Tiền

Chào các bạn,

Trong văn hóa cổ truyền Việt Nam—thơ, truyện, kịch, tuồng—mẫu văn hóa ta thường thấy nhất là người nghèo tử tế bị người giàu đàn áp bóc lột. Đây chẳng là văn hóa giai cấp xã hội chủ nghĩa, vì nó có từ trước khi chủ nghĩa xã hội ra đời, như truyện Kiều chẳng hạn hay Lục Vân Tiên…

Trong văn hóa chê bai tiền bạc như thế, người hiền thường nghĩ là mình không nên có nhiều tiền, và những người có nhiều tiền riết cũng thành tồi vì bị nhồi sọ là mình tồi. Đằng nào cũng hại.

Nhưng, thật sự thì tiền cũng chỉ là một khí cụ như bao khí cụ khác. Con dao có thể dùng để làm bếp, điêu khắc, hay giết người. Làm gì là do người sử dụng, chẳng do khí cụ.

Nếu bạn có nhiều tiền và dùng tiển để làm việc thiện, lo cho người nghèo khổ, thì tiền đó giúp được nhiều người, giúp được xã hội thăng tiến.

Theo tư tưởng Kitô giáo, nếu bạn sống như một quản lý tốt của Thượng đế, làm việc chăm chỉ, quản lý tốt mọi thứ Thượng đế giao cho bạn—từ thân thể đến đầu óc, tình thân gia đình, tình thân bè bạn, và tài sản của bạn—thì Thượng đế sẽ giúp bạn một tay để thân thể, đầu óc, gia đình, bạn bè, và tài sản của bạn được phát triển tốt.

Tức là tiền cũng là điều Thượng đế đưa đến cho người siêng năng làm lụng với một trái tim nhân ái và trong sáng, để người đó có thể quản lý tiền tốt thêm.

Đương nhiên là Thượng đế có nhiều cách làm việc với một người. Đôi khi người nghệ sĩ sẽ được ban “cái nghèo” để nuôi dưỡng và thúc bách sự sáng tạo nghệ thuật của họ. Nhưng tiền cũng là điều Thượng đế có thể ban cho con cái tốt của ngài, chứ không hẳn chỉ có Quỷ Vương mới mang tiền lại cho mafia hay quan chức tham nhũng.

Và theo tư tưởng Phật giáo thì tiền bạc tài sản ta có kiếp này là hậu quả của những phước đức ta tạo lập kiếp trước. Mà cũng có thể là phước đức của năm trước không biết chừng–nếu bạn làm việc chăm chỉ, tử tế, trong lòng tích cực yêu người, thì phước đức năm nay có thể sinh hoa trái năm tới.

Dù sao đi nữa thì chúng ta cũng nên nhìn tiền với thái độ tâm linh thân thiện. Cũng như đối với mọi thứ khác, ta không cần phải mê tiền và cũng không cần phải chê tiền.

Ta cứ làm việc chăm chỉ tích cực và biết rằng một lúc nào đó khi Thượng đế muốn cho ta thêm khí cụ để làm việc, hay khi lao động và phước đức của ta sinh hoa trái, tiền sẽ tự động bò vào cửa.

Chúc các bạn có tiền vào cửa.

Mến,

Hoành

© copyright 2012
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 22 thoughts on “Tiền”

  1. Tiền là một quy ước để đo giá trị và sức lao động. Tiền thật giá trị và đáng quý khi nó tiêu biểu cho giá trị cuộc sống và sức lao động của con người, và sẽ chỉ là “tờ giấy bạc” nếu người ta chỉ nhìn phần “giấy” mà quên đi phần giá trị lao động trước đó. Sự phức tạp của nền kinh tế đôi khi làm 2 mặt của tờ giấy này xa nhau, khiến người ta dễ … quên …

    Đã thích bởi 1 người

  2. Dear Anh Hai

    Trong thực tế em thấy tiền vốn là niềm ao ước của mọi người, không phân biệt đẳng cấp học thức hay địa vị…

    Vì thế ai cũng phải kiếm tiền để đảm bảo cho cuộc sống của mình. nhưng kiếm tiền và sử dụng đồng tiền là hai nghĩa hoàn toàn khác nhau.

