Các bài đăng bởi Phạm Nga

I am who I am

Xấp vé số của ông lão lang thang

Truyện ngắn

1.

Một buổi sáng, tôi tranh thủ vào Viện 175 thật sớm, định bụng thăm đứa cháu xong là đi làm luôn. Chiều hôm trước, trên đường đi học về cháu tôi bị ngã xe khi phải tránh gấp một em bé đột ngột chạy ra đường. Đứa bé gây chuyện đã không hề hấn gì nhưng cháu tôi bị gãy tay, phải vào viện cấp cứu… Đọc tiếp Xấp vé số của ông lão lang thang

Đã lụn tàn những mảnh vườn xanh

:

1.

Ở Sài Gòn, vào đầu những năm 60, ba mẹ tôi dọn nhà về khu Đồng Ông Cộ, gần chợ Bà Chiểu. Cứ khoảng nửa đêm về sáng, đô thành còn say ngủ, chợt nghe êm ả làm sao tiếng xe ngựa lốc cốc chở rau, chở hoa vào chợ. Hay vào các mùa Tết nguyên đán, cứ sau ngày 23 đưa ông Táo về trời là có chợ Tết ban đêm họp tại khu vực xung quanh Lăng Ông, sát bên tòa tỉnh trưởng Gia Định.

Những đêm chợ Tết xa xưa ấy, tôi nhớ mặt hàng Tết năm nào cũng mứt, trà, rượu, bánh, kẹo…, cũng như không bao giờ vắng mặt kem đánh răng “anh Bảy Chà”, xà bông Cô Ba và dầu cù-là Mac Phsu.

Đọc tiếp trên CVD

Chú chó rẻ tiền yêu dấu

Truyện ngắn

Vào cuối những năm 80, do kiếm sống khó khăn, nhà ở mướn thì quá chật chội, tôi không thể nuôi chó dù vợ chồng tôi, nhất là con gái tôi, lúc đó mới 7 tuổi – đều rất thích có một chú cún dễ thương, chạy tung tăng trong nhà.

Một hôm, trên đường chở con gái đi học về, tôi phải dừng xe lại khi chợt chứng kiến một con chó ta bị xe hơi cán, gần như gãy lìa một chân sau. Chú chó kêu ăng ẳng đến chói tai, vừa cố lết vô lề đường vừa liếm lia lịa vào chỗ chân gãy, nhầy nhụa máu thịt. Rất thương con chó nhưng bất lực, không thể làm được gì cho con vật bất hạnh, tôi đành rời bỏ cảnh tượng bi thảm này, nổ máy xe đi tiếp. Đọc tiếp Chú chó rẻ tiền yêu dấu

Với biển, một chuyện tình không may…

Truyện ngắn

1.

Từ cái may mắn đầu đời thật tuyệt diệu là được sinh ra ở vùng đất biển Nha Trang, tôi đã hồn nhiên thích biển, một mực khoái biển ngay từ tuổi ấu thơ. Rồi sau này, vào năm ra trường đi dạy học, may mắn nữa là tôi lại được bổ nhiệm về Vũng Tàu, cũng miền biển!

Lúc đó đang mùa nghỉ hè, mà vào niên khóa sắp khai giảng, Bộ giáo dục sẽ bắt đầu cho dạy môn sinh hoạt học đường ở bậc trung học. Đọc tiếp Với biển, một chuyện tình không may…

