Đổi tranh luận lấy chỗ ngủ

Bất kỳ vị sư hành hương nào có thể thắng một tranh luận về Phật pháp với các sư sống trong một ngôi chùa đều có quyền ngủ lại trong chùa. Nếu thua, vị sư sẽ phải đi tiếp.

Trong một ngôi chùa ở vùng bắc nước Nhật có hai vị sư anh em đang sống với nhau. Người anh học rộng, nhưng người em thì dốt và chỉ có một mắt.

Một vị sư hành hương đến và xin ngủ nhờ, xin được tranh luận về giáo pháp cao thâm. Sư anh đã mệt vì phải học cả ngày hôm ấy, bảo sư em ra đấu thế. Sư anh cẩn thận dặn dò: “Đi ra và yêu cầu một cuộc đối thoại thầm lặng.”

Sư em và sư khách vào chánh điện và ngồi xuống.

Một lúc sau vị sư hành hương đứng dậy, vào gặp sư anh và nói: “Em của thầy quá hay. Đã thắng tôi.”

“Kể lại cho tôi nghe cuộc đối thoại,” sư anh hỏi.

“Vâng,” vị sư hành hương nói, “trước hết tôi giơ một ngón tay, biểu hiện Phật, người giác ngộ. Em thầy giơ lên 2 ngón, nói về Phật và Phật pháp. Tôi giơ ba ngón tay, biểu hiện Phật, Pháp và Tăng, sống an hòa với nhau. Rồi em thầy đưa nắm đấm vào mặt tôi, ‎ ý nói cả ba đều là một. Cho nên anh ấy thắng và tôi không có quyền ngủ lại đây.” Nói vậy rồi, sư hành hương ra đi.

“Anh chàng đó đâu rồi?” sư em chạy vào hỏi anh.

“Anh nghe là em thắng cuộc tranh luận rồi.”

“Thắng cái gì! Em phải đập cho hắn một trận.”

“Nói cho anh nghe đề tài tranh luận thế nào,” sư anh hỏi.

“Sao, mới thấy em hắn đã giơ lên một ngón tay, sỉ nhục em, ý nói là em chỉ có một mắt. Vì hắn là người lạ, em nghĩ là em nên lịch sự với hắn một tí nên em giơ hai ngón tay, chúc mừng hắn có hai mắt. Nhưng anh chàng bất lịch sự lại giơ ba ngón tay, ‎ ý nói cả hai người chúng ta chỉ có 3 con mắt. Vì vậy em nổi nóng và bắt đầu đấm hắn, nhưng hắn bỏ chạy cho nên hết đối thoại!”

Bình:

• Theo truyền thống Nhật các vị sư thường đi hành hương khắp nơi, thăm các chùa chiền cũng như các vị thầy lớn. Nếu là sư trẻ, thì thầy ra lệnh hành hương như là một loại tu tập. Nếu là sư thầy thì tự ‎ đi hành hương để học hỏi thêm và hành đạo trên đường đi. Tương truyền, các chùa ở Nhật có truyền thống đấu pháp đổi chỗ ngủ như trong truyện này.

• Ta chỉ nghe và thấy những gì tâm ta nghe và thấy. Một sự việc trước mắt, mỗi người chúng ta vẫn thấy và nghe khác nhau vì tâm ta khác nhau.

Đây cũng cùng ý với câu nói của triết gia hiện sinh Frederick Neitzche: “Không có sự thật nào cả, chỉ có sự diễn giải của sự thật đó mà thôi.”

Và đây cũng là một trong những quan điểm lý luận mà Phật gia dùng để kết luận “Đời là mộng huyễn bào ảnh” (mộng ảo bọt bóng – Kinh Kim Cang), tức là cuộc đời như ta thấy chỉ là cái nhìn riêng của cái tâm riêng của ta với những chấp trước, thành kiến, méo mó của nó, chứ đó không phải “sự thật như nó là” (the truth as it is).

• Vì vậy, đừng chấp vào điều ta hiểu, vào cái ta nghe thấy, để mà tranh cãi nhau, vì đó chỉ là ông nói gà bà hiểu vịt. Phật gia gọi là đừng chấp vào “danh sắc”.

• Tâm của ta thường thấy điều gì ta say mê hay bị ám ảnh nhiều nhất. Vị sư chột mắt bị ám ảnh bởi chột mắt nên diễn giải mọi sự là chuyện chột mắt. Vị sư hành hương thì say mê Phật pháp nên nói gì cũng thấy Phật pháp.

• Phật pháp trong các con số ở đây rất rõ, như vị sư hành hương nói:

1 = Phật (Buddha)

2 = Phật và Pháp (Buddha and Dharma, phật và giáo pháp của Phật)

3 = Phật, Pháp, Tăng – Tam bảo (Buddha, Dharma, Sangha – Three Jewels). “Tăng” ở
đây không có nghĩa là sư, mà là sangha, ngày trước có nghĩa là tăng đoàn của các sư và ni, ngày nay là toàn thể các Phật tử, các người tu học Phật.

