Cầu nguyện có thể chữa lành được không? – Phần 2

Ảnh hưởng của Tôn Giáo đối với Sức khỏe

Nhưng cầu nguyện chỉ là sự lặp lại và phản ứng sinh lý nhiều hơn, Harold Koenig, MD, giáo sư y học và tâm thần học tại Đại học Duke và là một đồng nghiệp của Krucoff, nói.

Niềm tin tôn giáo truyền thống tạo nhiều kết quả khác nhau trên sức khỏe một người, Koenig, tác giả chính của cuốn Sổ tay Tôn giáo và Sức khoẻ, cuốn tái bản với những tài liệu gần 1.200 nghiên cứu về ảnh hưởng của cầu nguyện đối với sức khỏe, nói.

Nghiên cứu cho thấy – những người có tôn giáo có xu hướng sống lành mạnh hơn. “Họ ít hút thuốc, uống rượu hay vừa uống rượu vừa lái xe”, ông nói. Thực tế, những người cầu nguyện có xu hướng ít thường xuyên bị bệnh hơn, các nghiên cứu khác nhau được tiến hành ở Duke, Dartmouth, và ở các trường đại học Yale [Mỹ] đã cho thấy điều đó. Một số thống kê từ những nghiên cứu này là:

  • Người nhập viện mà chưa từng đi buổi lễ nhà thờ có thời gian nhập viện trung bình lâu hơn ba lần so với người tham dự thường xuyên.
  • Người mắc bệnh tim có nhiều hơn 14 lần khả năng chết sau phẫu thuật nếu họ không tham gia vào một tôn giáo nào.
  • Người có tuổi mà chưa từng hoặc hiếm khi tham dự buổi lễ nhà thờ có tỷ lệ đột quỵ gấp đôi người tham dự thường xuyên.
  • Tại Israel, người có tôn giáo có tỷ lệ tử vong bệnh tim và ung thư thấp hơn 40%.

Hơn nữa, Koenig nói, “những người có tôn giáo hơn có xu hướng ít thường xuyên trầm cảm hơn. Và khi họ trở nên chán nản, họ phục hồi nhanh hơn. Điều đó quan trọng tới sức khỏe thể chất và chất lượng cuộc sống của họ.”

Nghiên cứu hiện tại của Koenig – được tiến hành với trường Y, thuộc Đại học Johns Hopkins [Mỹ] và là nghiên cứu đầu tiên được tài trợ bởi Viện Y Tế Quốc gia [Mỹ] (National Institue of Health) – gồm 80 phụ nữ da đen ở giai đoạn đầu bệnh ung thư vú. Một nửa số phụ nữ này sẽ được chỉ định ngẫu nhiên để tham gia vào một nhóm cầu nguyện, và sẽ chọn tám phụ nữ trong nhà thờ của họ để tạo thành một nhóm.

Trong nhóm cầu nguyện đó, ông nói, “[nhóm hỗ trợ] sẽ cầu nguyện cho một cô và cô ấy sẽ cầu nguyện cho họ,” Koenig nói. “Các cô ấy sẽ đề nghị hỗ trợ tâm lý lẫn nhau, cùng nhau nói về những điều đang làm buồn phiền các cô.” Trong thời gian thử nghiệm sáu tháng, mỗi bệnh nhân sẽ được theo dõi những thay đổi trong hoạt động miễn dịch.

Tôn giáo thực hiện những điều mà Koenig gọi là “thế giới quan”, một quan điểm trong những vấn đề giúp mọi người quản lý tốt hơn những thăng trầm trong cuộc sống.

“Thế giới quan giúp mọi người hoà nhập với những thay đổi trong cuộc sống khó khăn và làm giảm căng thẳng đi cùng họ,” Koenig nói. “Thế giới quan cũng đem lại cho mọi người một thái độ lạc quan hơn – mang lại cho họ nhiều hy vọng, hướng đi tương lai, mục đích và ý nghĩa trong cuộc sống của họ hơn. Tất cả những điều đó bị đe dọa khi chúng ta đi qua những giai đoạn khó khăn. Trừ khi chúng ta có một hệ thống niềm tin tôn giáo, nếu không thì thật khó mà tìm được mục đích và ý nghĩa khi đau ốm, mắc bệnh mãn tính và khi mất đi người thân yêu.”

