Con đường luyện tâm

Chào các bạn,

Mình rất thích bài Con đường luyện tâm và dụng tâm – 10 Bức tranh trâu của anh Hoành.

Tựu trung là luyện tâm có 2 thời kỳ chính:

1. Tìm thanh lặng để luyện tập tâm cho tĩnh lặng

Tiến trình này đòi hỏi ta phải có tĩnh lặng bên ngoài để tu tập tĩnh lặng bên trong, như người mang trâu lên núi tìm nơi vắng vẻ dạy trâu. Tức là ta cần nhiều thời gian tu tập thanh vắng một mình—đọc sách, đọc kinh, thiền, nghe nhạc nhẹ, cầu nguyện…

Tránh đám đông và các chuyện rộn ràng. Tức là đừng chạy theo thị hiếu đám đông. Cũng đừng nhúng vào các chuyện rộn ràng, ồn ào, phức tạp. Tránh các vấn đề nhiều mâu thuẫn, bực dọc, cãi cọ. Khi công lực ta còn yếu, đám đông và các vấn đề phức tạp thường làm tâm ta chao đảo và dễ sinh ra sân hận, hiềm khích, đố kỵ, hận thù, kiêu căng… Nói chung là tiêu cực. Chỉ nên nhúng tay vào các chuyện nhiều hòa ái, dịu dàng.

Đây là thời gian giống như “tu chùa.” Ta cần vắng vẻ, tĩnh lặng, suy niệm để tập tâm cho thuần.

Tâm ta sẽ thuần từ từ: Đến lúc ta có thể điều khiển và an lòng về tâm ta, như là trâu đã được huấn luyện thuần thục. Thuần thục từ mức ta có thể để trâu tự do một mình, hay cưỡi trâu mà đi, cho đến lúc tâm ta (trâu) và ta trở thành một, chẳng còn riêng rẽ, chẳng còn gì để kiểm soát và điều khiển. Đó là mức rất thuần thục.

2. Trở về với chợ búa

Lúc ta đã có sức mạnh nội tâm vững mạnh, thuần thục, đó là lúc ta có thể sống chung, sống mạnh, với cuộc đời chung quanh, với chợ búa xô bồ ồn ào, mà tâm vẫn tĩnh lặng.

Lúc đó là lúc ta thực sự “sống vào đời”. Sống gần phường trộm cắp mà tâm vẫn tĩnh lặng. Sống với những vấn đề khổ đau bức xức của xã hội mà tâm vẫn không bị đảo chao.

Lúc đó là lúc ta có thể cảm hóa người trộm cắp vô minh, và nhúng tay vào các bất công tha hóa của xã hội quanh ta, để giúp người nghèo khổ, cô thế, lạc loài, chống bất công, xây dựng tình yêu và công lý.

Những vấn đề xã hội lớn quanh ta, như là những đống rác khổng lồ. Nếu ta lao vào khi tâm ta chưa đủ nội lực, ta thường trở thành phẫn nộ điên khùng như đám đông, và thường là chính ta đi lạc đường trong tiến trình “giải quyết” các đống rác đó.

Nhưng khi tâm ta đã đủ nội lực, ta có nhiệm vụ đối diện những đống rác tiêu cực quanh ta và tìm cách giải quyết, vì tư duy tích cực có nghĩa là giảm bớt và xóa bỏ tiêu cực. Và ta sẽ có đủ tĩnh lặng và thông thái, để điềm tĩnh nhìn đống rác, phân tích vấn đề, tìm ra giải pháp, xắn tay áo vào việc, và kêu gọi chỉ bảo mọi người khác vào cùng.

Thiền sư khi chưa đủ nội lực thường vào chùa tránh đời để tu tập. Khi đã đủ nội lực lại lang thang đường phố để mang lại ánh sáng cho đời. Đó cũng chính là kiểu mẫu cho con đường tư duy tích cực của mỗi chúng ta.

Con đường luyện tâm thường có 2 thời kỳ: (1) Tìm thanh lặng để luyện tâm tĩnh lặng và (2) Trở về với chợ búa.

Mình rất coi trọng thời kỳ (1). Nếu không có thời kỳ (1) thì không có thời kỳ (2). Nếu thời (1) không tốt thì thời (2) cũng không tốt.

Đa số mọi người bỏ qua thời kỳ (1) hoặc chỉ ở thời kỳ (1) một thời gian rồi chuyển sang thời kỳ (2), nên đa số mọi người dù có tâm muốn giúp mọi người nhưng không đủ khả năng để giúp. Vừa không giúp được người, vừa có thể làm mình đau và vừa có thể trở thành người trong chợ lúc nào chẳng hay.

Thế nên, nếu bạn cảm thấy mình khó sống với chợ, bạn nên “tìm thanh lặng để luyện tâm tĩnh lặng”. Khi nào trái tim bạn đủ sức vào chợ, bạn sẽ biết. Đừng vào chợ sớm quá.

Chúc các bạn một ngày vui.

Phạm Thu Hương

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s