Lưu trữ theo thẻ: Văn

Từ anh hùng “Ilia Muromet” tới quái vật “Leviathan”

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

(Xem bộ phim Nga “LEVIATHAN” 2014)

Xem xong phim “LEVIATHAN”, tôi nhớ tới bộ phim màu Liên-xô “ILIA MUROMET” từ hơn nửa thế kỷ trước và chợt nghĩ: nhiều người có tuổi thơ đã từng say mê dán mắt trên màn ảnh bộ phim quay về một câu chuyện cổ tích Nga nọ, nếu hôm nay được xem bộ phim Nga hiện đại “LEVIATHAN” dựa theo câu chuyện về một quái vật thần thoại trong Kinh Thánh, chắc sẽ bàng hoàng, ngỡ ngàng đến đau đớn… Cái vẻ đẹp phi thường của dũng sĩ huyền thoại Nga chiến thắng rồng lửa nhiều đầu để bảo vệ hạnh phúc dân lành giờ đã biến mất tăm, chỉ còn lại trên đất nước hùng vĩ ấy sự thống trị & lộng hành của cái ác, sự giả dối đáng kinh tởm, trở thành lãnh địa của những kẻ ngang nhiên chà đạp lên quyền sống người lương thiện, bên đống xương mục của Cá Ông voi, Vua Biển cả – vết tích sót lại của một thời cổ tích tựa ánh tàn của mơ ước Con người từ ngàn xưa đang hấp hối…

Đọc tiếp Từ anh hùng “Ilia Muromet” tới quái vật “Leviathan”

Tư duy giáo dục tích cực

Chào các bạn,

Trên đường phố Sài Gòn, mình thấy có những đoạn đường có biển cảnh báo giao thông như thế này (hình dưới, biến báo trên đường Mai Chí Thọ, Thủ Đức). Và có lẽ ở Việt Nam sẽ cũng có nhiều nơi khác có biển báo tai nạn chết người tương tự.

Biển báo giao thông luôn là cần thiết để cảnh báo dù là chỉ đường hay là nguy hiểm và giúp người đi lại an toàn. Nhưng cảnh báo chết người như trên là cách làm tồi và tiêu cực. Giáo dục bằng những cảnh báo gây tâm lý sợ hãi chẳng giúp người lái xe an toàn cẩn thận hơn khi đi đường. Đọc tiếp Tư duy giáo dục tích cực

Những ngày dính ‘F Không’

*tản văn Phạm Nga

1.

Xưa nay, người đời thường dùng từ ‘mắc dịch’ để chửi thậm tệ ai đó, cụ thể là tỏ ý nguyền rủa, công khai muốn cho người bị chửi gặp phải một trong những chuyện xấu nhất, hại nhất trong đời sống con người, đó là mắc bệnh dịch – loại bệnh truyền nhiễm rất nguy hiểm bởi gây chết người hàng loạt, trong lịch sử thế giới có đợt giết hằng triệu sinh mạng, như : dịch hạch, cúm, đậu mùa, sốt thương hàn, Ebola, SARS… Đọc tiếp Những ngày dính ‘F Không’

Một nghệ sĩ cô đơn. Một người thầy nhân hậu.

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Ngày Nhà giáo VN:

Một nghệ sĩ cô đơn. Một người thầy nhân hậu.

Đạo diễn Trần Đắc – nguyên là phó giám đốc nghệ thuật Xưởng phim truyện VN. Ông xuất thân là giám đốc Sở văn hóa của tỉnh Hưng Yên, sau được cử đi học đạo diễn tại trường VGIK (Đại học Điện ảnh Quốc gia Liên Xô). Ngoài làm phim, quản lý nghệ thuật, ông còn viết báo, dịch thuật, tham gia giảng dạy tại trường Đại học SKĐẢ Hà Nội- góp phần đào tạo nên nhiều thế hệ đạo diễn điện ảnh khắp cả nước (như: Trần Quốc Huấn, Phạm Thanh Phong, Lê Xuân Hoàng, Hồ Ngọc Xum, Lê Hữu Lương, Nguyễn Vinh Sơn, M.A Nguyễn Anh Tuấn, Lưu Trọng Ninh, Cao Mạnh, v.v. Ông là đạo diễn (và tác giả kịch bản) của các bộ phim: Ga, Bài ca ra trận, Thời hiện tại, Sao Tháng Tám (Bông Sen vàng LHF VN lần IV năm 1977), v.v. – những phim đã trở thành kinh điển của nền Điện ảnh VN. Ông mất năm 1995 tại Hà Nội. Đọc tiếp Một nghệ sĩ cô đơn. Một người thầy nhân hậu.

