Chúa quỷ và cám dỗ

Chào các bạn,

Kinh Lạy Cha (The Lord’s Prayer) là lời cầu nguyện quan trọng nhất trong Kitô giáo vì đó là lời cầu nguyện Chúa Giêsu dạy mọi người cầu nguyện. Nửa đầu là ca ngợi Cha, nửa sau là cầu xin, và phần cầu xin này chỉ có 3 điều:

1. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày,
2. Và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.
3. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con khỏi sự dữ.

Tức là, thứ nhất xin đủ ăn, thứ nhì xin tha thứ, và thứ ba xin không bị rơi vào cám dỗ.

Khi có một danh sách, thì mục cuối danh sách là quan trọng nhất. Vậy thì trong 3 điều cầu xin trên, điều quan trọng nhất là xin không bị rơi vào cám dỗ.

Cám dỗ (temptation) là sự thúc đẩy mình làm điều gì không nên làm, như ăn sô cô la trong khi đang kiêng ăn cho thon thả, ngủ tiếp khi cần dậy đi làm, cãi nhau khi nên nín, nói dối khi nên nói thật… Có lẽ các bạn cũng biết là bất kì điều gì trên đời cũng đều có thể là cám dỗ. Bình thường cầm ổ bánh mì ăn thì chẳng sao cả, nhưng hồi nãy mới mua ổ bánh mì, giờ gặp cụ hành khất này tội nghiệp quá, muốn cho cụ ổ bánh, nhưng lòng mình lại cũng muốn ăn. Đó là cám dỗ. Tự điển có bao nhiều từ, thì ta có bao nhiêu đó cám dỗ, mỗi từ đều có thể là một cám dỗ, tùy lúc.

Bởi vì nhiều cám dỗ như thế, cho nên chống lại cám dỗ không phải là dễ. Nhiều khi ta bị cám dỗ mà cũng chẳng biết là đang bị cám dỗ. Chính vì vậy mà mọi trường phái tâm linh đều nhân cách hóa cám dỗ là ma quỷ. Trong thánh kinh Cám Dỗ là Satan, hay the Devil, tức là Chúa Quỷ (chẳng chỉ là cô hồn các đẳng, ma đói lang thang). Satan chỉ làm được một việc để hại bạn là cám dỗ, rỉ tai bạn, xúi bạn làm bậy. Satan không bóp cổ bạn, không gõ đầu bạn được như trong tiểu thuyết hay phim ảnh.

Nhân cách hóa Cám Dỗ thành Satan để cho thấy cám dỗ rất là vi diệu, đủ đường đủ cách, mọi nơi, mọi lúc, trùng trùng điệp điệp, mình mới tránh được cám dỗ này thì liền có thể sa vào cám dỗ khác ngay. Như là thắng được cám dỗ và cho ông cụ ổ bánh mì, rồi tự khen thầm “Hôm nay mình có đức hạnh tốt.”

Nhưng chắc là ai cũng biết chẳng có Chúa Quỷ nào cám dỗ ta cả. Ta tự cám dỗ ta chứ chẳng có quỷ nào vào đây, và chỉ ta có thể ngăn cám dỗ cho ta. Nhưng, vòng vây của cám dỗ thì như thiên la địa võng, chạy đâu cũng có thể bị bủa vây chằng chịt, cho nên nếu ta phải quan tâm chăm chú chống cám dỗ từng giây, thì e rằng ta chẳng còn làm gì được trong ngày, và trong cả đời.

Vì vậy, ta cần tập miễn nhiễm đối với mọi cám dỗ (hay ít nhất là đối với đa số cám dỗ). Không phải là đánh chặn từng cám dỗ, mà làm cho tâm trí mình miễn nhiễm đối với mọi cám dỗ.

Đó là cốt lõi của “vô ngã” – Không tôi. “Tôi” không thực sự có, thì “tôi” nào bị cám dỗ được.

Trước mức đạt được “vô ngã”, tập Thiền được “nhất tâm bất loạn” (tâm tập trung, không rối loạn) cũng giúp cản được nhiều cám dỗ ngoài hàng rào, vì tâm trí không đi lang thang thì ít đụng cám dỗ. Nếu có đụng, thì tâm cũng nhận ra cám dỗ khá dễ dàng, vì tâm đang tĩnh lặng, và khả năng đuổi cám dỗ đi cũng cao.

