Lưu trữ theo thẻ: trà đàm

My rules – luật lệ của tôi

Chào các bạn,

Nếu chúng ta là người nghiêm chỉnh, có lẽ chúng ta có nhiều luật lệ cho chính mình: lúc nào thức dậy, lúc nào đi ngủ, lúc nào ăn sáng, ăn trưa, ăn tối, lúc nào đi làm, ăn được gì, cái gì không nên ăn, lúc nào tập thể thao, cách ăn mặc, đọc sách gì, sách gì không đọc… Thường thì, người theo lịch làm việc và các luật lệ của mình tốt thường dễ thành công hơn người không có luật lệ gì.

Nhưng đây là vấn đề: Đọc tiếp My rules – luật lệ của tôi

Mua quà mừng lễ

Chào các bạn,

Về phố Buôn Ma Thuột, đi ngang qua những người bán vé số dọc theo vỉa hè đường phố Nguyễn Chí Thanh, bỗng dưng mình nhớ thật nhiều về em Hờ A Tuấn Anh, người sắc tộc Hmông học sinh Lưu trú sắc tộc Buôn Ma Thuột.

Trong thời gian ba năm mình ở Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột, cũng là ba năm em Tuấn Anh ở nhà Lưu trú sắc tộc để học cấp III, và kết quả của ba năm học em Tuấn Anh đều đạt học sinh tiên tiến. Mình nhớ dịp lễ Noel năm 2012 đã có chuyện mắc cười, khi em Tuấn Anh tính toán với em Droza trưởng nhà cách kiếm tiền, mua quà mừng lễ Noel các Yăh trong nhà Lưu trú. Đọc tiếp Mua quà mừng lễ

Chiêm ngưỡng thế giới

Chào các bạn,

Có một bụi cúc bên đường từ đầu ngõ vào nhà ta. Ta đã đi qua cả trăm lần, nhưng vẫn không thấy, hay đúng hơn là thấy mà không thấy. Hoặc là bà hàng xóm. Hoặc là mấy chú bồ câu trên nóc nhà.

Thế giới có nhiều điều ta không thấy – bà bán xôi gánh mỗi sáng, người phu quét đường, mặt trời trên hàng me, các em bé đến trường, đôi khi ngay cả người quen đi ngược chiều trên cùng một vỉa hè – vì ta mãi suy tư âu lo nhiều quá trong đầu. Đọc tiếp Chiêm ngưỡng thế giới

Tin vào Chúa

Chào các bạn,

Dùng cơm trưa xong mình đi với một chị ra khoa Nội bệnh viện đa khoa tỉnh Đăklăk, thăm người quen mới nhập viện. Mình đến phòng trực hỏi và được hướng dẫn đến phòng nội nặng. Sau một lúc thăm hỏi người quen, mình nhìn thấy chiếc giường đối diện một người đàn ông khoảng trên bốn mươi tuổi, đang nằm đắp một cái mền mỏng, và một người phụ nữ đang giúp đỡ anh trở người nghiêng vào phía trong. Nhìn hai người rất khắc khổ mình đến hỏi thăm, và rất xúc động khi thấy ánh mắt người bệnh sáng lên biểu lộ niềm vui. Mình hỏi: Đọc tiếp Tin vào Chúa

Tâm linh – nền tảng của cuộc sống

Chào các bạn,

Nếu để ý, các bạn sẽ thấy bất kì môn học nào, 100 người vào thì may lắm được 1 người ra. Học võ 100 đai trắng may ra còn lại một người lên đai đen. Học vẽ, học yoga, học vũ, học nhạc… Hầu như môn nào cũng vậy, người vào học thì nhiều, người còn lại sau một thời gian thì rất ít.

Học tâm linh cũng thế, 1000 người học thì may ra được một người lên đến đai đen. Học tâm linh còn dễ bỏ hơn học mấy thứ khác, vì mọi thứ khác là môn cụ thể, tâm linh là môn trừu tượng ở trong đầu, không thấy gì ở ngoài. Đọc tiếp Tâm linh – nền tảng của cuộc sống

Lời ông dạy

Chào các bạn,

Mình ở Bù Đăng thuộc giáo xứ người Kinh, nên thỉnh thoảng cũng được những người hàng xóm quen biết mời đến dự đám cưới đám giỗ… Và mình nhớ một buổi chiều bố Hùng nhà ở gần chợ Bù Đăng đến gặp mình, xin cho cộng đoàn cũng như các em học sinh Lưu trú bảy giờ tối hôm sau đến gia đình bố Hùng, cùng với xóm giáo đọc kinh cầu nguyện cho ông nội Châu là bố của bố Hùng trong ngày giỗ bốn mươi chín ngày. Đọc tiếp Lời ông dạy

Thành thật và Quyết tâm

Chào các bạn,

Có lẽ chúng ta ai cũng biết quyết tâm là gì – đó là nhất quyết làm được điều mình nói sẽ làm: quyết tâm thi đỗ, quyết tâm thành bác sĩ, quyết tâm kinh doanh… Nhưng mình thấy nhiều người không biết sống quyết tâm hằng ngày, cho nên khi đụng chuyện lớn, họ cũng chẳng quyết tâm tốt.