Ghi chép vụn vặt từ tâm dịch (tiếp theo+hết)

Ký PHAM NGA 

3. Từ Tâm Dịch Ngóng Tin Người Thân Bạn Bè, Ngóng Về Quá Khứ

…Đêm qua, khoảng 1 – 2 giờ mưa tạnh, không hiểu sao đã thiếp đi, coi như ngủ được vài tiếng gần sáng. Nhưng cũng giống như bao ngày qua trong mùa dịch, dù đã tạm ngủ được cũng không hề thấy khỏe khoắn chút nào, nói chi cảm giác vui vui mơ hồ như trước đây khi thức giấc thấy ánh nắng mai tươi tắn của một ngày mới ngoài cửa sổ. 

Chợt nhớ những lần bị phong tỏa xưa kia, cũng ở đất Sài Gòn. Như đảo chánh 1963 hay chiến cuộc Mậu Thân 1968, đô thành giới nghiêm/thiết quân luật 24/24, phải đóng kín cửa, không được phép ra đường suốt vài ngày, nhưng rõ ràng không căng thẳng như tình trạng phong tỏa tránh dịch hiện nay. Vài lần khác là cảm cúm nặng, cả người rũ liệt hay viêm họng, viêm nhiễm đường hô hấp trên …, để tránh lây cho người trong nhà phải rút vô phòng riêng, ăn uống với chén, ly riêng, nhưng tự cách ly khi ấy cũng chẳng có gì nghiêm trọng bởi trong nhà mọi người vẫn mạnh giỏi, sinh hoạt vẫn bình thường; còn hiện nay, ngoài kia là Sài Gòn đang bị dịch-chết-người rất nặng, dịch-lây-nhiễm rất dữ!

Đọc tiếp Ghi chép vụn vặt từ tâm dịch (tiếp theo+hết)

Ghi chép vụn vặt từ tâm dịch Covid (tiếp theo)

Ký PHẠM NGA 

2. Từ Tâm Dịch, Ngóng Ra Đường

Xì-tin (style) phổ biến hiện nay là ai nấy thường xuyên đóng kín cửa nẻo vì sợ vi-rút vô trong nhà, nhưng cũng thèm ra ngoài đường vì lý do rất dễ hiểu: mấy đợt giãn cách, tù túng trong nhà đã lâu quá!

Đang dịch giã mà nói “ngoài đường” thì đâu cần phải là “đường xứ”, “phố chợ” gì cho xa xôi mà chính là cái hẻm rất quen thuộc ngay mặt tiền nhà đấy thôi. Trận dịch trờ tới, cái hẻm ngày ngày ‘mở cổng ra là đụng’ bỗng trở nên ngăn cách kỳ cục, trái khoáy một khi cánh cổng – tách biệt phần sân/đất sở hữu cá nhân với hẻm/đất công cộng tập thể – từ nay gần như 24 trên 24 đóng kín, trong khỏi ra, ngoài khỏi vô, trong/ngoài hạn chế giao tiếp.

Đọc tiếp Ghi chép vụn vặt từ tâm dịch Covid (tiếp theo)

Một thứ “chủ nghĩa hiện thực tàn nhẫn không thương xót” trong phim Nga “AIKA”

 

Nguyễn Anh Tuấn

Tôi xin tạm mượn nhận định của một nhà văn học sử Nga viết về văn hào F. Dostoievsky để nghĩ về phim AIKA – bộ phim đã chiếm nhiều giải thưởng danh giá quốc tế mà tôi vừa được xem, vì thấy rõ một điều: truyền thống hiện thực chói sáng của văn học Nga cổ điển – tiêu biểu là F. Dostoievsky hóa ra vẫn được tiếp tục một cách xứng đáng, và xuất sắc trong nghệ thuật Nga hiện đại (ở đây tôi chỉ xin nói tới một dòng của điện ảnh Nga tạm gọi là “Hiện thực tàn nhẫn không thương xót”) – có nghĩa là đã vượt qua vòng “Kim cô” Hiện thực xã hội chủ nghĩa từng thống trị xã hội Xô Viết một thời gian dài dẫn đến những tác phẩm nghệ thuật nặng tuyên truyền, phục vụ kịp thời và đã rơi vào lãng quên… 

