Các bài đăng bởi Phạm Nga

I am who I am

Từ một chỗ khuất trong công viên

Phạm Nga

Trong công viên người ta mới nghe rõ được thứ âm thanh khá hiếm hoi giữa phố xá, đó là tiếng hót líu lo của chim chóc, có khi là tiếng kêu the thé của loài chim lạ nào đó trên đỉnh những cây sọ khỉ cao ngất. Vào mùa hè, lạ lùng là tiếng ve sầu, nghe cứ âm âm, mơ hồ ở cùng khắp những tán lá cây.

  Sau ngày công viên Gia Định 2 mở cửa phía bên kia đường Hoàng Minh Giám, rộng rãi hơn và cảnh trí cũng đẹp công viên cũ bên này đường, tôi vẫn tiếp tục đến chỗ cũ mà từ dạo ấy, tên nó dài hơn một chút cho phân biệt: công viên Gia Định 1. 

 Có thể là do sức ì tâm lý của tuổi già mà người ta cứ trung thành với một quán cà phê, một sạp báo, một tiệm hớt tóc quen thuộc nào đó của mình, như riêng tôi cứ tiếp tục chọn “sân gôn” cũ – như dân địa phương quen gọi. Đúng ra, còn vì tôi ngại đi bộ băng qua đường. Thật ngán khi công viên của tôi mở cửa lúc mờ sáng, không khí đã nặng ô nhiễm mùi xăng dầu, bụi bậm và tiếng động vì sát bên là một cái ngã năm náo nhiệt – được mở rộng ra từ ngã ba Chú Ía Gò Vấp, một xóm mại dâm nổi tiếng thời chiến tranh –  đã rất đông xe cộ các loại rồi. Đọc tiếp Từ một chỗ khuất trong công viên

Bữa cơm bình dân đường phố

PHẠM NGA

<Quán cơm đã đóng cửa này nằm gần bến xe Pétrus Ký cũ, chỉ thu 1.000 đồng nếu khách quá nghèo, chỉ đủ tiền cho dĩa cơm chan chút nước cá kho; đặc biệt hơn là sẵn sàng chấp nhận những đồng bạc rách nát. Do vậy dân ăn xin, bụi đời,thất nghiệp,tứ cố vô thân, lang thang, cơ nhỡ cứ sáng chiều tấp nập đến hàng cơm “siêu” bình dân này.> Đọc tiếp Bữa cơm bình dân đường phố

Công viên, quãng nhớ mông lung

Sáng này, nghe tôi than cái cột sống lưng thoái hóa, không thể đi bộ quãng đường xa, anh sui Ngọc Thành chỉ đưa tôi ra trạm xe bus ngay trước nhà để lên Cabramatta uống cà phê. Ngồi cà phê Nhớ cả buổi, anh mới hỏi tôi có thể đi dạo công viên ở… hơi xa một chút được không. “Đi dạo mấy cái công viên ở vùng Cabramatta, Liverpool này thì không có gì lạ nhưng công viên ở Parramatta thì đặc biệt tĩnh lặng. Thú vị lắm, ông đến sẽ ưng ý liền!”, anh Thành diễn giải thêm. Đọc tiếp Công viên, quãng nhớ mông lung

Đà Lạt: Lữ quán thơ mộng dưới thung lũng

So với những điểm du lịch quen thuộc của Đà Lạt như hồ Hồ Xuân Hương, Thung lũng Tình Yêu, Vườn Hoa TP…, Ma Rừng Lữ Quán, ở cách trung tâm thành phố chừng hơn 20km, là một điểm tham quan khá mới cho du khách. Thật hiếm có nơi đâu, giữa chốn thâm u cùng cốc là đáy một thung lũng kín ẩn lại mở ra một khung cảnh thần tiên đến vậy. Đọc tiếp Đà Lạt: Lữ quán thơ mộng dưới thung lũng

Tản mạn về thú chơi thư pháp ở Sài Gòn

*Ký PHẠM NGA

1.

