Một giải pháp nhân bản cho hòa bình thế giới – Phần 2

Thông điệp của Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 của Tây Tạng

    Chuỗi bài 4 phần:
    Phần 1
    Phần 2
    Phần 3
    Phần 4

Giải quyết vấn đề nhân loại thông qua chuyển hoá tâm tính con người

Trong nhiều vấn đề chúng ta đối diện hôm nay, có một vài thiên tai, phải được chấp nhận và đối diện với sự bình thản. Nhưng những vấn đề khác lại là do chúng ta tạo ra, bởi hiểu lầm, và có thể sửa chữa được. Một trong những loại vấn đề đó phát sinh từ xung đột tư tưởng, chính trị hay tôn giáo, khi mọi người đấu đá nhau vì những mục đích vụn vặt, chẳng còn tính nhân văn cơ bản đã gắn tất cả chúng ta lại với nhau như một gia đình nhân loại duy nhất. Chúng ta phải nhớ rằng các tôn giáo, các hệ tư tưởng, và các hệ thống chính trị trên thế giới khác nhau là để con người đạt được hạnh phúc. Chúng ta không được mất mục tiêu cơ bản này và đừng bao giờ đặt phương tiện trên mục đích; sự tối thượng của nhân văn đối với vật chất và hệ tư tưởng phải luôn được duy trì.

Cho đến nay, mối nguy hiểm chung lớn nhất đang đối diện với nhân loại – thực tế, với mọi loài sinh vật trên hành tinh chúng ta – là thảm hoạ hủy diệt hạt nhân(1). Tôi không cần phải nói thêm về mối nguy hiểm này, nhưng tôi muốn kêu gọi tất cả nhà lãnh đạo năng lượng hạt nhân – những người đang nắm giữ tương lai thế giới trong tay, các nhà khoa học và chuyên gia kỹ thuật – những người vẫn đang tạo ra những vũ khí hủy diệt kinh hoàng, và mọi người dân nói chung – những người đang ở vị trí ảnh hưởng đến các nhà lãnh đạo của họ: Tôi kêu gọi họ dùng sự sáng suốt của mình và bắt đầu tháo dỡ, phá hủy tất cả vũ khí hạt nhân. Chúng ta đều biết trong trường hợp xảy ra chiến tranh hạt nhân thì sẽ chẳng có kẻ chiến thắng bởi chẳng còn người sống sót! Không phải là rất đáng sợ dù chỉ nghĩ đến sự huỷ diệt vô nhân đạo và vô lương tâm đến vậy sao? Và, phải chăng thật hợp lý khi chúng ta xoá bỏ nguyên nhân tự tiêu diệt chính mình khi chúng ta biết nguyên nhân đó và có cả thời gian và phương tiện để xóa bỏ? Thường thì chúng ta không thể vượt qua những vấn đề của chính mình bởi không biết nguyên nhân, hoặc nếu hiểu chuyện đó, chúng ta cũng chẳng có phương tiện để xóa bỏ nó. [Nhưng] đây không phải là trường hợp đối với thảm hoạ hạt nhân.

Dù thuộc loài tiến hóa hơn,như con người, hoặc thuộc những loài đơn giản hơn, như động vật, phần lớn mọi chúng sinh đều tìm kiếm bình an, thoải mái, và an toàn. Cuộc sống thật đáng yêu với loài vật không nói được cũng như với bất kỳ người nào, ngay cả loài côn trùng đơn giản nhất cũng nỗ lực bảo vệ mình khỏi những hiểm nguy đe dọa cuộc sống. Cũng như mỗi người chúng ta đều muốn sống và không muốn chết, điều này cũng đúng với mọi tạo vật khác trong vũ trụ, dù quyền lực để bảo vệ sự sống lại là một chuyện khác.