“Chẳng có ai bắt tôn giáo như là một kiểu điều trị cả,” Koenig nói với WebMD. “Đó là phi đạo đức. Anh không thể nói bệnh nhân đi nhà thờ hai lần một tuần được. Chúng tôi ủng hộ bác sĩ đi tìm hiểu nhu cầu tâm linh của bệnh nhân là gì và nhờ mục sư tới để đưa các sách tài liệu khích lệ tinh thần. Việc đó rất có ý nghĩa.”

Khi chúng ta cầu nguyện cho người khác

Nhưng việc được gọi là “cầu nguyện từ xa” – thường được gọi là “cầu nguyện dùm”, như trong nghiên cứu của Krucoff là việc gì?

“Cầu nguyện dùm là cầu nguyện hướng tới một việc nào đó – như làm ngừng cơn đau tim hoặc thực hiện chữa lành,” Krucoff, người đảm nhận nhiều chức vụ tại Duke và Trung tâm Y tế Cựu chiến binh địa phương, nói. Là phó giáo sư khoa tim, Krucoff cũng quản lý Phòng thí nghiệm Trung tâm Giám sát Chứng thiếu máu cục bộ và đồng quản lý Mantra (Monitoring and Actualization of Noetic Teachings – Giám sát và Thực hiện Lời dạy Tinh thần) – một dự án nghiên cứu cầu nguyện tại Duke [Mỹ]. Y tá học việc lâu năm Suzanne Crater cũng đồng quản lý nghiên cứu đó.

Đào tạo tinh thần ư? “Đó là những liệu pháp bổ sung không bao gồm các yếu tố rõ ràng,” Krucoff nói. “Ở đây không có thảo mộc, không có mát-xa, không có bấm huyệt.”

Mục tiêu của liệu pháp cầu nguyện là để thực hiện chữa lành, còn “có rất nhiều câu hỏi về chữa lành nghĩa là gì,” Krucoff nói với WebMD. “Ở mức độ này của dự án, có rất nhiều tranh luận triết học có thể nảy ra. Khái niệm cơ bản là – nếu bạn thêm lời cầu nguyện cho điều trị theo công nghệ cao, tiêu chuẩn – nếu bạn thúc đẩy một sức mạnh và năng lượng tâm linh, việc đó có thực sự làm cho mọi người tốt hơn, chữa lành nhanh hơn, xuất viện nhanh hơn, uống thuốc ít hơn, ít đau đớn hơn không?”.

Roy L. và 150 bệnh nhân khác đã tham gia vào nghiên cứu thí điểm của MANTRA. Tất cả đều đau bệnh tim cấp tính và đều cần nong mạch khẩn cấp.

Sự căng thẳng của phẫu thuật – vì thực hiện lúc bệnh nhân đang tỉnh táo – đã tự ảnh hưởng tiêu cực lên cơ thể, Krucoff nói với WebMD. “Tim đập nhanh hơn, mạnh hơn, mạch máu hẹp lại, máu sệt hơn và đóng cục dễ hơn. Tất cả thật tệ.”. Nhưng nếu một sự can thiệp có thể làm dịu căng thẳng đó, thì nó có tiềm năng bổ trợ khá hữu ích cho những người nong mạch vành, ông nói.

Trong nghiên cứu thí điểm này, các bệnh nhân được bố trí vào nhóm chuẩn hoặc [nhóm] liệu pháp bằng chạm tay, làm dịu căng thẳng, hình dung hình ảnh, hay cầu nguyện từ xa. Một bác sĩ chuyên khoa đến giường bệnh nhân ở các nhóm chạm tay, làm dịu căng thẳng và hình dung hình ảnh, nhưng không đến giường các bệnh nhân trong nhóm chuẩn hay nhóm cầu nguyện từ xa. Giống như Roy, mọi người ở hai nhóm này không biết liệu những lời cầu nguyện có được gửi đến họ hay không.