Tháng 6, nhớ “Cơn lốc màu hoa hồng” trên cầu Thị Nghè

Tháng 6 hằng năm, cứ đáo lệ có cách quãng luân phiên là mùa Euro Cup hay World Cup. Vào mùa Euro Cup 2008, về đội bóng tôi thích nhất, kỳ vọng nhất là đội Hà Lan, đội bóng của “đất nước hoa tulip”, thì chỉ đến hết vòng tứ kết là những “cơn lốc màu da cam” không còn cuồn cuộn nữa. Tôi còn nhớ là năm đó, trước cái đêm oan nghiệt 21 tháng 6, Hà Lan bị Nga loại với tỷ số thê thảm 3 – 1, tôi vẫn tràn trề lạc quan về đội bóng thần tượng của mình. Khi ấy tôi hào hứng đến nổi, từ hình ảnh “cơn lốc màu da cam” của các cầu thủ Hà Lan, tôi nghĩ ra luôn danh hiệu “những cơn lốc màu hoa hồng” thật kỳ mỹ cho những chị em bán hoa chạy rất dễ mến trên cầu Thị Nghè cũng vào thời gian ấy.

Đọc tiếp trên CVD

Kẻ lai vãng cửa chùa

Tản văn

1.

Tánh anh nóng nảy, nổi cộc lên thì coi hung lắm, phải đi chùa cho nó trầm tính lại”. Đã một thời, nhiều lần vợ tôi đã nhận xét và đề nghị như vậy.

Ngày xưa, bố tôi theo Tây học, từ Bắc vào Nam làm báo, ra cả báo Pháp và dịch sách, tánh khí nghệ sĩ, phóng dật, khiến cho căn nhà nhỏ của gia đình ở khu Đa Kao thời đó thỉnh thoảng lại chộn rộn cái không khí văn chương chữ nghĩa. Có lần, lấy cớ cần khui một chai rượu chát rất xưa, bố tôi mời vài người bạn thân đến nhà chơi. Cần nói thêm là trong bạn bè của bố tôi thời đó, tôi khoái một bác cùng dân Bắc kỳ, để chút râu kiểu Hitler dưới mũi, thường phong nhã với bộ cánh veston, foulard…,  đó là nhà thơ/nhà văn TCHYA Đái Đức Tuấn. Núp phía sau một bức bình phong, tôi lén theo dõi người lớn nói đủ thứ chuyện trên đời. Chợt tôi nghe bác TCHYA cười, vỗ vai bố tôi, gật gù bảo: “… Vậy là toa cũng rất libéral về vấn đề tôn giáo!”.

Đọc tiếp trên CVD

Đêm tối trời, bọn trẻ chơi trò xác ma

Image result for children picture black and white

Truyện kỳ ảo

1.

Thỉnh thoảng, anh em nhà nhỏ Nina và vài đứa bạn học tụ lại để chơi một trò chơi đặc biệt lý thú. Xác ma, nội tên gọi nghe đã dị thường, theo kiểu chỉ nên chơi trò này ở vắng vẻ vào những đêm tối trời, nhất là đêm 30 âm lịch.

Tối bữa nay, nhằm lúc bố mẹ đi ăn đám cưới, cả bọn tụ lại ở một căn phòng nhỏ, đóng kín cửa tối mò vì có mỗi một ngọn đèn dầu leo lét, chập chờn. Lần này, cũng một tên bạn học của Minh phối hợp với cậu ta cùng Đăng – cậu em kế – và nhỏ Nina – cô em út – cho đủ bốn người, tạm gọi là bốn pháp sư, như yêu cầu của trò chơi.

Đọc tiếp trên CVD

Bữa rượu buồn tháng Tư

Tạp văn

1.
Cuối tháng 3, trời chuyển mùa nóng bức. Anh Bảy rủ tôi qua nhà anh làm bậy vài chai bia cho mát. Sau khi sai thằng con chạy mua thêm nước đá, anh vô đề chuyện thời sự, rằng mấy năm trước, công ty anh cho lãnh thêm tiền lễ 30-4 khoảng trên dưới ba trăm ngàn, thiệt không nhiều nhặn gì so với mức lương “cứng” một triệu mốt của anh. Đã vậy, năm nay tiền lễ ấy chắc chắn còn bèo hơn nữa vì công ty đã chuyển thành công ty cổ phần, phải “liệu cơm gắp mắm” kỹ hơn thời còn bao cấp, tức thẳng tay xiết lại tất cả các khoản lương, thưởng. Nhưng vì sang năm anh Bảy nghỉ hưu nên đối với anh, tiền lễ sắp lãnh dù có bèo bọt vẫn là món bổng lộc cuối cùng của đời công nhân, sẽ ý nghĩa lắm. Anh kết luận vậy mình phải xài thiệt là có lý, có tình – đó là anh em mình sẽ nhậu một bữa thiệt “chất lượng”.

