Tâm linh và không tâm linh

Chào các bạn,

Có lẽ các bạn đọc mình thường thì đã hiểu khá rõ ràng điều gì là tâm linh, điều gì là không tâm linh. Nhưng mình cũng muốn thỉnh thoảng nhắc lại để mọi người cùng rõ.

Tâm linh là trái tim linh thiêng của mỗi người chúng ta. Tâm là trái tim. Linh là linh thiêng. Trái tim linh thiêng là nơi sâu thẳm nhất của trái tim ta, ở đó ta sống với cách sống cao nhất, như cách sống của thánh nhân, của Bồ tát.

(Tâm linh không phải là phong thủy, đồng bóng, cúng vái, phù thủy, hồn ma bóng quế, kinh kệ, lễ bái … OK?)

Tâm linh không phải là môn học xử thế. Dù tâm linh là cách xử thế cao diệu nhất, nhưng xử thế chỉ là một hậu quả tự nhiên, không phải là mục đích, của đời sống tâm linh. Chúng ta không thực sự nói về xử thế như là: Làm thế nào thì được nhiều người thương? Làm sao để chinh phục lòng người? Khi nào thì hòa, khi nào nên chiến? Làm thế nào để vừa đánh vừa đàm? Thưởng và phạt? Công và tội? Và mọi thứ như thế.

Các môn xử thế trên thế giới luôn có 2 điểm chính:

– Làm cho người khác yêu bạn, phục bạn.

– Luôn hai chiều: Có qua có lại. Yêu tôi, tôi yêu lại. Ghét tôi, tôi ghét lại. Giỏi thì tôi thưởng, dở thì tôi phạt. Khi có thể hòa, tôi hòa; khi nên đánh nhau tôi đánh.

Cả hai đặc tính này không có trong tâm linh: Chúng ta lo cho trái tim linh thiêng của ta, không quan tâm người khác thương ta hay ghét ta (dù rằng thường là người ta thương ta). Chúng ta không cần có qua có lại, và thường một chiều trong tình yêu cũng như trong tĩnh lặng (yêu kể cả người đánh mình; tĩnh lặng dù trời đang sập; vô chấp dù có thể rất thích, như là thích ăn).

Cho nên các bạn đừng nhầm tâm linh với các môn học xử thế (dù rằng nếu bạn sống tâm linh tốt thì đa số người thường thương bạn). Tâm linh chỉ là cách sống từ nơi sâu thẳm nhất của trái tim ta. Đời sống tâm linh thực sự là đời sống của thánh nhân, Bồ tát.

Xưa nay, khái niệm về chúng ta và thánh nhân là: “Thánh nhân là những bậc phi phàm trên bàn thờ, chúng ta là người dơ dáy quỳ lạy dưới bàn thờ.” Nhà thờ nhà chùa, qua nghìn năm, đi lạc và dẫn tỉ tỉ người đi lạc theo – làm cho mọi người đều tin họ là rác. Và do đó họ sống như rác thật. (Truyện Đơn Hà thiền sư chẻ tượng Phật làm củi sưởi ấm là nhằm phá chấp vào vọng kiến này).

Chúng ta là người đã có Phật tính trong xương tủy. Là Phật đang ngủ, chỉ cần tỉnh thức.

Chúng ta là con Thượng đế, có Thánh linh Chúa trong từng tế bào. Ta là Thánh linh đang đi lạc khỏi Cha, chỉ cần cầm tay Cha mà đi.

Ta là Phật, ta là con Thượng đế, chân lý này không thể thay đổi.

Dù ai, dù chính bạn, nói “Tôi không có Phật tính”. Dù tòa kết án tử hình bạn vì bạn là “Kẻ sát nhân kinh khủng nhất trong lịch sử giết người”, thì bạn vẫn là Phật đang thành. Điều này nằm trong gene của bạn, chẳng cách nào thay đổi.

Cũng như thế, bạn là con Thượng đế từ trong gene. Chẳng ai có thể làm gì để thay đổi chân lý đó.

Chẳng ai có thể làm mình nghĩ rằng mình không là Phật đang thành, không là con Thượng đế. Tôi là Phật đang thành, và tôi sống như Phật. Tôi là con Thượng đế và tôi sống như Thượng đế Cha tôi.

Tôi có thể vẫn thỉnh thoảng vấp ngã, mặt mày trầy trụa và áo quần bẩn thỉu. Nhưng đừng nói tôi là rác rến, vì dù bẩn bên ngoài vì mới ngã, tôi vẫn là Phật đang thành, tôi vẫn có dòng máu Thượng đế trong tôi.

Các bạn, đừng hãnh diện với bằng thạc sĩ của bạn, với chức danh “Giọng ca vàng” của bạn, với giải khoa học quốc tế của bạn, với vương miện hoa hậu của bạn… vì mọi thứ này đều chỉ là một hạt bụi nhỏ xíu so với cái lớn hơn trái đất mà bạn đã có: Phật tính, dòng máu Thượng đế, trong bạn.

Hãy tưởng tượng con trai của tổng thống Pháp nhảy cẩng lên la hét vui mừng như khỉ vì mới được trái chuối. Thế có phi lý không?

Khi bạn cầm bản tính thật của mình mà sống từng giây trong ngày, thì cần sách vở gì, cần thầy bà nào, cần đường đi nào? Phật đang thành tự biết sống như Phật. Con Thượng đế tự biết sống như Thượng đế.

Tuyệt đối tĩnh lặng. Tuyệt đối yêu thương.

Sống với trái tim Phật của mình, trái tim của Thượng đế trong mình. Đó là đời sống tâm linh.

Có gì để nói nữa?

Chúc các bạn luôn sống với bản chất thật của mình.

Mến,

Hoành

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Tâm linh và không tâm linh”

  1. Em chào anh Hoành,

    Anh cho em hỏi Phật tính không những có trong con người mà còn ở thiên nhiên đúng không ạ? Em đọc sách của thầy Thích Nhất Hạnh, thầy bảo trong bông hoa cũng có Phật tính. Anh có thể giải thích thêm giúp em là mình nhìn thấy Phật tính trong bông hoa, cây cỏ hay các loài động vật như thế nào được không ạ?

    Em cám ơn anh!
    Em,
    Dung

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s