Những kết quả ban đầu “đã gợi ý rằng có thể có lợi với những liệu pháp điều trị này,” Krucoff nói với WebMD.

Krucoff và Crater hiện đang tham gia giai đoạn hai của thí nghiệm MANTRA, với tổng cộng 1.500 bệnh nhân đăng ký nong mạch vành tại chín trung tâm lâm sàng trên toàn quốc.

Các bệnh nhân sẽ được bố trí ngẫu nhiên vào một trong bốn nhóm nghiên cứu : (1) họ có thể “được cầu nguyện” bởi các nhóm tôn giáo, (2) họ có thể nhận tại giường một dạng liệu pháp tâm linh liên quan đến kỹ thuật thư giãn, (3) họ có thể được cầu nguyện và nhận bên giường ngủ một liệu pháp tâm linh – “nhóm nặng ký”, như Krucoff gọi, hoặc (4) họ có thể không nhận liệu pháp tâm linh bổ sung nào.

“Chúng tôi không xem lời cầu nguyện như cách thay thế cho nong mạch vành,” ông nói thêm. “Chúng tôi là những người công nghệ rất cao ở đây. Chúng tôi đang xem xét phải chăng với tất cả năng lượng và quan tâm mà chúng ta đổ vào điều tra có hệ thống về y học công nghệ cao, chúng ta đã thực sự mất cơ hội. Có phải chúng ta đã bỏ qua phần còn lại của nhân loại – nhu cầu về một điều gì đó cao hơn – mà điều đó có thể làm mọi công cụ công nghệ cao hoạt động tốt hơn?”.

(Hết)

(Phạm Thu Hương dịch)

Xem thêm

>>> Cầu nguyện có thể chữa lành được không? – Phần 1

*****
pray2babout2beverything

Can Prayer Heal? – Part 2

WebMD Feature Archive By Jeanie Lerche Davis
WebMD Feature Reviewed by Michael W. Smith, MD

Link: http://www.webmd.com/balance/features/can-prayer-heal?page=2

The Impact of Religion on Health

But prayer is more than just repetition and physiological responses, says Harold Koenig, MD, associate professor of medicine and psychiatry at Duke and a colleague of Krucoff’s.

Traditional religious beliefs have a variety of effects on personal health, says Koenig, senior author of the Handbook of Religion and Health, a new release that documents nearly 1,200 studies done on the effects of prayer on health.

These studies show that religious people tend to live healthier lives. “They’re less likely to smoke, to drink, to drink and drive,” he says. In fact, people who pray tend to get sick less often, as separate studies conducted at Duke, Dartmouth, and Yale universities show. Some statistics from these studies:

  • Hospitalized people who never attended church have an average stay of three times longer than people who attended regularly.
  • Heart patients were 14 times more likely to die following surgery if they did not participate in a religion.
  • Elderly people who never or rarely attended church had a stroke rate double that of people who attended regularly.
  • In Israel, religious people had a 40% lower death rate from cardiovascular disease and cancer.

Also, says Koenig, “people who are more religious tend to become depressed less often. And when they do become depressed, they recover more quickly from depression. That has consequences for their physical health and the quality of their lives.”

Koenig’s current study — conducted with Johns Hopkins University School of Medicine and the first to be funded by the NIH — involves 80 black women with early-stage breast cancer. Half the women will be randomly assigned to participate in a prayer group, and will choose eight women in their church to form the group.

In the prayer group, he says, “[the support team] will pray for her; she will pray for them,” Koenig says. “They will offer each other psychological support, talk about things that are bothering them.” During the six-month trial period, each patient will be monitored for changes in immune function.

Religion provides what Koenig calls “a world view,” a perspective on problems that helps people better cope with life’s ups and downs.

“Having that world view helps people integrate difficult life changes and relieves the stress that goes along with them,” Koenig says. “A world view also gives people a more optimistic attitude — gives them more hope, a sense of the future, of purpose, of meaning in their lives. All those things get threatened when we go through difficult periods. Unless one has a religious belief system, it’s hard to find purpose and meaning in getting sick and having chronic pain and losing loved ones.”