    Với bài chia sẻ của Anh Hai cho em thấy: “người thông minh là người biết sử dụng tiền và biết nhìn tiền với thái độ tâm linh thân thiện. Cũng như đối với mọi thứ khác, ta không cần phải mê tiền và cũng không cần phải chê tiền”

    Và đúng như vậy mình phải sử dụng tiền đúng vị trí của nó: ” thật sự thì tiền cũng chỉ là một khí cụ như bao khí cụ khác. Con dao có thể dùng để làm bếp, điêu khắc, hay giết người. Làm gì là do người sử dụng, chẳng do khí cụ.”

    Em cảm ơn Anh Hai về những chia sẻ rất bổ ích này.

    Em M Lành

    Đã thích bởi 1 người

  3. Anh Hoành và cả nhà mến,

    Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp (cây bút truyện ngắn hàng đầu Việt Nam) trong một truyện ngắn của ông có 2 câu thế này mà em rất tâm đắc: “Khi mê tiền chỉ là tiền / Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm”.

    Em Vân

    Thích

  4. Hi A Hoanh va ca nha,

    Theo em nghi, viec nhìn nhận đúng giá trị của đồng tiền rất quan trọng trong đời sống của bản thân mỗi chúng ta. Em đã từng là người không nhìn rõ được giá trị của đồng tiền.

    Lúc nhỏ gia đình em rất nghèo, em phải đi bán bánh cuốn phụ mẹ ở lề đường. Để bán được 1 đĩa bánh cho người ta không phải là dễ. Suốt bao nhiêu năm, dù nắng hay mưa, dù khỏe hay mệt cũng phải vác mặt ra đường ngồi thì mới có tiền đi chợ mua bó rau muống.

    Đến lúc em thi đại học, ba mẹ em cho em tự hoàn toàn tự quyết định. Ba mẹ em nói em không phải nghĩ đến chuyện học ngành đó ra trường có kiếm được nhiều tiền hay không. Và bản thân em đã nghĩ học trước hết là để thành nhân.

    Nhưng tới một lúc em nhận ra rằng mọi thứ không đơn giản như vậy. Càng lớn trách nhiệm của bản thân càng nhiều. Cho dù có lòng nhưng không có tiền đôi lúc cũng “lực bất tòng tâm”. Đồng tiền cũng rất quan trọng.

    Nghèo cũng làm cho em ít bạn bè và khó lập gia đình. Bởi vì không phải ai cũng suy nghĩ như mình. Thế giới muôn màu.

    Em đã nhìn thấy những người em quen biết, có người họ sẵng sàng từ bỏ người yêu suốt 3 năm trời để lấy 1 người chồng chỉ mới quen biết có 2 tháng vì lý do người này “ổn định” hơn.

    Đúng là đồng tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền cũng rất khó có được hạnh phúc.

    Chỉ cần bước vài bước chân ra đường, chúng ta sẽ thấy ngay những cảnh đời khác nhau, thậm chí trái ngược nhau. Một trong những nguyên nhân gây nên sự khác biệt đó là tiền (đương nhiên là còn vì nhiều lý do khác nữa)

    Một vài dòng không thể nói hết được suy nghĩ. Em xin dừng ở đây.

    Em cảm ơn anh Hoành và cả nhà!

    Thích

  5. Chào Hiếu Hạnh

    Thực sự là mình chẳng biết xưng hô với Hiếu Hạnh thế nào. Vậy cứ tạm gọi là mình vậy nhé!

