Các bài đăng bởi Phạm Nga

I am who I am

Vài trang biên sử về cà phê Sài Gòn (tiếp theo + hết)

* Ký PHẠM NGA

Tình yêu tinh khôi, hồn hậu đã khiến cái ly nhựa đựng cà phê bình dân, giá bèo kia bỗng ngon lên gấp bội, bỗng ngào ngạt hương vị không kém gì cái tách sứ kiêu kỳ chứa loại cà phê thượng hảo hạng…

>> Vài trang biên sử về cà phê Sài Gòn – phần đầu

2. Cà Phê Hạng Trung Trung Và Hạng Sang Trọng

Về cà phê hạng trung trung, có thể hình dung đó là những quán giá cả trung bình, vừa phải, phần trang trí cũng giản dị. Trong quán có thể có mở nhạc hay… im lìm, bởi tâm lý thành phần khách đến các quán này là để uống cà phê, còn ngồi máy lạnh cho mát, nghe nhạc, ngắm tranh, ngắm cô ngồi caisse… đều không thành vấn đề hay chỉ là chuyện phụ. Đọc tiếp Vài trang biên sử về cà phê Sài Gòn (tiếp theo + hết)

Vài trang biên sử về cà phê Sài Gòn

1. Cà phê “vợt” bình dân

Trong cõi nhân sinh đầy triền phược, bất công này lại có một điều bình đẳng thật hay ho là mọi người chúng ta, bất kể giàu hay nghèo, đều có thể uống cà phê. Từ những người nghèo, thật nghèo hèn như anh xe ôm, cậu sinh viên, dân lượm ve chai cho đến những người giàu, thật giàu có như ngài tổng giám đốc ngân hàng, ông chủ hãng xe hơi, vị trưởng phòng kinh doanh công ty nước ngoài…, đến cơn ghiền hay khi chợt nghĩ mình nên đi uống cà phê, hoặc vào bất cứ lúc nào đó rảnh rang, đều có thể đi một mình hay cùng bạn bè, đồng nghiệp ghé một quán cóc thật xập xệ bên đường hay một quán cà phê giá vửa phải hoặc một quán máy lạnh thật sang trọng, để mỗi người có thể nhâm nhi, thưởng thức món cà phê theo ý mình. Đọc tiếp Vài trang biên sử về cà phê Sài Gòn

Nghe “La mer” khi bồng bềnh trên vịnh biển Botany

Một Ca Khúc Tuyệt Hay Về Biển Cả

Vào một đêm hạnh ngộ (tháng 1-2016), được ra một vịnh biển nước Úc, tôi đã nghĩ ngay đến “La mer”, một ca khúc Pháp quốc mà tôi cho là đã chuyên chở toàn vẹn cái đẹp kỳ vĩ của biển cả xưa nay, nhưng khi đó, trên tàu không có máy gì để mở nghe. Nay – vừa hồi tưởng vừa giả tưởng – rằng mình đã làm được điều đó giữa biển khơi đêm nào …

 

Nghe “La mer” khi bồng bềnh trên vịnh biển Botany

*Ký PhạmNga

 

Biển cả ru tâm hồn tôi bằng khúc tình ca bất tận…

(Ca từ trong bản “La Mer” của Charles Trenet, 1945)

Đọc tiếp Nghe “La mer” khi bồng bềnh trên vịnh biển Botany

Ảnh sinh hoạt hàng ngày – Oct.22, 2018 – Vỉa hè tu viện, giấc trưa lặng lẽ…

Xem toàn bộ Gallery

Đã nhiều năm nay, dọc theo con đường vừa rộng, vừa đẹp Phạm Văn Đồng (quận Gò Vấp) luôn bị nhiều người chiếm vỉa hè, lòng lề đường để kinh doanh, buôn bán. Suốt ngày, nhất là vào chiều tối, nhiều đoạn vỉa hè bị chiếm hết bởi những quán nhậu, quán cà phê, xe bán trà sữa… kê bàn ghế ra tận lề đường hay tự “khoanh vùng” thành bãi giữ xe riêng cho khách của mình, khiến người đi bộ chỉ còn cách bước hẳn xuống lòng đường. Đọc tiếp Ảnh sinh hoạt hàng ngày – Oct.22, 2018 – Vỉa hè tu viện, giấc trưa lặng lẽ…

Ăn don Quảng Ngãi chạnh nhớ quê nghèo

Phạm Nga

Đầu tháng 5, vài cơn mưa chuyển mùa, chiều xuống thì trời xám xịt, buồn buồn… Một anh bạn, gốc dân Quảng Ngãi, kiếm sống chỉ bằng mấy giờ dạy kèm Anh ngữ, có nhã ý mời tôi đi ăn một món đặc sản quê anh. Ngại cho túi tiền eo hẹp của anh, tôi từ chối thì anh nói ngay “rẻ thôi mà!”.

