Còn tiếng ve sầu

Cả tôi và Đăng đều thích ve sầu. Nhưng Đăng thích ve sầu còn sống, còn tôi chỉ thích những cái xác. Chúng tôi cãi nhau mãi về điều đó. boygirlĐăng bảo: “Còn sống ve sầu mới đẹp, vỏ bóng, cánh còn óng ánh, mắt long lanh, xanh biếc”. Tôi thì nghĩ, khi những con ve còn hát được, phải để chúng hát cho hết cuộc đời ngắn ngủi của chúng. Tại sao không đi tìm những xác ve sầu lột vỏ để giữ chúng lại như lòng biết ơn.

Ve sống thì kêu inh ỏi và Đăng biết chúng đang đậu ở đâu. Còn tôi, suốt mùa hè cứ phải chuyền như vượn trên những cành cây để tìm nhặt những cái xác rỗng không, trong suốt và giòn tan, dễ vỡ như giấy bóng gói kẹo, chỉ động một chút là nát như vỏ hạt đậu phộng đã rang.

Chúng tôi yêu ve sầu vì chúng không bao giờ hát một mình. Bạn rất hiếm khi được nghe một tiếng ve lẻ loi. Khi không thấy ai hoà theo, chúng im bặt và bay tìm chốn khác. Khi một con ve cất tiếng, cả đàn ve không biết nấp từ đâu trong những vòm lá sẽ hòa theo. Với tôi và Đăng, ve là biểu tượng của tình bạn.

Nhưng tôi thấy ghét Đăng khi nó vác cây sào tre có bôi mủ mít trên đầu để bắt dính những con ve sầu đang ra rả hát. Còn Đăng thì cười nhạo khi nhìn thấy những cái vỏ tội nghiệp, mỏng tanh và giòn tan mà tôi nâng niu giữ trong hộp. Một lần, Đăng lỡ tay bóp vỡ một xác ve của tôi, hai đứa giận nhau từ đó.

Trải qua nhiều chuyến đi, những cái xác ve tôi mang theo không còn nguyên nữa, cái thì bị nát từ trong vali, cái thì tự vụn vỡ ra theo thời gian. Nhưng tôi vẫn giữ lại những mảnh vụn. Mỗi khi nhìn chúng, tôi lại nhớ đến ngày chúng còn ca hát, nhớ đến những buổi trưa cùng Đăng nằm dưới vòm cây đoán xem dàn đồng ca kia được tạo nên bởi bao nhiêu “nghệ sĩ ve”. Đôi khi, tôi thèm được nhìn thấy lại màu xanh biếc trên những đôi cánh mỏng.

***
locust
Từ quê nhà, Đăng gửi cho tôi một con ve sầu ép khô của mùa hè cũ: “Tôi muốn gọi thời gian trở về thời thơ ấu, những ngày tháng đầy niềm vui. Khi còn nhỏ, chúng ta chưa biết gì về những ganh đua và tham vọng. Yêu thương và chơi đùa là tất cả những gì ta biết về cuộc đời. Và những con ve sầu còn tượng trưng cho tình bạn. Tôi biết bạn giận vì tôi đã cố giữ lấy cho riêng tôi những màu sắc đẹp, những con ve sầu còn đang ca hát. Nhưng từ khi bạn đi, bộ sưu tập của tôi vĩnh viễn không có thêm một con ve sầu nào nữa. Tôi biết mình có lỗi. Nhưng chúng ta cũng đánh mất tình bạn rồi sao? Tôi nhớ bạn.”

Tôi đọc ở đâu đó rằng “Chúng ta thường đi qua cuộc đời mà không nhận biết sự khác nhau giữa tình bạn và sự quen biết. Người quen là người ta biết tên và thường hay gặp. Ta có thể chia sẽ nơi ở, bàn làm việc, những bữa ăn, kể cả thời gian. Nhưng họ không phải là người để ta chia sẻ những khoảnh khắc đặc biệt trong đời. Và ta cũng không biết được đâu là những khoảnh khắc quan trọng trong đời họ. Còn bè bạn là những người ta nhớ đến khi nhìn thấy điều gì đó mà ta biết là họ thích, có liên quan đến họ, hay gợi đến những giờ phút đã chia sẻ cùng nhau.” Tình bạn bắt đầu từ đó. Tôi với Đăng cũng vậy.

Tình bạn đầu tiên ấy, đối với tôi, cũng giống như lần đầu tiên được chiêm ngưỡng cầu vồng sau một cơn mưa phùn mùa xuân. Như vẻ đẹp của nụ hôn đầu tiên, của một đoá hồng leo lẻ loi trên tường nhà, của một lớp vỏ óng ánh sức sống của một con ve sầu còn biết hát. Có những vẻ đẹp bạn không nhận ra cho đến khi đã đánh mất nó, không phải như người yêu đã chia tay, không phải như nụ hoa đã tàn héo, mà như một phần cuộc đời bạn, không gì thay thế nổi.

