiên nhẫn.

Điều cuối cùng ta cần nắm vững là, nếu ta cứ muốn được người khen thì ta sẽ rất chơi vơi và nhiều stress. Chơi vơi vì cứ phải cố làm cái gì đó để hằng trăm hằng nghìn người quanh ta thích thú khen ngợi. Mà mỗi người một ý. Chạy theo ý muốn của một nghìn người, đương nhiên là phải nhảy choi choi như con lật đật chơi vơi trên mặt nước. Và như vậy thì nhất định là sẽ rất nhiều stress. Mà stress thường phá vỡ mọi thứ, từ sức khỏe, đến công việc.

Nắm vững các qui luật liên hệ con người. Cứ từ tốn làm việc, và kiên nhẫn một tí. Kết quả sẽ đến nhanh hơn bạn nghĩ. Có lẽ bạn đã nghe, hoặc qua tiểu thuyết hoặc qua chuyện có thật, rất nhiều người than trước khi nhắm mắt: “Cả đời tôi không có được một người thân.” Bạn có bao giờ thắc mắc về câu đó không? Sống mấy mươi năm trong một thế giới mấy tỉ người mà lại không có được một người thân. Sao vậy? Đó không phải là một bi kịch sao?

Chúc các bạn một ngày vui vẻ,

Mến,

Hoành

Stumble It!
© Copyright 2009, TDH
Licensed for non-commercial use

Một suy nghĩ 20 thoughts on “Muốn được khen”

  1. em có một người bạn thân, khen em rất nhiều và còn khen cho rất nhiều bạn biết, em rất vui vì điều đó nhưng cũng cảm thấy hình như bạn em hơi đề cao em quá nên cũng thấy hơi ngại.
    nhưng thực tế là em luôn muốn mọi người nghĩ tốt về mình. nhưng mỗi khi mở miệng khen ai là lại thấy ngại. có lẽ em sẽ phải cố gắng khen mọi người thật lòng , từ trong suy nghĩ để nó được thốt ra thật tự nhiên.

    Số lượt thích

  2. Ngọc Nga à, nếu mình đi xem một phim hay, mình về khen phim đó với tất cả mọi người, từ nhà ra đường đến trường/sở, và còn bảo mọi người “Đi xem đi.” Mình không ngại khen cuốn phim, sao lại ngại khen người khác? Chắc là mình chưa bỏ thời gian ra để tìm cái hay của người đó thôi. Ai cũng phải có ít nhất là 3 điều vượt trội để mình có thể tâm phục khẩu phục, và khen.

    Còn người khen mình, thì có gì mà ngại? Cứ “cám ơn” dõng dạc và cố sống như lời khen thôi.

    Em khoẻ nha 🙂

    Số lượt thích

  3. Hôm nay tình cờ đọc được một số bài của anh em thấy thật hay, có nhiều triết lý sống trong đó. Em đặc biệt thích ý tứ là tôi khen anh vì bản thân tôi thấy anh xứng đáng được khen, tôi khen anh là vì xuất phát từ bản thân tôi chứ không phải mong anh khen lại tôi ”
    Cám ơn anh về các bài viết.

    Số lượt thích

  4. Chào anh Hoành ạ!

    Dạo này bận quá nên không có thời gian đọc các bài của anh trên diễn đàn. Việc khen người và được người khen này thì em đã học được và thực hành được 2 năm trở lại đây từ một quyển sách kinh doanh. Việc cho, tặng lời khen mà không mong chờ đợi được khen lại giống như anh nói là một khoản đầu tư lâu dài về tình cảm. Gây thiện cảm cho người được khen sẽ đem lại nhiều cái lợi về sau này (bạn phải kiên nhẫn giống như anh Hoành đã nói để một hạt giống có thể phát triển thành một cái cây to lớn). Khi khen người khác nhiều thì mức độ thái độ thù địch hay không thích của đối tượng giảm xuống rất nhiều (thông tin đã kiểm chứng).
    Nhưng khi khen quá nhiều thì nó lại nảy ra một vấn đề khác đó là mọi người sẽ nghĩ gì khi mà bạn khen quá nhiều. Khen quá nhiều người và quá nhiều lần thì tác dụng của lời khen nó giảm giá trị đi rất nhiều, đối phương cảm thấy được khen là chuyện đương nhiên và bình thường. Khi không được khen thường xuyên nữa thì theo bạn đối phương sẽ suy nghĩ gì? Thái độ của họ đối với bạn như thế nào? Chưa kể có rất nhiều người đa nghi thì họ coi nhưng lời khen tặng đó giống như tín hiệu của việc muốn nhờ vả việc gì đó. Điều này rất hay xảy ra vì con người hiện nay ít có thói quen khen ngợi một ai đó mà không có mục đích riêng. Tuy nhiên những điều trên chỉ là trải nghiệm của riêng em về một số ít người thôi không thể gọi là đúng.
    Một số ý kiến cá nhân em xin đưa ra để mọi người cùng tham khảo. Thân!

