Đi biển mồ côi một mình

aloneinthesea
Chào các bạn,

Chẳng có cách nào tập luyện để lửa đốt tay mà ta không thấy đau, và chẳng có cách nào để tránh không bao giờ bị phỏng. Cuộc đời như một dòng sông, lúc này dòng sông tĩnh lặng, một lúc nào đó sẽ đến đoạn thác ghềnh. Tư duy tích cực không giúp chúng ta tránh thác ghềnh, trốn được khổ đau. Tư duy tích cực chỉ giúp chúng ta sống mỗi ngày vui vẻ và khi bị khốn khó thì ta có thể chống đỡ với thác ghềnh để có thể sống sót qua khỏi thác. Nhưng bị phỏng là phải đau.

Paul McCartney của the Beatles kể lại khi John Lennon chết, Paul an ủi Yoko Ono, vợ của John: “Tôi hiểu chị đang cảm xúc thế nào” (I know how you feel). Yoko trả lời lại một cách tức giận, “Không, anh không hiểu tôi đang cảm xúc thế nào” (No, you don’t know how I feel).

Tất cả những cơn đau đều như thế. Không ai thực sự có thể hiểu được, bởi vì hiểu chỉ là tư tưởng, nhưng đau là cảm giác thực sự. Người đau chỉ đau một mình, không ai chia sẻ được cái đau với mình cả. Ngay cả vợ chồng, khi vợ đau đẻ, dù cho chồng có đứng ngay trong phòng sinh thì cũng: “Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình.” Đau luôn luôn là một nỗi cô đơn tuyệt đối. Cho nên, thực là lúc ta đang đau không ai có thể thực sự hiểu và chia sẻ với ta được. Có chăng cũng chỉ là một tí bên ngoài.

Nỗi cô đơn tuyệt đối đó làm cho những cơn đau lớn trở thành vĩ đại, vì chồng lên trên cơn đau ban đầu là một nỗi cô đơn lớn hơn cả cơn đau ban đầu nhiều lần.

Những lúc như vậy nếu ta nói vui vẻ yêu đời thì chẳng khác nào nói với người góa phụ chồng vừa mới chết “Vui vẻ, yêu đời lên.” Không được. Những lúc đó chúng ta chỉ có thể nói, “Chị cố giữ gìn sức khỏe. Cố ăn uống đầy đủ, đi ngủ đầy đủ. Đừng để chị mang bệnh.”

Và chí có hai cách chia sẻ có hiệu lực. Một là, gần gũi đỡ đần nếu ta có thể làm được việc đó. Hai là nói “Em sẽ cầu nguyện cho chị.” Hai cách này là cách chúng ta cố gắng nói “chị không đi biển mồ côi một mình đâu,” để hy vọng thu nhỏ lại nỗi cô đơn vĩ đại kia phần nào.
aloneinthesea1
Chúng ta luôn luôn nói đến tư duy tích cực, nghe như là những siêu nhân, vì bản chất của nói là như thế. Nhưng sự thực là mọi người trên thế giới, tích cực hay không, thì cũng đau nhức khốn khổ như nhau khi gặp khó khăn hoạn nạn. Có khác nhau chăng chỉ là khả năng sống sót và vượt qua.

Cho nên nếu bạn nào đang khổ đau nhức nhối–và chắc đó là con số không nhỏ, vì ai trong chúng ta lại chẳng có những đường dao xuyên tim mình không hôm nay thì ngày mai—thì bạn cũng nên nhớ rằng dù sao đi nữa thì bạn cũng không nhất thiết phải đi biển mồ côi một mình. Tất cả chúng ta đều ngồi trên một chuyến tàu của những người đã và đang và sẽ có nhiều đau khổ.