Trong dòng Kitô giáo thì dễ hơn. Tập trung vào Chúa, trong lòng lúc nào cũng sống với Chúa và trong Chúa, trái tim ta do đó luôn hiền dịu, tĩnh lặng và yêu thương. Thường thì có Chúa trong lòng, rất ít chuyện có thể cám dỗ được ta. Và nếu có gì cám dỗ làm ta xung động muốn chạy theo thì ta cũng có thể thấy được dễ dàng và cũng chặn lại được dễ dàng nhờ nhớ Chúa đang đứng bên ta. Điểm chính của phương thức này là luôn luôn sống với Chúa, từng giây trong ngày, không quên. Chứ mỗi tuần nói sống với Chúa chỉ một lần, như khi đang đọc kinh gì đó và có câu “sống cùng Chúa” trong kinh, đọc xong thì quên tuốt, hoặc miệng đọc và lòng chẳng biết đang đọc gì, thì cũng như không. Nối kết thường trực với Chúa, đó là nguyên tắc.

Mình có ông bạn mục sư, 80 tuổi, ông ấy nói với mình: “Bây giờ tôi lớn tuổi rồi, tôi mới nghiệm ra điều đáng sợ nhất là cám dỗ, và tôi hiểu tại sao Jesus có câu đó trong Kinh Lạy Cha.”

Chúc các bạn luôn thấy được cám dỗ.

Mến,

Hoành

© copyright 2019
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Chúa quỷ và cám dỗ”

  1. Chào anh Hoành!

    Không biết sao bài này xuất hiện ở phần CHÍNH trong bảng tin mail của em. Mọi hôm, những bài của dotchuoinon sẽ xuất hiện trong phần Xã Hội.

    Không biết nói với anh sao đây nữa….Em sống ở Việt Nam (và có lẽ sẽ mãi như thế)…Cũng từng làm rất nhiều công việc…Em thấy đâu đâu, hầu hết mõi ngành nghề đều có một mặt tối gì đấy, mà người bên trong sẽ không nói ra, ai làm thì tự mà hiểu.

    Đi làm giao hàng thì ông tài xế xén bớt xăng dầu (lúc đầu ông này giấu cả em, lúc sau bị bà chủ phát hiện thì em mới biết. Ông này kể đi làm ăn ở đâu cũng có abc, xyz hết).

    Làm công nhân trong kho phân bón thì nhân viên thường lấy bớt giấy đóng hàng (tất nhiên phải có lý do, hơi dơ chút hay như thế nào đó) ra bán ve chai…kiếm ít tiền mua nước uống (cái này không tốn bao nhiêu. Vả lại, trong kho toàn phân bón nên nếu có lấy xén cũng chả biết bán cho ai). Chuyện bán ve chai…có lần ông giám đốc cũng thấy vậy nhưng cũng im lặng cho qua. Còn giả sử em mà có tố cáo với ông giám đốc thì sẽ làm bọn kia tức giận. Có ngày nhừ xương, nằm viện hoặc phải lo cuốn gói sớm…Anh biết câu chuyện của thầy giáo Đỗ Việt Khoa rồi chứ ?

    Sau đó em chạy Grab (một kiểu giống như Uber ở Mỹ), những chú lớn tuổi chỉ rất nhiều mánh…Nhưng em không làm…Nên cuối cùng tiền kiếm được cũng khá là ít.

    Ngay cả hai thằng bạn thân, một thằng từng làm trưởng phòng Marketing ở một Spa. Nó cũng khuyên em nên làm dù là đăng tin ảo chút xíu. Thằng thứ hai thì làm ở một quán bar. Mà muốn mở quán bar thâu đêm suốt sáng thì phải có chút quà cho bên phường, bên A, bên B, bên C….thì mới ổn, mới làm ăn được chứ. Luật đâu cho mở quán tới sáng.

    Rồi một người đi xin làm kế toán cho một công ty, chị nhân sự bảo…”Làm kế toán ở đây, không phải thuế 10 tỉ là khai 10 tỉ. Thuế 10 tỉ thì anh phải giảm xuống một ít…bằng cách nào đó tôi không biết…Nếu chấp nhận thì làm”.

