Tầm quan trọng của giáo dục (Phần 2)

Tác giả: Đạt Lai Lạt Ma
Dịch giả: Phạm Thu Hương

Trong mảng tri thức hiện đại, người Tây Tạng bị tụt lại phía sau rất nhiều. Không những ngay từ đầu [chúng ta] đã không cảm nhận rằng tri thức là điều bắt buộc phải có, mà [chúng ta] còn không có một hệ thống được thiết lập chủ yếu để tìm kiếm tri thức.

Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 13 đã đến thăm Trung Quốc vào năm 1907, 1908, vv, rồi thăm Ấn Độ trong giai đoạn 1910 – 1911 và ngài đã nhìn thấy rất nhiều điều về thế giới bên ngoài. Kết quả là, từ 1915 đến 1920, ngài đã hoàn thành bước khởi đầu tốt đẹp như gửi một số sinh viên Tây Tạng sang các nước như nước Anh với kế hoạch muốn họ học tiếng Anh và đạt được các kỹ năng và kiến thức về máy móc hiện đại. Tuy nhiên, ngài đã không thành công trong việc tiếp tục những điều đó. Đây là vấn đề vô cùng tiếc nuối. Dù thế nào đi nữa, dẫu Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 13 có một tầm nhìn rộng lớn về cải cách, nhưng quá nhiều yếu tố bên trong và bên ngoài cùng những trở ngại đã làm nỗ lực của ngài không có kết quả .

Năm 1960, một năm sau khi chúng ta đến lưu vong ở Ấn Độ vào tháng 4 năm 1959, chúng ta đã có thể nhanh chóng xây dựng trường học đầu tiên của chúng ta ở Mussoorie. Nỗ lực phi thường đã dựng nên những ngôi trường nhằm mang lại các cơ hội giáo dục hiện đại đến với người dân Tây Tạng lưu vong. Đặc biệt, trong những năm đầu thập niên 1960, nhiều sáng kiến đã được ghi nhận nhằm tạo tầm quan trọng cho việc xây dựng trường học hơn là xây dựng tu viện trong cộng đồng Tây Tạng đang lưu vong.

Lý do chủ yếu giải thích tại sao chúng ta đặc biệt dành nhiều quan tâm hơn vào xây dựng trường học vì rõ ràng là một lý do của tình trạng tồi tệ mà nòi giống Tây Tạng bị rơi vào là sự thất bại của chúng ta trong việc theo kịp chuẩn trong lĩnh vực kiến thức hiện đại. Điều này dẫn đến sự bất lực của chúng ta trong việc tạo chiến lược như là một dân tộc ngang hàng với thế giới; điều này cũng lột trần chúng ta như là quá lạc hậu để có thể đáp ứng những thách thức thời hiện đại. Vì lý do này mà chúng tôi đã coi việc xây dựng trường học thì quan trọng hơn việc xây dựng trung tâm tôn giáo.

Nhân dân ở Tây Tạng cũng nên rút ra bài học từ điều này và nên suy nghĩ đến sự quan tâm tìm kiếm trí thức hiện đại như là việc vô cùng quan trọng. Tây Tạng ngày nay đang có một vấn đề lớn trong lĩnh vực này, gồm cả thực tế là nhân dân phải trả học phí cao cho việc ăn học của con cái họ. Mặc dù vậy, họ chẳng hề có một chút nản lòng bởi những khó khăn cả bên trong lẫn bên ngoài, họ vẫn cứ cho con em họ đến trường, dù là trường nhà nước hay trường tư.

Khắp nơi ở Dotoe, Domey và U-Tsang, người Tây Tạng với số lượng lớn đang đứng lên, họ mang hết những nỗ lực tuyệt vời nhất của họ cũng như mang mọi khả năng họ có trong lĩnh vực học tập. Với họ, tôi xin bày tỏ sự vui mừng và xin gửi lời khen ngợi cho những nỗ lực đã được thực hiện rất tốt. Dù ở hoàn cảnh nào đi nữa, thực hiện nỗ lực trong ngành giáo dục là cực kỳ quan trọng.

Trong trường hợp các trường học ở Tây Tạng được xây dựng bởi người Trung Quốc, thì sẽ quá hẹp hòi khi tỏ ra khinh miệt họ bằng những hành vi như là không cho con cái của mình đi học ở đó. Trường học, ngay cả khi được xây dựng bởi chính phủ Trung Quốc, vẫn tốt. Để đảm bảo tiêu chuẩn trong việc giảng dạy các tiếngTây Tạng và các môn khác, thì có thể thảo luận vấn đề này với những người và tổ chức có quan tâm. Dù là trường hợp nào đi nữa, mọi người Tây Tạng nên nỗ lực theo mọi cách có thể.