Nói chung có hai loại hạnh phúc và đau khổ, [đó là] tinh thần và thể chất, và trong hai loại đó, tôi tin đau khổ và hạnh phúc về tinh thần thì nhức nhối hơn. Do vậy, tôi nhấn mạnh rèn luyện tâm trí để chịu được đau khổ và đạt được trạng thái hạnh phúc lâu dài hơn. Tuy nhiên, tôi cũng có ý khái quát và cụ thể hơn về hạnh phúc: [đó là] sự kết hợp giữa bình an bên trong, phát triển kinh tế, và, trên tất cả, [là] hòa bình thế giới. Để đạt được mục tiêu như vậy, tôi cảm thấy cần phải phát triển một ý thức trách nhiệm toàn cầu, một mối quan tâm sâu sắc đến bất kỳ tín ngưỡng, giới tính, màu da, hay quốc tịch nào.

Tiền đề đằng sau ý tưởng trách nhiệm toàn cầu này là một thực tế giản dị rằng, trong điều kiện chung, mong muốn của tất cả mọi người cũng giống mong muốn của tôi. Mỗi chúng sinh đều muốn hạnh phúc và không muốn khổ đau. Nếu chúng ta, như những người thông minh, mà không chấp nhận được thực tế này, thì sẽ ngày càng đau khổ ở hành tinh này. Nếu ta áp dụng cách tự cho mình là trung tâm cuộc sống và luôn cố dùng người khác cho tư lợi của mình, thì ta có thể có lợi tạm thời, nhưng về lâu dài, ta sẽ không thành công ngay cả việc chạm tới hạnh phúc cá nhân, và chuyện hòa bình thế giới sẽ hoàn toàn nằm khỏi vấn đề.

Trong cuộc kiếm tìm hạnh phúc của mình, con người đã thử nhiều cách khác nhau, các cách này thường quá tàn nhẫn và dễ sợ. Hành xử theo những cách hoàn toàn không phù hợp với nhân cách, họ đã gây đau khổ cho anh em và mọi chúng sinh khác vì cái lợi ích kỷ của riêng họ. Cuối cùng, hành động thiển cận đó mang lại khổ đau cho chính họ cũng như mọi chúng sinh khác. Được sinh ra làm người tự nó là một sự kiện hiếm có, và thật là khôn ngoan khi chúng ta dùng cơ hội này một cách hiệu quả và khéo léo nhất. Chúng ta phải có quan điểm đúng đắn về quá trình chung đó, để niềm hạnh phúc hay vinh quang của một người hoặc một nhóm người không phải trả giá bằng sự thiệt thòi của người khác.

Tất cả mọi điều này kêu gọi một hướng tiếp cận mới cho các vấn đề toàn cầu. Thế giới đang ngày càng trở nên nhỏ bé – và ngày càng phụ thuộc lẫn nhau – như là kết quả của sự phát triển công nghệ và thương mại quốc tế nhanh chóng cùng sự tăng cường quan hệ xuyên quốc gia. Chúng ta bây giờ phụ thuộc rất nhiều vào nhau. Vào thời xa xưa, vấn đề chủ yếu ở quy mô gia đình, và họ dĩ nhiên giải quyết ở mức độ gia đình, nhưng tình hình đã thay đổi. Ngày nay chúng ta quá phụ thuộc vào nhau, quá liên kết chặt chẽ với nhau, mà nếu không có ý thức trách nhiệm toàn cầu, cảm giác tình anh chị em toàn cầu, cùng với hiểu biết và niềm tin rằng chúng ta thực sự là một phần của gia đình nhân loại to lớn, [thì] chúng ta chẳng thể nào hy vọng vượt qua khủng hoảng trong cuộc sống – chứ đừng nói chi là mang bình an và hạnh phúc.

Những vấn đề của một quốc gia không còn có thể tự giải quyết tốt được; quá nhiều phụ thuộc vào mối quan tâm, thái độ, và hợp tác của các quốc gia khác. Cách tiếp cận nhân đạo hoàn vũ cho các vấn đề thế giới dường như là nền tảng đúng đắn duy nhất cho hòa bình thế giới. Nghĩa là sao? Chúng ta bắt đầu từ sự công nhận tôi đã đề cập bên trên rằng mọi sinh vật đều yêu hạnh phúc và không muốn khổ đau. Rồi chuyện trở nên vừa sai về mặt đạo đức và vừa không khôn ngoan về mặt thực tế khi đi tìm hạnh phúc của chính mình mà chẳng biết gì về cảm xúc và ước ao của người xung quanh – những thành viên của cùng một gia đình nhân loại. Hướng đi sáng suốt hơn cả là hãy nghĩ về người khác khi đi tìm hạnh phúc của chính mình. Điều này sẽ dẫn tới điều mà tôi gọi là ‘tư lợi thông thái’, mà hy vọng sẽ tự chuyển thành ‘tư lợi thỏa thuận’, hoặc tốt hơn là, ‘quan tâm lẫn nhau’.

