Cuộc sống và những va đập

whitepebble
Có một lần, lâu lắm rồi, tôi đọc được một câu chuyện đơn giản mà giàu triết lý sống, đó là câu chuyện về hòn sỏi. Tôi xin kể lại đây lời tự thuật của hòn sỏi với các chi tiết tôi còn nhớ được. Hòn sỏi kể về chuyến đi đầy cam go của mình như sau:

“Tôi vốn xuất thân từ một tảng đá khổng lồ trên núi cao. Tôi nằm đó, trải qua sương gió, nắng mưa trong bao năm tháng dài đăng đẳng. Sau một thời gian, nắng, nóng, mưa và lạnh làm cho người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, góc cạnh lởm chởm và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi qua các dòng sông suối rồi xuôi về biển. Do liên tục bị va đập, lăn lộn trên đường ra biển, tôi bị thương tích đầy mình. Mỗi lần bị va đập, những góc cạnh của tôi đau đớn vô cùng nhưng rồi chúng cũng bớt xù xì lởm chởm mà tròn dần trên chặng đường tôi đi. Và chính những dòng nước cuốn tôi đã xoa dịu và làm lành những vết thương của tôi. Cùng với đớn đau, tôi học được nhiều bài học quý báu và cuối cùng, tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ.”

Lời trần thuật của người nào đó gán cho hòn sỏi làm tôi liên tưởng đến quá trình hình thành ngọc trai tự nhiên. Thành phần ngọc trai tự nhiên chủ yếu là xà cừ. Người ta cho rằng ngọc trai được tạo ra khi có một vật lạ nhỏ hoặc hạt cát chui vào bên trong con trai biển và nằm luôn trong đó. Bị kích thích bởi vật lạ này, con trai tiết ra một chất dịch bao bọc dị vật. Đây là cách phản ứng để tự chữa lành các vết thương của loài nhuyễn thể này. Quá trình này lặp đi lặp lại nhiều năm và chất tiết ra đó tạo nên một lớp xà cừ bao bọc lấy hạt cát hay dị vật xâm nhập mà tạo thành viên ngọc đẹp, quý và có giá trị.

Bạn nghĩ gì về những chi tiết trong câu chuyện hòn sỏi và ngọc trai? Trong cuộc sống, chúng ta không thể tránh khỏi những những va đập đầy biến động. Liệu chúng ta có sẵn lòng ôm ấp những đớn đau và học cách vươn lên trên nỗi đau, để rồi một ngày nào đó chúng ta cũng có thể tạo ra những “hòn sỏi mịn màng hay “viên ngọc trai lấp lánh”? Là con người, không ai được ban tặng một cuộc đời như ý với mọi thứ đều hoàn hảo. Cuộc sống là một quá trình tự mình làm nên với nhiều thử thách cam go. Chúng ta có đủ can đảm để trải qua cuộc hành trình gian khó như hòn sỏi đã trải qua? Liệu chúng ta có đủ bản lĩnh như con trai biển, trong dòng lệ đớn đau với dị vật xâm nhập, tạo nên được những viên ngọc trai lung linh màu sắc?

pearlsinoyster

Đau đấy các bạn ạ, nhưng đủ sức chịu đựng và biết cách chuyển hóa nỗi khổ niềm đau là một nghệ thuật. Nếu như tảng đá vỡ không kiên trì chịu đựng đau thương để lăn tròn góc cạnh, sẽ không có những hòn sỏi tròn láng. Nếu những con trai không chịu đựng nổi sự đớn đau của hạt cát hay dị vật nào đó chui vào bên trong vỏ của mình và có cách phản ứng tự vệ, loài nhuyễn thể có tên gọi là ‘trai’ ấy sẽ không tạo được những viên ngọc lung linh sắc màu. Đã bao giờ bạn thấy được rằng chính những chông gai mới mang lại những bài học quý và để lại những ấn tượng đẹp, dù rằng trong quá trình này, cần nhiều nỗ lực để ôm ấp và chuyển hóa? Đã bao giờ bạn sử dụng chất liệu đau thương để tạo cho mình những hạt ngọc trai kỳ diệu chưa?

Cuộc sống vốn có chu kỳ vận hành riêng mà chúng ta quen ví như là quy luật hình ‘sin’, hết thăng đến trầm, hết trầm lại thăng như sóng biển nhấp nhô. Ta không thể nào thay đổi cuộc sống; việc chúng ta có thể và nên làm là thay đổi thái độ về cuộc sống. Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang đến toàn là hạnh phúc. Cuộc sống cũng không bất công đến nỗi chỉ đem đến cho ai toàn niềm đau. Đừng bao giờ nghĩ rằng con đường ta đi chỉ có cỏ gai rác rưởi hay đầy hoa thơm trái ngọt. Nhìn bầu trời, bạn sẽ thấy, trời lúc nào cũng có mây. Áng mây bay qua, cứ để nó bay qua, trời xanh vẫn cứ trong sáng đó thôi. Cuộc đời không quá giản đơn là một mặt phẳng hoặc trắng hoặc đen. Điều quan trọng là biết cách phát huy nội lực mình có được để tự nâng mình vượt lên những nỗi đau, những va đập của cuộc sống để tự hoàn thiện bản thân. Đây là một kỹ năng sống. Trong mọi hoàn cảnh, sống hết mình trong hiện tại với niềm tin trọn vẹn vào chính bản thân mình, hướng về tương lai, tin vào ngày mai tươi đẹp, chúng ta sẽ có một cuộc sống ý nghĩa.

