Rèn luyện trực giác

The primary force is intuition. In that deep force, the last fact behind which analysis cannot go, all things find their origin – Ralph Waldo Emerson

Sức mạnh cơ bản là trực giác. Trong sức mạnh sâu thẳm đó, sau con số cuối cùng phân tích không thể đi tiếp, tất cả mọi sự vật đều tìm thấy nguồn gốc của chúng.

Trực giác là bước đi tắt đến sự hiệu quả, sâu sắc, kiến thức, đổi mới, và ra quyết định. Làm thế nào để bạn củng cố trực giác của mình?

Bạn có khả năng giải quyết các vấn đề ngay lập tức.

Bạn đã bao giờ nhìn một vấn đề và biết ngay nguyên nhân gốc rễ của nó và giải pháp chưa – ngay lập tức – mà không cần phải tìm hiểu? Bạn được dạy để nghi ngờ tiếng gọi bên trong? Vì thế bạn kiểm tra trực giác với các thử nghiệm thực tiễn và thường đúng?

Bạn có khả năng giải quyết các vấn đề ngay lập tức nếu bạn tin vào bản thân mình. Tất cả chúng ta đều thế. Vậy làm thế nào để chúng ta tăng cường sức mạnh của đấng sáng tạo bên trong – tiếng gọi vượt qua những điều ngớ ngẩn và nói cho chúng ta biết sự thật?

Sáu cách để tăng cường trực giác:

1. Biết cảm thông tự nhiên: tưởng tượng bạn đang ở trong hoàn cảnh của ai đó. Tốt hơn nữa là hãy trải nghiệm những điều mà họ đang trải nghiệm. Nếu bạn làm nhân viên lễ tân, và ai đó từ nhà máy gọi cho bạn phàn nàn về tốc độ của máy tính, đừng ngồi với cái màn hình của bạn với những cái bảng biểu số liệu. Hãy đứng lên và đi xuống đó xem cái gì đang xảy ra. Hãy đi và cảm nhận nỗi đau! Hãy để cho toàn bộ con người bạn cảm nhận được và điều đó sẽ giúp bạn tăng cường trực giác của mình. Hành động, hành động, và hành động. Hãy cố gắng trải nghiệm những gì mà người khác trải nghiệm.

2. Cho phép bạn cảm nhận nỗi sợ của mình: bạn không thích nỗi sợ hãi đúng vậy không? Tôi cũng vậy. Nhưng phần lớn chúng ta phải sống chung với sợ hãi như là bạn bè chứ không phải kẻ thù của mình. Trừ khi bạn là siêu nhân và đã vượt qua sự sợ hãi, bạn sẽ phải tìm một cách để củng cố điều này. Nỗi sợ hãi ngăn chặn trực giác và thường tăng lên khi chúng ta chống lại nó. Hãy cho phép bản thân cảm nhận nỗi sợ. Đừng chống lại bất cứ phần nào của nó. Hãy tập trung vào nó và cưỡi lên nó. Bạn sẽ vượt qua phía bên kia và nhìn thấy mọi thứ rõ ràng hơn. Cho phép bạn cảm nhận nỗi sợ sẽ tăng cường trực giác của bạn, vì nó dạy bạn cách lắng nghe thế giới bên trong và chấp nhận nó như là nó vốn thế thay vì đấu tranh với nó.

3. Kết nối với người khác về mặt cảm xúc: Khi bạn giao thiệp với người khác, mặt đối mặt, trên điện thoại, trên mạng, hãy đọc cảm xúc của họ. Hãy gọi tên cảm xúc của họ. Liệu người đó có đang giận dỗi, hi vọng, vu vẻ, trầm cảm, hay buồn? Bạn càng kết nối với cảm xúc của người khác, bạn càng hiểu hoàn cảnh xã hội và trực giác của bạn hoạt động. Các ý tưởng trừu tượng và trực giác vì xuất phát từ bên trong bạn – nơi hình thành nên cảm xúc của bạn, nên bạn càng xác định được cảm xúc của người khác, bạn càng có khả năng giao tiếp thông qua trực giác. Xác định và gọi tên các cảm xúc trong bạn và người khác là một cách thực hành hiệu quả.

4. Vứt bỏ các đánh giá chủ quan: khi bạn thấy mình đang đánh giá người nào đó hay cái gì đó – cả chính bản thân bạn – mà không phải trực giác, đó là năng lượng tiêu cực ngăn cản trực giác của bạn. Khi bạn nghe những tiếng chỉ trích trong đầu như “Anh ta ngu ngốc”, “ Cô ta xấu”, “Tôi béo”, hay “Tôi sẽ thất bại”. Dừng lại và suy nghĩ – Tại sao tôi lại nói thế? Hãy vứt bỏ ngay những suy nghĩ tiêu cực đó. Khi tôi thấy mình nghĩ “Tôi sẽ không bao giờ làm cái này xong được”. Tôi sẽ tự chuyển suy nghĩ đó thành “Làm thế nào để tôi làm nó xong được?”. Nếu tôi kiên nhẫn, tôi sẽ lắng nghe tiếng nói bên trong mình, nó sẽ nói cho tôi biết làm thế nào để tôi làm được. Khi tiếng nói bên trong cất lên “Nó sẽ không thành đâu”, tôi sẽ hỏi mình “Cái phần nào trong ý tưởng này sẽ thực hiện được?” hay “Ý tưởng nào hay hơn đây?”. Một khi bạn hỏi những câu hỏi tích cực, tiềm thức của bạn sẽ đưa ra giải pháp thông qua trực giác.

