Đường bùn

Tanzan và Ekido đi chung với nhau trên con đường bùn lầy. Mưa đang rơi nặng hạt.

Đến một khúc quanh, họ gặp một cô gái xinh xắn mặc Kimono và mang đai lưng, không vượt qua ngã tư được.

“Đi, cô em,” Tanzan nói ngay. Bế cô gái trên đôi tay, thiền sư mang cô qua vũng bùn.

Ekido chẳng hề nói một lời nào nữa, cho đến tối khi họ sắp đến chùa tạm nghỉ. Ekido không còn nhịn được. “Người tu hành chúng ta không kề cận phụ nữ,” Ekido nói với Tanzan, “nhất là các cô gái trẻ và đẹp. Nguy hiểm. Sao thầy làm vậy?”

“Thầy bỏ cô ấy xuống đằng đó rồi,” Tanzan nói. “Con còn bế cô ấy sao?”
.

Bình:

• Tanzan là vị giáo sư triết tại Đại Học Hoàng Gia (Nhật), mà ta vừa biết đến trong truyện Một Vị Phật.

• Tâm tỉnh thức, tâm Phật, là tâm không vướng mắc, tâm vô chấp.
Không vướng mắc với lề luật “nam nữ thọ thọ bất thân.”
Không vướng mắc với hình ảnh người đẹp và ái dục trong lòng.
Việc phải làm thì làm. Nên giúp cô ấy qua đường là giúp. Lề luật không quan trọng bằng giúp người.
Làm xong là quên, chẳng còn vướng gì trong tâm—không vướng bận về người đẹp, không vướng bận về chuyện phá luật, không vướng bận về chuyện người đó có nhớ ơn mình không…
Không gì cả. Tâm “Không.”

• Đằng khác, tâm chưa giác ngộ, như Ekido, dễ bị hoảng loạn và vướng bận đủ điều—lề luật, hình ảnh người đẹp, sợ hãi nguy hiểm, nghi ngờ thầy của mình…

• Sống là hành động giúp người khi người cần giúp. Tâm không vướng mắc thì hành động dễ. Tâm vướng mắc thì trói tư tưởng và trói cả tay chân, chẳng làm gì được, chẳng giúp ai được.

• Đầu đề của bài này là “Đường bùn.” Con đường có gì là quan trọng mà phải lấy nó làm đầu đề?

Chúng ta là những khách lữ hành trên con đường bùn của cõi ta bà. Nếu chúng ta tự mình lấm bùn, để bế những người khác qua đường cho khỏi lấm bùn, mà không nệ hà vướng bận gì cả, thì đó là Tâm Bồ Tát.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Muddy Road

Tanzan and Ekido were once travelling together down a muddy road. A heavy rain was still falling.

Coming around a bend, they met a lovely girl in a silk kimono and sash, unable to cross the intersection.

“Come on, girl,” said Tanzan at once. Lifting her in his arms, he carried her over the mud.

Ekido did not speak again until that night when they reached a lodging temple. Then he no longer could restrain himself. “We monks don’t do near females,” he told Tanzan, “especially not young and lovely ones. It is dangerous. Why did you do that?”

“I left the girl there,” said Tanzan. “Are you still carrying her?”

#14

Một suy nghĩ 7 thoughts on “Đường bùn”

  1. Một câu chuyện triết lý rất hay anh Hoành ạ, nhiều khi chúng ta bị ảnh hưởng bởi quá nhiều luật lệ mà quên đi cái cốt lõi bên trong, cái quan trọng nhất của vấn đề, rồi lần khần và suy tính, và cứ suy nghĩ hoài là mình đúng hay sai.

    Nếu xuất phát từ cái tâm sáng, thì mọi thứ sẽ trở nên dễ giải thích hơn nhiều.

    Anh khỏe nhé 🙂

    Số lượt thích

  2. Anh Hoành ơi, còn một vấn đề nữa là nếu để giải thích cho người mà không cùng quan điểm “cái tâm sáng” thì làm thế nào được? Khi trong đầu họ chỉ có một cái công thức 1+1 =2?

    Làm thế nào để thuyết phục được người khác khi họ không cùng quan điểm với mình?

    Số lượt thích

  3. Hi Hòa,

    Chẳng ai có thể giúp ai thấy được cả. Chưa đến lúc thấy là không thấy được. Nếu có người hỏi vê câu chuyện, em có thể giải thích như anh giải thích đây. Nếu họ thấy thì họ thấy, nếu họ bắt đầu tranh luận với em là họ không thấy được. Đừng tranh luận mất công.

    Tuy nhiên, anh thấy rất thường là thái độ sống hàng ngày của mình ảnh hưởng đến người khác rất mạnh. Nếu mình sông lúc nào cũng vui vẻ, ấm áp và năng động. Vai người xung quanh sẽ tự nhiên nghĩ: “Cô này hay nhỉ. Tôi muốn có cái gì đó mà cô ấy có.” Một lúc nào đó họ sẽ hỏi em về các quan điểm sâu sắc về cuộc đời, để biết được “bí mật” thành công của em, lúc đó em có thể nói một chút, và họ sẽ nghe rất kỹ điều em nói.

    Số lượt thích

  4. Hay quá, cảm ơn anh đã giải thích 🙂

    Đúng như anh nói thì em có cảm tưởng như là những người tích cực và sống tốt thì nên tham gia hoạt động xã hội và gặp gỡ càng nhiều người càng tốt vì như thế họ sẽ tạo ảnh hưởng trực tiếp đến những người xung quanh.

    Một ý nữa, vậy đối với những nhà tu hành mà chỉ ở trong chùa tụng kinh thì theo anh liệu có phải là xã hội lãng phí một nguồn lực tốt có thể tạo ảnh hưởng đến cộng đồng không nhỉ?

    Mức độ ảnh hưởng của một người tu tại gia và một nhà tu hành sống trong chùa khác nhau ở điểm nào ạ?

    E Hòa

    Số lượt thích

  5. Hi Hòa,

    Anh nghĩ là mức ảnh hưởng nhiều hay ít tùy theo “bầu không khí” toát ra từ bên trong con người, hơn là mình làm nghề gì và ở đâu.

    Nếu một người toát ra vẻ gì đó thật là hiền hậu và tươi sáng, họ có thể chẳng cần phải nói gì cả và chẳng cần phải làm gì cả, có thể là mình thấy họ đi ngang qua mình 30 giây, và ảnh hưởng của họ trên mình qúa mạnh đến nỗi mình về nhà và tìm cách sống để có được cái hiền hậu và tươi sáng tự nhiên tỏa ra từ con người mình như thế.

    Một vài người bạn có ảnh hưởng mạnh nhất trên anh đều là người có một vẻ tĩnh lặng hòa bình tự nhiên như thế.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s