Đọc tiếp Một thứ “chủ nghĩa hiện thực tàn nhẫn không thương xót” trong phim Nga “AIKA”

“Le lói hy vọng” về nhân vật thời đại

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Tranh của họa sĩ Lê Sa Long
Tranh của họa sĩ Lê Sa Long

Sau khi đưa lên một cảm ngôn về bức tranh của họa sĩ Lê Sa Long & ý kiến của nhà văn Trần Thùy Linh như một lời kêu gọi các nhà điêu khắc, họa sĩ, nhà văn, nhạc sĩ hôm nay: “DỰNG TƯỢNG ĐÀI NÀY ĐI: CUỘC “THIÊN DI” CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ VÀ BÀ MẸ CHƯA TỪNG CÓ TRONG LỊCH SỬ…”, nhằm góp phần miêu tả “nhân vật chính của Thời Đại, biểu tượng cho cả một dân tộc vượt lên cảnh ngộ bi kịch tìm lối thoát cho quyền sống của mình”, rất nhiều người đã ủng hộ. Nhưng cũng có không ít người lồng lên phản đối như bị “chạm nọc”, thậm chí chửi bới rất tục tĩu (xin lỗi không viết ra vì xấu hổ thay cho họ). Để trả lời họ, với tư cách là một người làm phim, tôi xin có vài suy ngẫm về NHÂN VẬT THỜI ĐẠI giúp họ tham khảo. Đọc tiếp “Le lói hy vọng” về nhân vật thời đại

“Công án” Phi Nhung

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Tôi mượn chữ Công án của “vườn Thiền” ở đây, bởi trước hết số phận đặc biệt cô ca sĩ Phi Nhung từ lúc ra đời cho tới khi từ giã cõi tạm đều đối diện với chốn Thiền môn…

Tiếng khóc chào đời của cô lẫn với tiếng chuông chùa khi mẹ cô phải dấu diếm gia đình lén tới cửa Tam bảo để sinh cô…

Đọc tiếp “Công án” Phi Nhung

Nguyễn Du với người đẹp Dương Quý Phi

Để trả lời một bà TS. văn chương đang làm dậy sóng công luận vì miệt thị  “phái đẹp”:

Nguyễn Du với người đẹp Dương Quý Phi

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Trong toàn bộ thơ văn chữ Hán, chữ Nôm của Đại thi hào Nguyễn Du, có một kiểu/ loại hình tượng nghệ thuật đặc biệt được ông thể hiện với cảm hứng thi ca và nghiệm sinh sâu sắc – đó là những người phụ nữ Tài – Sắc mà số phận bất hạnh, những “má hồng phận mỏng”, những giai nhân bạc mệnh, “hồng nhan đa truân”, phải chịu số phận “Tài Mệnh tương đố” với lời nguyền ác nghiệt: “Tài tình chi lắm cho trời đất ghen”…

Cần khẳng định ngay một điều là, cái vẻ đẹp bí ẩn, quyến rũ, cuốn hút, thấm đẫm hồn cốt phương Đông kèm theo tài hoa hiếm có của họ, với Nguyễn Du là “chất ngọc quý” của đời, như một giá trị mang tính nhân bản – dù họ ở tầng lớp con hầu, kỹ nữ dưới đáy xã hội, hay ở bậc nữ hoàng, phi tử cao vời…