Đọc tiếp trên CVD

Từ lâu đã có Boléro bụi đời, hát rong…

Tản văn

1.

Có thể nói, từ sau tháng 4-75, chưa lúc nào dòng nhạc Boléro được hát nhiều, trình diễn nhiều như hiện tại. Khắp từ Nam ra Bắc, Boléro tràn ngập các vidéo, album, các chương trình ca nhạc sân khấu, phòng trà, karaôkê… Boléro chễm chệ lên ngôi trong các show truyền hình thực tế, nào là ‘Sol vàng” trên VTV9, “Thần tượng Boléro” trên VTV3, nào “Solo cùng Boléro” hay “Tình Boléro” trên Vĩnh Long 1/Vĩnh Long 2…

Đọc tiếp trên CVD

Cô bé như cơn mưa chợt đến…

TẢN VĂN

Mưa lớn buổi chiều, vào ngay giờ cao điểm đông xe, đông người trên phố, lại kẹt xe liên tục. Đã chạy giao hàng từ sáng sớm, tôi mệt mỏi tách chiếc honda cánh én cà tàng của mình ra khỏi luồng xe, tấp vô một mái hiên. Một chiếc hai bánh khác cũng tấp theo và một cặp trai gái hối hả bỏ xe chạy vô đứng cạnh tôi. Đã đỡ ướt át khó chịu, theo thói quen, tôi nhìn quanh nhìn quẩn một chút. Thì ra bên cạnh tôi chỉ là hai đứa thiếu niên. Cô bé tuổi khoảng 15 hay 16, mặc bộ đồng phục học sinh một trường “quí tộc” nào đó vì kiểu váy xanh ca-rô, sơ-mi trắng toàn may bằng hàng mắc tiền, trông rất sang trọng. Cậu con trai cũng trắng trẻo, bảnh bao, và qua cách nói năng, cử chỉ, chắc đây là bạn trai chứ không phải là anh của cô bé. Chợt lòng tôi bồi hồi vì chợt nhận ra gương mặt xinh xắn của cô bé rất giống nhỏ Tiên ngày xưa… Đọc tiếp Cô bé như cơn mưa chợt đến…

Về Quê Ăn Tết Với Cái Bụng Đói

Nhìn chung, đối với nhiều người trong chúng ta, dù gì thì cuộc sống trong nước hiện nay cũng ít nhiều dễ chịu hơn so với cái thời ‘ăn độn’ thập niên 80. Có vài cái Tết trong cái thời khó khăn, thiếu thốn đủ mọi mặt ấy đã để lại trong tâm khảm tôi dư vị thật chua chát, nay ngồi chợt nhớ lại mà không khỏi chạnh lòng áy náy, sượng sùng với chính mình và tội nghiệp mình quá!

Khi tôi đi học tập cải tạo về rồi lập gia đình (1977) thì thời thế sau 30 tháng 4 đã chất chồng khó khăn về mọi mặt. Gia đình cha mẹ, anh em tôi thì ở Sài Gòn, gia đình bên vợ tôi thì ở Vũng Tàu, cách nhau khoảng hơn 100 cây số, còn tôi thì sau ngày học cải tạo về đã bị chỉ định phải nhận việc ở một nông trường vùng Củ Chi, cách Sài Gòn 45 cây số. Bên nào cũng nghèo, nhất là nhà bên ba má tôi rất chật hẹp, nên vợ tôi cùng hai đứa con phải về nhờ đỡ bên ông bà ngoại ở Vũng Tàu. Ngày thường thì đã phải sống xa vợ con, cha mẹ nên mùa Tết đến là tôi lại đắn đo và thường là tôi chọn (gọi là) ăn Tết ở quê vợ, vì dù sao cũng là gần vợ, gần con mình.