Cuộc sống là tập hợp của vô vàn những điều biến động. Vì vậy, trong mọi cảnh ngộ, chúng ta cần nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi và sự hình thành hạt ngọc trai để sống tự tin hơn, để học cách xoa dịu và làm lành những vết thương, thăng hoa trong cuộc sống. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ. Đừng bao giờ nghĩ mình quỵ ngã. Dù có lúc tưởng chừng mất tất cả, ta vẫn còn có niềm tin, nghị lực và cả bài học quý giá từ cái ‘mất tất cả’ đó mà. Nếu biết cách, chính những lúc chưa thành công hay thiếu may mắn ấy là những ‘thành phần’ của liều thuốc chủng ngừa cho cuộc sống mỗi người. Sự trải nghiệm bản thân là bài học sinh động nhất. Một khi chúng ta học được cách chấp nhận đớn đau trong quá trình chuyển hóa những góc cạnh xù xì, chúng ta sẽ trở thành những hòn sỏi láng mịn. Khi nào chúng ta có đủ sức ôm ấp và chuyển hóa những đau thương trong nước mắt, chúng ta có thể tạo nên những hạt ngọc trai quý giá cho đời.

Hằng Như

Một suy nghĩ 8 thoughts on “Cuộc sống và những va đập”

  1. Cám ơn Hằng Như.

    Câu chuyện đơn giản nhưng buộc mình phải suy nghĩ nhiều.
    Cuộc đời vô thường, và mình thật sự không biết mình đang ở đâu trong vô vàn con sóng đó. Nếu đang trên đỉnh cao, một ngày nào đó ắt mình phải đi xuống. Vậy nếu có xảy ra điều gì bất thường làm đảo lộn cuộc sống yên ả, mình sẽ chấp nhận nó như lẽ đương nhiên. Và nếu mình đang quá phiền não vì đang ở tận đáy, hãy thôi buồn lo và cố sống hết mình, vì tin chắc sau cơn mưa trời lại sáng.

    Không tiếc nhớ quá khứ, không lo lắng nhiều về tương lai. Sống trọn vẹn ngày hôm nay, giờ khắc này, với tất cả năng lực của mình, là đã được tận hưởng hạnh phúc hôm nay và lo liệu cho tương lai rồi vậy. Những thất bại, va vấp trong đời sẽ cho mình những bài học quý để mình tự hoàn thiện, trở nên tốt hơn, đẹp hơn. Viên đá thô ráp đầy góc cạnh của hôm nay sẽ thành viên sỏi đẹp ngày mai, và biết đâu chừng, thậm chí sẽ là viên ngọc quý.

    Cám ơn Như nhiều về bài viết quá hay này.
    Pky.

    Số lượt thích

  2. Cám ơn bạn Hằng Như rất nhiều vì bạn đã chia sẽ một câu chuyện hay và những lời cảm nhận của bạn Yến về câu chuyện .

    Chúc hai bạn luôn hạnh phúc và luôn gửi những thông điệp thật ý nghĩa này cho mọi người .

    Đôi khi chúng ta bắt gặp chính những suy nghĩ của mình mà ẩn chứa ở đâu đó trong những câu chuyện hay ,để rồi chính kết thúc câu chuyện hay cách cư xử của nhân vật trong truyện hay tình tiết của câu chuyện giúp chúng ta có một cách nhìn nhận cuộc sống tốt đẹp hơn , suy nghĩ tích cực hơn , yêu đời hơn , tin tưởng vào tương lai hơn , ……….. để cuối cùng chúng ta sẽ thấy được sự hạnh phúc thật sự của cuộc sống này là gì ………… và sau đó chúng ta sẽ bật khóc vì thấy mình thật may mắn và hạnh phúc phải không các bạn .

    Cám ơn Bạn Hằng Như và Bạn Yến nhiều lắm

    Thương Thương

    Số lượt thích

  3. Mình ấy à!
    mình cũng như hòn sỏi ấy nhưng ngược lại cơ. Đang tròn trịa nhưng cứ mỗi lần bị va đập là mình móp, méo, góc, cạnh và đến lúc bị quật nhiều cú thì mình mọc gai mọc sừng.
    Như thế cũng đâu có sao phải không anh Hòanh.
    Đang góc cạnh mà tròn trịa dần thì … chán lắm.
    Nhìn anh Hòanh thấy hiền quá! Chắc anh Hòanh chưa từng bị vỡ nên mới dễ thương như thế.
    Ví dụ như anh Hòanh tu mà thấy người ta khổ quá, không giúp được thì cứ BỒ TÁT TỰ TẠI…. …..VÔ KHỔ TẬP DIỆT ĐỘ…..và ĐI QUA, ĐI QUA, ĐÃ QUA ĐẾN BỜ BÊN KIA, REO VUI (người ta có nghĩ mình qua bờ bên kia là chuyến vượt biên an tòan cũng không nên chấp họ nhé,….),