“Nobody’s prescribing religion as a treatment,” Koenig tells WebMD. “That’s unethical. You can’t tell patients to go to church twice week. We’re advocating that the doctor should learn what the spiritual needs of the patient are and get the pastor to come in to give spiritually encouraging reading materials. It’s very sensible.”

When We Pray for Others

But what of so-called “distant prayer” — often referred to as “intercessory prayer,” as in Krucoff’s studies?

“Intercessory prayer is prayer geared toward doing something — interrupting a heart attack or accomplishing healing,” says Krucoff, who wears numerous hats at Duke and at the local Veterans Affairs Medical Center. An associate professor of medicine in cardiology, Krucoff also directs the Ischemia Monitoring Core Laboratory and co-directs the MANTRA (Monitoring and Actualization of Noetic Teachings) prayer study project at Duke. Long-time nurse practitioner Suzanne Crater co-directs that study.

Noetic trainings? “Those are complementary therapies that do not involve tangible elements,” says Krucoff. “There are no herbs, no massages, no acupressure.”

The goal of prayer therapy is to accomplish healing, yet “there are a lot of questions about what healing means,” Krucoff tells WebMD. “At this level of this work, there are many philosophical debates that can emerge. The basic concept is this — if you add prayer to standard, high-tech treatment — if you motivate a spiritual force or energy, does it actually make people better, heal faster, get out of the hospital faster, make them need fewer pills, suffer less?”

Roy L. and 150 other patients took part in MANTRA’s pilot study. All suffer from acute heart disease, and all needed emergency angioplasty.

The stress of the procedure — because it is done on patients who are awake — has its own negative effects on the body, Krucoff tells WebMD. “The heart beats faster, beats harder, blood vessels are constricted, blood is thicker and clots more easily. All that’s bad.” But if an intervention could mediate that stress, it would potentially be a pretty useful adjunct for people coming in for angioplasty, he says.

In the pilot study, the patients were assigned to a control group or to touch therapy, stress relaxation, imagery, or distant prayer. A therapist came to the bedsides of patients in the touch, stress-relaxation, and imagery groups, but not to the bedsides in the control or distant-prayer groups. Like Roy, people in those two groups didn’t know whether prayers were being sent their way or not.

Those early results “were very suggestive that there may be a benefit to these therapies,” Krucoff tells WebMD.

Krucoff and Crater are now involved in the MANTRA trial’s second phase, which will ultimately enroll 1,500 patients undergoing angioplasty at nine clinical centers around the country.

Patients will be randomly assigned to one of four study groups: (1) they might be “prayed for” by the religious groups; (2) they might receive a bedside form of spiritual therapy involving relaxation techniques; (3) they might be prayed for andreceive bedside spiritual therapy — the “turbo-charged group,” as Krucoff calls it; or they might get none of the extra spiritual therapies.

“We’re not looking at prayer as an alternative to angioplasty,” he adds. “We’re very high-tech people here. We’re looking at whether in all of the energy and interest we have put into systematic investigation of high-tech medicine, if we have actually missed the boat. Have we ignored the rest of the human being — the need for something more — that could make all the high-tech stuff work better?”.

The end.

Một suy nghĩ 8 thoughts on “Cầu nguyện có thể chữa lành được không? – Phần 2”

  1. Cảm ơn em về bài dịch chủ đề rất hấp dẫn “Cầu nguyện có thể chữa lành được không?”

    Chị biết tới cầu nguyện hoàn toàn qua những bài Trà đàm của anh H. vì chị vốn lớn lên trong gia đình không có tôn giáo, và vì vậy việc cầu nguyện khá là xa lạ. Chị đã suy nghĩ đến điều đó và thấy là việc nói ra những lời cầu nguyện có tác dụng cụ thể hóa suy nghĩ của mình, và nếu những lời cầu nguyện là cho mục đích vị tha hoặc hướng tới sự thanh lọc thân khẩu ý của mình thì bản thân sự cầu nguyện đã cho thấy sự phát triển cao về tâm linh (nếu chúng ta nhìn từ ngoài vào một cách khách quan, những người còn nhiều tham sân si còn nuôi dưỡng ác tâm thì không thể thốt ra những lời cầu nguyện vị tha được, người ta không thể nói dối với trái tim mình được).

