Không sợ người không hiểu ta, chỉ sợ ta không hiểu người

Chào các bạn,

Khổng tử nói: “Không sợ người không hiểu ta, chỉ sợ ta không hiểu người”. Đây cũng rất giống cách sống vô ngã của Phật gia—yêu người và không chú tâm vào ta. (Dù là ở nhiều điểm khác thì Khổng giáo không vô ngã).

Đây là điều rất quan trọng trong giao tiếp và ngoại giao, và rất nhiều người lầm lỗi. Mình đã gặp nhiều nhà ngoại giao của các nước, và rất nhiều người chú tâm vào làm người khác hiểu nước họ, nhưng không chú tâm vào họ hiểu nước khác.

Sở dĩ người ngoại giao chuyên nghiệp cũng có lầm lỗi nầy thường xuyên là vì họ tự cao và xem thường nước khác, họ đã có thành kiến là nước kia tồi tệ dốt nát, hay gian ác, và đó là họ đã “hiểu” nước kia. Bây giờ họ chỉ cần nước kia hiểu họ.

Nhưng với thái độ đầy thành kiến và kiêu căng với nước kia như thế, mình càng cố làm cho người ta hiểu mình, người ta lại càng ghét mình.

“Hiểu người”, không phải là chỉ “hiểu” với con mắt đầy thành kiến và khinh khi của mình. Hiểu người là “đặt mình vào vị thế người kia”, là “put yourself in the other’s shoes”, là thông cảm, thấu hiểu những tình cảm, những âu lo, những khó khăn của người kia, để hiểu một cách sâu sắc tại sao người ta làm điều người ta làm.

Hiểu người thực sự là hiểu như hai người yêu nhau hiểu nhau, không phải như hai đại địch “hiểu” nhau.

Và đương nhiên là muốn hiểu người kia thì bạn phải yêu người đó, có lòng nhân ái với người đó. Tự “đặt ta vào đôi giày của người đó” mà thiếu tình cảm và đồng cảm thì cũng không được.

Ví dụ: Một quan chức nhà nước tự đặt mình vào vị trí dân quê bị cưỡng chế đất đai và đang khiếu kiện, xong rồi quan chức kết luận: “Tôi đã đặt tôi vào vị thế của những người dân khiếu kiện, và tôi thấy là nếu tôi là họ thì tôi cũng nhận thấy là các quan chức nhà nước đã làm đúng mọi việc, tuân theo luật lệ rõ ràng, tiền bồi thường đúng luật, vậy thì tôi sẽ vâng lời nhà nước và chẳng kiếm chuyện gì cả.” 🙂 Đây là quan chức đặt mình vào đôi giày bé xíu của dân quê, hay là vào chính đôi giày bốt của mình vậy?

Đặt mình vào vị thế của một người khác, là nhìn vấn đề với trái tim, cảm xúc, lắng lo, uất ức, và tư duy của người đó. Và ta chỉ làm thế được nếu ta yêu người đó.

Quan phải yêu dân thì mới có thể nhìn vấn đề trong vị thế của người dân.

Lãnh đạo phải yêu thuộc cấp thì mới có thể nhìn vấn đề với con mặt của thuộc cấp.

Ta phải yêu người mới có thể nhìn vấn đề với con mắt của người.

“Hiểu người” là hiểu bằng trái tim, không bằng lý luận, nhất là lý luận hơn thua.

Lòng nhân ái là cánh cửa đưa vào trí tuệ.

Yêu người và hiểu người luôn đi đôi với nhau. Yêu người sẽ tự động đưa đến hiểu người. Tình yêu luôn luôn là ánh sáng của trí tuệ.

Và khi ta đã hiểu người thì tự nhiên người sẽ hiểu ta, kể cả khi người có hiểu lầm lúc đầu. Không cần phải cố gắng để cho người hiểu ta.

Nếu bạn thực lòng yêu người yêu của bạn, vợ/chồng bạn, người ấy không hiểu được bạn sao?

Nếu bạn thực lòng yêu bạn của bạn, đồng nghiệp của bạn, hàng xóm của bạn, những người ấy không hiểu được bạn sao?

Yêu người thì tự nhiên hiểu người, và người tự nhiên yêu mình và hiểu mình.

Điều quan trọng hơn thế là: Nếu tâm ta không vướng bận vào cái tôi của mình, mà cứ lẵng lặng yêu người, hiểu người, làm điều gì ta nghĩ là tốt cho người, không mong cầu gì cho ta cả, thì trời đất thánh thần hiểu ta ngay tức thì. Một tiếng khảy móng tay có thể rung động đến vô lượng thế giới. Một trái tim vô ngã như thế há không làm cho vô lượng thánh thần mỉm cười hay sao?

Chúc các bạn một ngày hiểu người.

