Danh mục lưu trữ: Văn

Nguyễn Du với người đẹp Dương Quý Phi

Để trả lời một bà TS. văn chương đang làm dậy sóng công luận vì miệt thị  “phái đẹp”:

Nguyễn Du với người đẹp Dương Quý Phi

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Trong toàn bộ thơ văn chữ Hán, chữ Nôm của Đại thi hào Nguyễn Du, có một kiểu/ loại hình tượng nghệ thuật đặc biệt được ông thể hiện với cảm hứng thi ca và nghiệm sinh sâu sắc – đó là những người phụ nữ Tài – Sắc mà số phận bất hạnh, những “má hồng phận mỏng”, những giai nhân bạc mệnh, “hồng nhan đa truân”, phải chịu số phận “Tài Mệnh tương đố” với lời nguyền ác nghiệt: “Tài tình chi lắm cho trời đất ghen”…

Cần khẳng định ngay một điều là, cái vẻ đẹp bí ẩn, quyến rũ, cuốn hút, thấm đẫm hồn cốt phương Đông kèm theo tài hoa hiếm có của họ, với Nguyễn Du là “chất ngọc quý” của đời, như một giá trị mang tính nhân bản – dù họ ở tầng lớp con hầu, kỹ nữ dưới đáy xã hội, hay ở bậc nữ hoàng, phi tử cao vời…

Đọc tiếp Nguyễn Du với người đẹp Dương Quý Phi

Bài học từ cuộc đời ca sĩ Phi Nhung

Ca sĩ Phi Nhung

Đạo diễn Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Trong những ngày Việt Nam xác xơ, tang tóc vì đại dịch, ở thành phố HCM đã xuất hiện và bộc lộ nhiều “trái tim vàng” – trong đó nổi bật là ca sĩ Phật tử Phi Nhung. Sau khi cô mất bởi sự xả thân cứu giúp dân nghèo thành phố, người yêu ca nhạc nói riêng và người dân cả nước nói chung càng hiểu thêm về tấm lòng Bồ tát của cô – người từng vượt qua bao nỗi bất hạnh từ tuổi thơ, những gian nan trong sự nghiệp, cho tới những vụ vu khống xấu xa, để vươn lên thực hiện lý tưởng sống cao đẹp của mình với tư cách là một công dân, một nghệ sĩ mà cô đã vun đắp từ những năm xa Tổ quốc; một nữ nghệ sĩ Việt Nam mà khi mất đã trở thành “Nàng Tiên”, “Mẹ Teresa Việt Nam” trong lòng biết bao người Việt ở toàn quốc cũng như nhiều nơi trên thế giới. 

Đọc tiếp Bài học từ cuộc đời ca sĩ Phi Nhung

Ghi chép vụn vặt từ ngay tâm dịch Covid

Ký PHAM NGA

1. Năm Trước Dịch Lãng Đãng Xa, Năm Nay Dịch Áp Sát

Ở Sài Gòn, dịch Covid19 bùng phát đã hơn hai năm, cứ dần hồi quấy đảo mà tác hại thê thảm vào mọi mặt sinh hoạt vật chất tinh thần con người. Trong đó, hiểm họa khiến mọi người sợ dịch nhất chính là nó có thể giết người, riêng người già trên 65, đã nhiễm vi-rút lại sẵn có bệnh mãn tính cỡ tiểu đường, huyết áp… như tôi càng dễ chết. Đọc tiếp Ghi chép vụn vặt từ ngay tâm dịch Covid

Sài Gòn 10 ngày “ai ở đâu ở yên đó”

Ngày đầu tiên, 23-8-2021: vì nhà mình đã gần cạn lương thực suốt mấy ngày và đây là ngày đầu tiên “ai ở đâu ở yên đó”, “đi chợ hộ” đã có các anh bộ đội lo, nên mình không ra khỏi nhà mà chờ tin từ bác tổ trưởng dân phố. Đến tối, tin mới tới. Đọc cách thức và các combo “đi chợ hộ”, mình chẳng thể đặt hàng vì các combo không phù hợp với nhu cầu. Tuy nhiên, mình vẫn để ngỏ vì có thể đến phút cuối sẽ dùng trợ giúp này.

