Lưu trữ theo thẻ: trà đàm

Kính đeo mắt

Chào các bạn,

Kính đeo mắt có thể có đủ màu – xanh lá cây, nâu, hồng, cam, vàng, tím – vừa làm kính râm vừa để trang điểm cho khuôn mặt của bạn. Mua kính thường là một nghiệp vụ cẩn thận, vì kính là thứ quan trọng nhất trên người bạn để bạn biểu lộ cá tính của bạn, và làm đẹp theo kiếu bạn muốn. Và đương nhiên là tròng kính màu nào thì thế giới bạn nhìn có màu đó.

Chúng ta cũng nhìn đời với một đôi kính thường trực trên mắt – đó là tư duy/thái độ của ta về cuộc đời. Nếu bạn, cũng như đại đa số mọi người, có tư duy và thái độ tham sân si, bạn sẽ thấy cuộc đời và con người chỉ là tham sân si. Đó chính là vấn đề lớn của mỗi chúng ta. Chúng ta tham sân si, nhìn đời qua màu tham sân si, và do đó ta tiếp tục hành động tham sân si, và do đó ta duy trì tham sân si vĩnh viễn cho chính mình và cho thế giới của mình. Đọc tiếp Kính đeo mắt

Con hơn cha là nhà có phúc

Chào các bạn,

Các bạn dạy con, có dạy con yêu láng giềng, yêu người, yêu đất nước không vậy?

Mình biết các bạn dạy con về coi chừng người lạ, coi chừng bị lường gạt, khóa cửa cho kỹ, đừng đi một mình ban đêm, đừng đi một mình trong đường vắng… Nhưng các bạn có dạy con yêu láng giềng, yêu người, yêu đất nước không vậy.

Mình nhận thấy trong nhiều em vị thành niên, hình như những khái niệm như yêu láng giềng, yêu nước rất xa lạ với các em. Có vẻ như các em chẳng được học bao giờ. Đọc tiếp Con hơn cha là nhà có phúc

Khiêm cung trong lòng

Chào các bạn,

Mình đã thấy điều này rất nhiều lần ở một số bạn sinh viên đi du học. Mới ra nước ngoài được một thời gian ngắn, chưa học được gì, là đã có ngay thói quen chê bai những người trong nước rất xấc xược và hỗn láo – mấy thằng quan chức ngu dốt, dân ta có dân trí thấp, chẳng anh nào biết gì…

Mình chẳng đi quá xa để nói dân trí ta cao nhất thế giới, hoặc phải kêu quan chức bằng bố… Nhưng mình chẳng nói mấy cô cậu nhóc tì có thể gọi các quan chức lớn tuổi bằng bố mình hay ông nội mình bằng thằng, đó là hỗn và thiếu giáo dục. Người ăn mày bằng tuổi bác của cậu thì cậu vẫn phải gọi bằng bác, hoặc bác đi ăn trộm cậu vẫn phải gọi bằng bác, đừng nói đó là quan chức. Đọc tiếp Khiêm cung trong lòng

Thoát khỏi si mê

Chào các bạn,

Nếu các bạn suy nghĩ cặn kẽ, các bạn sẽ thấy mọi vấn đề của thế giới đều xảy ra vì tham sân si của con người, dù rằng con người đã được Ông Trời và các thánh nhân của Ngài đến và dạy dỗ từ hàng chục ngàn năm rồi.

Vấn đề căn bản của thế giới là: Tham sân si trong mỗi người, dù loài người đã được dạy đừng tham sân si.

Mỗi chúng ta đều tham sân si, chẳng chừa ai, kể cả các thánh nhân. Mọi thánh nhân đều sẽ nói với bạn: “Tôi là người tội lỗi”, và đó là lời nói thật, vì quý vị hiểu rất rõ tình trạng yếu kém của trái tim mình. Đọc tiếp Thoát khỏi si mê

Quán tính

Chào các bạn,

Điều duy nhất đứng giữa “tôi hiện tại” và “tôi ước mong” là quán tính. Tôi hiện tại là tôi đang là. Tôi ước mong là tôi tương lai mà tôi ước mong sẽ là.

Quán tính là thói quen tư duy và hành động của ta. Mình nói: “Điều duy nhất đứng giữa tôi hiện tại và tôi ước mong là quán tính”, nghĩa là chẳng có gì ngăn chặn ta từ đây đến tương lai, ngoại trừ các thói quen tư duy và hành động của ta.

