Các bài đăng bởi mattaxuanlanh

Khóc khi vâng theo ý Chúa

Chào các bạn,

Tối thứ Bảy mình đến bệnh viện Đa khoa tỉnh Đăklăk thăm bố của một chị trong nhà bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Trong quá trình điều trị, cách đây sáu tháng ông đã được người nhà đưa đến bệnh viện quốc tế ở Tp. HCM cắt mổ dạ dày. Sau khi xuất viện về gia đình được gần sáu tháng bệnh tái phát, hiện tại thời gian sống của ông chỉ còn tính từng ngày.

Từ khi ông ngã bệnh đây là lần đầu mình đến thăm. Khi nhìn thấy ông, mình hơi ngỡ ngàng do ông rất gầy và da xanh mướt, ông mới lên cơn mệt sau khi cố gắng ăn một muỗng cháo. Người con trai đỡ ông ngồi dậy ở tư thế nằm ngồi với dây thở oxy trên mũi và bên tay trái cũng đang được truyền dịch. Mình hỏi: Đọc tiếp Khóc khi vâng theo ý Chúa

Cảm ơn Chúa khi thức dậy mỗi ngày

Chào các bạn,

Một lần mình đến sóc Sơn Lang được mẹ Thanh người trong sóc dẫn đến thăm nhà mẹ Nhan, một gia đình đặc biệt. Đến nơi nhìn sân trước nhà rất dơ, mình có cảm tưởng lâu lắm rồi không có người quét dọn nên cỏ và lá rụng đầy. 

Mình vào nhà và ngạc nhiên khi thấy mẹ Nhan, một người đàn bà người sắc tộc Mnông với khuôn mặt dị dạng và cánh tay trái cong queo đầy những vết thẹo chằng chịt nhăn nhúm. Mẹ Nhan cũng hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy mình, mặc dầu vậy mẹ Nhan cũng mời mình ngồi vào chiếc ghế gỗ thấp duy nhất đặt giữa nhà, còn mẹ Thanh và mẹ Nhan ngồi trên chiếc giường duy nhất của gia đình. Mình nói: Đọc tiếp Cảm ơn Chúa khi thức dậy mỗi ngày

Học để được tăng lương

Chào các bạn,

Đọc bài viết “Em không biết đọc” của Quan Huấn làm mình nhớ đến em Hiền ở Buôn Hồ tỉnh Đăklăk. Những năm ở Buôn Hồ, ngay sau thánh lễ sáng đầu tiên tại giáo xứ mình thấy trong nhóm các mẹ quét dọn nhà thờ, có một em gái trên hai mươi tuổi cũng tham gia quét dọn, điều làm mình để ý là bước chân khập khiễng của em. Nhìn em mình hỏi một mẹ đang đứng bên cạnh:

– “Em gái đó là ai vậy?” Đọc tiếp Học để được tăng lương

Nhờ có bố mà đỡ khổ

Chào các bạn,

Mình nhớ buổi sáng đúng ngày lễ bổn mạng của giáo sóc Bù KLôn, khoảng mười giờ mẹ Thanh và mẹ Sia trong ban hội đồng giáo sóc, đến cộng đoàn mời mình năm giờ chiều đến nhà thờ giáo sóc tham dự thánh lễ mừng bổn mạng với giáo sóc, mình nhận lời nhưng nói với mẹ Thanh:

– “Mình chưa biết đường vào sóc Bù KLôn.”

– “Yăh chưa biết đường để bốn giờ chiều mình cho một em ra chở yăh.” Đọc tiếp Nhờ có bố mà đỡ khổ

Dành dụm tiền bán vé số cho các em học sinh Lưu trú sắc tộc

Chào các bạn,

Mình chuyển về Bù Đăng được nửa năm thì cô Sương từ thành phố Buôn Ma Thuột đến thăm. Cô Sương trên bốn mươi tuổi và không lập gia đình, hằng ngày cô Sương đi bộ bán vé số dạo kiếm sống.

Cô Sương mang đến cho mình hai bao lớn quần áo Sida và hai mươi kí cá khô xuất khẩu. Nhìn những bao hàng cô Sương mang đến mình rất xúc động, bởi cuộc sống cô Sương rất chật vật, thêm vào đó cô Sương mắc bệnh động kinh từ nhỏ, ngày nào cũng phải dùng thuốc để khống chế những cơn co giật.  Đọc tiếp Dành dụm tiền bán vé số cho các em học sinh Lưu trú sắc tộc

Đi học trên yăh về

Chào các bạn,

Mình nhớ một buổi sáng trong tháng hè mình đến thăm gia đình bố mẹ Kam, là nhà của em Kam học sinh Lưu trú sắc tộc Buôn Hằng, năm đó em Kam thi tốt nghiệp THPT và ra trường. Mình biết em kế em Kam niên khóa mới sẽ học lớp Mười nên đến để hỏi có thích ở nhà Lưu trú đi học cho gần, mình để dành chỗ cho.

Khi mình đến, bố Kam đi làm ở lò gạch và mẹ Kam ở nhà đến chiều đến đổi ca cho bố Kam. Trong khi nói chuyện mình nói ý muốn nhận em học lớp Mười vào nhà Lưu trú, mẹ Kam cười nói: Đọc tiếp Đi học trên yăh về

Trở thành người tốt trong hai gia đình

Chào các bạn,

Những em học sinh trong các nhà Lưu trú sắc tộc của mình bỏ học nửa chừng để lập gia đình sớm, nam cũng như nữ nếu có dịp gặp lại, gần như các em có cùng một tâm trạng đó là nuối tiếc, như em H’Lít con của một bệnh nhân ở trại phong Eana.

Em H’Lít con út của một gia đình có ba người con, bố đi với ông bà do bị bệnh phong. Các chị đến trại phong Eana thấy gia đình em H’Lit có hoàn cảnh khó khăn, đã đưa em H’Lít về nhà Lưu trú ở để lo cho ăn học, và em H’Lít ở nhà Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột từ khi học lớp Hai cho đến năm lớp Tám thì em H’Lít xin nghỉ học, về lại trại phong Eana và lập gia đình với em Y Quân cũng người sắc tộc Êđê. Đọc tiếp Trở thành người tốt trong hai gia đình

Những thay đổi đáng vui

Chào các bạn,

Có những em học sinh ở Lưu trú sắc tộc của mình lúc còn đi học không mấy dễ thương, do các em không mấy chăm chỉ học hành. Nhưng sau mấy năm nghỉ học hoặc đi học Trung cấp và gặp lại, đã làm mình ngạc nhiên vì các em có nhiều thay đổi đáng vui. Chẳng hạn sáng thứ Hai vừa qua lúc mình đang tìm mua sách trong nhà sách gần ngã sáu, thì thấy hai em thanh niên đi vào, một trong hai em nhìn thấy mình đã đến chào và hỏi:

– “Yăh đi mua sách?” Đọc tiếp Những thay đổi đáng vui