    Câu chuyện mà Hiếu Hạnh kể về một người bỏ người mình yêu suốt 3 năm để lấy một người mình mới quen mới 2 tháng sao mà mình nghe quen quá! Và vì nó nghe quen quá nên mình tự hỏi là có bao nhiêu người trong xã hội VN dám là chính mình, dám vứt bỏ công thức, định kiến để là chính mình? Tại sao ta cứ dạy nhau những thứ trên trời dưới đất, khóc lóc sụt sùi, bày tỏ tình cảm, nói A nói B mà đến lúc Cần sống tử tế lại khó vậy? Đó là bởi vì ta quên đi mất cái gốc cơ bản là thành thật và thiếu đi đời sống tâm Linh đúng đắn và sâu sắc.

    Mình nghe những câu chuyện như vậy quá nhiều đến mức mình chẳng còn muốn nghe nữa. Tại sao không ai khác như là: tôi dám tin vào tình yêu của tôi, tôi biết mình Cần gì và tôi sẽ làm gì? Lúc nào cũng đổ tại: tôi bất Tài, tôi vô dụng, tôi không có tiền, bố mẹ tôi nghèo, xã hội không ra gì…tóm lại là nếu thế thì muôn đời tại người khác mà không phải tại tôi, trong khi tôi lại là người quyết định cuộc đời mình.

    Khi mình 23 tuổi, mình phải lòng một anh, khi mình đi xa một thời gian
    về nhà, anh hẹn mình, ôm hôn mình và anh nói anh phải lấy vợ vì bố mẹ anh bắt thế! Mà người đấy không phải là em!
    Ôi, cô gái 23 ít biết mùi đời là mình bị shock quá! Và lòng cô chao đảo Vậy có biết bao nhiêu chàng trai giống Anh chàng này? Không biết mình là ai, muốn gì, làm gì và tự quyết định cuộc đời của mình?

    Những người trong đời không dám một lần sống là chính mình thì có gì mà phải tiếc! Cũng như người cứ đổ tại là mình nghèo nên mình không thể cố gắng hơn được, v.v…mình nghe mãi cũng …thành nhàm.
    Vài dòng chia sẻ với Hiếu Hạnh.

    Chúc bạn tìm được con đường của chính mình.

    Đã thích bởi 1 người

  6. Hồng Thuận nói phải lắm.

    Thực sự thì ở đời có 1 triệu điều để ta tiêu cực và đỗ lỗi: trởi sinh tôi chân ngắn, trời sinh tôi không giỏi toán, gia đình tôi nghèo, tôi không có khiếu làm tiền, thiên hạ ham tiền thiếu nghĩa, gia đình tôi không có phe đảng mạnh…

    Những chuyện này nếu các bạn nghĩ đến và nói đến thường xuyên thì các bạn chỉ đi ăn mày, vì LUẬT HẤP DẫN–nghĩ điều tiêu cực và nói điều tiêu cực, thì mình sẽ hấp dẫn tiêu cực đến với mình.

    Chỉ nghĩ và nói điều tích cực.

    Luật hấp dẫn giản dị thế, và cực kỳ quan trọng, nó quyết định 99.99% đời mình (có lẽ là 100% không biết chừng).

    Và mình lập đi lập lại thường xuyên như các đĩa hát hỏng, nhưng rất nhiều bạn dường như không nắm được.

    Xóa các loại suy tư, lý luận, triết lý ta có bình thường trong đầu.

    Tuân theo LUẬT HẤP DẪN 100%: Không suy nghĩ và không nói điều tiêu cực. Chỉ suy nghĩ và nói điều tích cực.

    Chỉ trong 6 tháng, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn đổi khác.