5. Tĩnh lặng: cách tốt nhất là thiền. hãy có ít nhất 30 phút mỗi ngày để ở một mình với các suy nghĩ của bạn. Hãy dành thời gian để ngồi một mình với các suy nghĩ, cảm xúc và hình tượng hóa. Tôi đã dành phần lớn cuộc đời mình không quan tâm đến những thứ xung quanh tôi. Nhờ dành thời gian lắng nghe thế giới bên trong bạn, bạn sẽ thấy những điều kì diệu của chính mình. Học cách lắng nghe bản thân trong tĩnh lặng sẽ giúp bạn lắng nghe tiếng nói bên trong khi bạn không một mình và sẽ đưa bạn đến những ý tưởng trực giác khi bạn cần đến chúng.

6. Đặt câu hỏi: đây là cái tôi gọi là xây dựng con người (bodybuilding). Đặt câu hỏi là cách tốt nhất để tạo ra trực giác mạnh mẽ. Trực giác mạnh và sáng tạo nhất sẽ đến với bạn sau những câu hỏi và các câu trả lời. Hãy tham gia một nhóm bạn và thảo luận những vấn đề phức tạp – triết học, khoa học, xã hội, logic, y học, hay văn chương. Sức mạnh không đến từ câu trả lời, mà từ các câu hỏi, đưa bạn đến những con đường mà bạn chưa từng xem tới, đưa ra những câu hỏi xa hơn và nhiều câu trả lời hơn. Không có cách nào tốt hơn là thực tập trực giác bằng cách đặt các câu hỏi và trả lời chúng.

Một số người cho là trực giác không phải là khoa học và không có lý. Họ vừa đúng vừa sai. Các ý tưởng trực giác sáng tạo không phải là khoa học trừ khi bạn có thể chứng minh được. Tuy vậy, tất cả các khoa học bắt nguồn từ các giả thuyết. Và giả thuyết đến từ đâu? Những giả thuyết tốt, sáng tạo, độc đáo đến từ trực giác.

~ Steve Olson
Hoàng Khánh Hòa dịch

Một suy nghĩ 8 thoughts on “Rèn luyện trực giác”

  1. Khánh Hoà dễ thương! 😀
    Cảm ơn em đã giúp chị hóa giãi nỗi sợ hãi và biết tự bồi dưỡng lòng cảm thông để kết nối những cảm xúc và biết tạo ra cho mình những phút giây tĩnh lặng. Trân trọng vô cùng lời chia sẻ của em! Chỉ có như vậy mới giúp ta có cảm nhận cuộc đời này ấm áp, tươi đẹp em ha! Chúc em một buổi tối an lành!!!
    😀 😛

    Số lượt thích

  2. Hi Khánh Hòa,

    Đây là một bài rất bổ ích cho mọi người. Đây là điều anh lập đi lập laiji thường xuyên trong “tâm tĩnh lặng” và cái nhìn “vô tâm.” Khi mình tĩnh lặng mình sẽ cực kỳ nhậy cảm và sẽ cảm và thấy được điều người khác không thấy.

    Một diều quan trong nữa là “nghe”. Nếu ngồi mới một nhóm người mà mình nghe và quan sát kỹ (quan sát tức là nghe “body language”), nghe để cảm thông và hiểu người nói, chứ không nghe để đấu vặn lại, thì mình sẽ “thấy” được rất nhiều.

    Cám ơn em 🙂

    Số lượt thích

  3. Những nguyên tắc thật cơ bản, thích nhất là cho phép mình lắng nghe nỗi sợ hãi.
    Anh cũng đã thực hành như thế rồi, và rất an lòng sống chung với lo lắng không thể thiếu của mình.
    Cảm ơn Khánh Hòa!
    Hòa đã tìm được công việc như ý chưa?

    Số lượt thích

  4. Cảm ơn chị Minh Tâm,

    Ai cũng có nỗi lo lắng hay sợ hãi, cái đó dù biết chưa xảy ra nhưng khó mà không nghĩ đến chị nhỉ :). Vậy học cách “sống chung với lũ” mà thôi hii, em thích cách tác giả bài này đưa ra các câu hỏi “How”, mình cần tìm giải pháp để giải quyết các vấn đề khiến mình lo lắng, thay vì ngồi bó gối bảo lo quá lo quá :)))..

    Chị khỏe nhé ^^.

    Dear anh Hoành,

    Em nhận ra một điều là đôi khi một số lo lắng của mình không cần thiết, vì trong tương lai nó không xảy ra. Sự tĩnh lặng giúp mình gạt đi được những thứ “nhiễu” đó và tỉnh táo hơn khi đưa ra giải pháp.

    Cái em thấy khó nhất là làm thế nào mà hiểu được ý nghĩ của người khác như nó vốn thế. Hix hix vì chúng ta hay assume rất nhiều thứ, thành ra có khi một người nói ý A mà mình cứ nghĩ ra A’ thôi :D.

    Anh tiếp tục chia sẻ kinh nghiệm này trong các bài viết tới anh nhé 🙂

    Dear anh Ái,

    Em vẫn đang trong giai đoạn “hậu tốt nghiệp”, mọi thứ chưa đâu với đâu cả. Cảm ơn anh đã quan tâm ạ 🙂

    Anh khỏe nhé 🙂

    E. Hòa

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s