Khổ

Chào các bạn,

Khổ là đế đầu tiên trong Tứ diệu đế của nhà Phật. Nghe thấy giản dị như thế nhưng chưa hẳn là giản dị như thế.

Nói tựu trung là người ta nói có 8 cái khổ:

– Sinh là khổ
– Lão là khổ
– Bệnh là khổ
– Tử là khổ
– Ái biệt ly khổ (Yêu mà phải xa nhau là khổ)
– Oán tằng hội khổ (Ghét mà phải gặp nhau là khổ)
– Cầu bất đắc khổ (Muốn mà không được là khổ)
– Ngũ uẩn xí thạnh khổ (ngũ uẩn thân ta mạnh quá là khổ)

Đây là tám điều xem như là nguồn gốc của khổ. Và muốn hết khổ thì phải diệt hết tám điều đó.

Nhưng nếu nhìn như vậy, thì ta cho rằng cái khổ là những hiện tượng bên ngoài ta, và để hết khổ, ta phải chạy trốn hay dẹp bỏ những hiện tượng đó bằng cách vào chùa tu, chối bỏ thế gian này, chờ lúc vào Niết Bàn, hết luân hồi, hết làm người.

Nói chung là chạy trốn và từ bỏ cuộc đời này.

Nhưng tại sao sinh là khổ được? Đương nhiên sinh là đau (mẹ đau), rồi nuôi con cũng cực. Nhưng sao mẹ khổ được? Con là niềm hạnh phúc của mẹ mà. Và con sinh ra con biết gì mà khổ. Và con lớn lên có thể có cực nhưng chắc gì đó là khổ, vì con cũng có nhiều niềm vui trong đời mà.

Bệnh là tự nhiên. Đương nhiên là không sướng. Nhưng nếu ta tích cực trong đầu, nhìn bệnh như là một thử thách, sống một đời có kinh nghiệm hơn người khác, để có thể sẻ chia sâu sắc. Rất nhiều người tật nguyền dạy tư duy tích cực cho nghìn người lành lặn.

Già thì có cái hay của già để thương yêu và truyền kinh nghiệm lại cho con cháu.

Chết là chuyện tự nhiên, mắc gì phải khổ?

Và các nỗi khổ khác cũng vậy. Không tự chính nó, nếu có khổ là do cái đầu của ta tư duy tiêu cực về vấn đề.

Tức là Đức Phật không hẳn nói tám điều khổ này là những điều tự có bản chất khổ, chúng chỉ làm khổ ta khi ta tư duy tiêu cực về chúng.

Cho nên cách xử lý không phải là bỏ cuộc đời, tận diệt chúng, và phải có cách nhìn vô chấp về chúng.

Nếu ái mà không chấp vào ái, người yêu đi lấy chồng thì cũng mừng cho hạnh phúc của nàng, mong nàng hạnh phúc như mong một người bạn thân hạnh phúc, thì biệt ly mà không khổ.

Người chọc ta mà ta không oán thì sao có thể khổ khi gặp nhau?

Cầu mà không chấp, có cũng vui và không có cũng vui, thì sao mà khổ?

Thân ngũ uẩn này, nếu ta không bám vào nó, sống cuộc đời nhẹ nhàng vô ngã như Bố Đại Hòa Thượng trên đường phố thì lấy đâu mà khổ?

Cho nên, tám nỗi khổ này không thực có trên đời, nó chỉ có thực trong tâm tưởng của người chưa thấy đường, chưa thấy được ánh sáng Thiền, chưa có trái tim tĩnh lặng không vướng mắc vào đâu.

Như người bị ma ám ảnh, chạy lên trời cũng thấy ma. Chạy trốn cuộc đời thì có ích gì.

Trái tim rỗng lặng thì chẳng còn gì nữa, huống chi ma.

Chúc các bạn một ngày vui sướng,

Mến,

Hoành

© copyright 2014
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 5 thoughts on “Khổ”

  1. Em chào anh Hoành,
    Em đã nghe một thầy giáo phân tích về 8 cái khổ này. Khi thầy giáo mới nói đến cái khổ thứ nhất, thầy bảo sinh ra đã phải òa khóc… Em đã nói với anh bạn ngồi bên cạnh: sinh ra mà không khóc thì có thể phải cấp cứu… Chúng em cùng cười và em đã không nhập tâm lắm phân tích của thầy nhưng cảm nhận thấy không chấp nhận 8 cái khổ này… Có điều chưa bao giờ ngẫm xem tại sao mình không chấp nhận.
    Hôm nay, đọc bài viết của anh Hoành, em rất đồng tình và rất thích phân tích của anh. Được sinh ra, được sống, được yêu và để lại cho đời một chút gì nhỏ nhỏ… là một điều vô cùng tuyệt vời và hạnh phúc.
    Em cám ơn anh và chúc anh luôn mạnh khỏe, hạnh phúc!

    Số lượt thích

  2. Thật tình cờ hôm qua em đi ăn trưa với bạn em, em cũng nhắc đến 8 mối khổ trong nhà Phật, đúng như anh Hoành và chị Hoa Hồng nói, gọi đó là mối khổ, thì cũng có khổ, gọi là phúc, thì cũng là phúc. Em liên tưởng đến 8 mối phúc thật trong Bài giảng trên núi của Jesus (https://dotchuoinon.com/2010/11/11/cac-di%E1%BB%85n-van-lam-thay-d%E1%BB%95i-th%E1%BA%BF-gi%E1%BB%9Bi-bai-gi%E1%BA%A3ng-tren-nui/): nghèo khổ trong tâm linh, than khóc, sầu muộn, nhu mì, đói khát sự công chính, bị bắt bớ, bị lăng nhục, bị ngược đãi,… mà người ta coi như mối khổ, nhưng nếu có Chúa ở cùng chúng ta đó lại là mối phúc. Hay như lời Phật, 8 mối khổ trở nên thần thánh (thành bậc A-la-hán, thành Bồ tát, thành Phật) khi con người tận dụng được cơ hội làm người để giác ngộ.

    “Hạnh Phúc Thật

    Phúc cho người nghèo khổ trong tâm linh
    vì nước thiên đàng là của họ.

    Phúc cho người than khóc,
    vì họ sẽ được an ủi.

    Phúc cho người khiêm nhu
    vì họ sẽ thừa hưởng trái đất.

    Phúc cho người đói khát sự công chính
    vì họ sẽ no đủ.

    Phúc cho người nhiều thương xót
    vì họ sẽ được xót thương.

    Phúc cho người có quả tim tinh khiết
    vì họ sẽ thấy Thượng đế.

    Phúc cho người xây dựng hòa bình
    vì họ sẽ được gọi là con Thượng đế.

    Phúc cho người bị bắt bớ khi làm điều công chính
    vì nước thiên đàng là của họ.”

    Em H

    Số lượt thích

  3. Xin chào cả nhà một ngày mới!
    Em vừa mới đi xa về đang có chuyện khổ thì gặp ngay bài “khổ”. Không lên Đọt chuối non thì đúng “Đời là bể khổ”.
    Em Q thấy “mắc nợ” là khổ nhất đời. Nợ tiền bạc cũng khổ mà món nợ tình cảm thì càng quá khổ….. nên ai mà rèn được tâm tưởng thì mới đỡ khổ hiccccccccccc, mà rèn cách nào khi khổ nó cứ tự nhiên đến, vô tư đến…hihi
    Chúc cả nhà luôn vui tươi và không khổ.
    cảm ơn ĐCN

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s