    Số lượt thích

  5. Chào Zivy,

    Welcome back!

    Zivy nêu lên một vấn đề rất hay, và vì hay cho nên bàn luận có thể hơi dài dòng. Vậy thì Zivy cho phép mình dài một tí nhé.

    Vấn đề này có vài yếu tố chi phối: 1. Thói quen văn hóa. 2. Thói quen tư duy tích cực hay không tích cực. 3. Thành thật của người khen. 4. Phán đoán của người được khen.

    1. Thói quen văn hóa:
    Những năm đầu người Việt mới qua Mỹ đều phàn nàn, “Mấy tên Mỹ này xạo quá. Cái gì cũng khen. Không tin được.” Sở dĩ thế vì nếu một người Mỹ làm việc gì đó mà phải nói nhiều với người khác cả ngày, họ có thể khen trung bình 50 lần một ngày là chuyện thường xuyên. Đối với dân Annamít ta, nếu ta mở miệng khen năm ba lần một ngày đã là khá. Nhưng ở lâu thì mình biết rằng người Mỹ khen rất thành thực và ở lâu mình cũng trở thành hay khen.

    Khi có thói quen hay khen, ta thường thấy rất nhiều cái hay cái đẹp chung quanh mình, trong những người khác. Trước kia lúc chưa quen khen, thì nhìn ai cũng thấy là xoàng. Bây giờ quen khen, nhìn ai cũng thấy có cái hay, mà thấy có cái hay là lại muốn mở miệng khen, nếu không khen thì cảm thấy là mình đã sai quấy gì đó, như là có thức ăn mà đem dấu ăn một mình.

    2. Thói quen tư duy tích cực: Khi thực hành môn tư duy tích cực, ta sẽ trải nghiệm rằng ta càng tích cực ta càng thích khen và càng thấy nhiều cái hay cái đẹp chung quanh để mà khen.

    Câu hỏi để suy tư từ hai đoạn trên: Phải chăng văn hóa hay khen là văn hóa tích cực, và văn hóa hay chê hoặc ít khen là văn hóa tiêu cực? Phải chăng chính vì hay khen mà dân Mỹ làm việc nhóm (teamwork) hay hơn dân Việt (“thương cho roi cho vọt”)? Phải chăng chính vì văn hóa tích cực đó (hay khen) mà nước Mỹ thành cường thịnh nhất thế giới chỉ sau 200 năm?

    3. Thành thật của người khen: Thực ra khen nhiều không có nghĩa là không thành thật. Chúng ta có thể thành thật khen rất nhiều chuyện. Thành thật thì luôn luôn nghe thành thật. Thiếu thành thật sẽ nghe thiếu thành thật. Nếu ta thành thật khen, thì ta có khen cả ngày mọi người vẫn cảm thấy thành tâm ấm áp vì lời khen của ta. Nếu ta khen không thành thật, thì đương nhiên là mọi người cũng sẽ cảm thấy điều đó.

    Điểm chính là thành tâm.

    4. Phán đoán (hiểu lầm) của người nghe. Tuy nhiên nếu những người nghe nằm trong nền văn hóa “chê nhiều khen ít” (như văn hóa “thương cho roi cho vọt” của Việt Nam) thì đúng là ta có thể bị hiểu lầm là khen không thành thật, hoặc khen vì mục đích vụ lợi nào đó.