    Vấn đề cầu nguyện có thể chữa lành bệnh tật được không, thực ra lại là những lời cầu nguyện với tình yêu vị kỷ (cụ thể cho một người nào đó hoặc cho bản thân mình), và điều này có thể dẫn đến một trong tám mối khổ của nhà Phật là “cầu bất đắc”: cầu mà không được. Tuy vậy, chị tin là những lời cầu nguyện, dù vị tha hay vị kỷ, đều có tác dụng chữa lành, ít ra là về phần tâm linh, bởi vì mỗi lời nói mỗi ý nghĩ đều thực sự có ảnh hưởng lên thế giới của chúng ta “một tiếng khảy móng tay có thể rung động đến vô lượng thế giới”. Như câu cuối cùng trong bài: “Có phải chúng ta đã bỏ qua phần còn lại của nhân loại – nhu cầu về một điều gì đó cao hơn – mà điều đó có thể làm mọi công cụ công nghệ cao hoạt động tốt hơn?”

    Tuy vậy, chúng ta vẫn phải tiến thêm một bước nữa trong tâm linh, để thuận theo tự nhiên, thuận theo nhân quả và tránh được nỗi khổ “cầu bất đắc”.

    Chị chia sẻ với em suy nghĩ của chị vậy thôi, khi nào gặp nhau mình cùng đi nhà thờ và cùng cầu nguyện nhé 🙂
    Chị H

    Thích

  2. Cám ơn Thu Hương. Đây là một chủ đề rất thú vị và hữu ích.

    1. Cầu nguyện mà người bệnh biết mình cầu nguyện cho họ thì thường là có hiệu quả là nó tạo ra cộng hường tích cực–người bệnh thấy mình tích cực thì trở nên tích cực hơn, và hai nguồn tích cực sẽ tạo nên cộng hưởng. Tùy theo bệnh, ví dụ ung thư đến phút cuối rồi, thì tích cực thường không đủ mạnh để cản ung thư. Nhưng giúp được thì rất rõ. Những người được cầu nguyện thường thấy được kết quả trong chuyển biến tốt trong đầu óc và cơ thể của mình. Điều này thì không cần thí nghiệm để minh chứng vì hầu như ai cũng biết.

    2. Trường hợp rất ít khi xảy ra là cầu nguyện mà người bệnh hoàn toàn không biết là có người cầu nguyện cho họ (vì bạn bè thường nói với người bệnh là chúng tao đang cầu nguyện cho mày hàng ngày).

    Đây là điều cần có các thí nghiệm khoa học để biết rõ hơn. Người bệnh không biết là có người cầu nguyện cho mình thì hiện tượng cộng hưởng tích cực có thể sẽ không xảy ra.

    Nhưng thần giao cách cảm (ESP – Extrasensory perception – giác quan thứ sáu) cũng có thể là đường dây communication để tạo công hưởng tích cực. Anh biết có ESP vì ESP của anh rất mạnh từ nhỏ. Để anh kể chuyện này rất interesting:

      Năm anh học năm thứ 4 trường luật ở Sài Gòn, bạn anh, tạm gọi là Quý, hiện đang ở California, đã đi lính và mang lon Trung úy địa phương quân đóng ở Tuy Hòa, vùng xôi đậu, tức là có nhiều “việt cộng” sống lẫn khuất trong dân, chẳng biết ai là địch ai là bạn. Quý lúc đó có cô bạn gái, tạm gọi là Hồng, con của một đại gia xuất nhập khẩu. Quen nhau trong một dịp Quý về phép.

      Trước khi hết phép Quý giới thiệu Hồng cho anh và nói là gởi gấm Hồng cho anh để anh giúp chăm sóc Hồng khi Quý ở xa (đại khái là lâu lâu đến thăm, đưa đi chơi đâu đó) và dặn anh là Hồng có bệnh tim nặng nên đừng nói điều gì quá sốc. [Đây là kiểu giao mỡ cho mèo giữ. Con trai mà bảo là phải chăm sóc dùm người đẹp là chuyện chẳng dễ chút nào. Nhưng bạn nhờ, và đó là chuyện quan trọng của bạn, mình không nói “No” được. Mà nói “Yes” thì rất ngại lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, rồi mình phụ lòng bạn. Nhưng anh có cả mấy đứa bạn gởi gấm người yêu như thế chứ không phải một người).