Tôi gửi lại cho Đăng con ve sầu và viết : “Không nhớ sao, ve sầu tượng trưng cho tình bạn. Nó không bao giờ ca hát một mình. Ở đây không có ve sầu. Hãy để nó trở lại với Đăng, và tôi cũng vậy!”

Đông Vy

Một suy nghĩ 7 thoughts on “Còn tiếng ve sầu”

  1. Hi Đông Vy và Kiêm Yến,

    Chị Kiêm Yến tặng Đông Vy ảnh “xác ve sầu” có một không hai, vì do chính ông xả của Kiêm Yến chụp trong công viên Tao Đàn. Nhưng chị Yến lại không post nó được vào comment cho nên anh đưa nó vào database với link này cho Đông Vy

    Hồi lúc mình còn học luật và văn khoa Sài Gòn, không thích vào lớp (vì mấy ông thầy cứ rề rề như xe hết xăng), cho nên mình hay vào Tao đàn mở sách ngồi học một mình. Kiêm Yến nhắc tới Tao Đàn làm mình nhớ thời đó quá.

    À, vùng mình đang sống tên là Locust Grove (vườn ve).

    http://en.wikipedia.org/wiki/Locust_Grove,_Orange_County,_Virginia

    ĐV và KY có thể tưởng tượng mùa hè chung quanh nhà mình ve kêu đến thế nào. Đó là bản hợp tấu không bao giờ ngừng trong mùa hè. 🙂

    Số lượt thích

  2. Oh, cám ơn Duy, chị Yến và anh Hoành!
    Vy đang bị rối loạn tiền đình nên mấy hôm nay phải hạn chế vào mạng, giờ mới đọc được comment của mọi người. 😉
    Cám ơn ảnh “xác ve sầu” của chị Yến nha, làm em nhớ tuổi thơ ghê. Mà ngộ nha, hình như ve sầu Sài Gòn không giống ve sầu CR hay sao đó chị. Ve sầu ở quê em mấy cái chân nhỏ nhỏ thôi chứ không có cái càng “ấn tượng” như vầy. 😉
    Ông xã chị chụp ảnh đẹp quá!

    Số lượt thích

  3. @ Anh Hoành: Rối loạn tiền đình? What is that?
    Theo em hiếu, chứng đó tên TA là Vestibular Disorders.
    @ Chị Đông Vy: Nếu MD Trần Đình Hoành chẩn đoán đúng, theo Toàn thì Chị Đông Vy đã luyện lộn rồi.
    Cửu Âm Chân Kinh có 2 quyển, Quyển Thượng (dạy căn bản nội công), và Quyện Hạ (dạy chiêu thức võ công – không biết Chị đã luyện tới Phần Tám, Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, chưa? Đạt tới trình độ dùng ngón tay khoan thủng được sọ người như Mai Siêu Phong chưa?)
    Lời khuyên chân thành của tôi, một người mê đắm Cắm Dùng Xếng xáng, dù Chị Đông Vy đã luyện tới bất cứ phần nào của Quyển Hạ cũng phải dừng ngay lại, và bắt đầu luyện lại, từ Quyển Thượng trước. Dù Chị đang có mối cừu thù như thế nào đi chăng nữa thì cũng phải hết sức cẩn trọng với Cửu Âm Chân Kinh – “Dục Tốc Bất Đạt”, Chị Đông Vy ạ.
    Kính thơ,
    Toàn.

    Số lượt thích

  4. Dạ anh Hoành, hội chứng rối loạn tiền đình dịch sang tiếng Anh hình như là Symptoms of vestibular disorders.
    Đại loại chóng mặt quay cuồng, phải nằm yên, không nhúc nhích đầu được…Ngồi dậy là nôn.
    Triệu chứng khủng khiếp chắc cũng cỡ tẩu hoả nhập ma đó ạ. 😉

    Số lượt thích

  5. Hi Đông Vy,

    Em đã đỡ chóng mặt và nôn chưa? Hi vọng hôm nay em có thể đọc được comment của chị rồi. Và ngày mai có thể ngồi dậy tiếp tục múa bút. Bạn đọc và cả chị đang chờ bài của Vy nè.

    Chị buồn cười quá về việc Vy phát hiện ra ve sầu Tao đàn có cái càng ấn tượng đến thế, khác hẳn ở CR. À, CR có phải là Cam Ranh không? Ông xã chị lúc nhỏ cũng ở Cam Ranh. Nhưng kỷ niệm về Cam Ranh của anh là biển. Anh không nhớ ve sầu Cam Ranh như thế nào..

    Phó nháy của chị gửi lời cảm ơn Vy đã khen ảnh đẹp.

    Rối loạn tiền đình không phải là triệu chứng (symptome) mà là một hội chứng (syndrome) có rất nhiều nguyên nhân khác nhau… Chị cũng có lần bị rối loạn tiền đình, lúc nhà không có ai. Chị phải nhập viện mấy ngày luôn đó.

    Em khỏe nha.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s