Có rất nhiều lĩnh vực trong nền giáo dục hiện đại. Các lĩnh vực bao gồm khoa học, pháp luật, kinh tế, môi trường, vv.. Tuy nhiên, ngôn ngữ Tây Tạng không tiến bộ trong các môn học đa dạng đó. Tại Ấn Độ, nhiều nỗ lực đang được tạo thành để dạy trẻ em Tây Tạng tất cả các môn theo tiếng Tây Tạng từ lớp 1 trở đi. Nhưng, tạm để người Tây Tạng sang một bên, ngay cả những người Ấn Độ cũng thấy rất khó để đạt tới trình độ thành thạo ở các môn học chuyên ngành hiện đại nếu không học bằng tiếng Anh.

Ở Tây Tạng cũng vậy, người Tây Tạng không còn lựa chọn nào khác hơn là dựa vào tiếng Trung để đạt được trình độ thành thạo một chuyên ngành trong tri thức hiện đại. Dù trở thành một chuyên gia hay nhà nghiên cứu chuyên môn, ở trong các lĩnh vực khác nhau của tri thức hiện đại ở Tây Tạng ngày nay, thì thật vô cùng quan trọng trong việc sử dụng tiếng Trung để đạt được các yêu cầu chuyên môn hóa.

Chúng ta hôm nay đấu tranh vì quyền tự trị đầy ý nghĩa cho Tây Tạng. Nhưng để đạt được một tiêu chuẩn thích hợp của quyền tự trị, chính dân tộc chúng ta phải có khả năng hoàn toàn chịu trách nhiệm trong mọi hoạt động có liên hệ đến quyền tự trị và có thể tạo ra kết quả. Chẳng có cách nào mà chỉ đơn thuần tham gia các cuộc tranh luận là đã đủ. Bản thân chúng ta phải có khả năng tranh luận bảo vệ, và quản lý, quyền tự chủ.

Thực chất của điều này là chúng ta phải có đủ khả năng làm việc của chúng ta. Để đạt được tiến bộ cả bên trong và bên ngoài phù hợp với thời hiện đại, có được giáo dục hiện đại là điều hết sức quan trọng. Hoàn cảnh thực tế ở Tây Tạng ngày nay là người ta không còn lựa chọn nào khác hơn là phải dựa vào tiếng Trung nếu người ta muốn có giáo dục hiện đại.

Có một suy nghĩ đang vào tâm trí của tôi lúc này là: Giả sử có một trăm sinh viên Tây Tạng. Bảy mươi hay tám mươi sinh viên có thể học tiếng Tây Tạng như thể là môn học chính của họ và xuất sắc trong việc tuyên dương bản sắc dân tộc Tây Tạng và bảo tồn di sản văn hóa của chúng ta. Hai mươi hay ba mươi học sinh có thể học tiếng Trung như là môn học chính của họ và nỗ lực để đạt được trình độ chuyên gia trong các môn học chuyên ngành hiện đại. Tôi cảm thấy điều này là quan trọng, các bạn có hiểu không?

Hết.

Tầm quan trọng của giáo dục (Phần 1)

***

Một vài hình ảnh liên quan:



Đến Dharamsala, Ấn Độ năm 1959, sự quan tâm chính của Đức Đạt Lại Lạt Ma và chính phủ lưu vong là nền giáo dục trẻ em Tây Tạng. Có khoảng 5.000 trẻ em dưới 16 tuổi vào năm 1959. Việc giáo dục trẻ em do đó nhận được sự ưu tiên hàng đầu trong cuộc nói chuyện của ngài với Thủ tướng đầu tiên của Ấn Độ, Jawaharlal Nehru, năm 1960.



Lớp Toán tại trường nội trú cho người du cư gần Dawu, tỉnh Thanh Hải (Trung Quốc), trên cao nguyên Tây Tạng. Học sinh thường về nhà 1 hay 2 lần trong 1 tháng tùy thuộc vào quãng đường chúng đi. [1]


Học sinh và thầy tu tham gia tranh luận biện chứng tại trường Sambhota ở Chauntra, gần Dharamsala, Ấn Độ, ngày 22/08/2012. [2]


Làng trẻ em Tây Tạng (Tibetan Children Village – TCV) ở Dharamsala, Ấn Độ, do đức Đạt Lai Lạt Ma thành lập vào năm 1960 để nuôi dưỡng và đào tạo các em bé tỵ nạn người Tây Tạng, năm 2008 [3]


Đồ thị thể hiện tỷ lệ mù chữ của thanh thiếu niên và trung niên Tây Tạng theo bản báo cáo toàn diện về sự phát triển kinh tế và xã hội Tây Tạng được công bố bởi Bắc Kinh-theo Trung tâm Nghiên cứu Tây Tạng học Trung Hoa ngày 30/03/2009. [4]

Như vậy, sau 50 năm (1959 – 2009), tỷ lệ mù chữ đã giảm từ 95% xuống còn 2.4%.