Dù sự phụ thuộc lẫn nhau ngày càng tăng giữa các quốc gia có thể kỳ vọng tạo ra nhiều hợp tác đồng cảm hơn, [thì] thật khó đạt được một tinh thần hợp tác chân thật khi con người vẫn còn dửng dưng với cảm xúc và hạnh phúc của người khác. Khi con người hầu như bị kích động bởi lòng tham và ghen tị, [thì] chẳng thể nào sống hòa hợp được. Hướng đi tâm linh có thể không giải quyết được tất cả mọi vấn đề chính trị được tạo bởi kiểu tự cho mình là trung tâm sống, nhưng về lâu dài, hướng này sẽ vượt qua cái gốc vấn đề mà chúng ta đối diện hôm nay.

Mặt khác, nếu nhân loại tiếp tục giải quyết vấn đề của mình vì cái lợi nhất thời duy nhất, thì thế hệ tương lai phải đối diện với những khó khăn to lớn. Dân số toàn cầu đang tăng, và các nguồn tài nguyên của chúng ta đang suy giảm nhanh chóng. Hãy nhìn cây cối, ví dụ vậy. Chẳng ai biết chính xác nạn phá rừng ồ ạt ảnh hưởng thê thảm thế nào tới khí hậu, đất đai, và sinh thái toàn cầu nói chung. Chúng ta đang đối diện vấn đề vì mọi người chỉ đang tập trung vào cái lợi ngắn hạn, ích kỷ, mà không nghĩ đến toàn gia đình nhân loại. Họ chẳng nghĩ về trái đất và về những ảnh hưởng lâu dài đến cuộc sống vũ trụ nói chung. Nếu chúng ta thuộc thế hệ hiện tại không suy nghĩ về những điều này bây giờ, thì thế hệ tương lai có thể không có khả năng đương đầu với những điều đó.

(Còn tiếp)

Chú thích:

(1) Dưới đây là hình ảnh Phân bố vũ khí hạt nhân khắp thế giới và clip mô tả vài nét lịch sử vũ khí hạt nhân.

global-zero-nuclear-weapon-

(Xem hình với kích thước lớn tại đây. Tham khảo tại đây)

Nuclear Weapons: A Visual Timeline

(Phạm Thu Hương dịch và chú thích)

***

Dalai-Lama

Messages of His Holiness the 14th Dalai Lama of Tibet

http://www.dalailama.com/messages/world-peace/a-human-approach-to-peace

 

A Human Approach to World Peace – Part 2

 

Solving Human Problems through Transforming Human Attitudes 

Of the many problems we face today, some are natural calamities and must be accepted and faced with equanimity. Others, however, are of our own making, created by misunderstanding, and can be corrected. One such type arises from the conflict of ideologies, political or religious, when people fight each other for petty ends, losing sight of the basic humanity that binds us all together as a single human family. We must remember that the different religions, ideologies, and political systems of the world are meant for human beings to achieve happiness. We must not lose sight of this fundamental goal and at no time should we place means above ends; the supremacy of humanity over matter and ideology must always be maintained.

By far the greatest single danger facing humankind – in fact, all living beings on our planet – is the threat of nuclear destruction. I need not elaborate on this danger, but I would like to appeal to all the leaders of the nuclear powers who literally hold the future of the world in their hands, to the scientists and technicians who continue to create these awesome weapons of destruction, and to all the people at large who are in a position to influence their leaders: I appeal to them to exercise their sanity and begin to work at dismantling and destroying all nuclear weapons. We know that in the event of a nuclear war there will be no victors because there will be no survivors! Is it not frightening just to contemplate such inhuman and heartless destruction? And, is it not logical that we should remove the cause for our own destruction when we know the cause and have both the time and the means to do so? Often we cannot overcome our problems because we either do not know the cause or, if we understand it, do not have the means to remove it. This is not the case with the nuclear threat.