    Mình thấy điều đó chỉ có tí ti, nhưng không có nhiều. Mình có thói quen rất thích khen, cho nên khi về Việt Nam đôi khi có tí hiểu lầm, nhưng đa phần mình thấy mọi người Việt cũng hài lòng và vui vẻ với các lời khen của mình (vì mình chỉ khen khi thấy cái gì hay làm mình thích khen. Chẳng bao giờ “cố khen”.)

    Và dù có thỉnh thoảng bị hiểu lầm từ người chưa biết mình, thì thái độ của mình là: Nếu mình cho một người ăn mày tí tiền, và có người hiểu lầm rằng mình làm thế để mua danh, mình cũng không vì thế mà không làm việc bố thí.

    Mình khen không hẳn là vì muốn người khác vui hay thích mình. Mình khen thường là vì mình ái mộ cái gì đó nơi họ và thích nói nó ra, như là thích phim này quá thì nói nó ra cho bạn bè biết. Nếu vì thế mà có bị hiểu lầm mình cũng không ngại. Lâu ngày mọi người sẽ hiểu. Việc hay, việc tốt, và tâm mình tinh khiết, bất vụ lợi, thì mình cứ làm, sao lại cứ sợ hiểu lầm mà ngưng việc tốt?

    Mình tin rằng “hay khen” là một văn hóa rất tích cực, tốt cho cá nhân mình và cho đất nước mình.

    Zivy khỏe nhé 🙂

    Số lượt thích

  6. Dạ phần phân tích của anh Hoành hay quá ạ!

    Quả thật nhận thức của bản thân em còn khá thiển cận, chưa thể mở rộng đầu óc, tư duy tích cực hơn chút nào. Cái này em sẽ cố ạ! Em đã quên mất bài học : “không phải vì sợ hiểu lầm, sai, hỏng mà không làm”. Rất cảm ơn anh đã nhắc cho em ạ.
    Như anh Hoành đã nói, khen đã trở thành một cử chỉ hoạt động lịch sự tối thiểu của người Mỹ nói chung và phương Tây nói chung. Người Việt Nam do nét văn hóa kín đáo và cẩn thận nên việc khen ngợi, đề cao người khác là việc thường kín đáo và tế nhị hơn. Nhưng những năm gần đây do kinh tế mở cửa, phong cách sống và quản trị từ phương tây du nhập vào vì vậy việc khen người khác đã được sử dụng thoải mái và tự do hơn rất nhiều. Nhưng việc đưa thói quen đó vào cuộc sống thường ngày thì cần nhiều thời gian và công sức của tất cả các thành phần trong xã hội.
    Trẻ em từ khi bắt đầu nhận biết được thế giới thường học tập rất nhanh. Các em thường lặp lại những động tác hành động việc làm mà người lớn khen ngợi và thích thú, khi đó lời khen ngợi đã là động lực để những đứa trẻ tự khẳng định và phát triển. Đến khi đi học, sự cạnh tranh để nhận được sự khen ngợi, công nhận của bạn bè, thầy cô, cha mẹ bắt đầu tăng lên theo thời gian và nhận thức của đứa trẻ. Tuy vậy, khi đứa trẻ lớn dần lên thì khả năng nhận thức của nó cũng tăng lên và hiểu ra rằng để được nhận lời khen ngợi đó nó cần cố gắng càng lúc càng nhiều hơn. Và không phải đứa trẻ nào cũng giữ được cảm xúc say mê tìm kiếm những lời khen ngợi nữa mà nó có thể hướng đến những phần thưởng khác có giá trị hơn như: tiền, đồ chơi, đồ ăn… Tức là cũng từ đó đứa trẻ được học một bài học về giá trị của vật chất, bạn đánh đổi công sức ra để đạt được một giá trị về vật chất tương xứng. Thật đáng tiếc là người lớn chỉ sử dụng cách khen trẻ con chứ chưa dạy chúng cách để khen người, sự vật sự việc khác. Hiện nay cũng chưa có nhiều những vị phụ huynh quan tâm lắm đến điều này vì cho rằng nó không ảnh mấy đến sự phát triển của con mình nhưng có lẽ một đứa trẻ biết cảm nhận cái đẹp của người, sự vật sự việc khác thì sẽ có tình cảm, tính cách “dịu dàng” hơn những đứa trẻ chỉ quen chê bai, khích bác, coi thường người khác. Có lẽ các bậc phụ huynh nên chú ý một chút.
    Còn về mức độ thành thật của lời khen tặng, quả thực nếu không phải là con người có nhận thức “tân tiến” hơn một chút thì lời khen đó bao giờ cũng cần một “ý nghĩa sâu sắc” hàm chứa trong nó. Người Việt Nam và người Trung Quốc rất nổi tiếng về những lời nói mà dân gian hay gọi là “thâm thúy”, “sâu cay”, những lời khen chê thường đều được ẩn giấu trong một câu chuyện, câu nói nào đó không liên quan. Có thể nói đó là những lời nói thành thật nhưng do yếu tố văn hòa mà nó được mã hóa vì vậy có thể dẫn đến sự hiểu lầm hay khó hiểu của người nghe nếu không cùng cách suy nghĩ hay còn gọi là “cùng tần số”. Quả thực người khen rất thật lòng nhưng kết quả lại không được như ý muốn. Vì vậy để giúp người nghe hiểu chính xác người nói nên giảm thiểu mức độ mã hóa, càng đơn giản, chân tình càng tốt :).
    Dạ, một chút kiến thức nho nhỏ, còn nông cạn đưa ra để nhờ anh Hoành và các bạn giúp đỡ.