Đau khổ là một điều chắc chắn. Và hai điều chắc chắn khác là: (1) Mọi người chúng ta đều biết đau khổ–bạn không đi biển mồ côi một mình đâu. (2) Kinh nghiệm cho thấy, dù là tình hình có tệ hại đến mức bạn nghĩ là không chịu đựng nổi, thì chắc chắn 100% là cơn bão của thế kỷ cũng phải đến lúc tàn. Nghĩa là, thời gian đứng vào phe của bạn.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Một suy nghĩ 9 thoughts on “Đi biển mồ côi một mình”

  1. Cám ơn cô giáo. Sáng nay thức dậy có phản hồi từ Thùy Trâm là chuyện vui trong Independence Day rồi đó. 🙂 Hôm nay là ngày Independence Day (Quốc Khánh) ở Mỹ. Mọi năm celebrate một tí. Năm nay cả mình và bà xả đều hơi mệt cho nên celebrate bằng cách chẳng làm gì cả. Relax and do nothing. 🙂

    Số lượt thích

  2. ok. Bai viet nay that su la thu em dang can
    NO noi dung khia canh ma em dang cam nhan.
    Anh Hoanh qua la sau sac that do.
    em se danh thoi gian suy ngam that lau ve nhung dieu anh noi. Ko dam bao la se hieu dc 100% nhung chac la em se vuot wa duoc. vi em van con dang bam tru mah. hihihi

    Số lượt thích

  3. Hi Alanna,

    Anh tình cờ thấy câu quote của Aristotle hay quá, gởi cho em đây: “Suffering becomes beautiful when anyone bears great calamities with cheerfulness, not through insensibility but through greatness of mind” – Đau khổ trở thành đẹp đẽ khi người ta chịu đựng những tai họa lớn với hân hoan, không phải vì vô cảm mà vì tâm trí lớn.

    Em vui nhé 🙂

    Đã thích bởi 2 people

  4. Chào anh Hoành và xin cảm ơn bài viết của anh, chúc gia đình anh mọi sự tốt lành ,chúc ĐCN luôn vui vẻ!
    Những câu sau đây hay quá anh Hoành ơi ( có lẽ nó na ná những gì TH đã nếm trải ?Hì hì !!!)
    “mọi người trên thế giới, tích cực hay không, thì cũng đau nhức khốn khổ như nhau khi gặp khó khăn hoạn nạn. Có khác nhau chăng chỉ là khả năng sống sót và vượt qua.

    Cho nên nếu bạn nào đang khổ đau nhức nhối–và chắc đó là con số không nhỏ, vì ai trong chúng ta lại chẳng có những đường dao xuyên tim mình không hôm nay thì ngày mai—thì bạn cũng nên nhớ rằng dù sao đi nữa thì bạn cũng không nhất thiết phải đi biển mồ côi một mình. Tất cả chúng ta đều ngồi trên một chuyến tàu của những người đã và đang và sẽ có nhiều đau khổ. ”
    Anh khoẻ nha!

    Số lượt thích

  5. Anh ơi, trong một lần tình cờ thì vào trang web này, em đã đọc và cảm nhận được nhiều từ những bài viết của anh. Anh ơi, em muốn xin lời khuyên của anh.
    Em hiện đang cảm thấy rất mệt mỏi. Em yêu 1 người, đây là tình yêu đầu của em. Sau đó chia tay, từ đó đến nay đã 1 năm rưỡi rồi. Em đã thử rất nhiều cách để quên người đó. Em luôn cố tỏ ra vui vẻ và hạnh phúc, nhưng thực ra lòng em đau lắm.Cứ mỗi khi chỉ có 1 mình thì cái cảm giác tự trách mình, cảm giác nuối tiếc, muốn níu người đó lại lại quay về. Có những khi e cảm thấy mình thật ngốc. Em ko hiểu sao cứ mong chờ người đó quay lại. Em tự trách mình sao e ko ghét người đó nhiều một chút hoặc hận người đó để có nghị lực đứng dậy. Em làm ko được. Em cảm thấy quờ quạng giữa cuộc sống. Không mục tiêu, không động lực. Trước đây em nhiều mơ ước bao nhiêu, mạnh mẽ bao nhiều. Thì giờ đây em cảm thấy mình yếu đuối, và bất lực bấy nhiêu.
    Mỗi khi nỗi đau đó quay về, em thường chỉ muốn ở 1 mình, đóng cửa lại với tất cả. Em cảm thấy đây ko pải em, ko pải. Nhưng e thật sự ko biết pải thay đổi ra sao, bắt đầu như thế nào, và làm sao để chấp nhận sự thật.
    Anh hiểu ko? Cái cảm giác con tim cứ mong chờ một người quay lại, còn lý trí lun hiểu sẽ ko abo giờ có cái ngày đó. Cả hai bên cứ như đấu đá với nhau. Còn e đứng giữa, em rất muốn theo lý trí, nhưng mệt mỏi, em buông xuôi.
    Em cảm giác rõ ràng cuộc sống trôi qua rất nhanh, thời gian cũng vậy. Em đã 22. Mỗi ngày em như đang cố tồn tại, nhưng cái e cần ko pải là tồn tại, em muốn sống, sẽ thật vô nghĩa nếu cứ như vậy, cs sẽ thật đáng chán.
    Anh, em nên làm gì đây anh? làm gì để quên, để chấp nhận, khi cứ thỉnh thoảng vết thương lại nứt ra, và như nuốt chửng lấy em.