Cái quán xập xệ nằm ở đầu đường Bình Giả, quận Tân Bình. Chị chủ quán có vẻ trầm lặng, không đon đả chuyện trò với khách nên chúng tôi cũng ngại dù muốn gợi chuyện, hỏi vài câu, rằng chị ở vùng nào ngoài đó, cái món don hiếm thấy ở Sài Gòn này được chuyển vào như thế nào… Kìa, khá gây ấn tượng là mấy chữ “Don Quảng Ngãi” được ghi dõng dạc, to nét trên đầu cái bảng lớn treo trước quán. Rồi hầu như để cho đồng bộ, bên trong quán lại có thêm hai poster quảng cáo “Bia Dung Quất – Bia Quảng”, và tuyệt nhiên không thấy nhãn bia nào khác có mặt trên vách.  Đọc tiếp Ăn don Quảng Ngãi chạnh nhớ quê nghèo

Ảnh sinh hoạt hàng ngày – Oct.10, 2018 – Mộng dừa, món hiếm mắc gấp 30 quả dừa vẫn đắt hàng

       Xem toàn bộ Gallery

Mộng dừa

Lâu nay, có một số người Sài Gòn, cứ vào mùa hè nóng nực là đi tìm mua mộng dừa, do đây là món ăn khoái khẩu gắn liền với tuổi thơ của họ ờ dưới quê. Nếu ngày nhỏ ở quê nhà, họ có thể khá dễ dàng tìm thấy mộng dừa trong những trái dừa già để nhấm nháp thì ngày nay, ở Sài Gòn họ phải trả tới 300,000 đồng mới mua được 1kg mộng dừa, trong khi quả dừa chỉ 7,000 – 10,000 đồng. Đọc tiếp Ảnh sinh hoạt hàng ngày – Oct.10, 2018 – Mộng dừa, món hiếm mắc gấp 30 quả dừa vẫn đắt hàng

Thời tuổi nhỏ rong chơi khu Đa Kao – Tân Định

Ký PHẠM NGA

Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt,
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.
*Phạm Hữu Quang

1.

Hồi tôi 11 – 12 tuổi, tức khoảng các năm 1960 – 61, ba mẹ tôi ngụ ở quãng giữa đường Trần Quang Khải, khu Tân Định, thời đó vẫn thuộc quận Nhứt, đô thành Sài Gòn. Hằng ngày, ngoài việc đi học ở trường Les Lauriers bên đường Đinh Công Tráng, thỉnh thoảng tôi hay rong chơi loanh quanh các khu phố gần nhà. Thường đi cùng tôi là vài đứa trẻ nhà hàng xóm, có khi có cả Dũng, em trai kế của tôi. Đọc tiếp Thời tuổi nhỏ rong chơi khu Đa Kao – Tân Định

Ảnh sinh hoạt hằng ngày – May 4, 2018 – Ngày rằm, khó kiếm ghẹ ngon

Xem toàn bộ Gallery

Xưa nay, trong dân gian có câu “Cua tối trời, ghẹ sáng trăng”, nghĩa là vào những ngày tối trời, không có trăng như ngày 30 âm lịch, cua, ghẹ thường ngon do chắc thịt; ngược lại là vào ngày rằm trăng sáng, cua, ghẹ dở do thường bị óp. Theo giải thích của ngư dân thì trăng sáng là thời điểm cua, ghẹ giao phối hoặc nhịn ăn nên cua, ghẹ óp, ít thịt.

Như vào ngày rằm tháng 3 vừa qua, nhiều ngư dân cùng giới đầu nậu cua, ghẹ ở Hà Tiên khá bối rối. Ghẹ ngon đã hiếm, lượng hải sản tươi sống lại giảm đi do một số ngư dân cũng nghỉ ra biển, ở nhà đi chơi lễ 30-4 và 1-5. Đọc tiếp Ảnh sinh hoạt hằng ngày – May 4, 2018 – Ngày rằm, khó kiếm ghẹ ngon

Tháng Tư được tin mất nhà

Tản văn

1.