1 = Phât, Pháp, Tăng là một. Câu này có thể hiểu nhiều cách hơi khác nhau tùy cấp độ. Mức thấp, Phật Pháp Tăng, tuy ba nhưng là một con đường tu tập đến giác ngộ. Ở mức cao, Phật Pháp Tăng là Một, là Giác Ngộ, là Niết Bàn, là Phật, là Không.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

Trading Dialogue For Lodging

Provided he makes and wins an argument about Buddhism with those who live there, any wandering monk can remain in a Zen temple. If he is defeated, he has to move on.

In a temple in the northern part of Japan two brother monks were dwelling together. The elder one was learned, but the younger one was stupid and had but one eye.

A wandering monk came and asked for lodging, properly challenging them to a debate about the sublime teaching. The elder brother, tired that day from much studying, told the younger one to take his place. “Go and request the dialogue in silence,” he cautioned.

So the young monk and the stranger went to the shrine and sat down.

Shortly afterwards the traveler rose and went in to the elder brother and said: “Your young brother is a wonderful fellow. He defeated me.”

“Relate the dialogue to me,” said the elder one.

“Well,” explained the traveler, “first I held up one finger, representing Buddha, the enlightened one. So he held up two fingers, signifying Buddha and his teaching. I held up three fingers, representing Buddha, his teaching, and his followers, living the harmonious life. Then he shook his clenched fist in my face, indicating that all three come from one realization. Thus he won and so I have no right to remain here.” With this, the traveler left.

“Where is that fellow?” asked the younger one, running in to his elder brother.

“I understand you won the debate.”

“Won nothing. I’m going to beat him up.”

“Tell me the subject of the debate,” asked the elder one.

“Why, the minute he saw me he held up one finger, insulting me by insinuating that I have only one eye. Since he was a stranger I thought I would be polite to him, so I held up two fingers, congratulating him that he has two eyes. Then the impolite wretch held up three fingers, suggesting that between us we only have three eyes. So I got mad and started to punch him, but he ran out and that ended it!”

# 26

Một suy nghĩ 5 thoughts on “Đổi tranh luận lấy chỗ ngủ”

  1. Cho em làm đệ tử anh Hoành với !

    Theo em biết tất cả do tâm linh – ko phải mê tín mà do bản thân con người bên trong có tâm.

    Bản thân tâm con người nghĩ có phật phù trợ – đó là sự tin tưởng bản thân

    Nếu con người nghĩ phật trừng phạt – đó là tự dằn vặt

    Giả sử con cái đối tốt với cha mẹ, kể 1 câu chuyện răn đời thì đầu đề nó là chữ Hiếu…

    Quá nhiều câu chuyện răn đời, phức tạp hóa nó lên thì thành kinh , sử…

    Khi một người luyện Yoga hay thiền định và hiểu rõ quy luật tự nhiên, luyện võ công vào thượng thừa ăn chay rau củ lấy nước tự nhiên, ko cần danh lợi, ham hố… đó có phải thành phật ko ?

    Số lượt thích

  2. Hi Leonasaya,

    Phật người đã giác ngộ, đã tĩnh thức (enlightened person), đã đạt Niết Bàn (Nirvana); Niết Bàn có nghĩa là “Lửa đã tắt”, tâm tĩnh lặng hoàn toàn.

    Tuy nhiên, Phật hay không là do người khác gọi mình. Người tự xem mình là Phật thì không là Phật được. Bồ tát nói mình giác ngộ thì không phải là Bồ tát (Kinh Kim Cang).

    Anh nghĩ là điều quan trọng với chúng ta không phải là thành Phật hay thành Bố tát, mà làm thế nào để chúng ta đi qua cuộc đời này thong thả thường xuyên với những gai góc chấn động trên đường đi HÀNG NGÀY.

    Mồi ngày là một mớ gai góc dẫm vào–chuyện ở sở, chuyện ở nhà, chuyện với vợ chồng con cái, chuyện tiền bạc, chuyện công ăn việc làm khó khăn, chuyện đụng chạm, chuyện vu khống, chuyện giành giật, chuyện tranh đáu cho đời…

    Ngày nào ta không dẫm gai tức là ngày đó ta không đi bước nào.

    Thế thì làm sao trong mỗi bước mỗi có gai đó chúng ta vẫn có thể vui vẻ hăng hái dấn bước mỗi ngày? Đây là vấn đề. Tâm ta phẳng lặng như mát hồ. Một viên sỏi rơi xuống, mặt hồ lượn sóng nhưng lại sẽ trong lặng. Tâm ta là bầu trời, mây đến rồi mây đi và trời luôn rỗng lặng. Nếu có được tâm ý như thế này mỗi ngày thì công phu rất là vi diệu rồi.

    Take it easy. Mây đến mây đi.

    Em khỏe nha 🙂

    Số lượt thích

  3. Hi anh Hoành !

    Không phải em thích tranh luận, mà hiện tại em vướng bận 1 số điều trong tâm… Em cũng muốn tâm thanh !