    Số lượt thích

  6. Hi ELTN,

    Lúc anh tuổi em tình cảm anh cũng mạnh như em vậy. Và anh nghĩ là mọi người trẻ đều có tình cảm mạnh mẽ như thế. Nên anh có thể hiểu được cảm xúc của em rất rõ. Nhưng anh chẳng biết là anh có thể giúp em được gì, vì anh nhớ ngày xưa nếu anh mà bị khủng hoảng tình cảm thì chẳng ai có thể làm gì để giúp anh được.

    Vì những lý do gi đó–kinh nghiệm lần đầu, cấu tạo hóa học của cơ thể và hệ thần kinh, whatever–tuổi trẻ luôn luôn cảm xúc về tình cảm mạnh hơn tuổi trung niên rất nhiều lần. Mạnh đến nỗi đôi khi mình như không thể cưỡng lại được.

    Nhưng chân lý hiển nhiên là mọi vết thương sẽ lành.

    Lâu hay mau là tùy theo mình băng bó chăm sóc nó tử tế hay là cứ để mặc nó với bụi đất bám vào hàng ngày.

    Sự thực là những vết thương tình cảm dù kinh khủng thế nào thì cũng không đủ sức làm cho người ta gục được, dù có thể làm cho người ta đau đến ngã khuỵu.

    Và không bao giờ em nên thắc mắc là em đã làm gì sai, đã thất bại điều gì, đã có thể làm được gì thêm đế cứu vãn tình thế v.v… Đó là một phung phí tư duy và năng lực một cách vô nghĩa lý. Người ta cứ tưởng là trong tình cảm chỉ có hai người–chàng và nàng. Anh nghĩ là để diển tả chính xác ta phải nói trong mỗi liên hệ tình cảm có 3 người–chàng, nàng, và “liên hệ tình cảm”. Khi “liên hệ tình cảm” muốn bỏ cả hai mà đi, thì dù chàng và nàng đã cố hết cách thế nào đi nữa, hắn vẫn cứ bỏ đi. “Liên hệ tình cảm” có tư duy riêng của nó, em đừng bận tâm vô ích.

    Em chọn nick của em “Em là tia nắng”. Đó là một cái tên rất sáng và tích cực. Hãy sống như cái tên của em. Hãy là tia nắng cho chính em và cho mọi người mỗi ngày.

    Đi ra ngoài và hoạt động. Một hoạt động thường xuyên, như là đi bơi hay vào phòng thể dục hay chơi cầu lông, mỗi tuần vài lần, thường xuyên trong một đội hay với một người bạn là rất tốt. Làm với bạn thì mình siêng hơn là làm một mình.

    Theo kinh nghiệm của anh thì thể thao thể dục là thần dược cho mọi chứng bệnh vật chất lấn tinh thần.

    Vết thương của em cũng cần thời gian để lành, đừng nóng ruột. Lâu lâu nó lên cơn đau nhức thì để cơn đau đến rồi đi, chẳng có gì phải quá quan tâm về việc đó.

    Vấn đề không phải là cơn đau. Vấn đề là chung quanh em còn đủ mọi thứ rất vui, rất đẹp, và rất ý nghĩa để em sử dụng thời gian và tâm trí. Đừng để cơn đau làm cho em cái ảo giác là mọi thứ đều thành vô nghĩa. Đó chỉ là một ảo giác không thật, nổi lên mỗi khi mình bị đau nhức quá. Thế thôi.

    Thỉnh thoảng em thông tin cho anh biết em thế nào nhé.

    Đã thích bởi 3 people

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s