Mến,

Hoành

© copyright 2012
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 6 thoughts on “Không sợ người không hiểu ta, chỉ sợ ta không hiểu người”

  1. Anh Hòanh có bài viết thật hay quá.Em xin được phép chia sẻ thêm với các bạn điều mà em thấy rất bổ ích qua việc thực hành điều anh Hòanh hay chỉ bảo ,là yêu người -vô điều kiện.
    Các bạn đã thực hành yêu người ,vô điều kiện, các bạn có nhận thấy rằng,khi yêu người( nghĩ tốt về người đó, thấy người đó rất đáng thương,thấy người đó đang có tâm sự ,thấy người đó còn yếu thì mình không thể kể lể về cái mạnh của mình vì sẽ làm người đó thấy họ yếu kém,các bạn đã từng thấy mình yếu kém khi thấy ai đó đang nói về điểm mạnh của họ chưa,thì người khác cũng vậy, khi ta kể ta đang rất hạnh phúc, đâu đó có ai khóc ròng vì họ đang bất hạnh vì bị bỏ rơi ,hay thấy người đó có lí do để vô minh thế …) chỉ cần khởi lên một niệm nào đó thôi, trái tim các bạn sẽ thấy ấm áp,các bạn có nhận ra là mình vừa có hạnh phúc đấy, mặc dù người chẳng làm gì đáp lại ta cả,nhưng khi mình chi cần khởi lên một niệm yêu người,lập tức ta nhận ngay an lạc với ta,vì thế mà các thầy dạy đạo hay nói: cho là nhận ,không phải là nhận của người, mà chính ta( thật khó diễn tả ) mình chỉ biết là khi ta khởi lên yêu người,hạnh phúc lập tức có sắn ở đấy rồi,giống như mình mở túi và không khí tràn ra vậy ,nếu các bạn nhận ra điều đó, mình tin chắc các bạn sẽ rất tích cực thực hành yêu người-vô điều kiên-chỉ vô điều kiện mới đem lại an lạc thực cho chúng ta, và có lẽ khi đó các bạn có thể là người đi tìm những người đang cần chia sẻ (thành những người không mời mà đến )để được chia sẻ ,mình thường tán vui với các bạn mình,mình chính là người đi xin,và hạnh phúc rất có sẵn ,luôn quanh bên ta,chỉ cần ta mở trái tim ra…
    Mình thấy nhiều bạn hay làm phóng sinh các lòai vật,việc này theo mình cũng chỉ là việc khi mình muốn cứu một con vật,là tâm ta khởi lòng từ bi,khi ta khởi thế là ta đã được nhận niềm vui đó rồi.Nếu các bạn thực sự thấy mình không thể ăn động vật,thấy thịt không phải là thức ăn dành cho mình,thì hãy làm việc phóng sinh,vì đó là tình yêu thực,đừng phóng sinh vì công đức ,mà đi thả cá,ốc rồi lại chén chúng như thường ,vì cái chúng ta muốn có sẽ không có, chúng ta không khởi lòng từ thì làm sao chúng ta có.
    Câu ”hạnh phúc là ở chính mình” nghe rất nhiều, nghe qua có vẻ nhàm nhưng nếu ngẫm kĩ,và làm thì các bạn sẽ được sống với tự do, an lạc thực.
    Mình rất mong các bạn đang là các hành giả thực hành tư duy tích cực hãy cố gắng ,tự đem an lạc và hạnh phúc đến cho mình,hàng ngày.Mình là người hay quên và vấp váp không ít ,nhưng mình vẫn tin là mình sẽ thay đổi…

    Số lượt thích

  2. Cám ơn anh Hoành và chị phonglan đã chia sẻ.

    Theo em tiêu đề bài viết nên sửa lại là “Ta thấy người không hiểu ta không quan trọng bằng ta thấy ta không hiểu người”

    Hihi, dài dòng như vậy là vì:

    Em thấy là “ta không hiểu người” hay “người không hiểu ta” thì cũng không có gì phải làm cho ta sợ cả.

    Tuy nhiên em thấy là “ta thấy ta không hiểu người” thì quan trọng hơn rất nhiều là “ta thấy người không hiểu ta”. Bình thường em hầu như chỉ cảm nhận được cái vế “ta thấy người không hiểu ta” Hihi.

    Vài lời mạo muội.

    Em chúc các anh/ chị ngày hôm nay vui vẻ. 🙂

    Số lượt thích

  3. Hi Tg,

    Em hiểu về những vấn đề trong “cái nhìn” và tư duy của con người, nhưng em lại không nắm được tinh túy của lời Khổng Tử nói. Em nên suy nghĩ (“quán”) sâu thêm về câu của Khổng Tử, và để ý thêm kỹ năng đọc và nắm bắt được tinh yếu của một câu nói.

    Khi đọc, thì kỹ năng nắm bắt được tinh yếu của người viết là quan trọng hàng đầu.

    Sáng tạo là việc số 2. Hiểu điều mình đọc trước. Sáng tạo sau.

    Khi mình viết lời của riêng mình, thì sáng tạo mới đi đầu.

    Số lượt thích

  4. có ai vui lòng chia sẻ hạnh lắng nghe với tâm bất động không , em rất cần , đó là lắng nghe người thích lên án mình ( dĩ nhiên là mình cho rằng vô lý ) nhưng em vẫn muốn kiên nhẫn yên lặng lắng nghe nhưng thật khó vì chịu ko nổi phải phản ứng lại , hihii.Xin cảm ơn !

    Số lượt thích

  5. Hi chị Cam Phuong,

    Em gửi chị kinh nghiệm để tham khảo ạ: Em thường nghe bài Kinh Hòa Bình. Nghe bài Kinh, đọc chầm chậm lời diễn giải, rồi làm theo lời Kinh.

    Hiệu quả lắm đó chị. 🙂

    Nếu thành công thì chị gửi vài dòng chia sẻ nhé. Chưa thành công thì cũng gửi vài dòng để anh chị em rút kinh nghiệm / động viên tiếp sức, chị nhé.

    Chờ tin chị. 🙂

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s