Quyết tâm hằng ngày là gì? Đọc tiếp Thành thật và Quyết tâm

Mơ ước tuổi thơ

Chào các bạn,

Sáng Chúa nhật mình cùng một chị trong nhà đi xe máy đến bệnh viện đa khoa Tp. Buôn Ma Thuột, vào khoa Nội thăm bệnh nhân. Chủ ý thăm những người bệnh nghèo không có người chăm sóc, nhất là những anh em đồng bào sắc tộc thiểu số ở vùng sâu vùng xa ra nằm viện. Đọc tiếp Mơ ước tuổi thơ

Trở về với trái tim nguyên thủy

Chào các bạn,

Nhiều người hiểu được hạnh phúc là ở trong ta, không phải ở ngoài. Nhưng họ làm một lầm lỗi lớn là, khi quay về trong họ, họ chăm chăm vào chính họ. Tức là từ bỏ thế giới để chỉ thế giới còn lại một mình tôi. Tôi bao trùm thế giới. Thế thì còn tối tăm mù mịt hơn nữa, vì tôi bao trùm thế giới thì còn thấy gì ngoài tôi?

Quay trở lại bên trong mình là quay vào tâm mình, nắm được tâm nguyên thủy trong sáng của mình, không phải là quay vào cái tôi của mình. Đọc tiếp Trở về với trái tim nguyên thủy

Biết tha

Chào các bạn,

Có thể nói anh em đồng bào sắc tộc thiểu số là những con người ít học, nhưng những việc làm cũng như cách cư xử của anh em đồng bào đối với những người sống chung quanh, không phân biệt người cùng hoặc không cùng sắc tộc, đã để lại những dấu ấn những bài học khó quên trong cuộc đời mình. Chẳng hạn lần mình ra nhà sách công giáo nằm trong khuôn viên nhà thờ chính tòa Tp. Buôn Ma Thuột, thật tình cờ mình gặp bố Thiên và bố Đê, hai bố ở Buôn Hằng chở nhau bằng xe máy ra mua bánh lễ về cho giáo xứ, bởi bố Thiên trong ban phụng vụ giáo xứ Buôn Hằng có bổn phận phải lo bánh lễ, hoa hương nến…, là những thứ liên quan đến phụng vụ. Đọc tiếp Biết tha

Cách sống tôi

Lời nói cuối đường:

Cách sống tôi

Giờ đây, điểm cuối gần kề;
Và tôi đối mặt bức màn cuối
Bạn ơi, tôi nói rõ đây
Tôi kể đời tôi, mà tôi biết chắc.

Tôi đã sống một đời tròn đầy.
Tôi đã đi mọi con đường, mỗi con đường
Và hơn, hơn thế nhiều,
Tôi đã sống cách sống tôi. Đọc tiếp Cách sống tôi

Mẹ và đồng hồ

Chào các bạn,

Một năm sống với các em học sinh Lưu trú Bù Đăng, mình quan sát và nhận thấy trong số các em nữ học sinh Lưu trú, em Ninh học sinh lớp Sáu có nhiều áo quần mới và đẹp hơn những em khác. Em Ninh ăn mặc đẹp không phải do gia đình có điều kiện hơn gia đình những em khác trong nhà Lưu trú, nhưng bởi do bản chất thích làm dáng của em Ninh. Đọc tiếp Mẹ và đồng hồ

Weekend – Cuối tuần

Chào các bạn,

Ngày xưa cuối tuần chỉ có một ngày, ngày chủ nhật. Nguồn gốc sớm nhất của ngày này có ghi chép hẳn hoi là từ người Do Thái trong Thánh kinh (Cựu Ước): Thượng đế tạo dựng muôn loài trong 6 ngày, ngày thứ 7 Thượng đế nghỉ (không biết có dẫn bồ đi chơi không, vì Thánh kinh không nhắc tới).