Đoc tiếp trên CVD

Đi chùa, đi cúng tháng Giêng

img_3390

1.

Ở đất Sài Gòn, vào những đêm giao thừa xa xưa hầu như gia đình nào cũng bỏ lệ nhắc bọn trẻ đi ngủ sớm. Ở nhà tôi, trong khi mấy đứa em được tha hồ xem chương trình ti-vi đặc biệt với chủ đề mừng năm mới, tôi được phụ mẹ tôi chuẩn bị mâm cúng đón giao thừa đúng 12 giờ khuya. Rồi khi mẹ tôi cùng mấy bà hàng xóm đi Lăng Ông Bà Chiểu, tôi cũng được tháp tùng. Ngoài đường đông vui hết sức!

Đọc tiếp trên CVD

Niềm lạc quan vui sống trong nhạc đồng quê Mỹ Quốc

Từ lâu, không hề là nhạc sĩ, ca sĩ hay nhà phê bình âm nhạc chuyên nghiệp, mà chỉ qua cảm thụ bình thường, ngoài chuyên môn của một thính giả/khán giả phó-thường-dân thường xuyên nghe hay xem trình diễn âm nhạc, không hiểu sao tôi đã tò mò rất nhiều cũng như đặc biệt ưa chuộng đối với dòng nhạc đồng quê Mỹ Quốc.

country

Đọc tiếp trên CVD

Nhớ cà phê lá me bay

Cà phê vỉa hè Sài Gòn thập niên 1970

Cà phê vỉa hè Sài Gòn thập niên 1970

1.

Ngày xưa, những năm 70 nhiễu nhương, loạn lạc lại trúng vào thời sinh viên của bọn tôi ở Sài Gòn. Dù đa số trong bọn đều là con nhà nghèo hay chỉ trung lưu, nhiều bạn phải đi dạy kèm mới đủ tiền mua cours mà học, nhưng bọn tôi lại khá phong lưu, rộng rãi ở cái khoản cà phê.

Đọc tiếp trên CVD

Vui, Buồn Tháng 12

thuong-xa-tax-tai-sai-gon

1.

Xa xưa, vài năm đầu thập kỷ 60, chiến tranh còn chưa khốc liệt mà chỉ mới có mặt đâu đó ở những vùng rừng núi thật xa đô thành Sài Gòn, lâu lắm mới nghe tiếng đại bác chợt vọng về thành phố ban đêm. Do đó, ít ra là đối với tuổi niên thiếu hồn nhiên của những cậu bé dân Sài Gòn như tôi, những tháng 12 của vài năm đầu 60 quả là “bình yên dưới thế”, nên bọn nhóc chúng tôi đều háo hức trông chờ những lễ hội lớn lao, thật vui vẻ là Noel và Tết dương lịch.

Chính vào thời ấy, tôi mới bắt đầu hiểu lễ mừng Chúa Giáng sinh hằng năm không chỉ là sinh hoạt tín ngưỡng của riêng người Thiên Chúa giáo mà thực tế còn là một lễ hội lớn của toàn cầu, gắn liền với lễ hội đón Năm mới của toàn nhân loại, không phân biệt tôn giáo, sắc tộc, màu da, châu lục nào. Vào mùa Giáng sinh, giáo dân lo hành lễ ở nhà thờ của mình rồi cùng toàn thể mọi người chúc tụng, tặng quà qua lại, họp mặt, tiệc tùng, vui chơi, hẹn hò, khiêu vũ,… Đọc tiếp Vui, Buồn Tháng 12