    Một người từng nói với em: “Nghề nào làm ăn cũng có chút “mánh” cả. Phải có “mánh” mới ăn nên làm ra được”.

    Người ta nói xã hội thời nay loạn…Nhưng em cũng từng đọc một số tác phẩm văn học của thế kỷ trước…Em thấy xã hội của thế kỷ trước cũng loạn mà thôi.

    Nhiều lúc em không biết rằng một ngọn nến có thể chống lại được đêm đen không nữa…Kia chỉ là hình ảnh lý thuyết…Cái em đang sống hàng ngày…Đó mới là thực tế này…Những người ngay thẳng thường bị thua thiệt, và chịu số phận không mấy tốt đẹp cho lắm.

    Em không theo đạo Chúa, cũng không theo Phật cho lắm….Nhiều lúc chỉ biết dựa vào…hơi thở mà thôi. Những lời anh nói là quá chung…Những cái em tiếp xúc là thực tế…và cụ thể hàng ngày.

    Chưa kể….trước sau khi em cũng phải đụng chuyện đi làm giấy tờ ở nhà nước…Lúc đó em nghĩ sẽ còn nhiều chuyện thú vị xảy ra nữa…Khi mà người ta đã quen với việc có gì đó bôi trơn rồi…Thì người không bôi trơn sẽ là người khác biệt…Sẽ là người gây khó chịu…

    Bởi vậy, người ta mới có bài báo: “Việt Nam, đất nước không bao giờ chịu lớn”.

    Em đọc bài trên trang anh nhiều. Nhiều bài em rất tâm đắc, rất hay. Nó cảnh tỉnh em nhiều. Như là loạt bài trong sách Tư Duy Tích Cực, Đai Trắng của anh. Nó làm em nhìn lại rằng mình đang sống mòn và cho em động lực rất nhiều…

    Nhưng thật sự…nhu cầu về tiền bạc (mặc dù là nhu cầu cơ bản thôi) cũng sẽ tăng khi ta càng nhiều tuổi. Khi lớn tuổi, ta cần có nhà, có tiền lấy vợ,….cần tiền lo cho ba mẹ…rồi bệnh tật này nọ nữa…

    Và nếu em không khiêu vũ với bầy sói….không hòa đồng…không làm sói trước….Thì trước sau gì em cũng bị ăn thịt trước…Hoặc sẽ chết đói…Trước khi em có thể làm gì…Ngay cả việc sinh tồn hiện tại cũng đã là khó khăn…Huống hồ là giữ cho ngọn nến khỏi tắt khỏi trước cơn bão khổng lồ trong đêm đen.

    Em Thừa!

    Liked by 3 people

  2. Hi Thừa,

    Em mô tả VN rất đúng. Anh biết VN hiện nay hơn 40 năm trước khi em biết. Thời nhỏ anh biết miền Nam tham nhũng gian dối động trời. Sau 4/1975, lúc trong tại tị nạn ở Hồng Kông, một nhóm “ông lớn” (sĩ quan cấp tá, báo chí miền Nam) nhờ anh nhóc tì (hơn 22 tuổi, chưa tới 23) tư vấn về tương lai VN (vì trong đó có 1, 2 ông quảng cáo với mọi người anh là “thiên tài”, trong khi anh tin anh là “thiên tai”). Anh có tiên đoán với các vị vài điều chính – mọi điều đều được ngày nay chứng minh là đúng. Một trong những điều đó là, giờ đã thống nhất, miền Bắc sẽ học miền Nam tham nhũng và gian dối kinh khủng rất nhanh (lý do “power corrupts” và thầy siêu đẳng về tham nhũng ở mọi cấp còn ở đó để dạy), và anh cũng nói cũng nhờ tham nhũng mà VN sẽ tự do dân chủ hơn từ từ – nghĩa là sẽ càng ngày càng xa XHCH chính thống một chút. Và điều này anh thấy anh cũng đã đúng.

    Trở lai vấn đề chính, em nói rất đúng về vấn đề hiện tại của đất nước. Nhưng chính vì vậy mới có anh và ĐCN. Phật và Chúa chẳng đến thế gian nếu đa số người trên thế giới sống tử tế.

