Danh mục lưu trữ: Văn

Lời cầu nguyện 225

The prayer series
Bài gốc: Prayer 225

Giêsu ơi,

“Tôi không biết tội…
nhưng khi điều răn đến,
tội sống lại, và tôi chết.”*

Điều răn là luật.
Luật không xóa bỏ tội của chúng ta
mà chỉ dùng để phán xét chúng ta có tội hay không.
Luật chỉ làm người chết. Đọc tiếp Lời cầu nguyện 225

Những vết ố trên tường quán Cà Phê

Nhớ thời trẻ trai, thập niên 60 và đầu 70 thế kỷ trước, ngày đêm giờ giấc nào tôi cùng bạn bè cũng đều có thể rủ nhau ra quán café, có khi cả 3 cữ sáng/chiều/tối. Thời xưa ấy, đô thành Sài Gòn chỉ mới có vài triệu dân nhưng đã nổi tiếng sầm uất, nhiều đường phố náo nhiệt. Tuy nhiên, đâu đó trong cái thành phố ồn ã này vẫn tồn tại vài khoảnh không gian trầm lắng, gần như đóng kín. Đọc tiếp Những vết ố trên tường quán Cà Phê

Huyền sử Bồ tát Đông Hải

Chào các bạn,

Huyền sử Bồ tát Đông Hải được viết với truyền thống truyện hành động tâm linh – dùng những hành động trong truyện để chuyển tải những tư tưởng tâm linh sâu sắc. Đây là truyền thống Tây Du Ký và Lĩnh Nam Chích Quái. Các tác giả, Trần Đình Hoành và Phạm Thu Hương, có mục đích đưa tư tưởng Phật triết chính thống và sâu sắc đến với tất cả mọi người, từ các em 6 tuổi đến các bác 60 tuổi, qua những sự kiện và hành động có thể xảy ra trong đời sống, để minh họa cụ thể những tư tưởng triết lý thâm sâu trừu tượng của nhà Phật. Những vấn đề nêu ra trong truyện đều là những vấn đề muôn thuở trong xã hội loài người. Do đó, dù là huyền sử, những tư duy trong truyện vẫn là tư duy của mọi thời đại.

Bộ huyền sử kể lại cuộc đời của một cô bé, vì uất ức đã vô tình phạm tội giết người và chạy trốn. Gặp nhiều hoàn cảnh khó khăn của người khác, cô tích cực giúp đỡ họ với hỗ trợ của Bụt bà. Cô được giới thiệu vào chùa học đạo và võ thuật với một ni cô, thành nữ hiệp võ công thâm hậu cứu người, rồi thành đại tướng quân giúp nước và đạo sư giáo huấn người đời. Cô dùng những hoàn cảnh khó khăn của người khác để vừa gỡ rối cho họ vừa chỉ dạy những điều sâu sắc của Phật pháp mà người đời thường không nắm được. Cô dần dần trở thành Bồ tát cứu độ thế nhân.

Hai tác giả mong đóng góp vào việc hoằng dương Phật pháp, thêm một tác phẩm vào nền văn hóa Việt, và nhất là thêm một bộ truyện để các em vui đọc, vui học, vui chơi.

Trần Đình Hoành & Phạm Thu Hương

4 tháng 9, 2020 Dương lịch
(Âm lịch 17/07/2020, ngày Canh Tuất, tháng Giáp Thân, năm Canh Tý, Phật lịch 2564)

Chương 1 – Ra đi (Yêu người)

Chương 2 – Nhân quả

Chương 3 – Bản chất Phật

Chương 4 – Định

Chương 5 – Sát giới

Chương 6 – Đồ tể buông dao thành Phật

Chương 7 – Nhường

Chương 8 – Quốc pháp

Chương 9 – Giặc đến nhà đàn bà phải đánh

Chương 10 – Địa lợi

Chương 11 – Tạ ơn

Chương 12: Liên minh “Thế thiên hành đạo”

Chương 13: Chiến binh Phật tử

Chương 14: Tâm pháp

Chương 15: Hòa đàm

Chương 16: Nhẫn nhục

Chương 17: Anh em

Chương 18: Công lý công bình

Chương 19: Nước mắt của em 

Chương 20: Trời mưa trời nắng

Chương 21: Trí tuệ Bát Nhã

Tuổi 16

Chào các bạn,

Dù trân trọng từng năm tháng đã đến trong đời vì mỗi khoảng khắc đều có ý nghĩa riêng, mình thường nhớ, thích và thấy mình tuổi 16.

Tuổi 16 với mối tình đầu và những ước mơ…

Mình dường như vẫn sống trong thế giới tuổi 16 ấy. Thế nên mình dường như cứ yêu hết lần này đến lần khác với những cảm xúc yêu của thuở lần đầu biết yêu và cứ sống với những mộng mơ lấp lánh sắc màu cổ tích. Ờ, nếu cuộc đời là một giấc mơ, sao ta lại không mơ những giấc mơ đầy niềm tin và hi vọng của tình yêu?

Đọc tiếp Tuổi 16

Chữa lành

Trời mưa, ngồi nhìn cây cối, nghe tiếng mưa, tự dưng bật cười. Nhớ hồi xưa, cực thích câu nói: “Mặt Đất mỉm cười bằng những đoá hoa”, giờ lại thấy : “Thượng Đế thông qua thiên nhiên để chữa lành con người, và từ đó, con người sẽ học theo cách đó, để tiếp tục chữa lành những người khác nữa”. Mọi thứ đều rất kỳ diệu.

Đọc tiếp Chữa lành

What do I see on the bus?

I’m a bus traveller, in or outside of Vietnam wherever I’ve lived. I’ve commuted by bus since I was a highschool girl. Many people keep asking me how can I survive without a motorbike in a country of tens of millions motorbike like Vietnam, where big cities of Saigon and Hanoi are constantly packed with traffic jam.

I simply don’t enjoy driving. Yes, that’s the fact. Driving makes me tired. Though, from time to time I do have to combine both buses and Grabbike when I do not have enough time to get where I need to be. Commuting by bus gives me rest, even if I got stuck in heavy traffic, it is still way better than sitting on a motorbike “eating” terrible smoke discharged from the vehicles. You surely know that once you’ve experienced crazy traffic in Vietnam. If you want to know how crazy is that craziness, simply do Google > Image for “traffic in Vietnam”. Đọc tiếp What do I see on the bus?