    Số lượt thích

  7. Hi Zivy,

    Zivy nói rất phải, đông phương ta thường có các câu khen rất thâm thúy, nhưng vấn đề là phải cùng tần số mới hiểu được. Hơn nữa, dù là có hiểu được thì các cách khen này cũng nằm trong dạng công thức có sẵn, làm cho lời khen của ta mất đi tính tự nhiên tự trong lòng, như là một câu thật giản dị và thành thật, “Hôm nay chị mặc cái áo này nhiều hoa đẹp quá làm em có cảm giác như mùa xuân. Cám ơn chị nhé.”

    Một điều nữa mình chia sẻ với Zivy về khen. Nếu chưa quen và cố gắng tập khen, lúc đầu ta sẽ bỡ ngỡ và hơi có tính công thức một tí. Dĩ nhiên, trong nghệ thuật nào thì người học trò cũng cứng nhắc lệnh khệnh lúc đầu. Nhưng nếu ta tu theo pháp môn “khen” (nói theo kiểu nhà Phật :-)), thì ta sẽ khám phá ra rằng càng tập khen nhiều, con người ta càng khiêm tốn xuống, và ta càng khiêm tốn thì lại càng thấy cái hay của người khác nhiều thêm.

    Hồi nhỏ mình hay nghĩ đến mấy bà nấu ăn là giai cấp thấp: “Ồ mai sau mình làm luật sư sẽ có người lo nấu ăn cho mình” và mình không thấy cái hay của bà nấu ăn.

    Nhưng những năm sau này mình luôn nghĩ đến nấu ăn như là một nghệ thuật cao siêu, như mọi nghệ thuật khác như là vẽ hay viết, và vì vậy mình rất phục các bà nấu ăn, thấy các bà nấu cũng mình cũng say mê nhìn như là nhìn họa sĩ vẽ tranh, và mình có đủ thứ để khen chị nấu ăn như là khen một họa sĩ đại tài. Thực sự là mình chẳng thấy có gì khác biệt giữa một chị nấu ăn giỏi với ca sĩ giỏi như Hồng Nhung, Mỹ Linh, hay họa sĩ Bùi Xuân Phái, hay bác sĩ giải phẩu óc nổi tiếng nào đó…

    Tương tự như thế với những cơ bắp của các bác xich lô và sức khỏe phi thường khi các bác lên dốc. Hay các bà còng lưng cả ngày trên cánh đồng. Mình là dân tập võ nhưng không đủ sức làm như các quí vị đó, còng lưng một tí là nghe như gãy lưng, cho nên mình phục các quý vị đó hết sức, tâm phục khẩu phục, chứ không phải chỉ là láp nháp ngoài miệng.

