Danh mục lưu trữ: Văn

Không có Cuộc chiến ngày mai

Mình mới xem bộ phim khoa học viễn tưởng – The Tomorrow War, ra mắt rất gần đây năm 2021. Thường thì mình không rảnh tự nhiên xem phim thể loại này nếu không có sự vụ gì đặc biệt muốn xem. Mình tình cờ xem được là do cháu mình học cấp 3, cần xem phim này để làm bài tập viết luận cảm nhận review phim.

Bối cảnh bộ phim, thế giới năm 2020 – con người nhận được lời khẩn cầu cứu trợ từ những chiến binh ở năm 2050, tương lai 30 nữa. Mở đầu phim một đoàn chiến binh đột nhiên hiện ra ở ngay giữa sân của một trận bóng và kêu gọi tuyển mộ chiến binh khẩn cấp gửi đến tương lai năm 2050, để chống lại sinh vật ngoài hành tinh – aliens. Đọc tiếp Không có Cuộc chiến ngày mai

Tiếng rao cô bán bánh mì

Chào các bạn,

Ở Sài Gòn, mình hay ăn bánh mì, loại bánh mì kẹp giòn, mua ngoài về rồi tự làm trứng bỏ vô hoặc chỉ cầm chấm mật ong hoặc sữa ăn vậy cũng ngon. Và nhất là khi còn nóng giòn giòn. Bánh mỳ sandwich thì phải cho lò nướng lên mới giòn.

Chỗ mình ở, mỗi sáng, đều đặn có một cô ra bán bánh mì. Cô thường đi tầm 7-8h sáng trở ra, có lẽ cô chỉ nghỉ khi mưa to. Cô có tiếng rao vang lanh lảnh, rất xa. Mình nhớ tiếng rao này vì, cô rao mà không cần một cái loa nhỏ như nhiều người rao bán khác như trứng lộn, ve chai… nên mình rất ấn tượng và không thể nhầm lẫn tiếng rao này. Đọc tiếp Tiếng rao cô bán bánh mì

Dừng lại, nghỉ đã!

Nguyễn Thị Bảo Cúc

Có nhiều khi trở về nhà sau một ngày dài làm việc bận rộn nơi công sở, mình không muốn làm gì cả mà chỉ nằm dài trên trên sàn, trên ghế và thần người ra một lúc để yên lặng hoặc lắng nghe một bản nhạc không lời hay một bài hát có ngôn từ và giai điệu thư thái, chữa lành.

Sau nhiều lần tự cho phép mình khoảng thời gian ngắn để dừng lại, nghỉ ngơi, hồi phục trước khi tiếp tục những phần việc còn lại trong ngày, mình cảm thấy điều đó là không sao cả, và cần thiết. Đó chính là khoảng thời gian để bộ não đã vất vả của mình được nghỉ ngơi; các bộ phận khác của cơ thể mình cũng cần được tạm dừng trước khi tiếp tục chuỗi hành động với năng lượng mới. Mình hoàn toàn có quyền nghỉ ngơi, thư giãn như thế một lúc. Đọc tiếp Dừng lại, nghỉ đã!

Nhớ Mẹ

Viết trong mùa Báo Hiếu

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Mấy hôm trước, trong khi Mẹ thở hắt từng hồi, mắt Mẹ chợt ứa ra một giọt lệ, khi đứa con gái út chưa bay ra kịp. Và Mẹ đã thanh thản ra đi trong tiếng cầu kinh của cô út và sự quây quần của đàn con lũ cháu – những sinh linh mà Mẹ yêu thương nhất trên cõi đời phù du này… Đọc tiếp Nhớ Mẹ