    Nếu không phiền anh giải thích giúp em !

    Trước đây, em rất sợ lấy vợ, cứ nghĩ đến lấy vợ là chuốc 1 đống phiền toái, cục nợ về nhà–> ác mộng khi ngủ của em là có vợ. Rồi thi cử, rồi áp lực công việc …

    Nếu ngộ được bản chất sự việc như anh nói, mỗi một áp lực là một đám mây đến rồi đi quá nhẹ nhàng ! Nhưng thực tế đâu có vây ???

    Phật dạy : sinh linh bình đẳng như nhau
    lại dạy thêm câu : cát bụi lại trở về cát bụi
    Mỗi người dù tốt hay xấu đều là sinh linh, ko được phán xét là có tội hay có tội. Con người được tạo bởi tế bào, dù thế nào chăng nữa cũng là 1 hạt cát trong bể đời bao la.

    Thực tế : Chính vì nhiều vị tu sĩ hay sư mộ phật đã xả thân giác ngộ kẻ xấu – đưa mình ra đón mũi tên, hòn đạn mà không né tránh – coi người xấu kẻ tốt như nhau mà hay rước họa vào thân, bị đánh đập…
    Cũng chính vì mộ phật mà các tu sĩ ko coi trọng tuổi trẻ, coi trọng tính mạng mà cha mẹ đẻ đau —> quyết rời bỏ gia đình , rời bỏ quan hệ cộng đồng để thoát khỏi trần tục…

    Kết luận : Thực tế cũng có thể dẫn đến tiêu cực nếu nghe hoàn toàn theo phật đạo chăng ?

    Theo chủ ý em : Nếu một lòng hướng phật, rèn luyên đạo đức nhưng vẫn nên tính toán Business 1 chút cân nhắc nặng nhẹ thì sẽ thông minh hơn là tử vì đạo.
    Sự thật cũng đã chứng minh : Nếu vị sư hay tu sĩ kia mà né hòn đao mũi đạn kia của kẻ ác – thử xem còn nhiều cách khác truyền đạo giác ngộ để cải tâm cho chính kẻ ác và nhiều nhiều sinh linh còn lời hơn là hứng chịu nỗi đau trần tục mà nói … chả là cái đinh gì ! – rồi chết lăn đùng ra, chết là The End – hạt cát vô nghĩa.

    Số lượt thích

  4. Hi Leonasaya,

    Anh nghĩ à em có qúa nhiều câu hỏi mà không thể trả lời, vì: (1) Sống là sống thực, các câu hỏi chỉ là lý thuyết không thực. (2) Trong đời ta chỉ thực sự làm một quyết định khi thời điểm đến và ta quyết định. Không thể hói lúc này để biết tương lai ta sẽ làm gì.

    Anh có cảm tưởng là Leonasaya có rất nhiều bổi rối trong lòng và trong suy nghĩ. Lúc mình có vấn đề thì tìm cách giải quyết vấn đề. Who cares là đạo Phật sẽ làm mình tiêu cực hay tích cực. Chẳng đạo nào làm mình thành gì cả. Thành cái gì là do mình chứ chẳng do gì khác.

    Nếu Leonasaya có nhiều vấn đề trong lòng, dù là vấn đề gì đó, thì:

    1. Bước đầu tiên là “take it easy”. CHuyện gì mình đang có chắc cũng không lớn hơn vấn đề của nhiều người Haiti đang gặp ở Port au Prince.

    2. Từ từ xem lòng mình muốn gì, thì đi theo hướng đó. Muốn take care of business một tay, tay kia gõ mõ tụng kinh, thì cũng được. Muốn dồn hết nặng lực vào business cũng được. Muốn bỏ hết lên chùa một thòi gian cũng được.

    Mai mốt đổi ý, như bây giờ lên chùa, vài năm nữa lại muốn làm business, thì cũng được. Đâu có ai bắt mình phải dính cứng vào đường nào đâu.

    Để lòng mình đưa mình đi như dòng nước, vừa đỡ căng vừa có thể khám phá ra nhiều điều thú vị trong đời.

    Take it easy! Trời chưa sập đất chưa động và mình không ở Haiti, thì cũng nên mừng vui uống một ly cà phê, thưởng thức nắng ấm, và tạ ơn trời Phật đã không bắt mình chịu một tai nạn thảm khốc như Haiti.

    Rồi đạo pháp và chân lý sẽ đến với con tim thanh thoát.

    Leonasaya khỏe nha 🙂

    Số lượt thích

  5. Cám ơn anh Hoành,

    Cho dù anh chưa ra cho em hướng để con tim sẽ vui trở lại và sự tự tin giống như đứa trẻ cầm viên kẹo…

    Nhưng em cám ơn anh vì anh cho em 1 lý do để viên sỏi có thể lắng xuống hồ tạm thời..

    Chúc anh dồi dào sức khỏe và nhiều niềm vui !

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s