Whether they belong to more evolved species like humans or to simpler ones such as animals, all beings primarily seek peace, comfort, and security. Life is as dear to the mute animal as it is to any human being; even the simplest insect strives for protection from dangers that threaten its life. Just as each one of us wants to live and does not wish to die, so it is with all other creatures in the universe, though their power to effect this is a different matter.

Broadly speaking there are two types of happiness and suffering, mental and physical, and of the two, I believe that mental suffering and happiness are the more acute. Hence, I stress the training of the mind to endure suffering and attain a more lasting state of happiness. However, I also have a more general and concrete idea of happiness: a combination of inner peace, economic development, and, above all, world peace. To achieve such goals I feel it is necessary to develop a sense of universal responsibility, a deep concern for all irrespective of creed, colour, sex, or nationality.

The premise behind this idea of universal responsibility is the simple fact that, in general terms, all others’ desires are the same as mine. Every being wants happiness and does not want suffering. If we, as intelligent human beings, do not accept this fact, there will be more and more suffering on this planet. If we adopt a self-centred approach to life and constantly try to use others for our own self-interest, we may gain temporary benefits, but in the long run we will not succeed in achieving even personal happiness, and world peace will be completely out of the question.

In their quest for happiness, humans have used different methods, which all too often have been cruel and repellent. Behaving in ways utterly unbecoming to their status as humans, they inflict suffering upon fellow humans and other living beings for their own selfish gains. In the end, such shortsighted actions bring suffering to oneself as well as to others. To be born a human being is a rare event in itself, and it is wise to use this opportunity as effectively and skillfully as possible. We must have the proper perspective that of the universal life process, so that the happiness or glory of one person or group is not sought at the expense of others.

All this calls for a new approach to global problems. The world is becoming smaller and smaller – and more and more interdependent – as a result of rapid technological advances and international trade as well as increasing trans-national relations. We now depend very much on each other. In ancient times problems were mostly family-size, and they were naturally tackled at the family level, but the situation has changed. Today we are so interdependent, so closely interconnected with each other, that without a sense of universal responsibility, a feeling of universal brotherhood and sisterhood, and an understanding and belief that we really are part of one big human family, we cannot hope to overcome the dangers to our very existence – let alone bring about peace and happiness.

One nation’s problems can no longer be satisfactorily solved by itself alone; too much depends on the interest, attitude, and cooperation of other nations. A universal humanitarian approach to world problems seems the only sound basis for world peace. What does this mean? We begin from the recognition mentioned previously that all beings cherish happiness and do not want suffering. It then becomes both morally wrong and pragmatically unwise to pursue only one’s own happiness oblivious to the feelings and aspirations of all others who surround us as members of the same human family. The wiser course is to think of others also when pursuing our own happiness. This will lead to what I call ‘wise self-interest’, which hopefully will transform itself into ‘compromised self-interest’, or better still, ‘mutual interest’.

Although the increasing interdependence among nations might be expected to generate more sympathetic cooperation, it is difficult to achieve a spirit of genuine cooperation as long as people remain indifferent to the feelings and happiness of others. When people are motivated mostly by greed and jealousy, it is not possible for them to live in harmony. A spiritual approach may not solve all the political problems that have been caused by the existing self-centered approach, but in the long run it will overcome the very basis of the problems that we face today.

On the other hand, if humankind continues to approach its problems considering only temporary expediency, future generations will have to face tremendous difficulties. The global population is increasing, and our resources are being rapidly depleted. Look at the trees, for example. No one knows exactly what adverse effects massive deforestation will have on the climate, the soil, and global ecology as a whole. We are facing problems because people are concentrating only on their short-term, selfish interests, not thinking of the entire human family. They are not thinking of the earth and the long-term effects on universal life as a whole. If we of the present generation do not think about these now, future generations may not be able to cope with them.

(To be continued..)

Một bình luận về “Một giải pháp nhân bản cho hòa bình thế giới – Phần 2”

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s