    Đã thích bởi 1 người

  7. Hi Anh Hoành và cả nhà,

    Em sinh trong nhà đông anh em , cha mẹ phải bươn chải đủ nghề mới lo con cái ăn học, từ nhỏ em làm đủ nghề: bán thuốc lá, cà rem, làm môc…..để giúp gia đình. Chính vì những khó khăn từ nhỏ nên em ý thức tiền rất quan trọng trong cuộc sống. Bằng cố gắng bản thân và cha mẹ em học và tốt nghiệp bác sỹ, ra trường để giúp gia đình em chọn làm Trình Dược viên, nghề này tiếp thị thuôc đương nhiên mức lương khá hơn, qua thời gian em thấy nghề này không hợp với mình nên chuyên về làm công việc chuyên môn và học NCS, Vừa hoc vừa làm, với mục đích để kiếm tiền (bạn bè em ai cũng nghĩ vậy) , nhiều lúc khó khăn, áp lực cuộc sống phải kiếm tiền để lo gia đình( vì mình là đàn ông mà) và thời gian dành cho việc nghiên cứu ít….nên em muốn bỏ và có ý thay đổi công việc bớt nặng nề mà có tiền hơn. Càng suy nghĩ, tính toán làm mình căng thẳng, bế tắc hơn, Vợ em nói anh cứ vật vờ thì vợ con sẽ khổ, mất đi niềm vui sống. Em cứ boăn khoăn suy nghĩ có nên học tiếp hay không? tới cũng thấy khó lui cũng thấy khó. em không tin vào bản thân….

    Mong Anh Hoành và cả nhà cho em lời khuyên. Cảm ơn,

    Em Tâm

    Thích

  8. Hi Văn Tâm,

    Em viết: “Vợ em nói anh cứ vật vờ thì vợ con sẽ khổ, mất đi niềm vui sống.” Tại sao vậy? Em học mệt, làm mệt, thì mệt chứ sao vợ con mất đi niềm vui sống?

    Đó là vì em stress thì vợ con stress lây và mất đi niềm vui sống. Đây là vấn đề lớn của em, lớn hơn chuyện em muốn học hay làm gì. Mình làm gì thì làm, nhưng đừng để vợ con bị stress vì mình. Nếu em stress là “vợ con mất đi niềm vui sống.”

    Có lẽ là quyết định đầu tiên em phải là quyết định “không mang stress về nhà”. Nếu về nhà là em tươi cười, chơi với các con, dạy các con học… Nếu em quá bận, bỏ bớt công việc hay bỏ bớt học hành. Bởi vì gia đình là căn cứ,là hậu cần của mình, mà gia đình bị khủng khoảng thì rất khó cho mình vững tâm để làm gì ở tiền tuyến.

    * Anh chẳng hiểu NCS là gì? neurocardiogenic syncope?

    Nhưng dù sao đi nữa thì anh có cảm tưởng Tâm quan tâm đến kiếm tiền hơn là hành nghề chuyên môn, thì tìm cách kinh doanh (tiếp thị thuốc men ăn commission cũng là kinh doanh. Tiếp thi mà ăn lương cố định thì không là kinh doanh). Tập trung vào việc kiếm tiền, thay vì đi học mà cứ lấn cấn trong đầu. Hâu như chỉ có một cách duy nhất để kiếm thật nhiều tiền là kinh doanh.

    Mà muốn làm gì mà thành thì:

    1. Đừng stress (phải vui vẻ mà làm, stress thì làm gì cũng rất dễ hỏng, nhất là kinh doanh). Sự vui vẻ của mình luôn luôn làm người ta muốn làm việc và mua bán với mình.

    2. Kiên trì thì mới xong.

    Chúc em may mắn.

    Thích

  9. Chủ đề tiền vui quá. 😀

    Em thích có thật nhiều tiền 😀

    Em muốn có thật nhiều tiền 😀

    Em nhất định sẽ có thật nhiều tiền 😀

    Em Thắng 😀

    Thích

  10. NCS là nghiên cứu sinh đó anh Hoành,

    Cám ơn anh. Anh đang có hoàn cảnh giống y như Văn Tâm, chỉ có điều cả nhà em luôn hạnh phúc ngời ngời. Em đã bỏ toàn bộ stress ngoài cửa rồi. Vợ em thì chỉ nói: không giàu nhưng hạnh phúc, vì cô ấy luôn quan sát những người xung quanh và thầm cảm ơn Thượng Đế là chẳng ai vui như mình.