Nếu các bạn không nhạy cảm với “chính mình” – nghĩa là nếu bạn không biết rõ chính bạn, không ý thức được rõ ràng bạn đang tư duy và hành động thế nào, không thật sự “know myself” – bạn sẽ bị các thói quen của bạn chỉ huy bạn và ngăn chặn bạn, để không thể trở thành con người mà bạn muốn bạn sẽ là. Đọc tiếp Quán tính

Chăm lo cho đời sống mình

Chào các bạn,

Tết thì tháng giêng là tháng ăn chơi. Sao lại ăn chơi cả tháng đã đời vậy? Vì ngày xưa không có khái niệm một tuần 7 ngày, làm 5 ngày nghỉ 2 ngày. Ngày xưa làm việc mỗi ngày, quanh năm suốt tháng, đến tháng giêng ăn tết một tháng, 30 ngày. So với ngày nay, nghỉ mỗi tuần 2 ngày, tức là 104 ngày cho 52 tuần của năm, cộng với các ngày lễ khác như Tết dương lịch, Quốc khánh, Giổ tổ Hùng Vương… chừng 15 ngày nữa, thế là cả năm nghỉ chính thức 119 ngày. Chưa nói đến các ngày lễ tôn giáo cho các tín đồ tôn giáo. It nhất là một năm ta nghỉ khoảng 1/3 năm (365/3 = 121 ngày). Nghĩa là ngày nay số ngày nghỉ của chúng ta trong một năm bằng 4 lần số ngày nghỉ của ông bà (30×4=120).

Chưa nói đến thế giới đang từ từ chuyển sang làm việc 4 ngày một tuần, sẽ thêm 52 ngày nghỉ nữa cho một năm, tổng cộng sẽ là 120+52= 172 ngày nghỉ. Đọc tiếp Chăm lo cho đời sống mình

New year, new shirt

Dear brothers and sisters,

Near Lunar New Year, the song “This spring I will not come home” usually is sung. The song has its lyric:

“…Innocently children are waiting for
their brothers bringing them new shirts
to show off on the streets three Spring days…”

The song was born in the spring of 1969, in South Vietnam, when our country was at war and the people were suffering. However, 20 years later, in the spring of 1989, in a village of Thai Binh province, 80km southeast from the capital city of Hanoi, the lyric was still correct. The springs around the reunification day April 30, 1975 seemed to be the same. The people’s usual dreams in the new year were to have only a full rice bowl and a new shirt. Đọc tiếp New year, new shirt

Luôn luôn tích cực

Chào các bạn,

Rất nhiều người “học” Tư duy tích cực hay Tâm linh tích cực rất nhiều năm, nhưng không nắm được chân lý đơn giản này: “Người tích cực luôn luôn tích cực.”

Nếu bạn được tặng tiền, bạn tích cực, nhưng nếu bị ném đá, bạn tiêu cực, thì bạn không phải là người tích cực. Đó chỉ là người làng nhàng, ai sao tui dzậy.

Bạn có khả năng tích cực trong mọi lúc, tại mọi nơi, với mọi người và mọi sự, trong mọi hoàn cảnh. Không có ngoại lệ. Đọc tiếp Luôn luôn tích cực

Ngày mai sẽ ra sao?

Chào các bạn,

Từ hồi nhỏ, học trung học, mình đã có thể đoán được các bạn học chung với mình sau này sẽ ra sao. (Ngoại trừ minh biết nhiều bạn nam sẽ phải bị động viên vào lính và chết rất trẻ. Mọi tiên đoán về tương lai của họ đều có thể không có thời gian chứng minh).

Lớn lên mnh thấy có lẽ mình đoán đúng hết với những người bạn sống lâu một chút. Đọc tiếp Ngày mai sẽ ra sao?

Kính trọng người

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói đến yêu thương moi người chẳng chừa ai. Đó chính là từ bi Đức Phật dạy, bác ái Đức Chúa dạy. Đây là điều gốc rễ của giáo lý của hai Thầy.

