Phút tĩnh lặng mỗi ngày

Chào các bạn,

Chúng ta đang sống trong một thế giới bận rộn—ta đi làm, về nhà ăn uống với gia đình, dạy con cái một ti, xem TV, đi ngủ, sáng dậy lại mở TV nghe tin tức trong khi uống cà phê xem báo, chạy đi làm… Chu kỳ bận rôn tiếp diễn. Và ta không bao giờ có những phút giây tĩnh lặng cho riêng ta.

Nếu chiếc xe chạy hoài không bao giờ tắt máy, nó sẽ sống được bao lâu?

Chúng ta đã quá quen với bận rộn ồn ào tấp nập, đến nỗi chúng ta nghiện ồn ào: “Hầu hết mọi người bị nghiện với những kích thích gây stress… Chúng ta cực kỳ ngại ngùng về sự tĩnh lặng, về khoảng không, về sự trống rỗng. Đó là vì một định kiến vật chất nghĩ rằng cái gì không sờ mó được thì không hiện hữu.” Lời nguyện cho những khoảng trống, Marianne Williamson. Hệ quả tất yếu là chúng ta nhiều stress, ta dễ nổi nóng, dễ sân hận, dễ gây lộn, dễ có chiến tranh, và dễ bị chết vì đứng tim hay đột quỵ.

Tĩnh lặng để nghỉ ngơi, để nạp năng lượng trở lại, để làm mới. là một bí quyết sống con người đã biết từ hàng nghìn năm về trước. Vì thế ở Đông Phương ta có thiền và khí công, ở Tây phương ta có cầu nguyện hàng ngày, và có Ngày Chúa Nhật, không được làm gì cả và chỉ dành riêng cho Chúa. Tuy vậy, ngày nay các truyền thống nghỉ ngơi tĩnh lặng đó chỉ còn tồn tại với một số rất ít người; đại đa số người trên thế giới chẳng biết hoặc chẳng quan tâm gì về chúng.

Tại sao thế giới càng văn minh, chúng ta càng bận rộn, càng ly dị nhiều, càng nhiều bạo hành trong học đường, càng nhiều trộm cướp trên đường phố, càng nhiều chiến tranh trong quốc gia và xuyên quốc gia? Phải chăng đó là vì mỗi chúng ta đã bị “chồng chất với những ô nhiễm tinh thần dữ dằn và không tự nhiên”? (M. Williamson, bên trên).

Chúng ta nghiện tiếng động đến nỗi chúng ta sợ yên lặng. Nằm một mình cũng phải suy tính công việc ngày mai, phải nghiên cứu việc trả đũa, phải mở nhạc hay mở TV. Hai người bạn ngồi với nhau thì phải nói chuyện huyên thuyên, nếu có một tí thinh lặng thì cả hai đều áy náy và lại phải nói cái gì đó để lấp khoảng trống. Ngay cả khi đi ngủ, rất thường khi chúng ta nẳm mơ về công việc, và suy nghĩ về công việc ngay trong khi ngủ.

Và khi thức, làm việc hấp tấp chưa đủ, chúng ta còn sáng tạo ra mốt làm nhiều việc cùng lúc (multitasking)—vừa nói điện thoại, vừa chát trên computer, vừa viết một report cùng lúc, hay vừa lái xe vừa text trên điện thoại.

Và càng làm nhanh, càng hấp tấp, chúng ta càng bị nghiện các hóa chất của stress, và không thể chậm lại hay nghỉ ngơi được. Hậu quả là việc làm thì hư trước hư sau, liên hệ với mọi người thì vỡ lên vỡ xuống, các vấn đề sức khỏe cá nhân và gia đình hiện đến, cũng như những vấn đề của quốc gia và những xung đột giữa các quốc gia.

Vì vậy. chúng ta cần những phút giây tĩnh lặng mỗi ngày, để nạp lại năng lượng thể chất cũng như tinh thần—yêu ái, bình tĩnh, can đảm, và sáng tạo.