    Cho nên càng khen nhiều mình càng thấy mình thấp xuống và người khác cao lên. Và càng thấy người khác cao lên, thì mình càng thấy nhiều cái hay của họ. Rất là lạ lùng và hấp dẫn !!

    Cho nên, pháp môn “tu khen” sâu sắc hơn chỉ là một vài lời nói ngoài miệng. Nếu mình nghiêm chỉnh “tu” nó, nó thay đổi cái tâm của mình rất sâu.

    Càng trải nghiệm đời, mình càng thán phục câu nói của Phật gia: “Có đến 84 ngàn pháp môn tu.” Và pháp môn nào cũng đưa đến giác ngộ.

    Zivy khỏe nhé 🙂

    Số lượt thích

  8. Vâng, cảm ơn anh Hoành đã chia sẻ những lời khuyên về việc khen. Quả thực bể học vô bờ, học được cũng có nhiều mức. Hơn nữa đức tính khiêm tốn lại là một trong những đức tính khó học nhất của con người. Dù sao với mục đich là tư duy tích cực, việc hay khen và biết khen là một chặng đường dài cần đầy khó khăn cho người bước trên nó nhưng việc đó sẽ giúp cho con người ta hoàn thiện hơn, tâm trong sáng và thành thực hơn.
    Em rất cảm ơn và cũng chúc anh Hoành luôn vui vẻ và khỏe mạnh nhé!

    Số lượt thích

  9. Anh Hoành mến!
    Rất xin lỗi anh vì ngay khi đọc hết đoạn 1 là em không thể chú ý được nữa đến những nội dung anh muốn truyền tải ở những đoạn sau. Vì có một câu làm em thấy rất là… không biết tả thế nào anh ạ. “Đây là đường một chiều trong tâm, nhưng hai chiều trong thực tế.” Câu nói của anh làm em thấy sáng tỏ một vấn đề mà em vẫn băn khoăn (nói đúng hơn là lo lắng). Em nghĩ không chỉ việc khen người khác, mà về tất cả mọi việc. Quy luật là cho đi bao nhiêu sẽ được nhận lại bấy nhiêu. Thế nhưng cuộc sống vẫn còn biết bao người (có cả em ^_^), cho đi (tự mình đánh giá là) nhiều nhưng nhận lại (cũng tự mình đánh giá là) chẳng bao nhiêu. Em cũng luôn giữ trong đầu suy nghĩ “vui khi làm cho người khác vui”, nhưng quả thật, mỗi khi cảm thấy mình cho đi nhiều mà nhận lại chẳng bao nhiêu em lại thấy băn khoăn, lo lắng. Hình như bên trong em vẫn đòi hỏi người khác (^_^). Câu nói của anh đã giúp em hết băn khoăn rồi. Em cảm ơn anh rất nhiều! Chúc anh sức khỏe dồi dào!

    Số lượt thích

  10. Hi Đăng,

    Theo quan sát của anh thì khi cho đi 1, mình luôn luôn nhận lại 2 hay 3. Chỉ có điều là sự nhận lại đó thường là ở nơi khác, người khác, và thời gian thì cũng khó biết. Ví dụ: Hôm nay cho nàng A một cái gì đó, chẳng nhận lại được gì từ nàng cả. Nhưng nếu mình đừng phàn nàn, bức xúc, thì có thể 5 năm sau mình nhận lại từ nàng B, hay anh C, bằng 2 bằng 3.

    Câu “nhưng nếu mình đừng phàn nàn, bức xúc” rất quan trọng. Vì nếu mình phàn nàn bức xúc, năng lượng tiêu cực của mình mạnh quá, sẽ cản không cho các điều tích cực đến với mình. Em đọc Cuộc chiến của những năng lượngTạo năng lượng tích cực cả ngày.

    Số lượt thích

  11. em yêu đọt chuối non rất nhiều, vì mỗi ngày đến với đọt chuối non em học được thêm bao điều hay. Chuối non đã mở mang tâm hồn và trí óc của em. Yêu rất nhiều Đọt Chuối Non ạ…!