Người ta có thể nói đến nhiều điều khác hai thầy dạy – như trí tuệ, cầu nguyện, Thiền định, giới hạnh… nhưng gốc rễ của giáo pháp là tình yêu vô giới hạn, vô điều kiện cho tất cả mọi người. Nếu không có điều gốc rễ này, mọi thứ khác trong giáo pháp đều vô nghĩa. Đọc tiếp Kính trọng người

Đất nước khởi sắc

Chào các bạn,

Hai Phó Thủ tướng đi, giờ Chủ tịch Nhà nước cũng đi, vì vụ Việt Á. Nói chung là chẳng ai nói các vị trực tiếp nhúng tay vào vụ Việt Á, chỉ là người dưới quyền hoặc người thân làm sai, và các vị xin từ chức.

Mình rất có cảm tình với cả ba anh Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam và Nguyễn Xuân Phúc, và rất tiếc là các anh phải ra đi. Nhưng dù sao đó là một bước phát triển rất tốt cho Việt Nam – văn hóa từ chức. Người đứng đầu phải chịu trách nhiệm về các hành động sai trái của người dưới trướng mình, vì lý do mình không quản lý tốt người của mình, để họ làm bậy. Lãnh đạo trong các trường hợp đó từ chức như là một cách xin lỗi nhân dân về những thiếu sót của mình. Đọc tiếp Đất nước khởi sắc

Học yêu và học ghét

Chào các bạn,

Nếu các bạn quan sát, các bạn sẽ thấy mọi chúng ta được dạy ghét nhiều hơn yêu. Và đó là vấn đề.

Từ tấm bé, chúng ta được dạy yêu bố mẹ, ông bà, anh chị em, và thầy cô. Mình chẳng nhớ là trẻ em được dạy yêu bạn bè, nhưng có được dạy đối xử tốt với bạn bè và giúp đỡ bạn bè. Đôi khi được dạy một câu về thương người nghèo, người bất hạnh, người tật nguyền. Tín đồ tôn giáo đôi khi dạy các con yêu Chúa, yêu Phật.

Và đó có lẽ là tất cả mọi điều ta học về yêu. Đọc tiếp Học yêu và học ghét

Đời là một cuộc đấu tranh

Chào các bạn,

Người Pháp có câu: “La vie c’est une lutte – Đời là một cuộc đấu tranh – Life is a struggle.”

Đấu tranh với ai, đấu tranh với gì, để được gì?

Đương nhiên là người ta nghĩ đến mọi khó khăn trong cuộc sống để chúng ta phải tranh đấu – giành miếng ăn, chống bệnh tật, giành công việc, học hành thi cử, lắng lo, thiếu thốn, buồn đau… Nói chung, đời là một cuộc hành trình gian nan và người lữ khách thực sự là người phiêu lưu trên con đường gian khổ. Nhà Phật nói giản dị: “Đời là khổ.” Đọc tiếp Đời là một cuộc đấu tranh

Giữ đường của bạn

Chào các bạn,

Những vấn đề của đất nước và thế giới có một nguyên nhân gốc rễ, và mọi nguyên nhân chính trị kinh tế xã hội khác chỉ là các cành và nhánh của nguyên nhân gốc rễ đó – đó là trái tim con người. Con người tham sân si, kiêu căng, vị kỷ, tranh giành, đấu đá, áp bức, bóc lột, và từ đó sinh ra mọi vấn đề khác cho mọi người trong mọi cộng đồng. Đọc tiếp Giữ đường của bạn

Học điều chính thống

Chào các bạn,

Hồi nhỏ bạn dạy con “Đừng nói dối” và bạn hiểu rằng “nói dối” là một từ bao gồm tất cả mọi lời nói và hành động không trung thực (dối trá) của một người.

Nhưng con bạn lớn lên và từ từ học được “thông minh” chợ búa, và bắt đầu hành động kiểu chơi chữ: móc túi không phải là nói dối; nói thật một phần (và không nói phần còn lại) không là nói dối; nói thật chỉ một phần để thiên hạ đưa tiền cho mình không là nói dối; trao và nhận phong bì dưới gầm bàn không là nói dối; đặt tên trường mình là “Trường quốc tế Việt Japan” dù rằng mình Mít Đặc làm chủ và trường chỉ có thầy cô Việt, cộng với một “cô” và một “thầy” Nhật mới xong cử nhân vài năm, không phải là nói dối; quảng cáo hàng tốt giá rẻ, nhưng người mua dùng thì một tháng đã hư, không là nói dối… Đọc tiếp Học điều chính thống