• Theo truyền thống Đông phương, thiền định là cách tĩnh lặng hay nhất. Ngồi thiền, theo dõi hơi thở để tâm trí không chạy lan man. Hoặc thiền hành, tức là đí bộ với chánh niệm—tập trung tư tưởng vào việc quan sát bước đi, chẳng hạn. Hoặc làm việc theo cách thiền–ủi đồ hay rửa bát, và tập trung tư tưởng vào việc quan sát từng cử động nhỏ.

Ngay cả việc tụng kinh, như “Nam mô A-di-đà Phật”, mà tập trung tư tưởng vào mỗi câu kinh, như hình ảnh Phật A-di-đà trong mỗi câu tụng, cũng là một cách tĩnh lặng rất tốt.

• Ở Tây Phương, chúng ta có truyền thống cầu nguyện. Tuy nhiên nếu ta cầu nguyện theo lối xin xỏ–cầu cho hết nợ, cho làm ăn buôn bán tốt, cho hết bệnh… thì cầu nguyện đó là một loại làm việc với đủ mọi loại tiếng ồn xin xỏ chứ chẳng tĩnh lặng tí nào.

Câu nguyện tĩnh lặng là nói chuyện với Thượng đế như hai kẻ yêu nhau—không còn tự ái, không còn vỏ bọc, không còn giả tạo… Một quả tim khiêm cung trần truồng ttước mặt Thượng đế. Tìm lại cái siết tay, cái ôm, với Thượng đế, kết hợp làm một với Thượng đế, mà chúng ta đã đánh mất trong những phút ồn ào trong ngày.

• Nếu ta không theo được hai truyền thống này, thì nghe nhạc rất nhẹ và tập trung vào nghe nhạc, đừng để đầu óc chạy lan man, là cách gần nhất với tĩnh lặng.

Và từ trong tĩnh lặng, chúng ta sẽ nghe được tiếng nói sáng tạo của nguồn năng lượng hồi sinh, như thiền sư Kiều Trí Huyền nói “Tiếng thầm trong ngọc nói lời hay”, hoặc lời Thánh Kinh, “Rồi một luồng gió lớn và mạnh xé rách núi và làm đá vỡ vụn trước mặt Chúa, nhưng Chúa không có trong luồng gió. Sau luồng gió là một trận động đất, nhưng Chúa không có trong động đất. Sau động đất là một trận cháy, nhưng Chúa trong có trong lửa. Và sau trận cháy, một lời thì thầm dịu dàng đến.” 1 Kings 19:11-13.

Chúng ta cần tĩnh lặng để có thể nghe được tiếng thì thầm.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 10 thoughts on “Phút tĩnh lặng mỗi ngày”

  1. Sourcherrypie,

    Trong ĐCN không nói chuyện kiều chú cháu mà chỉ là anh chị em. (Đọc trang giới thiệu em sẽ thấy).

      Đọt Chuối Non cố gắng tạo thân thiết và bình đẳng càng nhiều càng tốt, để mang chúng ta lại gần nhau, cho nên khuyến khích tất cả chúng ta gọi nhau là “anh chị em” dù tưổi tác thế nào. Các bạn nên tránh dùng các cách xưng hô nặng nề về hệ cấp trong Đọt Chuối Non hơn là anh chị em, như cô chú bác cháu,v.v… Đây là thân thiết gần gũi cho anh chị em chúng ta, nhưng cũng rất cần cho tinh thần dân chủ cho đất nước. Mong các bạn thông hiểu và hợp tác.

    .