    Em muốn anh mở ĐCN để làm gì? Để nói với em kiểu thiên hạ nói: “Nghề nào làm ăn cũng có chút ‘mánh’ cả. Phải có ‘mánh’ mới ăn nên làm ra được”?

    Có vài điều để cho em hy vọng. (1) Ở các nước tiên tiến, số lượng người mánh mung, tính theo tỉ lệ đầu người, cở chừng 1, 2 phần trăm của VN, tối đa thì 10% là cùng (theo nhẩm tính của anh). (2) Globalization và kinh tế cạnh tranh toàn cầu sẽ làm cho mọi hệ thống trong sạch hơn để cạnh tranh hiệu quả. (3) Internet và kỹ thuật số là một dòng sông lớn sẽ làm cho mọi nơi sạch hơn từ từ. Và (4) chúng ta chẳng cố gắng một mình – có Chúa, Phật và thánh thần luôn đi cùng.

    A. Hoành

    Liked by 7 people

  3. Chào Thừa,

    Mình đang sống và làm việc ở Sài Gòn. Mình kể với Thừa mấy câu chuyện của mình nhé.

    Chừng 20 tuổi, là sinh viên đi làm thêm, mình được giao việc đi đặt hàng lưu niệm cho công ty, may quần áo đồng phục và làm kỷ niệm chương tặng khách hàng. Tổng hợp đồng đâu đó 100 triệu.

    Sau khi ký hợp đồng thì anh chủ tiệm đưa mình mấy triệu kêu là tặng tiền cafe. Mình ngạc nhiên, hỏi lại anh sao cafe gì nhiều tiền vậy, vì mình đã có tiền công ty trả lương để làm việc cho công ty, vậy tiền cafe này thì anh trừ vào tiền hàng cho công ty đi. Anh nói không được, đây là tiền lời của anh, anh chia lại cho mình. Mình kêu vậy để đó, về hỏi sếp rồi tính sau. Sếp mình cũng vui tính, thản nhiên nói đúng rồi, trừ vào tiền hàng đi.

    Sau này thì mình biết tiền đó bà con kêu là tiền hoa hồng, nếu mình nhận, khi hàng hóa có vấn đề, như là chậm hàng, hàng bị lỗi, … thì anh chủ sẽ nhắn mình tìm cách xí xóa, làm lơ cho qua chuyện.

    Mình đã không đi đường đánh đổi lòng thành thật lấy tiền như thế, và con đường đơn giản này làm mình thành hàng hiếm. Nên vợ chồng chủ tiệm rất quý, anh chị với mình dần thân nhau, coi mình như em trong nhà.

    Sau này mình chuyển mấy công ty rồi thì anh em vẫn giữ liên lạc, và thi thoảng anh giúp mình làm những chuyện khó mà không chỗ nào làm được, như lần cần đúc tấm đồng trang trí cho cửa ra vào ở công ty, yêu cầu của sếp là đúc miếng đồng dày ít nhất 2cm trong vòng 3 ngày. Anh thiết kế ở công ty tìm không ra người nhận làm, mình alo hỏi anh thì anh gọi bạn hàng làm giúp, trong vòng 3 ngày là có người giao hàng tận tay, tiền công coi như không lấy.

    Trước đó thì sự thành thật cho mình lòng tin của sếp, từ thời sinh viên lọc cọc đạp xe đạp thì sếp đã giao cho mình tiền trăm triệu bỏ vào balo, đạp xe đi mua vé máy bay cho cả công ty. Vì biết mình sẽ không lấy 1 nghìn đồng nào. Rồi sếp từ từ giao thêm việc từ dễ đến khó, dần dần để mình đại diện công ty đi thương lượng làm việc với mọi đối tác.

    Tương tự như vậy, trong lần khác làm việc với nhà in báo thuộc loại lớn nhất Sài Gòn, lúc đầu mình cũng khớp. Vào nhà in thì anh giám đốc tài chính đón tiếp, dẫn đi xem xưởng in mới thuê 50 năm. Anh chỉ cho mình xem cái máy mới mua 100 tỉ, dài ngoằng chục mét, chỉ cần cho giấy vào và sẽ ra thành phẩm cuối cùng, bớt nhiều công đoạn, in nhanh và đẹp. Sinh viên mà gặp sếp lớn thì khớp cũng phải, và cũng vì tổng các hợp đồng mình thương lượng với nhà in lúc này đã lên tới 1 tỉ đồng.

