Có cần tự bào chữa?

Hôm nay bà xã mình đưa một bà bạn đi thi lái xe. Bà này bị Bộ Phương Tiện Giao Thông tiểu bang tạm ngưng bằng lái vì trong 3 ngày bà tạo ra 2 tai nạn trong khi lui xe ra trong bãi đậu xe. Ở xứ nào cũng vậy, mất bằng lái là y như cụt chân, đi đâu cũng phải nhờ người chở, rất phiền toái, nhất là đi làm hàng ngày.

Thi lái xe thì thí sinh ngồi lái, người giám khảo ngồi bên cạnh ở ghế hành khách và yêu cầu thí sinh lái đi đâu, làm điều gì. Bà này lái xe quá tồi, cho nên kết quả là rớt (và có lẽ ông giám khảo cũng mừng là ông vẫn còn sống sót sau cuộc thi :-)).

Sau khi ông giám khảo báo là bà đã rớt, bà bắt đầu tấn công giám khảo: “Tại sao? Tại sao? Tại sao ông đánh rớt tôi?” Ông giám khảo từ tốn kể ra mọi điểm sai, và tại mỗi điểm bà cãi lại giám khảo:

– Bà không ngừng hoàn toàn tại bảng STOP, chỉ chạy chậm lại rồi đi tiếp.

– Tôi có ngừng, sao ông nói là không?

– Lúc quẹo xe bà không giữ lằn của bà, bà đi vào lằn của người khác, làm một chiếc xe truck trong lằn đó phải chạy tránh bà.

– Tôi ở trong lằn của tôi, chiếc truck đó chạy vào lằn của tôi.

– Bà chạy 33 miles trong khu vực 25 miles

– Tôi chỉ chạy có 25 miles.

– Bà không giữ vận tốc đều đặn, cứ đạp thắng cho xe chạy quá chậm.

– Tôi chạy rất đều, sao ông nói vậy?

Điểm chính là: với bao nhiêu đó vấn đề, việc hay nhất là cảm ơn vị giám khảo đã chỉ ra những điểm yếu của mình, để về nhà còn biết điều gì cần tập dượt cho kì thi sau. Cãi nhau vậy chẳng giúp được gì, còn có thể làm vị giám khảo bực mình, kì sau gặp lại cùng vị giám khảo đó thì lại có thể khó khăn hơn.

Nhưng điểm quan trọng hơn là, người không phục thiện như thế thì học rất khó vào, có thể còn rớt dài dài.

Nhưng có lẽ mỗi chúng ta cũng tự biện hộ thường xuyên khi không cần và không nên biện hộ như thế, dù là trong các tình huống nhẹ nhàng hơn—trong các giao tiếp hàng ngày với bạn bè, với người làm cùng sở…

Thực sự là, mỗi khi có người chỉnh ta điều gì—dù ta nghĩ là họ đúng hay sai, có ý‎ tốt hay xấu—điều đầu tiên nên làm là cảm ơn: “Cảm ơn, đúng là mình không nên làm thế”, nếu ta đồng ý. Nếu ta chưa chắc là ta đồng ý hay không, thì cảm ơn: “Cảm ơn, mình sẽ lưu tâm đến điều đó” và chẳng cần biện hộ gì cả.

Rồi về nhà suy nghĩ thêm là người ấy nói thế là đúng hay sai, ta cần tự điều chỉnh chỗ nào, ta có cần giải thích với người ấy về hành động của ta không, hay cảm ơn vậy là đã đủ… Ta sẽ có thời giờ suy nghĩ về đủ thứ chuyện.

Nhưng ngay tức khắc, khi được nghe phê phán hay nhắc nhở, câu trả lời tức thì, rất tốt, không bao giờ có thể sai, là 2 tiếng “cảm ơn”. Và biện hộ không bao giờ cần đi theo sau cảm ơn. Cảm ơn tự nó đã đủ.

Chúc các bạn một ngày cảm tạ.

Mến,

Hoành

© copyright 2012
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 8 thoughts on “Có cần tự bào chữa?”

  1. Hi Huấn,

    Không có chi ! Vui lắm Huấn ạ ! Hôm nay sau khi lo đưa dùm người bạn này đến phòng thi lái xe của DMV (Department of Motor Vehicles) & về nhà bà ta an toàn xong rồi chị về nhà thấy anh Hoành còn đang loay hoay tìm đề tài cho bài trà đàm chị liền kể cho anh nghe sự việc của người bạn và nói anh nên viết bài trà đàm dựa theo câu chuyện này vì chị nghĩ sẽ có thể giúp ích cho nhiều người suy ngẫm. 🙂

    Về người bạn này của chị thì chị chỉ biết cầu nguyện cho bà mà thôi. 🙂

    Số lượt thích

  2. Cảm ơn anh Hoành vì bài viết. Đọc bài này em nhớ lại có những lần góp ý một ai đó, đồng nghiệp nhỏ tuổi hơn chẳng hạn , nhưng không được “tiếp thu” mà còn bị cười xem nhẹ, giờ em đâm ra “mackeno”, rất lười, không còn muốn góp ý điều chỉnh ai cả. Hì, em cũng giống chị Phượng, không nói được thì im lặng cầu nguyện.
    Nhưng khi em như thế thì cảm thấy mình hơi… lạnh lùng, ít nói quá, tự an ủi là để tâm tĩnh lặng vậy :-).

    Số lượt thích

  3. Hi Anh Xuân,

    Cảm ơn em đã chia sẻ một kinh nhiệm rất quen thuộc với mọi người.

    Kinh nghiệm của anh là chỉ nên nói khi em phải nói—thầy cô trong lớp, trưởng nhóm, thành viên của nhóm trong vấn đề liên hệ đến teamwork. Ngoài ra, không nên “góp ý’” cho người khác khi không được hỏi, vì thường là họ sẽ không biết ơn mà còn bực mình. Tại sao mình phải làm cho người ta ghét khi không phải làm thế?

    Câu của anh là: “Đừng xung phong làm bác sĩ khi không được bệnh nhân mời, mà mình cũng chẳng có bằng hành nghề bác sĩ”.

    Câu của Thánh kinh là: “Đừng ném ngọc trai đến cho bầy heo, bằng không chúng sẽ dẫm đạp ngọc dưới chân chúng, và quay lại xé bạn ra từng mảnh.”

    Trong những trường hợp thế, cầu nguyện cho họ. Anh cầu nguyện rất thường xuyên, cho những người anh nói không được, kể cả các tổ chức lớn như là nhà nước, trong những việc anh biết là cần làm nhưng nhà nước không làm.

    Cầu nguyện thì rất tích cực hơn mackeno rất nhiều.

    Em khỏe nhé. 🙂

    Liked by 1 person

  4. Cám ơn chú. Mỗi bài cháu đọc tới đều như dành cho mình. Bớt lăng xăng lại thôi, nhiệt tình quá bị chúng ghét (^.^)

    “Đừng ném ngọc trai đến cho bầy heo, bằng không chúng sẽ dẫm đạp ngọc dưới chân chúng, và quay lại xé bạn ra từng mảnh.”

    Im lặng và cầu nguyện cho họ.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s