Tĩnh lặng

Chào các bạn,
Walking
Dù chúng ta nói nhiều về tĩnh lặng, đa số mọi người vẫn không nắm được tĩnh lặng là gì.

Tinh lặng là Niết Bàn. Niết Bàn (Nirvana) là lửa đã tắt. Lửa đã tắt nghĩa là chẳng có gì hết, chỉ còn một đám tro tàn nguội lạnh.

Đó là tĩnh lặng.

Chúng ta có thể có nhiều mức độ luyện tập tĩnh lặng khác nhau:

1. Người ta chửi mình, mình rất nóng, tim đập thình thịch như muốn nổ tung, nhưng cắn răng không chửi lại. Đó là tĩnh lặng hàng đai trắng.

2. Người ta chửi, mình không còn nóng. Đó là tĩnh lặng hàng đai vàng.

3. Người ta chửi, mình thấy thương cảm hay tội nghiệp người ta, đó là tĩnh lặng hàng đai hồng.

4. Người ta chửi, mình thấy người ta là bạn và cảm ơn người ta đã là “huấn luyện viên” cho mình tu tập tĩnh lặng. Đó là tĩnh lặng hàng đai cam.

5. Người ta khen, mình sung sướng. Đó là tĩnh lặng hàng đai trắng.

Người ta khen, mình tạ ơn, và tĩnh lặng trong lòng. Đó là tĩnh lặng hàng đai đỏ.

6. Mình hồi hộp lo lắng chuyện này chuyện kia. Đó là tĩnh lặng hàng đai trắng.

Mình làm việc hết lòng, và không lo thành bại. Đó là tĩnh lặng hàng đai xanh lá cây.

7. Mình sợ đủ thứ chuyện. Đó là tĩnh lặng hàng đai trắng.

Mình không sợ gì cả. Đó là tĩnh lặng hàng đai xanh.

8. Mình muốn chuyển hóa hệ thống chính trị xã hội để giúp đời. Đó là tĩnh lặng hàng đai trắng (hoặc vài đai cao hơn).

Mình muốn chuyển hóa trái tim con người. Đó là tĩnh lặng hàng đai tím.

9. Mình muốn xả thân mình cho hòa bình nhân loại. Đó là tĩnh lặng hàng đai trắng (hay vài đai cao hơn).

Mình muốn dùng đời mình để dạy mọi người sống yêu thương và hòa bình. Đó là tĩnh lặng hàng đai nâu.

10. Mình yêu tất cả mọi người và mọi sinh linh, nhưng trái tim mình luôn tĩnh lặng như “lửa đã tắt”. Đó là tĩnh lặng hàng đai đen.

Đây là các nhẩm tính của mình, để chúng ta có một khái niệm rõ ràng hơn về các mức độ tĩnh lặng. Chẳng có gì bảo đảm là nhẩm tính này chính xác, và chúng ta cũng không cần chính xác. Nhưng ít nhất ta nên hiểu là cái mà ta đang gọi là tĩnh lặng, có thể chỉ là tĩnh lặng ở cấp đai vàng.

Các bạn, nếu có căn cơ, chúng ta có thể “hốt nhiên đại ngộ” trong một giây. Nhưng đối với đa số chúng ta, có lẽ ta phải bước lên từng bước cả đời.

Nhưng giác ngộ không phải là trúng số độc đắc, nên chẳng có gì phải stress.

Cứ bước theo vận tốc của riêng mình. No stress. No worry. Khi nào trăng tròn thì trăng tròn.

Và đi được như thế thì có lẽ là ta đã giác ngộ, lửa đã tắt.

Chúc các bạn luôn tinh tấn.

Mến,

Hoành

© copyright 2013
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 8 thoughts on “Tĩnh lặng”

  1. Em có suy nghĩ đến từ “Lửa đã tắt” khi anh đề cập đến trong vài bài trước đây, theo em quán chiếu thì:

    Niết bàn là lửa đã tắt với cảm xúc của mình, với ham muốn của mình, với việc nỗi đau của mình, vì khi đó đã không còn “mình” nữa: “vô ngã”, nhưng vẫn nhận biết và hiểu toàn bộ nhân quả nỗi đau thế gian, vì tất cả không còn gì phân biệt, riêng rẽ nữa, nên nhạy cảm với tất cả nhưng không bám víu vào gì hết, giúp đỡ nhưng không vội vàng, sống vô vi như cây cỏ dòng nước nương theo đời.

    Đôi khi, em nghĩ, đối với người đai trắng, khi người ta quá yêu cảm xúc xung động của mình, thì “Lửa đã tắt” lại là một khái niệm đáng sợ, cho đến khi họ cảm thấy “Enough is enough” 🙂

    Em Hường

    Thích

  2. Lâu lâu làm “bài thi” của anh, mới biết mình chỉ mức vàng, chưa leo nổi đến hồng, nhất là khi bị “đụng chuyện”. Luyện tư duy tích cực khó thật :P!

    Thích

  3. Hi Thu Hường và Quỳnh Linh,

    Đúng là cụm từ “lửa đã tắt” có thể nghe đáng sợ cho ai đó.

    Nhưng “lửa tắt” trong mọi vấn đề, thì tâm lặng như mặt nước hồ trong lặng. Và như vậy thì tâm rất nhạy cảm, hay đúng hơn là tâm thấy rất rõ mọi vấn đề “như chúng là” (as they are) và tâm biết phải làm gì khi thấy các vấn đề như thế.

    Cho nên khi “lửa tắt, tâm lặng”, thì tâm càng thông thái, càng biết phải làm gì.

    Thích

  4. Em nhớ hồi em mới thăm ĐCN, em có hỏi anh Hoành là nếu một vị Phật nhập niết bàn thì sẽ không quay lại nữa,thế thì nếu mọi người thành Phật hết thì trái đất không còn ai ạ ..hihi,anh Hoành bảo ,niết bàn là ”lửa đã tắt ” làm em nhớ mãi,thưc ra,lúc đó em nghi hoặc ,nhưng sợ anh Hoành mắng nên không dám hỏi thêm 🙂 vì chưa nghĩ đã hỏi 🙂 em lúc đó chưa hiểu thế nào là lửa đã tắt,em chỉ nghĩ được là hết lửa tham,sân,si,nhưng em có cảm giác vẫn chưa đủ .Em nghỉ làm 2 ngày chỉ để nghĩ về ”lửa đã tắt ” hihi
    Em luôn cảm thấy biết ơn anh Hoành 🙂
    Em Lan

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s