    Thích

  11. Em thật may mắn khi biết được góc nhìn tích cực zui zẻ trong web này. bây giờ em nghèo ( theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng) ngưng sau em chắc chắn sẽ rất giàu, đặc biệt có những đứa con giàu nghị lực vì được ba nó tập cho tư duy tích cực từ nhỏ. được như vậy thì dù ta nghèo hay giàu thì cũng đã đủ vui rồi phải không anh?

    chúc cả nhà một ngày sử dụng tiền hữu ích!
    em Huythanh

    Thích

  12. Hi Anh Hoành và cả nhà,

    Cám ỏn anh đã chia sẻ, em đang làm Nghiên cứu sinh (phD) đó anh, có lẽ em hơi ngông chưa xác định khả năng của mình nên lao vào con đường này và gặp nhiều khó khăn thử thách, khi không giải quyết được vấn đề nảy sinh là nghĩ tới tiêu cực, để lâu bị stress. Vấn đề của em là nghĩ nhiều đọc nhiều nhưng không hành động, thực hành, có lẽ do không đủ động lực, đủ đam mê, do sức ì, làm biếng , trì hoãn..

    Bây giờ “Đã phóng lao thì phải theo lao” , bất kể ngày sau thế nào phải không anh? Vì em xác định đi vào con đường làm chuyên môn, học vấn.

    Em sẽ cố gắng không đem stress vào nhà, không làm ảnh hưởng vợ con, và nổ lực kiên trì. Em tin nếu mình chịu khó, siêng năng thì việc gì cũng làm được.

    Em Tâm

    Thích

  13. Hi Tâm,

    1. Nếu em đã xác định là em muốn theo đường chuyên môn học vấn, thì đó mà một thắng lợi lớn của em. Vì thường là người ta không biết mình muốn gì, không biết mục tiêu của mình là gì. Em đã biết rõ mục tiêu, như là em đang ở Hà Nội và biết là em muốn đi Sài Gòn, thì đời thành rất dễ. Chỉ cần phải nghĩ cách đi. Cùng lắm thì đi bộ cũng tới được.

    2. Và đừng suy nghĩ cách tiêu cực như “phóng lao thì phải theo lao.” Quá tiêu cực.

    Nên nghĩ:”Đã có mục tiêu thì ta cứ thẳng tiến đến mục tiêu cho đến lúc chiến thắng.”

    Các suy ngĩ của mình trong mỗi phút đồng hồ rất quan trọng cho đời mình. Please! Please! Please!

    3. Anh tin rằng sự học của em khó khăn vì em stress. Vô nhà thờ/chùa ngồi một buổi. Cuối buổi hứa với Chúa/Phật: “Con hứa từ nay con sẽ không stress, không lo bao giờ. Luôn vui vẻ thoải mái với chính mình, với vợ con, và với mọi người.”

    Stress sẽ làm cho tất cả mọi sự thành khó khăn, vợ con không hạnh phúc, mà em học bài cũng không vô.

    Quản lý stress là ưu tiên số 1. Nếu áp lực nhiều việc quá thì giảm việc (giảm tiền)… Nếu học 2 năm quá nặng nề thì kéo dài thành 4 năm…

    Khi em không stress và tích cực, em sẽ tạo nhiều năng lượng tích cực, và sẽ có nhiều yếu tố thành công chạy vào đời em mà bây giờ em chưa tưởng tượng ra.

    4. Và nhớ là vợ con em không là gánh nặng em phải lo, mà là nguồn năng lượng tích cực của em. Vợ con em vui vẻ chơi đừa với em mỗi chiều khi em về nhà, thì đó là nguồn năng lượng tích cực sẽ kéo nhiều điều huyền diệu vào đời em và vào nhà em.