      Anyway, Quý đi được khoảng 1 tháng, và anh chưa đến nhà cô Hồng lần nào, vì cũng ngại, lâu lâu say hello một lần là được rồi. Bỗng một hôm anh nghe bụng nóng ran kinh khủng, và cảm thấy chẳng bệnh gì, về sinh học thì thấy chẳng có gì lạ trong bụng, nhưng tại sao bụng nóng ran và người rất áy náy khó chịu. Một hồi lâu anh mới sực nhớ ra là anh có ESP rất mạnh, vậy có lẽ có message từ ai đó có vấn đề. Anh định tâm ngồi nghĩ đến từng người thân ở xa–ba anh ở Phan Rang, mấy bà cô ở Nha Trang và Cam Ranh, mấy đứa bạn đi lính… thì không cảm thấy ai có vấn đề. Đến lúc anh nghĩ về Quý thì nhận ra ngay lập tức là hắn có vấn đề hệ trọng. (Anh không nhớ tại sao mình biết “Đúng chàng này rồi”. Nhưng có một điều gì trong người của mình cho mình biết là mình đã đến đúng người).

      Sau đó anh ngồi yên hướng lòng và suy nghĩ về Quý, thì cảm thấy Quý rất bình an. Anh bỏ cuộc và nói thầm: “Chắc là ăn trúng thứ gì rồi, vì ESP khi thì nói có vấn đề, khi thì nói bình an. Vậy ESP hôm nay không làm việc.”

      Và anh bỏ qua chuyện đó.

      Đến hai ngày sau, ông đưa thư giao cho anh một tờ điện tín của bạn của Quý ở cùng chiến trường, anh này là sĩ quan tình báo, làm việc cho CIA của Mỹ và là bạn thân của Quý. Quý có dặn anh ta là nếu Quý có vấn đề gì thì thông báo cho anh biết trước nhất. Chính vì vậy mà anh ấy đã đánh điện tín cho anh: “Quý bị mất tích.”

      Anh mới giật mình là ESP của mình hai hôm trước quá chính xác chứ đâu phải tồi. Đương nhiên là anh rất lo cho bạn lúc đó. Nhưng nhớ lại là mình đã cảm thấy Quý bình an, dù có vấn đề. Và có tin dữ rồi, anh lại hướng lòng về Quý và vẫn cảm thấy Quý rất bình an. Vậy nên anh cũng an tâm.

      Nhưng vấn đề là làm sao báo tin cho Hồng, một cô đang bị đau tim nặng?

      Anh chẳng có cách nào, nhưng cứ chạy xe ngay đến nhà nàng rồi tới đâu hay tới đó. Anh đến nhà Hồng thì nàng đi học chưa về, anh viết vài chữ để lại, nói là anh cần gặp. Anh về lại nhà anh thì thấy Hồng đã ngồi đó đợi anh. Hồng đã về nhà, nhận được tờ giấy nhắn tin của anh và chạy ngay đến nhà anh.

      Anh vào nhà là thấy Hồng ngồi đó mở to mắt nhìn anh chờ đợi. Anh nói: “Anh có tin về Quý. Không phải là tin quá xấu, nên em bình tĩnh nghe tin rồi nghe anh giải thích”. Hồng nói: ‘Em hứa là sẽ bình tĩnh nghe anh nói.”

      Anh nói: “Quý bị mất tích”.

      Hồng hỏi: “Sao anh biết”.

      Anh nói: “Bạn thân của Quý là sĩ quan tình báo đánh điện tín cho anh, nên tin đó rất chính xác”.

      Hồng nhìn anh chẳng nói gì. Anh nói tiếp: “Nhưng anh có điều, nghe rất hoang đường, có thể em chẳng tin anh được, hoặc nghĩ là anh nói dối để em vui, nhưng anh nói rất thật và muốn em tin anh, vì anh rất chắc chắn.”