Ngày thứ hai: Sáng sớm, cô em gái thân thiết gửi cho nhà mình một lô đồ ăn, mình mừng quá, chạy ra khỏi nhà để lấy hàng từ shipper. Vừa đi vừa hồi hộp, chết cha, phải ra khỏi nhà, nếu gặp ai đó thì phải làm sao ta? Ra khỏi nhà, mình gặp ngay bác tổ trưởng dân phố. Nhưng bác đang chăm chú làm việc giấy tờ với một anh hàng xóm. Đọc tiếp Sài Gòn 10 ngày “ai ở đâu ở yên đó”

Prayer for Covid – 4

Jesus,

Thank you for giving us this day our daily rice.
We are full,
so please help others,
who are more hungry and thirsty than us.
Please feed them and give them something to drink.

Please heal the heart of sufferers,
who pain from illness,
loss of loved ones,
and lack of food and drink…
Please heal the heart of all sufferer.

Please keep us calm in you.

Amen.

PTH

Sài Gòn ngày đầu “ai ở đâu ở yên đó”

Thứ Hai 23-8-2021 là ngày SG bắt đầu thực hiện 1 tháng giãn cách “ai ở đâu ở yên đó”, nghĩa là ở trong nhà, chẳng đi đâu cả, muốn ra ngoài thì phải có giấy tờ chứng minh nhu cầu ra ngoài. Trước đó 3 ngày, sáng thứ Sáu 20-8, siêu thị CoopMart gần nhà đã thông báo hết hàng. Chiều hôm trước đó, CoopMart cũng nói đã hết hàng. Giờ nhìn MiniStop sát bên CoopMart với một hàng dài người đứng xếp hàng cả mấy chục thước, từ cổng siêu thị kéo tràn sang bên lề đường đối diện, mình về.

Đây là Quận 1, được xem là quận trung tâm của Tp HCM.

Đọc tiếp Sài Gòn ngày đầu “ai ở đâu ở yên đó”

Lời cầu nguyện mùa Covid – 3

Jesus ơi,

Jesus
không phải là bác sĩ mắt nhưng làm cho người mù được thấy,
không phải là bác sĩ chân nhưng làm cho người què được đi,
không phải là bác sĩ bệnh cùi nhưng làm cho người cùi được sạch,
không phải là bác sĩ tâm thần nhưng làm cho người bị quỷ ám được khỏi bệnh,
không phải là bác sĩ tai nhưng làm cho người điếc được nghe,
và còn hơn cả bác sĩ, Jesus làm cho người chết được sống lại. (Luke 7:18-23)

Jesus là thợ mộc, không phải là bác sĩ, nhưng lại có thể chữa nhiều loại bệnh khác nhau, vậy đúng là Jesus đang làm phép lạ. Đọc tiếp Lời cầu nguyện mùa Covid – 3

Lời hẹn thề thầm kín của o Đóa

Ngày mình học Đại học ở Huế, ở nhà trọ, làm bạn với o Đóa, chủ nhà trọ lớn hơn mình nửa thế kỷ, và một ngày đẹp trời, mình được nghe o kể chuyện tình của o thời chiến tranh, một câu chuyện cực kỳ nhẹ nhàng nhưng lại cực kỳ sâu sắc và nhức nhối. Và câu chuyện đó thỉnh thoảng vẫn trở lại với mình cho đến bây giờ.

O Đóa lúc đó đã hơn 70 tuổi, một cụ bà cần cù ít nói. Mình vốn thích chơi với người già nên thường qua nhà o chơi. Phòng trọ của mình nằm phía sau lưng nhà o. Hai o cháu thường ít nói. Qua nhà o, mình thường ngồi bệt dưới sàn xi-măng, chỗ bậc tam cấp nối sân và nhà, rồi ngồi đó nhìn mấy chậu cây trước mặt, nhìn nắng, nhìn gió, nhìn o dọn dẹp hoặc đôi khi phụ tay vào dọn một xí…, vậy thôi. Khi muốn về mình cứ chào o và về. Nhưng đôi khi o rảnh rỗi hay vui gì đó trong lòng, o nói nhiều hơn và thi thoảng kể chuyện này chuyện nọ. Đọc tiếp Lời hẹn thề thầm kín của o Đóa

Lời cầu nguyện mùa Covid – 2

Jesus ơi,

Mùa Covid cho em được gần Jesus hơn. Em có cơ hội được ở gần Jesus nguyên cả sáng, trưa, chiều, tối, khuya. Vui làm sao!