    Số lượt thích

  12. Hi anh Hoành,
    Cảm ơn anh vì bài viết và những lời bình luận hay quá. Em cũng đang thực tập môn này, nhưng điều em sợ nhất khi khen người kia lại trở nên tự cao quá, 😦 điều này bản thân em cũng vậy, em muốn giúp người đó thấy cái hay và đẹp từ suy nghĩ của mình nhưng lại ko muốn đẩy người đó vào sự thiếu “khiêm tốn”.

    Số lượt thích

  13. Hi Trang,

    Em khen người khác là tỏ lòng ái mộ của em với người khác, cũng như là em tỏ lòng ái mộ một bông hoa (Ồ hoa này đẹp quá).

    Khi khen em thực sự chẳng “giúp người đó thấy cái hay và đẹp” mà cũng không “đẩy người đó vào sự thiếu khiêm tốn”. ĐÓ là chuyện riêng của người đó, có phải là chuyện của em đâu là em phải giúp hay sợ.

    Khi khen em chỉ là mỗi một việc là nói với người kia cảm xúc thật của mình về họ. Thế thôi.

    Số lượt thích

  14. Thưa Anh Hoành,
    Đọc những bài viết của Anh rất hay, nhưng thường web của anh ở cty em và cả wifi ở nhà em đều bị chặn nên lâu lâu mói vào được. Làm cách nào để vào mà k bị chặn hả Anh. Thường em vào blog trandinhhoanh, nhưng cũng hay bị chặn.

    Lâm Văn Thông
    No pains No gains.
    Cty TNHH MTV Phân bón Dầu Khí Cà Mau

    Số lượt thích

  15. Hi Thông,

    Thỉnh thoảng có người nói với mình là không vào được ĐCN. Minh có cảm tưởng có thể đó là vì wordpress và đường truyền địa phương, cả hai đều chậm làm thành quá chậm, và do đó không vào được.

    Mỗi ngày DDCN thường có ít nhất là 3 ngàn pageviews, khoảng 78% là trong Việt Nam, nên mình nghĩ chẳng có ai chận ĐCN. Mà chận để làm gì?

    Sorry là mình chẳng biết cách bào để các bạn có thể vào nhanh hơn.

    Chúc Thông vui khỏe.

    Số lượt thích

  16. Hi Thông

    Về vấn đề này mình đồng ý với nhận định của Anh Hai vì mình ở hai nơi trong vùng sâu vùng xa,

    Một nơi mình nối mạng ADSL đường truyền là cáp đồng (không cố ý tự nhiên ký hợp đồng với công ty và đúng công ty sử dụng cáp đồng) và mỗi lần mở mạng thường không được nhất là những Flie có nhiều hình ảnh rất chán, toàn phải sử dụng 3G.

    Một nơi mình nối mạng ADSL đường truyền là cáp quang phải nói sử dụng mạng tuyệt vời không có vấn đề gì.

    Matta Xuân Lành

    Số lượt thích

  17. Em chào Anh Hoành.
    Em rất cảm ơn anh vì những chia sẻ của anh ạ. Mỗi ngày em lên ĐCN đọc bài lại là một ngày em thấy thật tuyệt vời.
    Em cảm ơn anh.

    Số lượt thích

  18. Hi Ngọc Thảo,

    Câu hỏi em chưa đủ cụ thể để có thể trả lời. “Nếu mình thấy khó chịu khi người khác khen mình…” Ai là “người khác”? Đó chỉ là một người, anh A hay chị B…? Hay đó là mọi người đàn ông? Hay đó là mọi người trên thế giới, bất kể ông bà già trẻ? Mỗi trường hợp là một vấn đề khác nhau.

    Người khác nói “không ngại khen mình một điều gì đó”, tức là người đó “không ngại… khen mình.” Có gì là lạ? Anh chẳng ngại khen ai bao giờ. Anh thấy điều gì hay, đẹp, lạ, hoặc đáng phục, là anh sẽ khen.

    Và đôi khi một người không ngại khen em, dù người đó có thể ngại khen người khác, thì đó rất có thể là người đó rất thích em.

    A. Hoành

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s