Lưu trữ theo thẻ: trà đàm

Nhân quả

Chào các bạn,

Chúng ta hiểu luật nhân quả là luật của nhà Phật và nghĩ đến nó như một loại luật linh thiêng thần bí. Thực sự thì luật nhân quả rất khoa học. Muốn biết luật này khoa học đến đâu bạn có thể thử nghiệm cách này: Bước ra đường, nơi có nhiều người qua lại, chọn một người – cô, cậu, ông, bà gì cũng đều được – đến trước mặt người đó, chận lại, nắm cổ áo, và thẳng tay cho một cái tát nẩy lửa. Đó là nhân. Bạn sẽ thấy quả hiện ra tức thì. 🙂

Nhân là lõi bên trong như bánh ít nhân thịt, bánh cam nhân đậu xanh, bánh bao nhân trứng vịt.  Chữ nhân cũng là hạt/hột bên trong trái cây, như là hạt thị, hạt mít, hạt xoài… Quả là trái. Nhân quả là gieo “nhân”, nhân sẽ mọc thành cây, và cây sẽ cho ta “quả”. Gieo nhân thì gặt quả.

Người ta thường nói “quả báo nhãn tiền”. Quả là trái. Báo là đền đáp, đáp trả. Nhãn là mắt. Tiền là trước. Quả báo nhãn tiền là “trái đáp lại ngay trước mắt”, hay “hậu quả đáp lại ngay trước mắt”. Ví dụ bạt tai mình nói bên trên là ví dụ quả báo nhãn tiền, vì sau khi bạn bạt tai người kia xong, bạn sẽ được đáp lại bằng hàng chục bạt tai và đấm đá của mọi người đang ở đó, ngay trước mắt. Đó là buôn một lãi một trăm.

Luật nhân quả (tiếng Anh, the law of cause and effect, hay the law of causation) dựa chính vào tâm lý và sinh hoạt của con người. Bạn ăn trộm mãi cũng phải có lúc bị người ta bắt được đánh cho nhừ xương và còn gọi công an bắt giam, nếu bạn còn sống sót sau trận đòn. Người siêng năng học hành thì thường đỗ đạt làm cao. Người làm việc chăm chỉ thường thành công sau một thời gian tích lũy… Chẳng có gì là bí ẩn.

Đôi khi luật nhân quả kéo dài ra một chút, và hậu quả đến chậm một chút. Như người làm ăn gian tham trở thành giàu có nhiều năm, nhưng ai cũng ghét. Đến lúc gặp vận hạn gì đó mà tuột dốc, thì mọi người quen biết chẳng ai muốn giúp một tay, đối thủ kinh doanh thì lại chờ dịp đó để tấn công cho tuột luôn đến đáy vực. Sự nghiệp tiêu tan chỉ vì có thù mà không có bạn. Hoặc con cái cũng âm thầm khinh thường cách sống và cách làm ăn của bố mẹ, nên chẳng nghe lời bố mẹ dạy, chỉ muốn chơi bời phá của, dính dấp vào nghiện ngập bệnh hoạn. Đó là “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước”, nhân gieo đời cha mẹ, quả đến trong đời con cái.

Nói chung là bạn gieo nhân thiện thì gặt quả thiện, gieo nhân ác thì gặt quả ác. Chẳng chạy vào đâu được. Đôi khi quả xảy ra trước mắt trong vòng nửa tiếng, vài ngày, một tháng… Đôi khi quả phát triển từ từ phải một vài năm, hay vài chục năm mới thấy rõ, có thể chưa thấy rõ đời cha, nhưng đến đời con đời cháu thì hiện ra rất rõ.

Cho nên, luật nhân quả là một luật tâm lý rất khoa học, chẳng có gì là bí ẩn hay thần thoại.

Một điều quan trọng nữa các bạn cần nhớ về nguyên tắc sống với luật nhân quả: “Bồ tát sợ nhân, phàm phu sợ quả”.

