Lưu trữ theo thẻ: trà đàm

Đại diện Chúa Phật

Chào các bạn,

Nếu bạn đi nhà thờ nhà chùa, xem mình như là tín đồ của Công giáo hay Tin Lành hay Phật giáo hay một giáo hội nào đó, bạn có biết automatically bạn là đại diện của tôn giáo đó và đại diện của Chúa/Phật hay không?

Mình không quan tâm đến đại diện tôn giáo vì tôn giáo phần lớn cũng chẳng khác hơn các hội đoàn khác như hội làm sạch thành phố, hội vì người nghèo… Cũng có một chút phước thiện, nhưng tác phong của hội hay của hội viên thì cũng làng nhàng, không có gì đáng nói. Đôi khi còn tồi tệ hơn người không là hội viên của tập thể nào, đặc biệt là trong các điểm về giáo kiến và chính kiến – nếu không kiêu căng và chia rẽ thì đó là một ân phúc lớn từ trời. Đọc tiếp Đại diện Chúa Phật

Đem gà về

Chào các bạn,

Mình vào sóc Bù Xiết đến nhà bố mẹ Ksoi có ý gặp em Minh con trai út của bố mẹ Ksoi, để nhờ em Minh dẫn đến những gia đình trong sóc Bù Xiết có người nhà đang bệnh nặng. Nhưng vào nhà ra phía sau mình gặp mẹ Ksoi đang nhổ cỏ, bố Ksoi cũng đang ngồi dưới bóng mát của một cây to trong vườn chẻ tre, chung quanh chỗ bố Ksoi ngồi là một đống tre với những cây tre lớn và dài. Mình hỏi em Minh bố Ksoi cho biết: Đọc tiếp Đem gà về

Bình an

Chào các bạn,

Chúa Giêsu trước khi chia tay với các môn đệ nói: “Bình an thầy để lại cho các con; bình an của thầy, thầy cho các con. Thầy không cho các con như thế gian cho.”

Câu này rất gợi tò mò. Thường thì bình an là cái ta phải tạo ra cho ta, nhưng Jesus nói “Bình an của thầy, thầy cho các con”, như là cầm một chai Nước Bình An và cho môn đệ. Và “thầy không cho như thế gian cho.” Vậy là sao? Đọc tiếp Bình an

Đôi dép được Chúa chúc lành

Chào các bạn,

Khu vực nhà mình ở thị trấn Bù Đăng rộng gần một mẫu, vì vậy ngoài nhà ở và một chuồng rộng nuôi gà chủ yếu lấy trứng và ăn thịt, trong vườn còn trồng một số cây cao su, cây điều và một số trụ tiêu. Những cây điều và cao su đã nhiều năm nên công chăm không nhiều, chỉ có những trụ tiêu mới trồng lên èo uột mặc dầu chăm bón kỹ nhưng vẫn thấp lè tè không vươn lên được. Đọc tiếp Đôi dép được Chúa chúc lành

Chốn bình an

Chào các bạn,

Rất nhiều người trên thế giới lúc nào cũng cảm thấy mình không có an ninh: Tới tuổi này rồi mà sự nghiệp chưa có gì, không tìm được công việc gì làm mình vui, tình yêu cũng đi lên đi xuống… Hoặc là nghiêm trọng hơn: Mục đích sống của mình là gì? Mình làm gì với cuộc đời này? Mình đang và sẽ đóng góp được gì?… Những câu hỏi này thường làm chúng ta thấy mất an ninh, chênh vênh.

Các bạn, mình lập lại câu mình nói chắc cũng gần đến một ngàn lần trên ĐCN. Các bạn thường bị vậy vì các bạn thiếu tập trung. Hoặc có thể nói và nhìn một góc cạnh khác: các bạn bị thiếu lòng tin. Đọc tiếp Chốn bình an

Thương trâu như em

Chào các bạn,

Mình đến sân gia đình bố mẹ Lê ở sóc Bù Dố, trong sân có khoảng bảy tám em nhỏ tuổi từ năm đến mười tuổi cả trai lẫn gái đang chơi từng nhóm. Một nhóm các em gái chơi nhảy dây, một nhóm các em trai đang chơi tạt lon, và hai em một trai một gái con của bố mẹ Lê đang tập xe đạp. Từ sân nhìn vào nhà bố mẹ Lê mình thấy các cửa đều mở toang mình nghĩ có người lớn ở nhà nên đi vào, nhưng vào trong nhà vắng tanh không có ai, mình quay trở lại ra sân đến bên hai người con của bố mẹ Lê đang tập chạy xe đạp, thấy mình đến em dừng xe, mình hỏi em trai: Đọc tiếp Thương trâu như em

Hành đạo hạnh

Chào các bạn,

Có một hiện tượng xảy ra vào thời kỳ đầu của cuộc cách mạng IT, khi mà thư điện tử đã bắt đầu thịnh hành trong giới sinh viên và chuyên gia trẻ ở Mỹ (trước đó thì chỉ một số ít các giáo sư lớn và chuyên gia lớn có), khi chương trình majordomo ra đời cho phép các chuyên gia vi tính thiết lập một cách dễ dàng các mailing list cho các nhóm thảo luận. Số nhóm thảo luận xuất hiện rất nhiều cho đủ mọi thứ. Và có vài nhóm sinh viên chuyên gia Việt ở Mỹ nói về Phật pháp. Đọc tiếp Hành đạo hạnh

Lo cho gia đình

Chào các bạn,

Bù Đăng đang ở vào thời vụ thu hoạch điều. Mặc dầu năm nay mất mùa điều, có những mẫu điều mất trắng, tuy vậy các em nhỏ con của anh em đồng bào lúc nào cũng có bánh kẹo ăn.

