Những bông hoa điểm 10

                                              Viết cho Huyền Linh yêu thương của dì

Những ngày đi học vẫn còn mới nguyên trong trí nhớ của tôi, mà có gì để nhớ đâu nhỉ: thầy cô và học trò cùng bị nhốt trong lớp với những quyển sách giáo khoa, và những bài kiểm tra/thi cuối kì. Tuy vậy, 5 năm cấp tiểu học đối với tôi đầy nắng và niềm vui, khi mỗi ngày đều học được những điều mới, biết đọc biết viết, và tôi đặc biệt có năng khiếu với toán Số học. Trong khi bạn bè mặt mày nhăn nhó và sợ Toán, tôi rất hào hứng giảng bài cho bạn và luôn muốn các bạn sẽ cùng thấy môn đó rất hay và dễ dàng giống như tôi. Trẻ con có một trực giác rất mạnh về bình đẳng và được đối xử bình đẳng. Đối với tôi ngày đó mục đích của đi học là học những điều mới, chia sẻ và vui chơi. Nhưng dần dần, bố mẹ và thầy cô đưa cho chúng tôi những mục đích khác: những điểm 10 và những giải học sinh giỏi, chỉ có những điều đó mới khiến họ vui và tự hào. Bạn biết đấy, trẻ con không có khái niệm về “điểm 10”, chúng chỉ ra sức làm những gì khiến bố mẹ, thầy cô vui và hài lòng.

Theo thời gian, chuyện đi học trở thành những ngày đi kiếm “điểm 10”, và học được những gì trở thành chuyện phụ, nỗi sợ hãi “bị điểm kém” bao trùm lên đời học sinh, và trở thành công cụ phân biệt chúng tôi với nhau. Những đứa “học dốt” sẽ không ai muốn chơi cùng, và những đứa học giỏi sẽ được thầy cô cưng nựng. Tôi là một trong những đứa được cưng chiều, thiên vị nhất lớp, cô giáo thậm chí còn nói trước lớp rằng: “Chúng mày gọi cái H. bằng chị hết đi”. Tôi cảm thấy không thoải mái lắm khi được thiên vị quá như vậy, nhưng các bạn thì chẳng để ý mấy và cả lớp gọi tôi bằng chị thật!

Tôi vẫn luôn rất thích giảng bài cho các bạn, nhưng bắt đầu lo sợ đến một ngày tôi không còn học giỏi nhất nữa, và sẽ bị chê cười. Và điều đó xảy ra thật, khi tôi lên lớp 8, nhưng đó sẽ là chuyện vào dịp khác.

Bây giờ tôi đã học qua hết tất cả các cấp học, tôi biết rằng cảm xúc tôi có được ở cấp học đầu tiên: đầy nắng và niềm vui, là điều quan trọng nhất, và đúng đắn nhất, nhưng tôi đã đánh mất điều đó khi học lên cao. Hôm nọ nhìn đứa cháu, con của chị gái tôi, mới học lớp 2, đi học về rất buồn bã sợ hãi vì “con bị điểm 8”, tôi đau lòng biết bao khi chúng đã bị cuốn vào vòng xoáy của điểm số nhanh hơn tôi ngày xưa, chỉ vì một lý do đơn giản, chúng thông minh hơn, nhạy cảm hơn. Bao giờ thì con mới biết niềm vui của con cũng quan trọng như niềm vui của bố mẹ mà con cố mua bằng “điểm 10” của con nhỉ? Bao giờ thầy cô, bố mẹ hiểu rằng: tình yêu của trẻ con là nguyên sơ và vô điều kiện, chứ không khô cứng như những điểm 10 kia? Đáng lẽ thay vì câu hỏi dễ dàng “Hôm nay con được mấy điểm?”, câu hỏi con nên luôn luôn nhận được là: “Hôm nay con đi học có vui không? Hôm nay con học được những gì?”. Tôi đã vượt qua được nỗi sợ về điểm kém bằng câu hỏi đó, tự dành cho mình, dù rằng nhận ra hơi muộn.

Phạm Thu Hường

Một suy nghĩ 15 thoughts on “Những bông hoa điểm 10”

  1. Chị cảm ơn Thu Hương đã đăng bài và tìm hình minh họa cho chị.

    Lúc sáng chị thấy em để hình trẻ em vui chơi trong sân trường, chị thấy hình đó phù hợp hơn, hình như anh Hoành đổi hình?

    Mỗi một đứa trẻ chính là một “bông hoa điểm 10” hoàn hảo rồi, nhưng nhiều khi bố mẹ và thầy cô lấy phương tiện làm mục đích, quên mất mục đích chính của giáo dục là gây dựng niềm vui, hứng khởi trong học tập cho trẻ, chứ không phải phân biệt chúng với nhau bằng ganh đua và điểm số.

