songlon

Sóng Lớn

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta ôn lại sự tự tin bằng Truyện thiền thú vị này, “Sóng Lớn”. Sóng Lớn là tên của một võ sĩ, O-nami. O là lớn, nami là sóng. Sóng thần đánh Nhật Bản trước đây vài năm gọi là Tsu-nami.

    Vào đầu thời Minh Trị Thiên Hoàng có một võ sĩ đánh vật tên là O-nami, tức là Sóng Lớn.

    O-nami rất mạnh và giỏi về nghệ thuật đánh vật. Trong những trận đấu riêng, O-nami thắng cả thầy của mình, nhưng khi ra trước đám đông O-nami lại quá rụt rè đến nỗi chính học trò của anh cũng vật anh được.

    O-nami nghĩ là mình nên tìm một thiền sư giúp đỡ. Hakuju, một thiền sư lang thang, đang dừng chân tại một chùa gần đó, nên O-nami đến gặp và kể về khó khăn lớn của mình.

    “Sóng Lớn là tên của anh,” thiền sư tư vấn, “vậy thì ở lại chùa tối nay. Tưởng tượng anh là những ngọn sóng lớn đó. Anh không còn là võ sĩ đánh vật hay sợ nữa. Anh là những đợt sóng vĩ đại quét sạch tất cả những gì đứng trước mặt, nuốt sạch tất cả những gì sóng đi qua. Tưởng tượng thế và anh sẽ là võ sĩ đánh vật siêu đẳng nhất nước.”

    Vị thầy lui về. O-nami ngồi thiền cố gắng tưởng tượng mình là sóng. Anh nghĩ đến rất nhiều chuyện. Rồi dần dần cảm giác là sóng tăng thêm. Càng về đêm những lọn sóng càng lớn hơn. Sóng cuốn trôi những cánh hoa trong các lọ hoa. Ngay cả tượng Phật trên bàn thờ cũng bị ngập nước. Trước khi trời hừng đông, cả ngôi chùa chẳng còn là gì nữa ngoại trừ sóng lên sóng xuống của đại dương.

    Sáng ra vị thầy thấy O-nami vẫn còn thiền định, với nét cười thoáng hiện trên mặt. Thiền sư vỗ vai chàng võ sĩ. “Bây giờ chẳng còn điều gì có thể làm phiền anh,” thầy nói. “Anh là những đợt sóng đó. Anh sẽ quét sạch mọi thứ trước mặt anh.”

    Ngày đó O-nami thi đấu và thắng. Từ đấy, không còn ai ở Nhật có thể thắng O-nami.

Đương nhiên đây là vấn đề nhiều võ sinh, hay bất cứ ai trình diễn trước đám đông như ca sĩ, người diễn thuyết, thường có. Lúc một mình thì bình tĩnh, khi ra trước đám đông thì sợ đám đông: không biết mình làm sai ai có cười không, mình đánh trật thiên hạ cười không, mình hát hơi thiếu hơi thiên hạ có cười không… Chỉ cần tâm trí lo lắng vì người khác như thế là đủ để mình mất tập trung và, do đó, mất ý chí.

Luyện cho học trò biết tin vào sức mạnh vô địch của mình là công việc quan trọng nhất của thầy. Khi học trò đi đấu, thầy chẳng còn dạy gì được nữa, cận kề quá rồi; thầy chỉ làm được một việc là giúp trò tin rằng trò sẽ thắng. Người tự tin là mình vô địch thường thắng – vì tập trung, bình tĩnh, không sợ, không mất tinh thần khi bị đòn, và tính toán giỏi khi chiến đấu.

Nhưng câu truyện Thiền này còn có điều sâu sắc hơn. Mỗi chúng ta đều có sức mạnh để, và nên, làm ngập lụt chùa chiền, đánh đổ bàn thờ, đánh đổ tượng Phật, đánh đổ tất cả.

Vậy nghĩa là sao?

Nghĩa là vô chấp. Không chấp vào đạo, vào chùa, vào bàn thờ, vào tượng Phật, vào kinh sách, vào Phật. Còn chấp vào bất kì điều gì là chưa đạt đạo.

Đương nhiên là lúc mới học ta thường phải nhờ đạo, nhờ chùa, nhờ bàn thờ, nhờ lễ bái, nhờ kinh sách, nhờ tượng Phật, nhờ Phật… Nhưng đến một lúc nào đó ta phải biết bám vào đâu cũng đều là cản trở. Phải ngưng chấp vào bất kì điều gì, lúc đó mới là đạt đạo.

Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm.

Chúc các bạn vô chấp.

Mến,

Hoành

© copyright 2016
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s