Đến những năm cuối thập niên 90, đời sống trong nước, cái ăn cái mặc đã dễ thở đôi chút nhờ “mở cửa”, phong trào viết, chơi thư pháp (calligraphy) tiếng Việt mới lần hồi xuất hiện tại các thành phố lớn trong nước mà đi đầu là Sài Gòn. Cạnh đó, cố đô Huế cổ kính và thủ đô Hà Nội “ngàn năm văn vật” – so với Sài Gòn “đất phương Nam” hẳn là gần gũi hơn với cái nôi của thư pháp là nghệ thuật viết chữ Hán của Trung Quốc –  lại chậm chân hơn về việc thành hình những các câu lạc bộ, phòng tranh thư pháp, tức những “tụ điểm” sinh hoạt, tập luyện, đàm đạo, trao đổi kinh nghiệm… của những người xem thư pháp như một bộ môn nghệ thuật cùng là một thú vui tao nhã. Đọc tiếp Tản mạn về thú chơi thư pháp ở Sài Gòn

Mẩu chuyện đứt quãng sau 30–4

Phạm Nga

1.

Nhớ mấy ngày đầu sau 30/4, có một ông “nón cối” thường xuất hiện ở nhà tôi. Tội nghiệp ba mẹ tôi đã tốn nhiều quà cáp, trọng vọng quá sức người bà con mới nhận lại này, chỉ mong dựa hơi cán bộ để kiếm việc làm cho con cái. Do đó, không ai được phép nhắc tới cái thời ông này đi tập kết năm 54, làm việc mấy năm trên lưng mấy con bò ở nông trường Sơn La hay Mộc Châu gì đó rồi được đề bạt đi học, rồi cũng thành y sĩ ngành răng-hàm-mặt, tức rành rành thuộc giới trí thức miền Bắc. Nghe nói thằng cháu dạy học ở chế độ cũ đang thất nghiệp ở chế độ mới, ông bảo gọi tôi tới. Chăm chú ngắm tôi vài giây – chắc ông xem tôi có “trí thức miền Nam” chút nào không  – rồi ông lấy ngón trỏ vỗ vỗ vào màng tang mà phán rằng: Đọc tiếp Mẩu chuyện đứt quãng sau 30–4

Vất vả nghề bán vé số dạo

Chú Sáu, 65 tuổi, quê ở huyện Long Hồ, Vĩnh Long, vợ bị tai biến ở quê, lên Sài Gòn bán vé số dạo kiếm sống đã 3 năm. Ban đầu, chú xin vô bán vé số và lưu trú ở đại lý của anh Quân, gần trường ĐH Lạc Hồng, Biên Hòa. Rồi bị xe đụng gãy chân, chữa chưa lành hẳn chú đã chuyển qua 1- 2 đại lý khác ở Sài Gòn, Bình Dương. Hiện nay, mỗi ngày từ 2 giờ sáng chú đã thức dậy, đi bộ bán vé số từ Bình Dương về đến Sài Gòn (khoảng 30km), sẩm tối lại quay về Bình Dương. Tuy nhiên, có khi vì mệt quá chú ngủ lại ở ngôi chùa nào đó bên Gò Vấp khi đêm xuống, chứ không có sức đi bộ trở về cái đại lý ở Bình Dương liền trong ngày… Đọc tiếp Vất vả nghề bán vé số dạo

Hàng gỏi cuốn, bì cuốn ngon nổi tiếng, chỉ bán qua ô cửa sổ

Xem toàn bộ Gallery

Đã có mặt hơn chục năm ở một quãng vỉa hè đường Lê Văn Sỹ (quận 3), một hàng gỏi cuốn, bì cuốn được dân ăn vặt ở Sài Gòn đánh giá là rất hấp dẫn, ngon miệng.