    Số lượt thích

  2. Chị nói đúng ạ, mỗi một đứa trẻ chính là một “bông hoa điểm 10” hoàn hảo!

    Sau này có con, em cũng sẽ hỏi chúng: “Hôm nay con học được những gì?”. Trẻ con phần lớn thích kể chuyện ở trường, ở lớp. 🙂

    Số lượt thích

  3. Haha, em Hương nói chuyện sau này có con em hỏi con câu vui ghê.

    Tuy nhiên, chia sẻ với em Hương là các cô giáo ở bậc phổ thông lại thường phàn nàn với phụ huynh về mỗi chuyện điểm số của các cháu thôi, đó hầu như là chủ đề chính cần trao đổi.

    Ngoài ra thì có thêm chủ đề về đóng góp tiền nong nữa.

    Số lượt thích

  4. Tớ chia sẻ với các bạn về chuyện đi học hồi nhỏ của tớ.

    Ngày đó tớ là học sinh trường chuyên lớp chọn môn toán đấy. Tớ đi học thì ở nhà bố mẹ có 12kg gạo một tháng vì tớ là học sinh giỏi.

    Hàng ngày vừa đi học về là tớ thường lao vào làm ngay các bài tập về nhà, còn giờ ra chơi ở lớp thì tớ thường giải quyết luôn các bài tập trên lớp chứ không ra chơi.

    Đối với tớ, mỗi khi giải được một bài toán, đó thật là một cảm giác rất jo-mót, tớ thấy có niềm vui từ con tim khi tìm ra đáp án.

    Ngày ấy mẹ tớ cũng rất hào hứng cùng tìm cách giải với tớ. Mẹ thường đọc đề bài xong rồi phải đi nấu cơm và làm các việc khác. Trong lúc làm các việc khác đó thì mẹ tớ luôn suy tư để tìm cách giải.

    Có một lần mẹ đang cho lợn ăn thì nghĩ ra đáp án, mẹ tớ reo lên và lao vào bàn học của tớ để thuyết giảng cách mà mẹ đã tìm ra. Bàn tay mẹ lúc đó còn nguyên cám lợn và gương mặt mẹ nở một nụ cười rất tươi kèm với rất nhiều mồ hôi chảy xuống hai bên má.

    Tớ nhớ mãi hình ảnh đó của mẹ. 🙂

    Số lượt thích

  5. Anh Thắng ơi, chia sẻ của anh về các cô giáo vui quá, em cũng muốn kể với anh hồi xưa đi học của em.

    Hồi em học lớp 1, em đứng gần bét lớp và thỉnh thoảng bị phạt đứng úp mặt vào tường. Lên lớp 2 thì thường bắt nạt con trai. Lên lớp 3 thì có lần mặc sai đồng phục. Đồng phục quy định là quần xanh áo trắng, hoặc là váy xanh áo trắng, em mặc váy trắng chấm bi xanh vì nghĩ chỉ cần có 2 màu xanh trắng là được. Có lẽ cô giáo có nói chuyện với ba em nhưng em không biết hoặc không nhớ, vì chẳng thấy ba em nói gì với em cả.

    Chỉ đến khi có cậu bạn lại nhìn em với ánh mắt lạ lạ, nên em mới ngồi nghiêm túc học bài để nằm trong top đầu của lớp, vì muốn nói chuyện bình đẳng với bạn ấy. Bạn ấy nằm trong top đầu của lớp mà. Rồi tháng đó em được tuyên dương trước toàn trường vì thành tích nổi bật, từ gần cuối sổ lên đứng thứ 3 của lớp, có giấy khen nữa 😀 , nhưng em chẳng muốn thực hiện mục tiêu ban đầu của mình nữa, em bỗng thích học. Và từ đó em học giỏi và ngoan hơn.

    Chia sẻ với anh là ba mẹ em để con cái tự do phát triển nên chẳng mấy khi ba mẹ em nói đến điểm số của em cả, dù thỉnh thoảng có năm em học cũng tà tà. Nhưng ba mẹ em rất tôn trọng giờ học hành của con. Đến 7h tối học bài ở nhà là tắt mọi âm thanh trong nhà, chỉ để con yên tĩnh mà học. Thường hay chia sẻ những câu chuyện văn hoá trong bữa ăn..

    Thế nên em cũng thích giáo dục con em sau này cũng vậy. 😀 Còn cô giáo nói chuyện với phụ huynh về điểm số là trách nhiệm của cô giáo, mình lắng nghe thôi.

    Số lượt thích

  6. Ái chà, nghe em Hương kể chuyện thì hồi nhỏ em cũng nghịch ngợm nhỉ.