    Thích

  14. Hi Anh Hoành,

    Cảm ơn anh đã chia sẽ, những điều anh nói đã giúp em gỡ bỏ bớt cái đầu nặng nè của em. Nên nghĩ là: “Đã có mục tiêu thì ta cứ thẳng tiến đến mục tiêu cho đến lúc chiến thắng”. và biết quản lý stress.

    Em đang làm đề tài: Sử dụng 1 xét nghiệm ” 1 marker chỉ điểm” để dự báo nguy cơ stroke.” Xét nghiệm này cũng dự báo cho bệnh nhồi máu cơ tim. Đã đươc FDA approve dùng ở Mỹ, bây giờ em nghiên cứu để ứng dụng cho người Việt mình. Hai bệnh này gây tử vong và tàn phé rất lớn. Hy vọng nghiên cứu mình giúp giảm nguy cơ bệnh này.

    Nhiều khi em làm cũng không biết mình nên bắt đầu từ đâu? lấy số liệu, viết chuyên đề…đụng chỗ này một chút rồi nhảy qua cái khác nên không đi đến đâu, rồi rối tung đầu óc.Khi vô làm em mới vỡ ra mình yếu và thiếu nhiều thứ và đây là cơ hội để mình học và khó khăn cần vượt qua.

    Em Tâm

    Thích

  15. Hi anh Tâm,

    Đề tài anh nghiên cứu thực sự ý nghĩa và rất thiết thực. Em hơi tò mò một chút ạ: Không biết anh Tâm sử dụng marker chỉ điểm nào ạ? DNA/gen/protein/các sản phẩm khác.. ?

    “Đã đươc FDA approve dùng ở Mỹ, bây giờ em nghiên cứu để ứng dụng cho người Việt mình. ” Câu này em không hiểu lắm ý của anh. Em hiểu là: Hiện tại ở Mỹ đã tìm ra 1 marker phù hợp và bây giờ anh đang nghiên cứu theo những tiêu chí xác định, như là dễ thực hiện, giá thành rẻ,.. để ứng dụng cho người Việt?

    Nếu anh thấy không phiền thì có thể nói rõ hơn được không ạ? 🙂

    Em cảm ơn anh nhiều ạ.
    Em Hương.

    Thích

  16. Hi Thu Hương,

    Marker mà anh nghiên cứu là Lipoprotein associated phospholipase A2 (Lp-PLA2), là một enzyme có trong máu, tham gia tạo xơ vữa động mạch (XVĐM), XVĐM là nguyên nhân chính gây tắc mạch não, tim…\

    Thực ra các nghiên cứu ở VN toàn là nghiên cứu đuôi, tức là họ đã tìm ra và mình nghiên cứu lại ở VN, Vì anh là thực hiện đầu tiên ở VN nên gọi đề tài này mới và cũng có ý nghĩa khoa học và thực tiễn. Đương nhiên cũng phải nghiên cứu các yếu tố nguy cơ liên quan dẫn đến stroke và nhồi máu cơ tim nữa ….. thì đề tài mới thuyết phục được.

    Anh Tâm

    Thích

  17. Hi anh Tâm,

    Anh nghiên cứu Lp-PLA2, vậy anh đang làm test PLAC ạ?

    Mà anh ơi, làm nghiên cứu đuôi thì bị gì vậy anh? “Nhiều khi em làm cũng không biết mình nên bắt đầu từ đâu? lấy số liệu, viết chuyên đề…đụng chỗ này một chút rồi nhảy qua cái khác nên không đi đến đâu, rồi rối tung đầu óc.” Vậy mà em cứ nghĩ là khi mình nghiên cứu đuôi, mình sẽ có được rất nhiều những tài liệu để viết, để làm đấy ạ.

    Em Hương.

    Thích

  18. Hôm qua em đọc bài về tiền, và nghĩ tới tiền, tối đến tự nhiên có tiền chuyển vào tài khoản, sáng nay mua cho vợ ngay cái đầm bầu, vui ơi là vui!

    Cám ơn cả nhà! Chúc cả nhà biết cách xài tiền và kiếm tiền!

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s