Thiên đàng và địa ngục

Chào các bạn,

Có lẽ các bạn đã biết truyện Thiền Cửa thiên đàng:

Một chiến binh tên Nobushige đến gặp Hakuin, và hỏi: “Có thiên đàng và địa ngục không?”

“Anh là ai?” Hakuin hỏi.

“Tôi là một hiệp sĩ đạo,” người chiến binh trả lời.

“Anh, chiến sĩ!” Hakuin kêu lên. “Vua chúa nào dùng anh làm cận vệ? Mặt anh nhìn như mặt ăn mày.”

Nobushige quá giận và bắt đầu rút kiếm ra, nhưng Hakuin tiếp tục: “Anh cũng có kiếm nữa! Kiếm của anh chắc là quá cùn để chặt đầu tôi.”

Trong khi Noshibughe rút kiếm Hakuin nói: “Đây cửa địa ngục đang mở.”

Nghe những lời này, chàng hiệp sĩ đạo nhận ra kỷ luật của thiền sư, bỏ kiếm lại vào bao và gập người chào.

“Đây cửa thiên đàng đang mở,” Hakuin nói.

Thiên đàng và địa ngục trong tâm ta, ở đây, lúc này. Và chính ta là người gác cổng thiên đàng, cũng như hỏa ngục. Chính ta đưa ta vào thiên đàng hay hỏa ngục.

Yêu là thiên đàng, ghét là địa ngục.
Bố thí là thiên đàng, tham lam là địa ngục.
Khiêm tốn là thiên đàng, kiêu căng là địa ngục.
Từ bi là thiên đàng, sân hận là địa ngục.
Thành thật là thiên đàng, dối trá là địa ngục.
Tĩnh lặng là thiên đàng, xung động là địa ngục.

Và đây không phải là triết lý hay lý luận. Đây là sự thật. Các bạn chỉ cần nhớ lại cảm giác khi yêu, khi ghét, khi khiêm tốn, khi kiêu căng, thì biết ngay đâu là thiên đàng đâu là địa ngục. Không cần ai dạy mình thiên đàng ở đâu, địa ngục ở đâu. Nếu nói chuyện thiên đàng địa ngục sau khi chết, thì các vị đều nói dối vì chẳng vị nào chết rồi sống lại về đây để kể chuyện. Ai cũng nói theo sách, hay theo tưởng tượng.

Chúng ta không thể biết gì bên sau ngưỡng cửa sự chết, cho nên chẳng nên nói gì về thiên đàng địa ngục sau khi chết. Có nói gì thì cũng là lảm nhảm. Phật Thích Ca không trả lời các câu hỏi về điều gì bên sau sự chết. Trong Tiểu Kinh Malunkya (Trung bộ kinh, Phẩm 63) Đức Phật nói: “Có một số vấn đề này, Thế Tôn không trả lời, bỏ một bên, loại bỏ ra: ‘Thế giới là thường còn, thế giới là vô thường, thế giới là hữu biên, thế giới là vô biên; sinh mạng này và thân này là một, sinh mạng này và thân này là khác; Như Lai có tồn tại sau khi chết, Như Lai không có tồn tại sau khi chết, Như Lai có tồn tại và không có tồn tại sau khi chết. Như Lai không có tồn tại và không không tồn tại sau khi chết'”. Những câu hỏi triết lý trừu tượng như thế chỉ làm tốn thời giờ mà chẳng liên hệ gì đến giải thoát ta khỏi bể khổ.

Nhưng có một điều chúng ta có thể chắc chắn: Nếu bây giờ sống tử tế, thì sau khi chết ta cũng được tử tế, nếu sau khi chết có gì. Biết thế là đủ. Khỏi phải bàn lăng nhăng.

Điều quan trọng là ta cần có thiên đàng và tránh xa địa ngục lúc này.

Các bạn, chúng ta là thiên thần giữ cửa thiên đàng của chính ta, và cũng là ngạ quỷ giữ cửa địa ngục của chính ta. Chúng ta cũng là thánh nhân trong thiên đàng của chính ta, và cũng là tù nhân trong địa ngục của chính ta. Chẳng có ai nữa.

Cho nên, đừng mong chờ ai khác. Bạn có thể nhờ Phật nhờ Chúa giúp bạn sống bình thản, an nhiên tự tại. Các vị có thể tư vấn cho bạn một tư duy, kích thích cho bạn tích cực hơn một chút. Nhưng chính bạn phải sống an nhiên tự tại. Các vị chẳng thể sống giúp bạn được. Và nếu bạn nhất định phải đi gây lộn thì Chúa Phật nào có thể giúp bạn không rơi vào địa ngục mà bạn vừa mở ra cho bạn vào?

Chúng ta làm chủ tâm ta, làm chủ thiên đàng và địa ngục của ta, là thánh nhân trong thiên đàng và tù nhân trong địa ngục của ta. Ta là tất cả những người này. Chẳng còn ai khác.

Cho nên các bạn, nếu bạn đang đau khổ, đang nhức nhối, đang sầu bi,… đừng chờ ai khác: Hãy tự mở của thiên đàng của bạn.

Nhưng em đang đau quá mà anh. Làm sao em có thể mở cửa thiên đàng?

Trái tim chúng ta vốn rỗng lặng như bầu trời trong xanh. Những đám mây đen đang trôi qua bầu trời. Nhưng chúng sẽ qua và bầu trời lại trong xanh rỗng lặng.

Mọi hiện tượng làm ta đau khổ chỉ là phù du, ảo ảnh, điên đảo mộng tưởng, mộng ảo bọt bóng. Chúng chỉ là những đám mây đen, chẳng ảnh hưởng gì đến bầu trời. Chúng chỉ là những bóng ma làm ta sợ hãi. Thấy như thật mà không thật. Mà dù có như thật thì cũng phù du, chỉ trong một lúc rồi biến khỏi bầu trời. Không mây đen nào có thể tồn tại lâu.

Nhắm mắt lại, nghĩ đến bầu trời xanh của trái tim ta và nói: “Ta không thể để ảo ảnh lừa ta. Trái tim ta là bầu trời bao la, chẳng đám mây nào có thể làm hỏng bầu trời và lấy đi tĩnh lặng muôn thuở của trời.”

I am the sky. Large and empty. I am.

Chúc các bạn luôn rỗng lặng.

Mến,

Hoành

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

3 thoughts on “Thiên đàng và địa ngục”

  1. “Bạn có thể nhờ Phật nhờ Chúa giúp bạn sống bình thản, an nhiên tự tại. Các vị có thể tư vấn cho bạn một tư duy, kích thích cho bạn tích cực hơn một chút. Nhưng chính bạn phải sống an nhiên tự tại. Các vị chẳng thể sống giúp bạn được.” Em cảm ơn anh Hoành đã chia sẻ và nhắc nhở ạ!
    Chúc anh Hoành nhiều sức khỏe và bình an!
    Em Ngọc.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s