    Mà em Hương đang iu anh nào phải không đấy? 😀

    Người đang yêu là hay nhắc đến trẻ con với lại cả những dự định cho con sau này lắm.

    tìm cái ảnh lãng mạn tí tặng người đang yêu nào:

    nhac-tinh-yeu-dac-biet

    Số lượt thích

  7. Haha, em cảm ơn anh Thắng. 😀 😀 😀 Anh làm em vui quá cơ. 😀 😀 😀

    Em đang iu cả nhà đấy ạ, yêu như nhau cả, haha 😀 😀 😀

    Mà em đang định comment câu chuyện đi học của anh. Nghe anh kể thấy hồi đi học của anh vui quá. 🙂

    Số lượt thích

  8. Thấy mọi người kể chuyện đi học vui quá, em cũng góp vui :D.

    Hương ơi, nghe Hương kể hồi lớp 2 bắt nạt các bạn con trai nghe…giống mình thế :D. Cấp 1 Hằng cũng bị cô giáo phạt vì tội đánh nhau :)). Cô giáo bảo là bố mẹ cho đi học võ không phải để đánh nhau. Mà hình như là chỉ cãi nhau thôi chứ chưa đánh nhau. Đánh nhau thật thì chắc mình bị đau chết 😀

    Số lượt thích

  9. Đến giờ, Cá học lớp 1, em vẫn hay hỏi “hôm nay con đi học có gì vui?” và thường hơn nữa là “hôm nay con chơi với bạn nào?”. Một phần là vì có lần em hỏi “hôm nay con học cái gì?” mặt con bé cứ nghệt ra chẳng biết trả lời thế nào!!! 😀 😀 😀 Chẳng thể hiểu nổi, vậy mà nó vẫn được trong 5 bạn đầu lớp và được cô giáo khen nhanh nhẹn.

    Con bé vào lớp 1, thay đổi môi trường, áp lực nhiều hơn hẳn so với lớp mẫu giáo, em sợ con thấy chán và sợ học. Nên ở lớp 1 em chú ý về việc khơi gợi và duy trì niềm vui học và đi học cho con hơn là chuyện học thật sự. Giờ sang học kỳ II rồi, có lẽ cũng cần dần dần tập cho con ý thức về việc học hơn: hôm nay con học cái gì?

    Với trẻ em, cách đặt câu hỏi rất quan trọng. Chính qua cách đặt câu hỏi mà những điều bố mẹ quan tâm, bố mẹ thấy quan trọng, thấy hay dở sẽ được truyền một cách vô thức sang các em. Câu hỏi “con có làm tốt, làm đúng hết bài không?” sẽ khác với “con có làm sai câu nào không?” và hoàn toàn khác với “con được mấy điểm?”. Những điều từ vô thức của bố mẹ, sẽ đi vào vô thức của các em.

    Các cô thì quan tâm đến điểm số và thành tích của lớp, thi đua của lớp – chẳng thể trách các cô được trong hệ thống quản lý giáo dục của mình hiện nay. Trước đây, em thấy điều này rất không hay. Tuy nhiên, khi Cá bước vào lớp 1, em lại thấy vậy cũng không hoàn toàn là tệ. Mình có thể tận dụng sự lo toan này của cô để dạy con ý thức về trách nhiệm với tập thể, với cái chung: con đi học trễ, con không mặc đúng đồng phục, con làm bài thi Olympic không tốt lắm,…không chỉ là chuyện của con , mà còn ảnh hưởng đến thi đua của lớp nữa. Có lẽ mỗi điều, bản thân nó, đều có phần hay, phần đúng, chỉ là mức độ như thế nào là vừa, để không quên những điều khác, và giữa các điều thì điều nào quan trọng, căn bản hơn mà thôi.

    Số lượt thích

  10. Cảm ơn cả nhà đã chia sẻ những kỉ niệm của mình, em phát hiện ra mọi người ở đây đều có trí nhớ … rất đáng nể ^.^ Hôm trước em ngồi nói chuyện với dì em về một lần dì đi trực đưa em đi cùng và đi ngang qua một sân khấu tuồng ngoài trời, em vẫn nhớ cảnh người diễn tuồng đó đang hát và mặc bộ đồ như thế nào. Dì em ngồi nghĩ mãi, nói là có 2 năm 86-87 dì phải đi trực ngày dì chưa lấy chồng, và chỗ dì làm đúng là đối diện với sân khấu kịch, và dì cũng nhớ là thỉnh thoảng có đưa em hoặc chị gái em đi trực cùng, tính ra hồi đó em mới có 2 hoặc 3 tuổi! Trí nhớ của trẻ con đâu có tệ phải không ạ ^^

    Em cảm ơn chị Quỳnh Linh, những gì chị chăm lo cho Cá hoàn toàn đúng tinh thần em muốn chia sẻ và suy nghĩ, chỉ cần hiểu được sự cân bằng đó để trẻ cố gắng nhưng không bị áp lực bởi điểm số và thành tích, comment của chị vẫn luôn luôn là hành động và thực tế nhất 🙂

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s