Bồ tát – tức Người Tỉnh Thức, Người Trí Tuệ – cẩn trọng với mọi điều mình làm, mọi điều mình nói, mọi điều mình tư duy, ở đây lúc này. Bồ tát muốn chắc chắn là trong mỗi lúc mình sống, mình chỉ gieo nhân tốt. Phàm phu – tức Người Si Mê, Người Ngu Dốt – chẳng quan tâm gì đến “nhân” lúc này, tự do tham sân si xả láng, và cứ lo sợ “quả” sẽ đến trong tương lai – bệnh hoạn, tai nạn, tù tội, địa ngục, luân hồi làm trâu ngựa…

Các bạn, người trí tuệ, hãy luôn quan tâm đến nhân mình gieo ở đây lúc này.

Chúc các bạn luôn đầy trí tuệ.

Mến,

Hoành

© copyright 2018
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Vỗ về

Chào các bạn,

Vỗ về là dùng tay vỗ nhẹ để an ủi hay trấn an, gần như là mẹ vỗ nhẹ trên lưng em bé để dỗ em ngủ. Mình có cảm tưởng từ “dỗ” đến từ “vỗ” theo âm người Nam.

Vỗ về, từ vỗ bằng bàn tay, có thể dùng để nói an ủi hay trấn an, mà không cần có “vỗ” bằng tay.

Nếu hiểu như thế thì vỗ về rất gần với từ tiếng Anh “touch/touching”, mà dân An-nam ta hay dịch là “chạm”, là một từ rất tồi để dịch – “Em yêu anh vì anh đã chạm trái tim em”. Thôi thì dịch “Em yêu anh vì anh đã đụng trái tim em”, cho được việc. 🙂 Trong trường hợp này có lẽ dịch là “Em yêu anh vì anh đã làm trái tim em rung cảm/rung động”, hay “Em yêu anh vì anh đã ủi an/vỗ về trái tim em”… Dịch thế nào cũng được, miễn đừng dịch “chạm” như mọi người đang làm là được. Đọc tiếp Vỗ về

Cộng hưởng tích cực

Chào các bạn,

Nhiều khi chúng ta có tư tưởng là con người chung quanh thường không đáng tin, không tốt… và chúng ta ứng xử với mọi người cách đó. Và vì thế mọi người ứng xử lại với ta cùng cung cách – nghi ngờ và phòng thủ. Thế giới vì thế mà “triệu người quen có mấy người thân?”, lạnh lùng và xa cách.

Có lẽ mọi người quanh ta đều là thịt ba rọi (ba chỉ) – nửa nạc nửa mỡ, nửa thiện nửa ác, nửa tử tế nửa cù nhầy… Nhưng đừng quên là: Đối với người tư duy tích cực, nửa ly nước luôn luôn đầy nửa ly. Mọi người đều có phần ác, nhưng hãy xử với phần thiện của họ. Đọc tiếp Cộng hưởng tích cực

Tình yêu Thiên Chúa

Chào các bạn,

Thiên Chúa có mặt trong tâm thức người Do Thái và các dân tộc lân cận cách đây ít nhất là 4.000 năm. Nhưng mãi đến 2.000 năm sau Chúa mới gởi Giêsu đến để dạy mọi người cách kết nối lại với Thiên Chúa, bằng yêu Chúa và yêu người vô điều kiện. Và chỉ dạy trong vòng có 3 năm.

3 năm giảng dạy và 33 năm sống của Giêsu là khoảng thời gian rất ngắn ngủi so với khoảng thời gian rất dài Chúa hiện hữu. Điều đó có lẽ nói lên rằng, để có được 3 năm giảng dạy ngắn ngủi đó Chúa đã phải chờ đợi rất lâu, chờ con người sẵn sàng học. Đọc tiếp Tình yêu Thiên Chúa

Khi Giêsu đi rao giảng

Chào các bạn,

Khi Giêsu đi rao giảng ở Israel, Giêsu đi bộ, chữa lành và giảng dạy cho dân chúng. Giêsu phải mạnh mẽ và có sức khỏe thì mới làm được tất cả điều này.

Giêsu đi từ Nazareth (gần Biển hồ Galilee) đến Bethsaida ở phía bắc (Mark 6:45, Luke 9:10); Bethany (John 11, Mark 14) và Jerusalem ở phía Nam (Matthew 21) (trong hình).