      Hồng nói: “Anh nói đi, em tin anh.”

      Anh nói: “Quý dù bị mất tích thì cũng không sao cả, vì trong lòng anh cảm thấy Quý rất bình an. Anh có thần giao cách cảm rất mạnh. Các chuyện lớn xảy ra cho người thân anh thường cảm được. Và anh cảm thấy Quý rất bình an. Anh không biết tại sao bình an, nhưng anh biết bình an. Và anh rất chắc chắn về điều đó.”

      Hồng nhìn anh một lúc rồi nói: “Em tin anh.”

      Sau đó Hồng chào ra về. Anh nói: “Có tin gì mới anh sẽ cho em biết. Nhưng đừng lo gì cả.”

      Mười ngày sau, khoảng 9 giờ đêm, anh thấy có bóng quen quen của một chàng lính đi từ đầu ngõ nhà anh đi vào, đến gần anh nhận ra đó là Quý. Anh bực mình quá, câu chào đầu tiên là: “Mày giỡn chơi kiểu gì vậy. Mày biết Hồng có bệnh tim nặng mà đùa kiểu đó, không sợ Hồng bị đứng tim hay sao?”

      Qúy trả lời: “Giỡn chơi gì. Tao bị VC bắt, dẫn đi lòng vòng cả gần hai ngày. Đến lúc gặp nơi nhiều bụi rậm, tao xin đi tiểu. Bước vô bụi rậm rồi tao chạy luôn. Tao nằm yên trong khu đó thôi. Tụi nó tìm tao cả nửa ngày không được, nên tụi nó bỏ đi. Tao mới về được. Và ông sếp cho nghỉ phép mười ngày cho tình táo.”

      Lúc đó anh mới biết là ESP của anh cực kì chính xác.

    Có thể ESP truyền tin cho người bệnh là có người cầu nguyện cho mình, dù nhóm cầu nguyện chẳng nói gì. Và đường dây thông tin đó tạo ra cộng hưởng tích cực ở mức độ tiềm thức (subsconciouness, vô thức) dù ở mức độ ý thức (conscisouness) người ta không biết gì.

    Anh nghĩ là các nghiên cứu khoa học sẽ rất interesting.

    Về việc Hường nói stress vì cầu nguyện không được thành (cầu bất đắc của nhà Phật), đây là chuyện có thật, vì nhiều người bỏ lòng tin vì cầu nguyện mà không được.

    Nhưng thông thường người Thiên chúa giáo cho rằng cầu nguyện thành hay không là do ý Chúa. Chúa có nhiều plans lớn hơn và sâu hơn là mình biết. Cho nên cầu nguyện là việc của mình, được hay không là việc của Chúa. Người Phật giáo thì đương nhiên hiểu rằng cầu nguyện của mình chỉ là một nhân (tích cực) trong rất nhiều nhân của một chuỗi nhân duyên, nên kết quả thế nào là điều mình không thể biết. Hiểu được cầu nguyện như là một liều thuốc tốt tăng thêm lực chứ không nhất thiết chữa lành mọi sự, thì mình sẽ không stress khi cầu nguyện.

    Cám ơn Thu Hương và Thu Hường.

    Chúc cả nhà vui.

    a. Hoành

    Đã thích bởi 1 người

  3. Cảm ơn Hương chia sẻ một chủ đề thú vị và câu chuyện của anh Hoành.

    Em đọc câu chuyện của anh Hoành chia sẻ rất interesting và em thấy là có nhiều người có được cái ESP này in-born hoặc do cấu trúc một não bộ được activate đặc biệt thế nào đó nếu giải thích theo neuroscience.

    Và em cảm tưởng là nếu thực sự tập luyện thì ai cũng có thể phát triển có thể cái này là một trong những gọi là tàng thức (storage memory) nó bao gồm cả cái subconsciousness và consciousness mà anh nói. Hay là cái gì đó store sẵn mà chưa được activate? em không biết có dùng đúng từ không.