Bài học từ đứa gái điếm và mụ ăn mày

Truyện ngắn

Ông Bảy mơ hồ muốn thay đổi không khí, muốn tìm đến một khung cảnh sống nào khác. Đối với tay thương gia lọc lõi, bao lâu nay đầu óc chai sạn với toàn những tính toán thực dụng trong kinh doanh làm giàu, đất làm ăn là cái thành phố tỉnh lẻ quen thuộc đã nhuốm toàn gam màu đen tối thảm thiết bởi cái chết đột ngột của bà vợ nhỏ mà ông Bảy vô cùng quí yêu. Thêm lý do nữa khiến ông xuống dốc tàn mạt là, ngoài chuyện rất khéo chìu chuộng ông chồng già, bà vợ còn khá thanh xuân này còn là một trợ thủ rất đắc lực cho chồng trên thương trường, tính toán rất khôn ngoan, nhanh nhạy… Nay mất bà rồi, việc làm ăn của ông Bảy đã có ngay dấu hiệu bê trễ, sa sút.

Đọc tiếp Bài học từ đứa gái điếm và mụ ăn mày

“Những bữa ăn láo xược!”

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Câu thơ phẫn nộ trên là của cha tôi – nhà văn Lưu Trọng Lư viết từ hơn ba chục năm trước. Cho đến hôm nay, sự phẫn nộ có sức khái quát đầy rung cảm của tâm lý số đông người dân lương thiện đó còn tăng gấp bội, trước một sự thật đắng ngắt và đáng ghê tởm về tình trạng tham nhũng – đục khoét ngày một tàn tệ, ngày càng khốn nạn hơn của lũ quan tham có nguy cơ đưa Đất Nước tới thảm trạng diệt vong. 

Đọc tiếp “Những bữa ăn láo xược!”

Nén nhang vĩnh biệt vị “Phúc ông” tái thế

FILE PHOTO: Japanese Prime Minister Shinzo Abe visits the Japan House to greet his country’s Olympic athletes and delegates, in Rio de Janeiro August 21, 2016. REUTERS/Bruno Kelly/File Photo

Có một câu chuyện từng xảy ra ở nước Nhật, để lại trong tôi cái ấn tượng đầy xúc cảm không bao giờ phai nhạt: ở một thị trấn nhỏ, người ta có ý định phá bỏ một đoạn đường ray tàu hỏa trong một quy hoạch giao thông. Nhưng người ta đã kịp phát hiện ra: có một chú bé nhà nghèo hàng ngày vẫn lên con tàu của đoạn đường đó đến trường, vì thế đã cho tạm dừng lại việc phá dỡ đường tàu tới hết năm học đó, khi chú bé chuyển sang trưòng khác…

Đọc tiếp Nén nhang vĩnh biệt vị “Phúc ông” tái thế

Mái chùa che chở hồn dân tộc

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Có thể tự hào khẳng định ngay một điều, bằng câu thơ đã trở nên quen thuộc với nhiều người: “Mái chùa che chở hồn dân tộc“… 

Qua vài ngàn năm, mái chùa đã là hình ảnh thân quen, trở thành một hình ảnh tiêu biểu của làng quê Việt, đi vào tiềm thức của cả một dân tộc: “Chùa xưa ở lẫn cùng cây đá/ Sư cụ nằm chung với khói mây” (Nguyễn Khuyến) – “Bầu trời cảnh Bụt/ Thú Hương sơn ao ước bấy lâu nay/… Thoảng bên tai một tiếng chày kình/ Khách tang hải giật mình trong giấc mộng” (Chu Mạnh Trinh)…

Đọc tiếp Mái chùa che chở hồn dân tộc

Văn học còn có ích gì hôm nay? Vì sao tôi viết?

Nhân Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần X diễn ra tại Đà Nẵng, và hai cuộc Hội thảo văn xuôi và thơ: “Vì sao chúng ta viết”.