Map of Israel in New Testament Times with Roads
Bản đồ Israel trong thời Tân Ước với những con đường

Đọc tiếp Khi Giêsu đi rao giảng

Body and spirit – Cơ thể và tinh thần

Chào các bạn,

Người ta thường thích phân chia cơ thể và tinh thần thành 2 phần khác nhau và tách bạch nhau. Xưa nay, đây là vấn đề triết lý, thần học, đạo học, tôn giáo và cả võ công. Sự khác biệt thường thấy rõ khi cái bụng đòi ăn nhưng cái đầu bảo nhịn ăn để lấy tiền mua quà cho em. Có thể xác thịt được xem là một phần, và tinh thần được xem là phần cao hơn, kềm chế và kiểm soát xác thịt. Đọc tiếp Body and spirit – Cơ thể và tinh thần

Mở lòng với Thượng đế

Chào các bạn,

Thượng đế mong bạn mở lòng với Thượng đế.

Thượng đế biết bạn rất rõ, thậm chí biết bạn trước khi bạn được sinh ra, biết cả khi nào bạn ngồi và khi nào bạn đứng. Dù biết rất rõ, Thượng đế vẫn mong bạn chia sẻ mọi điều với Thượng đế. Đọc tiếp Mở lòng với Thượng đế

Tempus fugit – Thời gian bay

Chào các bạn,

Tempus fugit (phát âm tiếng Việt: tem-pus phu-jít) là tiếng Latinh, có nghĩa là time flies, thời gian bay. Từ này được cho là xuất hiện lần đầu tiên trong một câu thơ của thi sĩ La Mã Vergil (70-19 BC) trong một bài thơ nói về đời sống thôn dã năm 29 trước công nguyên, và du nhập vào tiếng Anh khoảng gần cuối thế kỷ 18, và vẫn phát âm kiểu Latinh (tức là rất giống phát âm tiếng Việt).

Nghĩa của câu này cũng rất giống câu “Thời gian như bóng tên bay ngang cửa sổ”, ý nói thời gian bay rất nhanh. Nhưng ở đây cách viết văn/làm thơ là cách understatement (nói thấp xuống) – tức là không nói kiểu nâng lên, như là: “Thời gian nhanh như hỏa tiển,” hay “Thời gian đi như đạn xẹt.” Hay nói “Nàng khóc”, mà không nói “Nàng khóc thảm thiết, nàng khóc tức tưởi”. Đọc tiếp Tempus fugit – Thời gian bay

Không trộm được mặt trăng

Chào các bạn,

Trong 101 Truyện Thiền bình giải có một truyện Thiền mình rất thích – Truyện Không trộm được mặt trăng:

Thiền sư Ryokan sống cuộc đời đơn giản nhất trong một căn chòi nhỏ dưới chân núi. Buổi tối nọ một tên trộm vào chòi chỉ để khám phá ra là chẳng có gì trong đó để trộm.

Ryokan trở về, bắt gặp tên trộm, “Có lẽ anh đã đi một quãng đường dài để thăm tôi,” thiền sư nói với tên trộm, “và anh không nên về không. Vậy hãy nhận áo quần của tôi làm quà tặng.”

Tên trộm sửng sốt. Hắn nhận áo quần và lẩn đi.

Ryokan ngồi trần truồng, ngắm trăng. “Tội nghiệp,” thiền sư nghĩ thầm, “Ước gì mình có thể cho anh ta mặt trăng đẹp đẽ này.” Đọc tiếp Không trộm được mặt trăng

Câu truyện tình yêu

Chào các bạn,

Câu truyện của vũ trụ và của con người là câu truyện tình yêu. Rất tiếc là loài người ngớ ngẩn, qua nhiều niên đại, đã từ từ biến câu truyện tình yêu thành câu truyện địa ngục – đầy đe dọa, tối tăm, và kinh hãi.

Thượng đế là tình yêu (1 John 4:8). Thượng đế dựng ra vũ trụ và con người theo hình ảnh của Thượng đế (Genesis 1:26), và Thượng đế cho con người sự sống bằng thánh linh của Ngài (Genesis 2:7). Nghĩa là con người đầy thánh thiện, thánh linh, và tình yêu như Thượng đế.