    Em cảm thấy là hiểu cái feeling hay là connection mà anh chia sẻ, nhưng vẫn còn mơ hồ chắc khi nào rõ hơn được em sẽ kể chuyện 😀

    Thích

  4. Em cám ơn chị Lành, anh Thảo, chị Hường, anh Hoành, Hằng và cả nhà cùng chia sẻ.

    Em thấy hình này hay nên gửi cả nhà.

    be-still

    Chúc cả nhà luôn khoẻ.
    Em Hương,

    Thích

  5. Cám ơn Hương đã dịch bài. Bài có nhiều thông tin thú vị. Không ngờ ở lĩnh vực tâm linh lại có những nghiên cứu và đưa ra con số định lượng hẳn hoi.

    Ngày còn nhỏ, các sơ thường dạy tụi mình một cách đơn sơ rằng: Cầu nguyện là nói chuyện với Chúa. Và thật tuyệt vời, mình có thể “cầm trí, tĩnh lặng” thật lâu chỉ để “nói chuyện” với Chúa. Bây giờ lớn, tạp nhiễm nhiều, mình không tập trung thật lâu để cầu nguyện được, suy nghĩ cứ như khỉ chuyền cành…

    Mỗi lần về nhà và quay trở lại Sài Gòn, mình biết mẹ mình đang cầu nguyện cho mình. Bà cầu nguyện cho mình đi đường được bình an.

    Thỉnh thoảng, mình có đi dự buổi cầu nguyện theo kiểu cộng đoàn Taize (19g30, mỗi thứ ba hằng tuần) ở Đại chủng viện Thánh Giuse ở đường Tôn Đức Thắng, Quận 1.

    Thông tin về Cộng đồng Taize: http://vi.wikipedia.org/wiki/C%E1%BB%99ng_%C4%91o%C3%A0n_Taiz%C3%A9

    Thông tin về buổi cầu nguyện mỗi 19g30, tối thứ ba hằng tuần ở Đại chủng viện Thánh Giuse Sài Gòn:
    http://tgpsaigon.net/baiviet-tintuc/20120115/14339

    Nghi thức trong buổi lễ cầu nguyện là tự do: ngồi, quỳ, đứng… hay bất cứ kiểu nào nếu bạn cảm thấy thoải mái, không cần phải đồng nhất theo chung với mọi người. Không gian để tĩnh tâm, cầu nguyện khá lý tưởng. Nếu có thể, mời các bạn đi thử một lần, cho dù các bạn có phải là người Thiên chúa giáo hay không…

    Vài dòng chia sẻ cùng Hương và cả nhà.

    Đã thích bởi 1 người

  6. Em cám ơn anh Bình cùng chia sẻ. Nếu có dịp vào SG và nếu có thể, em sẽ tới Đại chủng viện Thánh Giuse Sài Gòn để tham gia buổi cầu nguyện theo kiểu cộng đoàn Taize.

    Bình an của Chúa ở cùng anh.

    Thích

  7. Hi anh Hoành,

    Em đọc lại câu chuyện của anh vì vài hôm nay câu chuyện này cứ ở lại trong đầu em.

    Anh nói đúng, cầu nguyện mà cho người bệnh biết là mình đang cầu nguyện cho họ thì thường có hiệu quả vì tạo ra cộng hưởng tích cực.

    Em có người anh họ ở Đà Nẵng. Anh ấy mắc bệnh thận từ nhỏ (khoảng 6,7 tuổi) cho đến khi 24 tuổi thì hư thận hoàn toàn, phải loại bỏ và cần cấy ghép thận mới. Thật may mắn là ba anh có thể cho anh 1 quả thận.

    Lúc đó em học cấp 3, lớp 10. Khi biết anh và bác trai sắp phẫu thuật, em đã ngồi xếp 1000 con hạc giấy, xâu chỉ vào nhau thành một sợi dây hạc và tặng anh, với mong muốn cuộc phẫu thuật sẽ thành công tốt đẹp.

    Và cuộc phẫu thuật đó quả đã thành công tốt đẹp. Bây giờ, sau hơn 12 năm, anh vẫn sống mạnh khoẻ và mới có em bé.

    Cầu nguyện có thể chữa lành.

    Chúc cả nhà luôn vui khoẻ.
    Em Hương,

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s