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

I. Mấy câu hỏi, đúng hơn là những ý tưởng như bâng quơ, có gì hơi cổ lỗ, song vốn nằm sâu trong tiềm thức và có khả năng đánh thức sự lười biếng của tư duy giữa bao lo toan bề bộn đời thường lắm khi thấm máu và nước mắt: “Vì sao tôi viết“, “Văn học có ích gì cho xã hội?”, “Ngày hôm nay, văn học có cần thiết lắm không? Cần cho ai?”, “Văn học với thực tại xã hội?”, “Điện ảnh cần gì ở văn học”, v.v. 

Đọc tiếp Văn học còn có ích gì hôm nay? Vì sao tôi viết?

Một viên ngọc vùng Tây Bắc: Mường Ảng – Mường Khoe cái Đẹp

Châu Hồng Thủy

Mường Ảng là điểm đến của chúng tôi trong chuyến đi Tây Bắc lần này, âu cũng là do sự run rủi ngẫu nhiên, đúng hơn là sự mách bảo không hề tình cờ của hồn vía Văn hoá Thái ẩn chứa trong một dự án điện ảnh mà chúng tôi đang trong quá trình chuẩn bị – bộ phim màn ảnh lớn “Xoè trinh nữ”.

Lần đầu tiên tôi biết đến cái tên Mường Ảng vào năm 1977, khi dẫn đoàn Giáo sinh Trường CĐSP Tây Bắc đi thực tập ở huyện Điện Biên. Lúc ấy, Mường Ảng chỉ là một xã của huyện Tuần Giáo tỉnh Lai Châu, nằm giữa chặng đường nối Tuần Giáo với Điện Biên. Những năm sau, đi công tác Điện Biên, Lai Châu, xe của chúng tôi cũng chỉ lướt qua Mường Ảng mà không dừng lại. Đọng lại trong trí nhớ của tôi, Mường Ảng chỉ là một cái tên trong nhiều cái tên đánh dấu mốc cây số trong đoạn đường lên “Điện Biên vời vợi nghìn trùng…” 

Đọc tiếp Một viên ngọc vùng Tây Bắc: Mường Ảng – Mường Khoe cái Đẹp

Một xã hội trong guồng “chạy” điên cuồng

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Nhiều người đã kể rõ và lý giải hiện tượng CHẠY cho đến nay đã trở thành những guồng quay điên cuồng trên các lĩnh vực, trong các giới xã hội – chạy Quyền, chạy Chức, chạy Dự án, chạy Danh hiệu, chạy Bằng cấp, chạy Giải thưởng, chạy Cúp vàng, chạy Thành tích, chạy Điểm, chạy Vai diễn, chạy Lớp, chạy Tội, v.v. Đã “Chạy” thì phải bắt buộc “Mua”, “Bán”, mua bán bằng bất cứ giá nào, thậm chí bằng cả nhân phẩm. Guồng quay ấy khiến cả xã hội nháo nhác, mê dại, đã khiến con người tha hóa một cách nhỡn tiền; và phần nhiều những “chủ nhân” đứng ra tổ chức & điều hành các guồng quay đó thực chất là những kẻ “làm tiền” một cách thô bỉ ngày càng lộ rõ bản chất dù có khoác cái vỏ văn hóa sang trọng đến đâu!

T. cận tôi chỉ dám xin kể lại vài mẩu chuyện Bi – Hài về cái Guồng Chạy – Mua Bán này trên vài lĩnh vực mà đã trót được nghe, được “mục sở thị”, và xin được giấu tên tuổi vì sự nể nang, tôn trọng…

Đọc tiếp Một xã hội trong guồng “chạy” điên cuồng

Cầu nguyện ngày 30-4

Chúa ơi,

Hôm nay là ngày 30-4, ngày thống nhất và độc lập của chúng con.
Cám ơn Chúa đã cho đất nước chúng con được độc lập và thống nhất.
Mong Chúa tiếp tục gìn giữ chúng con ở trong Chúa,
và giúp đất nước chúng con được phát triển,
và giúp tất cả chúng con yêu thương lẫn nhau.

Chúng con cầu nguyện nhân danh Chúa Jesus Christ.

Amen.

PTH