    Chắc là chẳng ai nhớ được lần đâu tiên mình tĩnh lặng thật sự, vì đó thường là một tiến trình dài, mỗi ngày mình tĩnh lặng hơn một chút. Thường thì tập tĩnh lặng chúng ta hay bắt đầu bằng cách ngồi hít thờ và tập trung vào hơi thở, cho nên tâm mình chẳng nói gì, vì bận tập trung vào hơi thở, nếu có dòng tư tưởng nào đó chạy vô đầu thì thường là tơ tưởng về bạn gái/bạn trai vì đó thường là động lực mạnh nhất để phá tĩnh lặng của mình 🙂

    Nếu tập trung vào nhạc thực sự, nghe từng nốt nhạc, từng lời nhạc, từng ý nhạc … thì có lẽ trong tâm chỉ có bản nhạc mình đang nghe.

    Nếu tập trung vào rửa chén — tay trái mình đang cầm chén này, nhúng nó vô chậu nước này, tay phải đang cầm miếng xốp rủa chén này, chén này dính mỡ nhiều quá, mình phải thêm một chút xà bông, phải chùi hai lần bên trong thì may ra với sạch mỡ… nếu em tập trung vào rửa chén tỉ mỉ như thế thì có lẽ trong tâm em chỉ có chuyện rửa chén.

    Tập trung như thế gọi là “Nhất tâm bất loạn”, một tâm không loạn. Người tĩnh lặng thực sự thì mất luôn cả “nhất tâm” để không còn gì nữa, gọi là “vô tâm”.

    Trong vũ đạo Nhật Bản, vô tâm là chính. Nhìn toàn diện đối thủ, nhưng tâm mình không vướng mắc vào đâu, không có ý gì, tâm rỗng lặng và tự do, để có thể thấy được/cảm được chuyển động của đối thủ ngay cả trước khi đối thủ xuất chiêu.

    Chúc em tập trung tốt.

    Liked by 3 people

  2. Cảm ơn anh. Vậy đối với những vấn đề khó khăn nan giải trong cuộc sống, khi nghĩ về nó để tìm cách giải quyết có phải mình cũng sử dụng cách tĩnh lặng này để tập trung vào vấn đề đó, từ đó mình sẽ nhìn sự việc sâu hơn và tự biết điều gì cần làm phải ko ạ? Bản thân em một vài lần đã tĩnh lặng được, khi đó mọi việc thông suốt sáng tỏ, nhưng đôi lúc ko giữ được sự tĩnh lặng thì lại thấy mình đầy hoài nghi về bản thân và ko biết cần làm những gì.

    Số lượt thích

  3. Hi Sourcherrypie,

    Đối với “vấn đề khó khăn nan giải” thì mình thường hay bị nhức đầu, rối rắm hay căng vì nó, vì vậy việc đầu tiên mình phải làm là phải tĩnh lặng. Nghĩa là tạm quên vấn đề đi, làm gì đó để đầu óc mình tĩnh lặng và thư thả — Ngồi thiền, cầu nguyện, đi xem phim, đi chơi với bạn, đi ngủ…

    Nếu em nghĩ đến vấn đề thì lại thấy căng thẳng và bực mình, hay lo sợ… đó là dấu hiệu em chưa đủ tĩnh lặng để giải quyết vấn đề. Tiếp tục tĩnh lặng (Thiền, cầu nguyện, xem phim, đi chơi với bạn, đi ngủ…) cho đến khi em có thể nhìn vấn đề mà vẫn thấy bình an thư thái trong lòng. Dó là lúc em đã sẵn sàng để phân tích và giải quyết vấn đề.

    Thường thì khi mình đã tĩnh lặng, đôi khi vấn đề đã biến mất trong lòng, mình chẳng phải làm gì cả. Hoặc vấn đề đã từ trái núi biến thành trái cam, rất nhỏ và dễ giải quyết. Hoặc vấn đề cũng thế,. nhưng mình thấy nhiều cách giải quyết rất hay. Hoặc là vấn đề vẫn thế, nhưng mình thấy không quan tâm, không cần thắng thua nữa, và có thể giải quyết nhưng không quan tâm đến hậu quả và do đó không căng…

    Liked by 2 people

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s