Và dù con người có ngớ ngẩn để đánh mất sự ngây thơ của mình, để trái tim dần dần trở thành đau khổ, thì Thượng đế vẫn yêu con người. Thượng đế cho mặt trời mọc trên người xấu lẫn người tốt, và làm mưa trên người công chính lẫn người bất chính (Matthew 5:45). Thượng đế luôn muốn gần gũi chúng ta và làm bạn với ta (John 15:15). Thượng đế là tình yêu, bạn chẳng thể làm điều gì để Thượng đế hết yêu bạn — tình yêu của Thượng đế một chiều, vô điều kiện, vô giới hạn. Đọc tiếp Câu truyện tình yêu

Phúc cho người than khóc, vì họ sẽ được an ủi

Chào các bạn,

Phúc cho người than khóc, vì họ sẽ được an ủi” – Câu này nằm trong đoạn “Hạnh phúc thật” hay “Phúc thật tám mối”, là đoạn mở đầu “Bài giảng trên đồi” của Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu nói, người than khóc là người có phúc. Họ có phúc vì họ sẽ có một người bạn, người đến và lau đôi mắt đang khóc của họ, họ không còn cô đơn nữa.

Người bạn ấy là ai mà có thể làm được điều kỳ diệu đó, trừ Thượng đế?

Chỉ có Thượng đế mới có thể làm được điều này – Cho họ bình an. Bình an vĩnh cửu. Bình an mà sau khi người than khóc nhìn vào mắt Thượng đế, họ biết thế giới họ đang sống thật sáng trong.

Họ hiểu rằng, nước mắt cũng là lời cầu nguyện. Lời nguyện cầu đó đến với Thượng đế khi họ không thể nói nên lời.

Họ hiểu rằng, Thượng đế luôn kề cận sát bên họ. Thượng đế ghi chép những giọt nước mắt của họ vào cuộn giấy. Thượng đế thâu lại nỗi khổ của họ. Thượng đế ủi an họ. Thượng đế chuyển nỗi buồn của họ thành mừng vui.

Thật “phúc cho người than khóc.”  

Có thể khi bạn đau khổ, bạn không nhận ra Thượng đế đang an ủi bạn. Nhưng nếu bạn nhìn kỹ một chút, bạn sẽ thấy. Hay ít nhất là sau đó, khi bạn bình tâm một chút, bạn nhìn lại và sẽ thấy.

Nếu bạn đang than khóc, mình cầu nguyện xin Thượng đế giảm bớt nỗi đau của bạn. Và mong bạn hiểu rằng, Thượng đế muốn làm bạn với bạn lúc này.

Chúc các bạn bình an.

Phạm Thu Hương

* Nguyên thủy từ Prayer 282Prayer 275.

Thế nào là tôi tớ?

Chào các bạn,

Chúa Giêsu nói về “tôi tớ”:

– Khi rửa chân cho các môn đệ xong, Giêsu mặc áo vào, về chỗ và nói: “Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không? Anh em gọi Thầy là ‘Thầy’, là ‘Chúa’, điều đó phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em. (John 13:12-15) Đọc tiếp Thế nào là tôi tớ?

Nước Thiên đàng dành cho ai?

Chào các bạn,

Nước Thiên đàng là dành cho trẻ thơ – Chúa Giêsu nói: “Thật thầy bảo bạn, trừ phi bạn thay đổi và trở nên giống như trẻ nhỏ, bạn sẽ chẳng bao giờ vào được nước Thiên đàng” (Matthew 18:3).

Nước Thiên đàng là dành cho người nghèo khổ trong tâm linh – Chúa Giêsu nói trong Hạnh phúc thật (Những Điều Phúc), đoạn mở đầu của Bài giảng trên núi: “Phúc cho người nghèo khổ trong tâm linh, vì nước Thiên đàng là của họ” (Matthew 5:3). Đọc tiếp Nước Thiên đàng dành cho ai?

Phép lạ thật

Chào các bạn,

Khi Bankei đang giảng thuyết tại chùa Ryumon, một sư Chân Tông, tin rằng có thể được cứu độ nhờ niệm phật Adiđà liên tục, ganh tị với Bankei vì đông người nghe Bankei và muốn cãi nhau với thiền sư.

Bankei đang giảng bài nửa chừng thì vị sư này xuất hiện, và làm rộn đến nỗi Bankei phải ngưng giảng và hỏi điều gì gây ồn ào. Đọc tiếp Phép lạ thật