Tu thân

Chào các bạn,

Khổng tử nói “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Tức là tu bản thân ta trước, rồi mới đến tề chỉnh gia đình, rồi mới cai trị quốc gia, rồi mới bình định thiên hạ. Tức là làm việc từ trong ra ngoài, từ nhỏ đến lớn.

Ngày nay người ta có khuynh hướng làm ngược lại. Cá nhân thì dối trá, kiêu căng, hận thù… tu thì không tu, nhưng mở miệng ra thì đòi trị quốc gia và bình thiên hạ.

Sự thật là: Nếu ta không lo tu bản thân ta, thì chẳng nên nói chuyện tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Cứ như là người thì gầy trơ xương, chạy 100m đã thở không ra hơi, nhưng thích ngồi bàn bia hơi tính chuyện olympic.

Xã hội chúng ta có nhiều vấn đề vì nhiều chúng ta không chú trọng vào tu thân. Sự thật là nếu nhiều người tu thân, thì nhiều vấn đề cũng tự động biến mất.

Cũng như là chuyện mãi dâm. Lâu lâu mang các nàng bán dâm ra hành, để mọi người lắc đầu với tệ nạn xã hội, nhưng người mua dâm thì đông gấp trăm lần số người bán dâm, chẳng ai nói đến, chẳng ai được đưa lên báo, và các ông các cậu cũng không cho mua dâm là tệ nạn xã hội. Đạo đức giả vừa phải thôi.

Sự thật là nếu ta chưa tu thân thì có lẽ ta không nên nói gì về tề gia, trị quốc, bình thiên hạ cả. Đương nhiên là dân chủ có nghĩa là bạn dốt và tồi cách nào thì bạn cũng có quyền nói, bình đẳng như mọi người khác. Nhưng cho sự trưởng thành của chính bạn cũng như của đất nước, có lẽ bạn nên tình nguyện chẳng nói gì, trừ khi bạn đã bắt đầu thực tập sự chân thật trong tư duy và hành động mỗi ngày.

Rất nhiều người hành động kiểu hút thuốc phì phèo trong khi giảng với con rằng con không được hút thuốc.

Sự thât là tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ không phải là bốn cấp độ tu tập khác nhau—nếu một người có tài ở tầm mức “thiên hạ”, thì việc tu thân của ông/bà ấy sẽ tự động cho cả bốn kết quả cùng một lúc “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Cũng như là một người tổng giám đốc công ty: chỉ một việc tu thân của ông ta sẽ đồng thời giúp cho gia đình ông ta có trật tự và việc quản l‎ý công ty thành công.

Cái đức đưa đến cái tài. Có đức mà không có tài là chuyện rất hiếm. Người có đức làm lãnh đạo, thì thu hút nhân tài, và dàn người dưới trướng của mình sẽ đạo đức và làm việc một cách phi thường. Đó là cái đức đưa đến cái tài.

Nhưng có tài (hay ít nhất là có bằng cấp cao) mà không có đức thì ta thấy mỗi ngày quanh ta và trên báo chí.

Khi mình tuyển người cho các công ty của gia đình mình, mình tuyển cái đức là chính, đến 70% hay 80%. Cái tài thì chiếm chừng 20%, 30% của vấn đề. Rất dễ hiểu. Nếu người có đức nghiêm chỉnh học nghề, thì ta sẽ huấn luyện họ được và họ sẽ có tài nghề rất nhanh. Nhưng nếu người nghĩ là họ đã có tài và kiêu căng thì mình chẳng huấn luyện họ được về tài năng cũng như đức hạnh.

Chỉ có những quản lý thiếu kinh nghiệm mới không quan tâm đến đức hạnh và tính tình của nhân viên khi tuyển người.

Cho nên các bạn muốn tiến xa được trên đời thì hãy tu thân. Đừng nghĩ rằng bạn có tiến sĩ thì bạn sẽ khá. Ở Mỹ tiến sĩ làm thư k‎ý là chuyện thường. Mình đã từng có một người thư ký có tiến sĩ.

Chúc các bạn một ngày tu thân.

Mến,

Hoành

© copyright 2012
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 6 thoughts on “Tu thân”

  1. ừ. đúng rồi. Bản thân em cũng đang tu thân, càng tu càng thấy mình có nhiều tội. nhưng cũng đồng thời cảm thấy vòng ảnh hưởng của mình đối với những người xung quanh mình ngày càng lớn. vì mọi thứ đều có quan hệ tương hỗ. chúc anh một ngày an lành.

    Thích

  2. Tôi thật sự kính trọng những suy nghĩ của tác giả bài viết. Nhất là chỗ đạo đức giả khi nói ko công khai tên người mua dâm vì…nhân đạo, trong khi quê quán gốc gác của gái mãi dâm thì báo chí đều viết tường tận. Đúng là đạo đức giả vừa phải thôi.
    Tôi cũng thuộc dạng “gầy trơ xương mà lo chuyện…tham dự Olympic”. Đọc xong bài này, từ nay chăm chỉ tập thể dục, còn không thì…im lặng học cách tu thân.
    Chân thành cám ơn tác giả.
    Kính chào anh.
    Minh Thi

    Thích

  3. Hi anh Hoành.

    Em lại vẫn được đọc trong bài viết này các cụm từ “khiêm tốn, thành thật và yêu người bằng trái tim tim tĩnh lặng”

    Cám ơn anh rất nhiều.

    Chúc anh có thêm một ngày tu thân.

    🙂

    Thích

  4. Đọc bài này em lại nhớ đến cái câu “ cái Tôi đáng ghét” của Pascal. Hồi nhỏ nghe không hiểu gì, càng lớn lại càng thấy quá đúng. Con người ta đa số hơn người một chút thì sinh ra kiêu ngạo, kém người một chút thì sinh ra đố kỵ. Dù rằng điều này cũng chỉ dẫn đến khổ đau mà thôi. Chắc cái này cũng cần sự tu thân để có thể biến cái Tôi đáng ghét sang thành đáng yêu. Chắc chỉ có nhà sư “Thích Cho Đi” nhà sư “Thích Giúp Đỡ”, những người đã biết tu thân triệt để mới có được cái niềm hạnh phúc ngọt ngào và sâu lắng nhất.

    Thích

  5. Dear anh Hoành,

    Theo quan điểm của anh thì thầy giáo Đỗ Việt Khoa đã thực hiện “tu thân” và các bước tiếp theo chưa? Anh có ủng hộ việc làm của thầy Khoa không ạ?
    Thầy Khoa chắc hẳn chưa bao giờ biết đến dotchuoinon cho nên cuộc sống của thầy đã, đang và sẽ gặp nhiều trắc trở lắm đây.

    Thích

  6. Hi Lonely Way,

    Đương nhiên là tu thân rất tốt cho thầy giáo Khoa cũng như tất cả mọi người. Và có lẽ thầy giáo khoa đã và đang tu thân rất tốt nên mới có thể làm những việc như thế.

    Người không tu thân thì không làm được những việc như thầy Khoa làm.

    Cho nên hãy lo tu thân trước, rồi người tu thân sẽ tự động làm được những việc thầy giáo Khoa đang làm.

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s