    Mà chuyện khớp nhanh chóng qua đi khi anh sếp nhà in hỏi mình ký mấy hợp đồng, mình lại thắc mắc có cả kiểu ký 2 loại hợp đồng cơ à, thì ra 1 kiểu ký làm giấy tờ để đóng thuế nhà nước, 1 kiểu là in thực tế ở nhà in, để hưởng chênh lệch. Mình nói công ty em chỉ có 1 hợp đồng, nói thế nào thì làm thế ấy, và cũng không có nhận hoa hồng gì cả. Với điều đó, mình cũng đòi hỏi phẩm chất cao nhất có thể từ nhà in.

    Lần này cũng như những lần trước, anh dần quý mến và tạo nhiều điều kiện thuận lợi cho công việc của mình. Như lần sếp mình nói công ty đang thiếu tiền mặt, cần điều đình với nhà in để kéo dài thời hạn thanh toán. Mình bốc điện thoại lên nói chuyện mấy câu với anh là anh đồng ý dời hạn thanh toán liền. Tính theo lãi suất ngân hàng thời đó, lãi suất mười mấy % thì cuộc điện thoại không đầy 1 phút đó quy ra tiền sẽ hơn cả tháng lương của mình, nếu không là gấp 2, hay gấp 3. Sau này mình nghe lý do anh tạo điều kiện ưu đãi đặc biệt như thế, vì “anh thích chơi với tụi em”.

    Lòng thành thật cho mình tự tin, và cho người khác thoải mái đặt lòng tin vào con người mình, kéo mọi người lại gần mình như thế.

    Mình có nhiều người rủ về làm hoài. Có người gặp mình một lần gần 10 năm trước, lấy số điện thoại để dành đó, khi có dự án mới thì bốc máy alo rủ làm.

    Như lần mình đổi công ty, làm trợ lý giám đốc. Anh sếp muốn công ty thay đổi, sắp xếp lại công ty, muốn công ty cải tiến mạnh nên thuê mình về phụ anh một tay. Đây là loại công việc khó kiếm người, vì cần rất tin tưởng mới cho đụng vào giấy tờ sổ sách, bí mật kinh doanh, danh sách khách hàng, danh sách đối tác, hệ thống lương bổng, đụng vào mọi nơi ở công ty, có những người làm cả 20 năm ở đó không được biết. Mình lại có được việc cách đơn giản, là được bạn chung của mình và anh sếp giới thiệu. Sếp rủ đi cafe nói chuyện 2 buổi, và mình bắt tay vào việc.

    Lần này, sự sự thành thật sinh ra trí khôn cho mình. Thí dụ sếp kêu xem vấn đề ở kho hàng, đang có thất thoát hàng năm. Anh muốn giảm thất thoát, và chấp nhận thất thoát vài phần trăm (lâu quá mình không nhớ chính xác, là 1% hay 1.5% hay 2% hay 3%). Lúc đó dù chưa có kinh nghiệm quản lý kho lớn như thế, mình nói ngay với anh, là sao chấp nhận như thế được, vì chưa biết thất thoát ở chỗ người không thành thật làm việc trộm đồ ra ngoài, hay người làm việc có cách quản lý không hiệu quả gây thất thoát mà không biết. Trường hợp có người ăn cắp, thì phải làm nghiêm, trên 2 triệu thì kêu công an làm việc hình sự được rồi huống gì vài phần trăm cả kho. Còn trường hợp không biết cách quản lý thì lấy tiền đó làm tiền thưởng, kêu gọi anh em ở kho tìm cách làm tốt, sẽ được thưởng…

    Chung quy lại, cho đến giờ này mình thấy sống thành thật thì rất khỏe.

    Khỏe đầu tiên là luôn an tâm mà ăn ngon ngủ yên, khỏe tiếp nữa là sự thành thật tự nó làm việc để sinh ra công việc và trí khôn để mình tiếp tục làm việc.

    Và mình biết điều đó là ông Trời giúp mình, hợp ý trời, nên ông Trời tạo điều kiện để mình làm việc và giữ lòng thành thật ở đời.

    Chúc Thừa vui khỏe nhé,

    Huấn.

    Liked by 10 people

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s