Mới đây, ngày 24/09/2012, Tây Tạng thông báo đã mở rộng chương trình giáo dục miễn phí tới tất cả trẻ em mẫu giáo. Theo đó, trẻ em ở Tây Tạng được hưởng 15 năm giáo dục miễn phí từ nhà trẻ đến cấp III. [6]



Cuộc sống hạnh phúc trong trường Tiểu học Số 4, thành phố Hezuo, quận Gannan, tỉnh tự trị Tây Tạng Gansu, ngày 24/09/2012. [5]

Nguồn tham khảo:

[1] http://www.philborges.com/blog/2011/01/13/education-in-tibet-update/

[2] http://tibet.net/2012/08/28/doe-holds-first-symposium-on-dialectics-at-chauntra-school/

[3] http://www.drolkarbuddhistcentre.org.au/album/India%202008/slides/Tibetan%20Children’s%20Village%20School%20Dharamsala%202.html

[4] http://en.tibetol.cn/01/04/48/201103/t881324_3.htm

[5] http://en.tibetol.cn/01/05/3/201209/t1221612.htm

[6] http://www.chinadaily.com.cn/cndy/2012-09/24/content_15776517.htm

(Phạm Thu Hương dịch và sưu tầm)

***

Importance of Education (Part 2)

In the area of modern knowledge, Tibetans have lagged extremely behind. Not only was the imperative for it not felt from the very beginning, there has also been no deliberately established system for pursuing it. His Holiness the 13th Dalai Lama visited China in 1907, 1908, etc., and India during the period of 1910-1911 and witnessed many things about the outside world. As a result, from 1915 to 1920, he made such sound beginnings as sending some Tibetan students to countries like England with plans to have them study English and to acquire related modern mechanical skills and knowledge. However, he did not succeed in continuing these. These are matters of extreme regret. Anyway, although the 13th Dalai Lama had a broad vision for reforms, there were many internal and external elements and obstacles that rendered his efforts fruitless.

In 1960, the year after we arrived in exile in India in April 1959, we were able to speedily set up our first school in Mussoorie. Considerable effort was made to set up schools to give opportunities for modern education to the Tibetans in exile. In particular, in the early 1960s, many initiatives were taken to give more importance to setting up schools than monasteries in the Tibetan community in exile. The main reason why we especially devoted more attention to setting up schools was because it was extremely obvious that one cause of the miserable situation in which the Tibetan race found itself in was attributable to our major failure of being up to the standard in the field of modern knowledge. This resulted in our inability to set out strategies as a people at par with the rest of the world; it exposed us as too backward to be able to meet the challenges of modern times. It was in view of this that we considered setting up schools to be more important than building religious centres.

The public back in Tibet too should draw lessons from this and consider paying attention to the pursuit of modern knowledge as extremely important. In Tibet today there is a big problem in this area, including the fact that one has to pay high fees for educating one’s children. Nevertheless, undaunted by both the internal and external hardships, they continue to send their children to schools, whether they are being run by the Chinese government or by private Tibetans. Everywhere in Dotoe, Domey and U-Tsang, Tibetans in large numbers are emerging, putting in their best efforts and bringing out whatever capabilities they have in the field of learning. To them all I express rejoice and offer praise for efforts well made. Whatever be the case, making efforts in the field of education is highly important.

In the case of schools in Tibet set up by the Chinese, it would be extremely narrow-minded to show disdain for them by such actions as not sending one’s children to study there. Schools, even if set up by the Chinese government, are good. In order to ensure good standard of the teaching of Tibetan and other subjects in them, it should be possible to discuss the matter with concerned persons and entities. Whatever be the case, all Tibetans should make efforts in every possible way.

There are many aspects of modern education. They include science, law, economics, environment, etc. Nevertheless, the Tibetan language has not progressed in these numerous subjects. In India, efforts are being made to teach the Tibetan children all the subjects in Tibetan language from Grade I onwards. But, leave alone Tibetans, even the Indians find it most difficult to gain expertise in specialised modern subjects without pursuing it in English. In Tibet too, one has no choice but to rely on Chinese language to gain expertise in a specialised field of modern knowledge. Whether for becoming a professional or an expert researcher, in the different fields of modern knowledge in Tibet today, it is extremely important to use the Chinese language to achieve the required specialisations.

We are today struggling for a meaningful autonomy for Tibet. But in order to achieve an appropriate standard of it, our own people should be able to fully take responsibility in every possible area of undertaking related to it and to be able to produce results. There is no way merely engaging in debates will be sufficient. We ourselves must be able to argue for and administer the autonomy. The essence of this is that we must be able to do our own work by ourselves. In order to achieve both internal and external progresses appropriate for modern times, having modern education is extremely important. The reality of the situation in Tibet today is such that one has no choice but to rely on Chinese language if one is to become modern educated.

One thing that comes to my mind is this: Suppose there are a hundred Tibetan students. Seventy or eighty such students could study Tibetan language as their main subject and achieve excellence in projecting one’s national identity and in preserving our cultural heritage. Twenty or thirty such students could study Chinese language as their main subject and make efforts to achieve professional qualifications in modern specialised subjects. I feel this to be important, do you understand?

The end.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s