Các bài đăng bởi mattaxuanlanh

Thấy Chúa trong mọi người

Chào các bạn,

Mình đến thăm gia đình bố mẹ Hai Thông, cả hai bố mẹ đều trên sáu mươi tuổi. Bố Thông sức khỏe bình thường còn mẹ Thông vì bị bệnh tiểu đường trên hai mươi năm, sức khỏe không còn tốt do biến chứng tiểu đường dẫn đến liệt thần kinh ngoại biên, khiến hai chân không đứng và đi được. Cách đây ba tuần mình đến thăm mắt mẹ Thông còn thấy mờ mờ, nhưng lần này mình đến muốn nhìn mình, mẹ Thông phải gọi mình đến thật gần mới nhận ra được mình là ai. Đọc tiếp Thấy Chúa trong mọi người

Tấm gương phấn đấu học của em học sinh người sắc tộc Hmông

Chào các bạn,

Tối thứ Hai vừa qua, nhà Lưu trú sắc tộc Têrêxa đã tổ chức buổi gặp mặt các ân nhân với các em học sinh cũng như các em cựu học sinh Lưu trú và mình cũng được mời đến dự. Mục đích để tri ân các ân nhân đã và đang tiếp tục giúp các em học sinh Lưu trú.

Đến nơi, mình không nghĩ là các em cựu học sinh về tham dự đông đến vậy, trong khuôn viên rộng lớn của khu vực nhà Lưu trú chật ních người. Mình đang nói chuyện với một người khách quen thì nghe tiếng chào phía sau vọng lên, mình quay lại nhìn cũng vừa lúc một em thanh niên ăn mặc rất lịch sự hỏi mình: Đọc tiếp Tấm gương phấn đấu học của em học sinh người sắc tộc Hmông

Có nhiều nghề nhưng không làm được nghề của mình

Chào các bạn,

Một lần mình đến thăm gia đình bố mẹ Diên ở thôn Hai, trong khi nói chuyện bố Diên đã nói với mình một cách rất chân thành:

– “Mình là người có nhiều nghề lắm nhưng không làm được nghề của mình!”

Mình rất ngạc nhiên trước những lời nói của bố Diên, bởi ngồi đối diện với mình là một người đàn ông trên năm mươi tuổi có khuôn mặt rất đẹp, nhưng lại có đôi chân tàn tật nặng đến nỗi bố Diên không thể làm gì được, thậm chí đi trên bờ đê bố Diên cũng không đi được, do hai chân của bố Diên vừa đi khập khiễng vừa khuỳnh to giang rộng, làm cho bố Diên chỉ cần bước đến bước thứ hai là hai chân sẽ lọt xuống ruộng. Vậy mà giờ bố Diên lại nói với mình là có nhiều nghề lắm hỏi sao mình không ngạc nhiên! Đọc tiếp Có nhiều nghề nhưng không làm được nghề của mình

Yăh ơi, nó không nói nữa!

Chào các bạn,

Sau cơm tối cả nhà thường ngồi xem thời sự sau đó mới đi làm việc riêng, và tối nay cả nhà đang xem đến tin thời sự quốc tế bỗng dưng tivi bị mất tiếng chỉ còn hình, làm mình nhớ đến một chuyện ở nhà Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột. 

Hôm đó khoảng ba giờ chiều một chiếc taxi chạy vào sân, mình nhìn ra thấy hai em học sinh nam và một em học sinh nữ xuống xe và khiêng em Brigin vào đặt lên giường, và một em nam quay qua nói với mình: Đọc tiếp Yăh ơi, nó không nói nữa!

Dầu khó khăn nhưng luôn cười

Chào các bạn,

Mình đến nhà thăm mẹ Thanh ở thôn Hai và thấy nể phục mẹ Thanh, bởi mẹ Thanh một mình quanh năm suốt tháng đi làm thuê nuôi năm người con ăn học, các em không chỉ học hết cấp III mà còn học tiếp lên Cao đẳng hoặc Trung cấp.

Mẹ Thanh có năm năm dài vào Tp. HCM ở cho một gia đình, tuy ăn ở trong nhà chủ nhưng mỗi tháng mẹ Thanh được trả năm triệu đồng. Đối với những năm đó, đi làm mỗi tháng năm triệu đồng đã là khá cao. Sở dĩ mẹ Thanh được trả mức lương cao là do ngoài làm việc nhà, mẹ Thanh còn chăm sóc một người đàn bà già bị liệt. Sau năm năm người đàn bà bại liệt đó mất, mẹ Thanh đã không tiếp tục ở nhưng về buôn làng đi làm ở lò gạch. Mình hỏi: Đọc tiếp Dầu khó khăn nhưng luôn cười

Ảnh sinh hoạt hằng ngày – Nov 6 – Tượng Đức Mẹ Bù-Đăng

Xem toàn bộ Gallery

Tượng Đức Mẹ trong khuôn viên nhà thờ giáo xứ Bù Đăng, Đức Mẹ mặc trang phục đồng bào. Rất nhiều người xin được ơn ở tượng đài Đức Mẹ Bù Đăng này.

Matta Xuân Lành

Vui buồn là ở cách đón nhận hoàn cảnh

Chào các bạn,

Trên những con đường trong Tp. Buôn Ma thuột có nhiều người đi bộ bán vé số dạo. Đa số là những em nhỏ mười ba hoặc mười bốn tuổi và những người phụ nữ trên sáu mươi tuổi. 

Cũng có nhiều những người từ các tỉnh khác đến thuê nhà trọ ở bán vé số, vài tháng về quê một lần giống như một mẹ đi bộ bán vé số dạo, mình tình cờ gặp trên đường Phan Chu Trinh trước phòng khám nha khoa Xuân Hương. Đọc tiếp Vui buồn là ở cách đón nhận hoàn cảnh

Cái bánh hôm nay và hai mươi lăm năm trước

Chào các bạn,

Sáng Chúa nhật mình cùng với một chị trong nhà vào bản làng Dao thuộc buôn Ktar, đến đầu bản làng mình thấy một người đàn ông Kinh đẩy chiếc xe đạp, phía sau chở một chiếc thùng nhôm có một mặt kính. Nhìn qua mặt kính mình thấy có hai ngăn, ngăn trên đựng những chiếc bánh bò màu trắng, ngăn dưới đựng những chiếc bánh bò màu xanh lá mạ nhìn cũng rất ngon.

Bản làng Dao thuộc vùng sâu vùng xa, đường đi gồ ghề lởm chởm với những ổ gà chằng chịt, vậy mà cũng có người vào bán bánh bò dạo. Khi mình đến gần đối diện người đàn ông bán bánh bò, mình nhìn kỹ thấy ông khoảng trên bốn mươi tuổi với khuôn mặt khắc khổ dáng người lam lũ, mình nói với chị cùng đi trên chiếc xe máy với mình: Đọc tiếp Cái bánh hôm nay và hai mươi lăm năm trước

Không còn buồn khổ vì quá cao

Chào các bạn,

Mình đến thăm gia đình bố mẹ Thuyên, mới ngoài ba mươi tuổi nhưng có đến tám người con, tất cả là con trai, người con trai lớn nhất là em Thuyên năm nay mười lăm tuổi đang học lớp Chín. Lần nào mình đến thăm mẹ Thuyên cũng nói:

– “Nhà mình toàn con trai sau này lì phải biết!”

Và không phải đợi đến sau này mà ngay cuối năm em Thuyên học lớp Chín, mẹ Thuyên đã đến gặp nhờ mình khuyên em Thuyên đừng bỏ học. Đọc tiếp Không còn buồn khổ vì quá cao