Gọi là “hàng gỏi cuốn” nhưng thật ra đây chỉ là một cái gánh nhỏ với lỉnh kỉnh đủ thứ “đồ nghề” dành cho món cuốn. Trong tủ kính bày hàng, hàng trăm cuốn gỏi hay cuốn bì được làm sẵn dành cho khách mua đem đi cùng các loại nước chấm thích hợp cho từng loại cuốn… Rồi hai cái bàn nhỏ, chỉ cùng lúc đủ chỗ ngồi khoảng 5 – 10 người. Đó cũng là lý do khiến đa số khách chỉ ghé mua đem về. Đọc tiếp Hàng gỏi cuốn, bì cuốn ngon nổi tiếng, chỉ bán qua ô cửa sổ

Ảnh sinh hoạt hàng ngày – Mar.18, 2019 – Ly café bị méo đáy và ống hút bằng tre

Xem toàn bộ Gallery

Một buổi chiều giữa tháng 3, nắng nóng đến 35-36 độ C, đang chạy công việc đến đường Trần Quang Diệu Q.3., tôi mệt nhoài và khát nước nên ghé vô tránh nắng ở một quán cà phê trong một con hẻm hẹp. Đây là lần đầu tiên tôi đến cái quán nhỏ xíu, mặt bằng chỉ đủ kê 3-4 bộ bàn ghế này bởi cái tin hay hay trên mạng, rằng có thể ghi nhận Passengers là một trong những quán/cửa hàng ăn uống đầu tiên ở Sài Gòn đã từ bỏ ống hút nhựa, chuyển qua dùng các loại ống hút thân thiện với môi trường, như ống hút làm từ giấy, tre, cỏ bàng… Đọc tiếp Ảnh sinh hoạt hàng ngày – Mar.18, 2019 – Ly café bị méo đáy và ống hút bằng tre

Tản mạn về con đường đẹp nhất, sang nhất Sài Gòn xưa

La Pagode

1.

Xưa nay, đường Tự Do (tên hiện nay là Đồng Khởi) ở khu trung tâm Quận 1 Sài Gòn dù chỉ là một con đường ngắn và hẹp nhưng vẫn được tiếng là con đường đẹp nhất, sang nhất, đông người nước ngoài nhất thành phố Sài Gòn xa xưa và cũng có thể nói như thế về quãng thời gian sau tháng 4-75 cho đến nay.

Vừa qua, trên trang trithucvn.net (*), trong bút ký tựa là “Văn hóa không tên tạo nên linh hồn của Sài Gòn xưa”, nhà văn Văn Quang đã ghi nhận  trên con đường Tự Do đẹp, sang ấy lại có một chuỗi 3 nhà hàng/quán cà phê là La Pagode, Givral, Brodard đã tỏ lộ cái hồn văn hóa đầy sức sống tự tại của Sài Gòn xưa. Đọc tiếp Tản mạn về con đường đẹp nhất, sang nhất Sài Gòn xưa

Chuyện cậu nhóc đi “giang hồ” gần nhà rồi xa hơn nữa

Thời niên thiếu, vừa vào lớp đệ thất ở tuổi 11 là thật may mắn, ba mẹ tôi cho đi hướng đạo, còn gọi là chơi xì-cút (scout). Phong trào hướng đạo có những hoạt động rất thú vị, gần gũi với thế giới tự nhiên, như thám du, tập quan sát thiên nhiên, học mưu sinh thoát hiểm – như trong tình huống lạc vào rừng sâu thì phải làm sao cho an toàn và sống sót…, thật hợp với tính tò mò, thích khám phá ngoại cảnh của lứa tuổi mới lớn. Đọc tiếp Chuyện cậu nhóc đi “giang hồ” gần nhà rồi xa hơn nữa

Sài Gòn vào mùa Noel

Ký, Phạm Nga

1.

