Danh mục lưu trữ: Văn

Chuyện nhà tui (2)

Chị em tui cách nhau 7 tuổi. Khi em trai tui 3, 4 tuổi thì tui 10, 11 tuổi, đủ tuổi để bày mấy trò nghịch ngợm trêu em.

Nhà tui vốn nằm ở trung tâm thành phố Đà Nẵng nhưng cách đây chừng 10-15 năm, nơi đây giống như vùng thôn quê với những cánh đồng lúa chín thơm mát, những bãi cây dại cao hơn đầu người, những con đường đất bụi trắng khi nắng và lầy lội khi mưa…

Đọc tiếp Chuyện nhà tui (2)

Mỗi ngày một nụ cười vui (17)

Hoa lài – tác giả chụp

Hoa lài trắng

Thơm ngát từ lúc vừa nụ cho tới khi tàn khô, cực thích hương hoa lài, thơm nhẹ và rất dịu dàng. Nhỏ bạn bảo:” Thượng Đế rất công bằng, hoa nào càng không có màu sặc sỡ, thì hương càng thơm”.

Sắp tới được nghỉ, sẽ mua cả dàn bông về trồng, sẽ mua thêm nhiều lọ về cắm, sung sướng, sung sướng, chưa gì chỉ nghĩ thôi mà đã cảm thấy mê mẩn 🌾🌾🌾

Cóp nhặt những mẩu thường ngày

Chi Lan

Chuyện nhà tui (1)

Bạn tui bực mình sốt ruột khi thấy tui phân vân chọn lựa đồ ăn trong quán ăn, tui nhớ đến ba tui.

Hồi tui còn nhỏ, chẳng nhớ lớp mấy, chắc chừng lớp Một lớp Hai vì tui không thấy thằng em tui trong chuyện này, chắc là nó chưa sinh ra, một sáng nọ, ba tui chở tui từ nhà ra chợ mẹ (nghĩa là chợ mà mẹ tui có ki-ốt bán hàng tạp hóa ở đó).

Hồi đó hình như ba chưa có xe máy nên ba chở tui bằng xe đạp. Ba tính chở tui ra chợ mẹ rồi ba đạp xe đi làm hay đi đâu đó. Chợ cách nhà chừng 2km hơn.

Đọc tiếp Chuyện nhà tui (1)

Mỗi ngày một nụ cười vui (15)

Sữa đậu nành

Sáng thấy cụ bà khoảng tuổi Ngoại ngồi bán sữa đậu nành, mua cho bà hai bịch cuối cùng, nhìn bóng bà còng lưng dọn hàng về. Nghĩ, biết khi nào có dịp đi qua đường này vào giờ này mua sữa cho bà nữa, biết có còn gặp lại bà không nhỉ. Uh, nhận ra, ai cũng vậy, cũng đều xuất hiện trong cuộc đời mình đôi khi chỉ thoáng qua, chỉ 1 lần, hay 1 giai đoạn nào đó thôi, vậy thì tiếc chi 1 lời nói nhẹ nhàng, 1 nụ cười, hay 1 hành động ân cần nhỉ, con người, điều quý báu nhất, là được đối xử ấm áp với nhau, dù chỉ 1 khoảnh khắc nào đó, nhỉ.

Cóp nhặt những mẩu thường ngày

Chi Lan

Mỗi ngày một nụ cười vui (14)

Xóm ngập nước

Xóm mình ở hay ngập lắm, xe chạy những lúc ngập nước rất khổ sở. Đối diện nhà có bác lớn tuổi, cứ mỗi lần ngập là bác ra quét nước cho mau rút để mọi người chạy. Nhà mình thì nền cao lắm, mỗi lần dắt xe lên xuống là phải khiêng vỉ sắt nặng ơi là nặng, giày thì cao gót lại mặc váy, những hôm thường thì không sao, hôm nào có nước là khổ sở. Những lúc ấy, bác ra khiêng giúp, và đứng đợi mình dắt xe được đàng hoàng rồi mới vào nhà… Đọc tiếp Mỗi ngày một nụ cười vui (14)

Mỗi ngày một nụ cười vui (13)

Xóm lao động

Xóm mình ở là xóm nghèo, đa phần là dân lao động. Hồi mới về, thấy cũng sợ lắm, cũng đóng cửa không dám giao tiếp với ai, không phải gì, mà ở một mình, nên cũng không dám. Nhà hàng xóm nói chuyện rất lớn tiếng, mà nói một câu là chửi thề câu tiếp theo, làm mình ngồi trong nhà mà toát mồ hôi. Lâu dần, hiểu tính, thấy họ tốt, rồi dần dần ngưỡng mộ, và rất thích qua lại. Đọc tiếp Mỗi ngày một nụ cười vui (13)

Mỗi ngày một nụ cười vui (12)

