Các bài đăng bởi mattaxuanlanh

Sắp làm mẹ mới hiểu lòng bố mẹ

Chào các bạn,

Trước Trung Thu hai ngày, các chị trong nhà chở một chuyến quà Trung Thu vào chia sẻ với các em thiếu nhi Buôn Hằng và mình cùng vào Buôn Hằng với các chị. 

Đến nơi, sau khi tập họp các em lại cùng sinh hoạt vui chơi và phát quà xong cũng gần đến giờ cơm trưa, các chị nghỉ ngơi đợi dùng cơm trưa còn mình tranh thủ đến thăm gia đình bố mẹ Thép, bởi gần đây các mẹ cho mình biết bố mẹ Thép ít ra ngoài, ít tiếp xúc gặp gỡ với anh em buôn làng do mặc cảm chuyện em Phila chưa uống rượu cưới đã mang thai. Khi biết em Phila đã có thai, bố mẹ Thép có đến nhà người con trai nhưng em đã cưới vợ khác. Đọc tiếp Sắp làm mẹ mới hiểu lòng bố mẹ

Yêu quý sự sống

Chào các bạn,

Mình nhớ một buổi trưa trên đường từ thôn Năm về nhà, đi ngang qua nhà của gia đình bố mẹ Trai là già làng của thôn Năm. Bố Trai là già làng nhưng mới ngoài năm mươi tuổi.

Trong buôn làng, gia đình bố mẹ Trai là một trong số ít gia đình có nhiều lúa gạo. Do có nhiều đất ruộng nên bố mẹ Trai trồng rất nhiều loại lúa thơm ngon, và như mình được biết trong buôn làng gia đình bố mẹ Trai là gia đình trồng nếp duy nhất. Đọc tiếp Yêu quý sự sống

Đâu là nói chơi, đâu là nói thật

Chào các bạn,

Các em nữ học sinh Lưu trú sắc tộc cấp III của mình mặc dầu đã trên mười bảy tuổi, nhưng có những lúc nói chuyện rất mắc cười. Chẳng hạn em Lêônít học sinh lớp Mười có lần trên đường đi với mình đã tâm sự:

– “Mình thấy thương bố mẹ ở buôn làng quá. Ngày nào cũng vừa lao động vừa chăn bò mà gia đình vẫn không đủ ăn. Mình đi học ở với yăh mỗi tháng chỉ góp ba mươi lon gạo mà nhà mình cũng không có.” Đọc tiếp Đâu là nói chơi, đâu là nói thật

Nếu cuộc đời mình chưa vấp ngã

Chào các bạn,

Những năm mình ở buôn làng, thỉnh thoảng có một đám cưới các em lấy người Kinh và những đám cưới lấy người Kinh đa số cô dâu là người buôn làng còn chú rể là người Kinh. Và một buổi chiều trong nhà thờ giáo xứ cử hành lễ cưới cho em Huê con của bố mẹ Đam, với chú rể là em Quyết con trai của mẹ Khang bán bún riêu ở chợ buôn làng.

Mình gọi mẹ Khang mà không gọi bố mẹ Khang bởi mấy lần mình ghé vào quán chỉ thấy hai mẹ con, mình hỏi bố Khang thì mẹ Khang chỉ im lặng, mình nghĩ chắc bố Khang đã đi với ông bà và mẹ Khang ở vậy nuôi con nên giờ gia đình chỉ có hai mẹ con.  Đọc tiếp Nếu cuộc đời mình chưa vấp ngã

Mình không tham

Chào các bạn,

Còn ba ngày nữa mới đến Tết Trung Thu, nhưng mấy hôm nay trên bàn cơm ngày nào cũng có bánh Trung Thu. Nhìn những chiếc bánh nướng tự nhiên nhớ đến hôm Chúa nhật mình vào bản làng Dao chơi Trung Thu với các em thiếu nhi.

Trong khi chơi, đến phần phát quà, mình không dặn mỗi em chỉ nhận một phần bởi mình tin các em nhỏ người đồng bào sắc tộc thiểu số luôn thật thà, không tham. Và suốt buổi chơi các em rất dễ thương, không chen lấn, còn có phần rụt rè bởi các em chưa quen với nhảy lân cũng như với mình và với các anh trong nhóm phát quà. Đọc tiếp Mình không tham

Vui vì biết bánh Trung Thu là gì

Chào các bạn,

Chiều Chúa nhật mình và hai chị cùng đi với nhóm anh Lưu chở quà Trung Thu vào cho các em trong bản làng Dao. Do bản làng chưa có nhà sinh hoạt, bố Dũng đã cho mượn sân nhà bố Dũng để tổ chức.

Hẹn năm giờ chiều nhóm vào cho các em nhảy lân và phát quà trung thu, nhưng vì mình muốn thăm và tặng quà Trung Thu cho những ông bà già trong bản làng Dao trước, nên nhóm đã vào sớm hơn hai giờ đồng hồ. Đọc tiếp Vui vì biết bánh Trung Thu là gì

Muốn sống chữ hiếu cho trọn

Chào các bạn,

Gần đến Trung Thu một số đoàn từ thiện từ Tp. HCM đến Buôn Ma Thuột, các chị nhờ mình dẫn đoàn anh Trường đến Buôn Hằng. Khi đoàn đến sân nhà thờ đã có nhiều em nhỏ đến chơi. Ngoài các em còn có các mẹ trong hội các bà mẹ giáo xứ cũng đến, để thay giáo xứ đón tiếp cũng như giúp đỡ đoàn trong việc chuyển quà, hoặc nấu nướng chuẩn bị bữa ăn cho đoàn theo nhu cầu và yêu cầu của đoàn.

Xuống xe, mình nhìn thấy một chiếc bàn gần cửa đi vào nhà bếp có mẹ Nê, mẹ Thép và mẹ Ke đang ngồi. Đọc tiếp Muốn sống chữ hiếu cho trọn

Suốt cuộc đời tôi mang ơn bà

Chào các bạn,

Mình được mẹ Blo cho biết ở thôn Một có mẹ Phơm bệnh nặng mình đến thăm. Mẹ Phơm đang trong tình trạng hôn mê, mình lấy ghế ngồi cạnh giường mẹ Phơm được chừng năm phút thì một người đàn ông trên sáu mươi tuổi đến chào, mình hỏi thì được biết đó bố Phơm. Nhìn bố Phơm, mình biết mẹ Phơm mới trên sáu mươi tuổi nhưng do đau lâu ốm dài, người gầy guộc nhăn nheo, làm mình tưởng mẹ Phơm già lắm rồi.

Sau khi chào mình, bố Phơm cũng lấy một chiếc ghế đặt bên cạnh giường mẹ Phơm. Bố Phơm ngồi xuống ghế và đưa hai tay cầm lấy cánh tay gầy guộc của mẹ Phơm, bố Phơm nói: Đọc tiếp Suốt cuộc đời tôi mang ơn bà