Lòng em khao khát Jesus. Em muốn được ở sát bên Jesus càng nhiều càng tốt. Jesus cho em đầy đủ mà chẳng gì trên thế gian có thể làm được. Em muốn dính chặt vào Jesus, em cần Jesus biết bao.

Jesus, em hạnh phúc khi được gặp lại Người.

I love you, Jesus.

Amen.

PTH

Lời cầu nguyện mùa Covid

Lạy Chúa,

Đất nước và thế giới đang có nhiều cuộc chiến: cuộc chiến chống Covid, cuộc chiến chống khủng bố, cuộc chiến chống đói nghèo…

Con muốn trở thành tình nguyện viên tham gia vào cuộc chiến. Và nếu phải chết, con rất sẵn lòng.

Chúa nói: “Trừ khi một hạt lúa rơi xuống đất và chết, nó chỉ là một hạt lúa. Nhưng nếu nó chết, nó sẽ sinh ra nhiều hạt.” John 12:24.

Chúa cũng nói: “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu này, đó là hy sinh thân mạng của mình cho bạn mình” – John 15:13.

Con muốn trở thành tình nguyện viên tham gia vào cuộc chiến, và nếu phải chết, con rất sẵn lòng. Vì con biết, khi con chết, nhiều người được sống. Và họ sẽ vinh danh Chúa.

Chúa muốn họ vinh danh Chúa, không phải vì Chúa muốn họ vinh danh Chúa, mà vì khi họ vinh danh Chúa, họ sẽ được sống và bình an.

Lạy Chúa, xin dùng con là khí cụ bình an của Chúa.

Amen.

PTH

Lời cầu nguyện 616

Jesus ơi,

Mình chưa bao giờ có nhiều tiền
nhưng mình luôn tận hưởng cuộc sống.

Nhớ hồi mình chỉ có 20.000 một ngày không?
Mình uống ly cà phê 8.000.
Rồi khi người bán vé số đến,
mình mua cho chị một vé 10.000.
Mình còn 2.000.

Dù chỉ có 2.000 
và chẳng biết liệu ngày mai mình có tiền hay không,
mình chẳng lo. Đọc tiếp Lời cầu nguyện 616

Lặng lẽ người già…

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời

(Tô Thùy Yên)

1.

Thời sinh viên, tôi ở trọ trong một con hẻm xóm nghèo, hàng xóm sát bên là một người già, tạm gọi là bác Tư, tuổi đã ngoài 70. Dù sống chung với con trai lớn, sớm hôm trong nhà đều có bóng dáng vợ chồng cậu con kề cận nhưng lúc nào bác cũng có vẻ thui thủi một mình. Bác Tư kể là do già rồi thì ngủ rất khó, mà có ngủ được cũng ngủ rất ít. Ban đêm bác cứ nằm trằn trọc suốt, không phải là mong trời sáng mà chỉ thao thức mong sớm đến giấc 2 giờ, trời còn khuya nhưng là giờ cái quán cóc bán cà phê ở đầu hẻm rục rịch mở cửa. Vậy là bác Tư chổi dậy, khẽ khàng mở cửa ra khỏi nhà, thả bộ – từ bác dùng – ra quán. 

Đọc tiếp Lặng lẽ người già…

Gieo hạt như Bồ Tát

Chào các bạn,

Nhà mình có giàn hoa đậu biếc, mình thi thoảng có đưa hình các bạn xem cho vui. Hôm nay bất chợt nhìn qua ban công nhà hàng xóm, giàn hoa đậu biếc lấy hạt từ cây nhà mình cũng lên tươi tốt. Mình thật vui (trước đó nhà hàng xóm cũng đã vài lần trồng nhưng bị chết). Bạn mình cũng mới khoe mấy hạt đậu biếc mình cho bạn đã nẩy mầm lên cây. Thêm một niềm vui bất ngờ mà cũng không bất ngờ lắm của người đi cho hạt giống.

20210618_161549
Cây đậu biếc nhà hàng xóm

Đọc tiếp Gieo hạt như Bồ Tát