Vào các sóc đến nhà nào mình cũng thấy các em nhỏ ăn bánh kẹo và chơi đồ chơi bằng nhựa, hoặc chơi bong bóng có gắn chiếc kèn kêu inh ỏi rộn ràng cả một góc vườn góc sân. Đọc tiếp Lo cho gia đình

Tập trung luyện tâm

Chào các bạn,

Đương nhiên là chúng ta biết luyện tâm, cũng như luyện bất kì điều gì, chúng ta phải tập trung tập luyện lâu ngày. Tuy nhiên trong mọi môn học, thì môn luyện tâm là bị hiểu sai nhiều nhất. Tại sao? Tại vì tâm thì trừu tượng, nên thiên hạ có thể nói trừu tượng lung tung mà không biết đúng sai, và tập lung tung cũng không biết đúng sai. Như học võ thì biết đúng sai ngay, vì thi đấu lần nào cũng bị đấm sưng hàm thì biết ngay là mình có gì đó chưa tốt. Nhưng tâm thì chỉ dễ biết nếu bạn có kỷ luật với chính mình – khi nào mình giận dữ, stress, ghen tương… thì biết là tâm mình chưa tịnh. Đọc tiếp Tập trung luyện tâm

Phục vụ người sinh ra mình

Chào các bạn,

Anh em đồng bào ở Bù Đăng tuy đất trồng điều trồng cao su nhiều, nhưng các em thanh niên đặc biệt các em nam không đi học cũng như bỏ học khi chưa học hết cấp I rất nhiều. Mình biết do các em học lớp giáo lý Vào đời của mình gần một phần ba lớp không biết chữ, số còn lại viết rất chậm và chữ viết nguệch ngoạc, mình đọc nhưng không hiểu không biết các em muốn viết gì! Đọc tiếp Phục vụ người sinh ra mình

Không giống ai

Chào các bạn,

Cụm từ “không giống ai” thường có ý báng bổ. Điều này cho chúng ta thấy gì? “Giống ai” là một điều kiện để được “đồng bào” chấp nhận.

Áp lực phải giống mọi người rất lớn trong đời sống của chúng ta.

Trước hết, con người học bằng cách bắt chước nhau – bắt chước người lớn, bố mẹ, thầy cô, hay bạn bè, hàng xóm. Đọc tiếp Không giống ai

Thay đổi một người

Chào các bạn,

Sáng thứ Năm mình đang chuẩn bị bài để chiều lên lớp thì em Hạnh đến báo có người gặp. Mình cảm ơn em Hạnh và ra phòng khách, thật ngạc nhiên khi thấy mẹ Mến đang đứng đợi trước hiên phòng khách, trên tay cầm một túi nilon đen. Mình mời mẹ Mến vào phòng khách nhưng trước khi vào phòng khách mẹ Mến trao cho mình túi nilon cầm trên tay và nói:
Đọc tiếp Thay đổi một người

Lấy lại tự tin

Chào các bạn,

Các bạn có biết rằng sau khi sinh ra, đặc biệt là từ lúc bắt đầu đi học, từ mầm non trở đi, là chúng ta bị lấy hết tự tin từ từ không?

Trước hết,

– Giáo dục truyền thống từ xưa là “thương con cho roi cho vọt, ghét con cho ngọt cho bùi.” (Nghe giống như các thứ sử nhà Hán dạy người Việt trong thời nhà Hán đô hộ Giao Châu).

– Cho nên trong gia đình, phạt và la lối đánh đập con mỗi khi con làm gì sai. Nhưng khi con không làm gì sai, kể cả khi con làm được việc tốt, cũng ít khi khen. Đọc tiếp Lấy lại tự tin

‘Sao không biết thương anh em?’

Chào các bạn,

Mùa điều năm nay 2017 là mùa điều đầu tiên mình ở Bù Đăng tỉnh Bình Phước, xứ sở vốn nổi tiếng với món đặc sản hạt điều. Nhưng khi cây điều mới bắt đầu ra bông được vài tuần, mình đã nghe mọi người nói năm nay mất mùa điều. Mình hy vọng dự đoán đó thiếu chính xác bởi mình nghe kể cũng rất nhiều năm, anh em đồng bào dự đoán mất mùa điều nhưng đến mùa thu hoạch lại không phải như dự đoán ban đầu. Và thực tế đến mùa thu hoach điều năm nay, những dự đoán của anh em đồng bào không sai, bởi đi chợ mình nghe mọi người buôn bán ở chợ nói chưa năm nào điều mất trắng như năm nay. Đọc tiếp ‘Sao không biết thương anh em?’

Tại sao người ta tu chùa?

Chào các bạn,

Nếu ở chung với nhiều người, như là trong nhà và sở làm, thì bạn có nhiều khả năng bị người khác làm bạn stress. Hoặc người ta cố tình, hoặc người ta vô ý, làm nhiều điều bạn có thể bị stress – bạn để bình cà phê trong sở làm không đúng chỗ thường ngày và có người phàn nàn, bạn nói một câu với ý tốt nhưng người ta hiểu lầm và khó chịu, bạn làm một việc chậm hơn người ta chờ đợi một chút và người ta có vẻ bực mình… Nói chung là có nhiều chuyện “ruồi bu”, chẳng đáng gì, nhưng xảy ra hằng ngày, người ta làm bạn có cơ hội bực mình rất thường xuyên.

Thế nên thiên hạ muốn tu chùa, tức là vào chùa vào am, nơi vắng lặng, không có ai ngoại trừ vài sư hay ni, cho nên có khả năng là mức stress của bạn giảm xuống nhiều (dù rằng vài ni sư trong chùa cũng có thể làm bạn stress khi này khi kia). Đọc tiếp Tại sao người ta tu chùa?