Từ đó người Do Thái, và dần dà cả thế giới theo bước tiến của Thánh kinh, học theo Thượng đế để nghỉ một ngày trong tuần. Ngày đó trong Cựu Ước gọi là ngày Sabbath (Sa-bát). Nghỉ ngày Sabbath sau này cũng được ghi như là một trong 10 Điều Răn mà Thượng đế giao cho Moses để dạy lại cho dân Do Thái, sau khi Moses giải phóng được dân Do Thái ra khỏi đế quốc Ai Cập, trên đường tìm về Đất Hứa. Đọc tiếp Weekend – Cuối tuần

Da đen nhưng tâm hồn không đen

Chào các bạn,

Trong hai ngày mình cùng đồng hành với các mẹ giáo xứ Bù Đăng về giáo phận Banmêthuột sinh hoạt tại khuôn viên nhà thờ giáo họ Giuse, để cùng nhau mừng lễ thánh Mônica bổn mạng các bà mẹ công giáo. Lần về giáo phận tham gia sinh hoạt năm nay các mẹ về rất đông, con số đăng ký chính thức lên đến sáu ngàn tám trăm mẹ, một con số kỷ lục từ trước đến nay. Đọc tiếp Da đen nhưng tâm hồn không đen

Sống giải thoát

Chào các bạn,

Qua rất nhiều bài trà đàm, có lẽ các bạn đã thấy rất rõ cách sống của người luyện tâm khác với cách sống của mọi người:

– Không tham sân si.
– Nhẫn nhục, thành thật, yêu người.
– Tĩnh lặng.

Nhiều bạn sẽ nói cách sống này khó quá. Đúng là khó, nhưng không khó vì bản chất nó khó, mà khó vì chúng ta đã quen với cách sống tham sân si, kiêu căng, thiếu thành thật, ganh ghét, xung động từ hồi còn bé, học mãi cho đến ngày nay.

Quen rồi, đổi thành cách khác thì khó, như người đã hút thuốc 20 năm, bỏ thì khó, phải cần quyết tâm lớn mới bỏ thuốc được.

Nếu chúng ta được giáo dục con đường Bồ tát từ nhỏ, thì đương nhiên cách sống luyện tâm này rất dễ với ta, nó đã là máu huyết của ta từ bé lên.

Các bạn cần hiểu rõ điều này, để thoải mái luyện tâm. Luyện tâm không khó, chỉ khó vì ta đã quen sống kiểu phàm phu si mê. Bây giờ muốn đổi cách sống, thì cũng như người hút thuốc muốn bỏ thuốc, muốn là được, chỉ cần quyết tâm thực hành.

Có rất nhiều người, sau một biến cố lớn, bị đụng xe gần chết, nằm bệnh viện vài tháng, khi về nhà trở thành một người khác, hiền dịu hơn và tử tế hơn. Chỉ vì người đó nhận ra đời sống phù du quá, nay sống mai chết là sự thường, tại sao mình phải sống kiểu tham sân si chụp giật ganh ghét làm gì? Sao không nhẫn nhục, hiền dịu và yêu thương?

Các điều này ta có thể hiểu được bằng trí tuệ, không cần phải bị đụng xe gần chết mới biết.

Nhưng thực ra, có một cách khác nhân ái hơn và trí tuệ hơn. Hồi mình còn làm việc cho chính phủ Mỹ, mỗi ngày mình đi xe điện ngầm từ ngoài Washington vào văn phòng trong Washington. Khi đứng đợi xe tới với mọi người, mình thích nhìn mặt mọi người xem họ thế nào. Tất cả mọi người đều có dáng rất căng, chẳng ai mỉm cười, ai cũng đăm đăm, và ai cũng có vẻ thiếu sống động. Buổi chiều thì lại tăng thêm vẻ mệt mỏi. Mình không nhớ là thấy ai vui vẻ yêu đời bao giờ. Washington là thủ đô, công việc nặng nề cho mỗi người, nhưng cả thành phố mà đại đa số đăm đăm như thế thì thế giới đúng là bể khổ.

Các bạn, chỉ nhìn một vòng quanh mình, thấy mọi người sống căng thẳng, giành giật, đấu đá… thì sẽ nhận ra nhiều người sống khổ thế đấy, như là Phật nói. Chỉ bao nhiêu đó đủ để hiểu thế giới, và đủ để ta quyết tâm giải thoát mình khỏi cái khổ, tìm tâm tĩnh lặng, và dạy lại cho càng nhiều người trong đời càng tốt.

Các bạn nghĩ mình mỗi ngày viết trà đàm để làm gì? Để làm các bạn bớt khổ, và để các bạn lại giúp người khác bớt khổ.

Đời có nhiều khổ nạn, như một đầm lầy, chúng ta phải làm hoa sen sống trong đầm lầy và vươn cao trên đầm lầy, và đâm chồi nẩy mộng ra nhiều cây sen mới.

Nếu sống không phải là để tự kéo mình ta khỏi cái khổ của tâm trí ta, rồi dạy người khác cũng làm như ta, thì mình chẳng hiểu chúng ta làm gì khác để đời ta có ý nghĩa.

Con người ngụp lặn trong bể khổ. Hãy giúp mình và người khác được giải thoát khỏi cái khổ đó.

Chiến trường giải phóng nằm trong tâm trí chúng ta.

Chúc các bạn luôn an nhiên tự tại.

Mến,

Hoành

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com