Hằng năm, cứ khi khí trời chợt se lạnh, vào sáng sớm vài khi còn có những làn sương mỏng lãng đãng ngoài đường phố, nguời dân Sài Gòn không khỏi chợt nhớ “Noel đến rồi!”. Nhiều ngõ ngách, phố phường ‘Hòn ngọc Viễn Đông’- như mỹ danh thật xưa mà người Pháp đã trìu mến đặt cho thủ đô cũ của Việt Nam – bắt đầu có vẻ đổi khác, sinh động hẳn lên bởi việc chuẩn bị đón mừng mùa Giáng sinh, cũng là đón năm dương lịch mới. Đọc tiếp Sài Gòn vào mùa Noel

Vài trang biên sử về cà phê Sài Gòn (tiếp theo + hết)

* Ký PHẠM NGA

Tình yêu tinh khôi, hồn hậu đã khiến cái ly nhựa đựng cà phê bình dân, giá bèo kia bỗng ngon lên gấp bội, bỗng ngào ngạt hương vị không kém gì cái tách sứ kiêu kỳ chứa loại cà phê thượng hảo hạng…

>> Vài trang biên sử về cà phê Sài Gòn – phần đầu

2. Cà Phê Hạng Trung Trung Và Hạng Sang Trọng

Về cà phê hạng trung trung, có thể hình dung đó là những quán giá cả trung bình, vừa phải, phần trang trí cũng giản dị. Trong quán có thể có mở nhạc hay… im lìm, bởi tâm lý thành phần khách đến các quán này là để uống cà phê, còn ngồi máy lạnh cho mát, nghe nhạc, ngắm tranh, ngắm cô ngồi caisse… đều không thành vấn đề hay chỉ là chuyện phụ. Đọc tiếp Vài trang biên sử về cà phê Sài Gòn (tiếp theo + hết)

Vài trang biên sử về cà phê Sài Gòn

1. Cà phê “vợt” bình dân

Trong cõi nhân sinh đầy triền phược, bất công này lại có một điều bình đẳng thật hay ho là mọi người chúng ta, bất kể giàu hay nghèo, đều có thể uống cà phê. Từ những người nghèo, thật nghèo hèn như anh xe ôm, cậu sinh viên, dân lượm ve chai cho đến những người giàu, thật giàu có như ngài tổng giám đốc ngân hàng, ông chủ hãng xe hơi, vị trưởng phòng kinh doanh công ty nước ngoài…, đến cơn ghiền hay khi chợt nghĩ mình nên đi uống cà phê, hoặc vào bất cứ lúc nào đó rảnh rang, đều có thể đi một mình hay cùng bạn bè, đồng nghiệp ghé một quán cóc thật xập xệ bên đường hay một quán cà phê giá vửa phải hoặc một quán máy lạnh thật sang trọng, để mỗi người có thể nhâm nhi, thưởng thức món cà phê theo ý mình. Đọc tiếp Vài trang biên sử về cà phê Sài Gòn

Nghe “La mer” khi bồng bềnh trên vịnh biển Botany

Một Ca Khúc Tuyệt Hay Về Biển Cả

Vào một đêm hạnh ngộ (tháng 1-2016), được ra một vịnh biển nước Úc, tôi đã nghĩ ngay đến “La mer”, một ca khúc Pháp quốc mà tôi cho là đã chuyên chở toàn vẹn cái đẹp kỳ vĩ của biển cả xưa nay, nhưng khi đó, trên tàu không có máy gì để mở nghe. Nay – vừa hồi tưởng vừa giả tưởng – rằng mình đã làm được điều đó giữa biển khơi đêm nào …

 

Nghe “La mer” khi bồng bềnh trên vịnh biển Botany

*Ký PhạmNga

 

Biển cả ru tâm hồn tôi bằng khúc tình ca bất tận…

(Ca từ trong bản “La Mer” của Charles Trenet, 1945)

Đọc tiếp Nghe “La mer” khi bồng bềnh trên vịnh biển Botany