Đàn kiến

Cửa sổ cạnh giường ngủ hồi xưa có một đàn kiến. Hồi lúc mới phát hiện, thấy lo lắng lắm, sợ lỡ có con nào rớt xuống giường cắn mình. Lần theo đàn kiến phát hiện ra một lỗ nhỏ xíu trên tường là chỗ trú ngụ của các em ấy. Chạy đi mua chai xịt kiến về hí hửng tính xịt, tự dưng lúc đưa tay lên xịt bất giác nghĩ, giờ mình xịt, tối nay trong lúc mình ngủ ngon, sát bên giường chắc mấy con kiến đang tổ chức đám tang, khóc dữ lắm :)) thế là thôi, không xịt nữa. Đọc tiếp Mỗi ngày một nụ cười vui (12)

Mỗi ngày một nụ cười vui (11)

Em mèo

Gần nhà có bãi đất trống, một bầy mèo hoang ở đó. Thường đem đồ ăn ra cho mấy ẻm ăn. Lâu thành quen, tối nào về cũng có hai em này dạn nhất đàn chạy ra đón từ xa, kêu meo meo vài tiếng xong đứng lặng lẽ trước cửa nhìn vô nhà. Không kêu thêm tiếng nào nữa, cũng không theo vào, chỉ lặng lẽ, lặng lẽ nhìn vào mà làm ta đứng ngồi không yên trong nhà.

Ta nói, hai ẻm này mà đi cua ai là từ chết tới bị thương mất thôi, yêu quá ❤

Cóp nhặt những mẩu thường ngày

Chi Lan

Những điều thú vị khi lần đầu dịch bài

Tại sao em lại muốn dịch Tiếng Anh?

Em nghĩ là mình cảm giác thèm đọc tiếng Anh như thể đọc tiếng Việt, em thấy cực kỳ nhiều thứ mà khi đọc được tiếng Anh mình sẽ học được nhiều hơn nhưng khi tìm bằng tiếng Việt thì không có.

Kiếm một lý do để em có thể nhắc mình đụng vào tiếng Anh.

Nhưng các lý do trên em nghĩ ra lâu rồi mà không hiểu sao mình vẫn chưa chịu làm, chỉ là vô tình khi đọc một bài viết về Kiên Trì Học Tiếng Anh trên dotchuoinon.com, lúc đó trong lòng em cứ hối thúc mình phải dịch, nên em lấy hết can đảm xin dịch. Đọc tiếp Những điều thú vị khi lần đầu dịch bài

Mỗi ngày một nụ cười vui (10)

Thói quen mới

Thật ra hồi trước mình cũng không để ý lắm, có biết việc rác thải nhựa không tốt, nhưng lúc đó nghĩ mình dùng ít, mà chung quanh ai cũng vậy, nên một mình cũng không thay đổi được gì nhiều.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng mình bắt đầu nhận thức hơn, thấy được thực ra không phải vậy. Mỗi sáng thứ 7 hàng tuần mình thường đi chợ mua những thức ăn chủ yếu cho cả tuần. Mỗi lần về mình đếm khoảng mười mấy bọc lớn nhỏ, có món đến những 2 cái bọc. Những bọc còn sạch mình sẽ để dùng lại, còn những cái quá dơ hoặc bị rách thì không sử dụng được nữa. Đọc tiếp Mỗi ngày một nụ cười vui (10)

Unsung heroes (in the time of global pandemic)

In this time of unprecedented global crisis we’re facing – the Coronavirus pandemic – it happen that I’m living with a friend, who is a medical doctor – a surgeon. My lady doctor is simply kind-hearted and most wonderful surgeon I’ve known. Her kind heart and beautiful mind give her the healing hands to the children she touches. And that what I usually tell her. Đọc tiếp Unsung heroes (in the time of global pandemic)

Mỗi ngày một nụ cười vui (9)

Cầu xin Tình yêu thương tràn vào trái tim con người

Dạo này sáng sáng được các anh các chú GoViet chở đi làm và chở về, phát hiện ra nhiều thứ rất hay ho. Bình thường vẫn ngó nghiêng dọc đường nhưng vì an toàn bản thân không dám ngó nhiều. Nay mới có dịp yên lặng nhìn ngắm hai bên đường, phát hiện ra mình là con nhỏ may mắn nhất thế giới mà nào giờ không nhận ra. Đường đi làm đẹp và bình yên trong lành đến vậy, hai bên đường nhiều cây cối và hoa nở rực đến vậy, mình được tiếp xúc với những điều kỳ diệu đến vậy, thế mà nào giờ chưa cảm nhận hết bao giờ… Đọc tiếp Mỗi ngày một nụ cười vui (9)

Mỗi ngày một nụ cười vui (8)

Bị té

Cuối năm ngoái bị té, ngồi dậy không được, buộc phải nằm nghỉ tối thiểu 6 tuần (theo yêu cầu của bác sĩ). Lúc đó khoa đang thiếu người, dù không ai nói gì nhưng cũng tự hiểu. Chỉ dám xin nghỉ ốm một tuần rồi mang đai lưng, bắt grab đi làm. Tối trực cấp cứu, đêm nào cũng cầu nguyện, mong sao đừng gặp ca quá khó, vì chưa thể cúi người và dùng sức được.

Cơn đau dai dẳng trở thành mạn tính, nên tinh thần cũng trở nên không tốt.

Đọc tiếp Mỗi ngày một nụ cười vui (8)