    Số lượt thích

  4. Bạn Thuy Le nói làm mình liên tưởng một câu chuyện mà nghệ sỹ Hữu Luân có lần đã kể : khi đi lưu diễn có một Bác ở quê đó có hỏi nghệ sỹ Hữu Luân ( người hay dẫn các chương trình trên radio đó ) là : anh cho tôi biết khi một cục sắt để ra ngoài đường sau một thời gian để xe cộ chạy qua chạy lại cán lên , thì sau một thời gian vậy thì cục sắt đó thành cái gì ?????????

    Theo Bạn sẽ thành gì nhỉ ???? Nghệ sỹ Hữu Luân trả lời : theo cháu sẽ thành một tấm sắt bi cán mỏng ra ,

    Bác đó kêu : vậy thì chưa đúng đâu , Chú biết thành gì không ? thành cái lưỡi lam đó nha !
    và Bác đó nói cũng giống như một người nếu hiền lành không biết gì sau một thời gian va chạm trong cuộc sống mà gặp toàn những sự ma mãnh thì trước sau gì anh ta cũng thông minh và sắc sảo ra ,,,,,,,,,

    Điều mình muốn nói ở đây là : mỗi câu chuyện sẽ giúp cho người đọc cảm nhận ở mỗi khía cạnh khác nhau từ sự đánh giá của mình khi mình đứng ở một khía cạnh nào đó
    Nếu khía cạnh đó phù hợp với những nhận định chung của xã hội ,văn hóa xã hội và cư xử của xã hội tại thời điểm đó được mọi người cùng chấp nhận thì được xem là hợp lý hợp tình , là đúng ………..
    Và cũng có nghĩa khi bạn đưa ra một nhận định mà bạn lại trăn trở là không biết có đúng không ??? thì câu chuyện đó cũng đã tác động đến quan điểm của bạn rồi đó , sẽ giúp bạn tự nhận được câu trả lời của chính mình khi bạn đã thắc mắc hỏi ……….

    Vì vậy mà phải cám ơn một lần nữa đến hai bạn Hằng Như và Bạn Yến ! Các bạn đã chia sẽ một câu chuyện hay và những suy nghĩ hay !

    Thương Thương

    Số lượt thích

  5. @ Hi Thuy Le,

    Hình ảnh Le đưa ra cũng rất đúng. Theo mình, gai góc thêm sau mỗi va đập là lẽ bình thường. Là phản ứng tự nhiên để đối phó với cuộc sống nhiều bất công, không thuận lợi… Nhưng nếu cứ đối phó theo bản năng như vậy, chính mình sẽ là người đầu tiên bị khổ và khổ nhiều nhất. Nếu lúc nào mình cũng gai góc với mọi người, cũng mọc gai mọc sừng, cũng xù lông nhím để thủ thế… chắc chắn là mình sẽ không có được cái nhìn thân thiện với mọi người và an lạc trong tâm mình? Làm sao mình có thể trao nụ cười và nhận lại nụ cười? Mọi người chắc sẽ bị đâm đau lắm bởi những góc cạnh đó? Như vậy, từ việc đang tròn trịa mà bị góc cạnh, móp méo nhiều… chắc là phải có sao rồi đó Le ơi.

    Hôm nay anh Hoành có bài rất hay “Khi nào ta cần tư duy tích cực nhất?”. Vậy chính xác đây là lúc ta cần, phải không Le? Để mình bị cuốn theo lẽ thường là việc dễ dàng quá. Nhưng tập cho mình bình tâm để có cái nhìn đúng đắn, biết người biết mình, có thái độ đúng, ứng xử đúng… sẽ dần giúp cho mình giàu kinh nghiệm hơn, bớt va vấp hơn, độ lượng hơn và nhất là hoàn thiện mình hơn. Như vậy, tròn trịa hơn đâu có gì đáng chán? Tròn trịa đâu có đồng nghĩa với đơn điệu? Dĩ nhiên, đó là nói chuyện lý thuyết. Thực hành được đến đâu là do “công phu tu tập” của từng người. Điều đó đòi hỏi thời gian và đòi hỏi sự thấu đáo trong suy nghĩ của mình nữa. Le cứ tìm hiểu thêm về tư duy tích cực đi, cứ lật qua lật lại đủ mọi khía cạnh để nghiền ngẫm đi, đến lúc nào khẩu phục tâm phục rồi thì qua thực hành, Le sẽ thấy tác dụng của nó liền.

    @ Hi Thuong Thuong,

    Cám ơn sự đồng cảm của Thương Thương… Vậy tụi mình cùng cám ơn Hằng Như và chờ đọc bài mới của Hằng Như nhé.

    Nice day nha hai bạn,
    pky

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s