Đọc tiếp Nguyễn Du với người đẹp Dương Quý Phi

Bài học từ cuộc đời ca sĩ Phi Nhung

Ca sĩ Phi Nhung

Đạo diễn Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Trong những ngày Việt Nam xác xơ, tang tóc vì đại dịch, ở thành phố HCM đã xuất hiện và bộc lộ nhiều “trái tim vàng” – trong đó nổi bật là ca sĩ Phật tử Phi Nhung. Sau khi cô mất bởi sự xả thân cứu giúp dân nghèo thành phố, người yêu ca nhạc nói riêng và người dân cả nước nói chung càng hiểu thêm về tấm lòng Bồ tát của cô – người từng vượt qua bao nỗi bất hạnh từ tuổi thơ, những gian nan trong sự nghiệp, cho tới những vụ vu khống xấu xa, để vươn lên thực hiện lý tưởng sống cao đẹp của mình với tư cách là một công dân, một nghệ sĩ mà cô đã vun đắp từ những năm xa Tổ quốc; một nữ nghệ sĩ Việt Nam mà khi mất đã trở thành “Nàng Tiên”, “Mẹ Teresa Việt Nam” trong lòng biết bao người Việt ở toàn quốc cũng như nhiều nơi trên thế giới. 

Đọc tiếp Bài học từ cuộc đời ca sĩ Phi Nhung

Ghi chép vụn vặt từ ngay tâm dịch Covid

Ký PHAM NGA

1. Năm Trước Dịch Lãng Đãng Xa, Năm Nay Dịch Áp Sát

Ở Sài Gòn, dịch Covid19 bùng phát đã hơn hai năm, cứ dần hồi quấy đảo mà tác hại thê thảm vào mọi mặt sinh hoạt vật chất tinh thần con người. Trong đó, hiểm họa khiến mọi người sợ dịch nhất chính là nó có thể giết người, riêng người già trên 65, đã nhiễm vi-rút lại sẵn có bệnh mãn tính cỡ tiểu đường, huyết áp… như tôi càng dễ chết. Đọc tiếp Ghi chép vụn vặt từ ngay tâm dịch Covid

Sài Gòn 10 ngày “ai ở đâu ở yên đó”

Saigon corner

Ngày đầu tiên, 23-8-2021: vì nhà mình đã gần cạn lương thực suốt mấy ngày và đây là ngày đầu tiên “ai ở đâu ở yên đó”, “đi chợ hộ” đã có các anh bộ đội lo, nên mình không ra khỏi nhà mà chờ tin từ bác tổ trưởng dân phố. Đến tối, tin mới tới. Đọc cách thức và các combo “đi chợ hộ”, mình chẳng thể đặt hàng vì các combo không phù hợp với nhu cầu. Tuy nhiên, mình vẫn để ngỏ vì có thể đến phút cuối sẽ dùng trợ giúp này.

Ngày thứ hai: Sáng sớm, cô em gái thân thiết gửi cho nhà mình một lô đồ ăn, mình mừng quá, chạy ra khỏi nhà để lấy hàng từ shipper. Vừa đi vừa hồi hộp, chết cha, phải ra khỏi nhà, nếu gặp ai đó thì phải làm sao ta? Ra khỏi nhà, mình gặp ngay bác tổ trưởng dân phố. Nhưng bác đang chăm chú làm việc giấy tờ với một anh hàng xóm. Đọc tiếp Sài Gòn 10 ngày “ai ở đâu ở yên đó”

Prayer for Covid – 4

Jesus,

Thank you for giving us this day our daily rice.
We are full,
so please help others,
who are more hungry and thirsty than us.
Please feed them and give them something to drink.

Please heal the heart of sufferers,
who pain from illness,
loss of loved ones,
and lack of food and drink…
Please heal the heart of all sufferer.

Please keep us calm in you.

Amen.

PTH

Sài Gòn ngày đầu “ai ở đâu ở yên đó”

Saigon corner

Thứ Hai 23-8-2021 là ngày SG bắt đầu thực hiện 1 tháng giãn cách “ai ở đâu ở yên đó”, nghĩa là ở trong nhà, chẳng đi đâu cả, muốn ra ngoài thì phải có giấy tờ chứng minh nhu cầu ra ngoài. Trước đó 3 ngày, sáng thứ Sáu 20-8, siêu thị CoopMart gần nhà đã thông báo hết hàng. Chiều hôm trước đó, CoopMart cũng nói đã hết hàng. Giờ nhìn MiniStop sát bên CoopMart với một hàng dài người đứng xếp hàng cả mấy chục thước, từ cổng siêu thị kéo tràn sang bên lề đường đối diện, mình về.

Đây là Quận 1, được xem là quận trung tâm của Tp HCM.

Đọc tiếp Sài Gòn ngày đầu “ai ở đâu ở yên đó”