Ủy ban phường vừa mời một số hộ trong khu phố lên họp để nghe ngành đường sắt công bố lịch cắm mốc giới tuyến đường sắt Trảng Bom – Hòa Hưng. Đúng hơn đây là buổi thông báo gián tiếp về tình hình giải tỏa nhà đất ở phường, sẽ thực hiện nhằm phục vụ dự án làm đường hành lang an toàn song song đoạn đường sắt chạy ngang đất phường mà việc cắm mốc nay mai là để xác định trước vùng cần giải tỏa. Đọc tiếp Tháng Tư được tin mất nhà

Ngày Xuân xem phim hay: Chuyện tình lãng mạn lại ngọt nồng rượu nho

Tản văn Phạm Nga

 

1.

Ba ngày Tết “trà dư tửu hậu”, nếu tình cờ có bạn nào bàn vô đề tài điện ảnh, xem phim thì nhất định tôi sẽ tuyên dương cho bộ phim A Good Year (*), tạm dịch: Mùa tình yêu. Khi ra mắt khán giả năm châu vào năm 2006, phải nói ngay là bộ phim này rất đáng xếp vào hàng tác phẩm điện ảnh kinh điển của dòng phim tâm lý – tình cảm Âu Mỹ xưa nay. Nhìn chung, phim hay, đáng xem bởi nhiều yếu tố thuộc nghệ thuật điện ảnh cổ điển – đó là: kịch bản sâu sắc, diễn viên đẹp (nhất là cô đào Pháp Marion Cotillard, vai nữ chính), cảnh trí thơ mộng, phần thoại dí dỏm, nhạc nền chọn lọc với những ca khúc Pháp xưa…Nhưng độc đáo nhất là các tác giả làm phim đã nhân vật hóa rượu – rượu nho biến thành/trở nên một trong những nhân vật chính của phim. Đọc tiếp Ngày Xuân xem phim hay: Chuyện tình lãng mạn lại ngọt nồng rượu nho

Thương cây mai già

*Tản văn Phạm Nga

  Đình tiền tạc dạ nhất chi mai (Thiền sư Mãn Giác)


1.
Lâu nay, vào tháng cuối các năm âm lịch, thỉnh thoảng những trận mưa trái mùa đã phá hại nhiều cây mai dành để chưng Tết. Mấy ngày gần đây, giới trồng mai bán Tết lại rầu lo vì nhiều cây mai của họ đã nở bông sớm vì vừa bị năm nhuần vừa bị những trận mưa vô duyên!

Tôi nhớ vào tháng chạp năm Bính Thân 2016, những cơn mưa đột ngột khá lớn vào các ngày 17, 18, 28 cũng đã khiến mai Tết năm đó hư hại bộn bề, Đọc tiếp Thương cây mai già

Mùa Giáng Sinh xưa, có… hình như là tình yêu

Truyện ngắn PHẠM NGA

 

1.

Hòa biết bản “Bài thánh ca buồn” của nhạc sĩ Nguyễn Vũ khi Hòa mới 15 tuổi, đang học lớp đệ tam C trường Pétrus Ký. Ông nhạc sĩ tài hoa đã kể thuở còn một cậu bé 14 tuổi sống trên Đà Lạt, ngày ngày đi lễ ở nhà thờ Con Gà thì tình cờ gặp một cô gái rất xinh. Mở lời làm quen thì biết cô ấy lớn hơn mình 2 tuổi nhưng trái tim vụng dại của cậu con trai mới lớn vẫn đập loạn nhịp trước bóng dáng thiếu nữ có mái tóc dài buông thả, đẹp như mộng ảo giữa cảnh sắc đồi thông Đà Lạt sương mù. Đọc tiếp Mùa Giáng Sinh xưa, có… hình như là tình yêu

Nghe nhạc trị liệu Miên Đức Thắng

*Tản văn PhamNga

1.

Một sáng cuối tuần, gặp lại Miên Đức Thắng ở phòng trà Sienna (Sài Gòn), tôi mới biết cũng tại đây, anh vừa dự chương trình thơ nhạc “Nụ hoa vàng ngày xuân” tưởng niệm 10 năm ngày mất của nhà thơ Kim Tuấn (1938 – 2003) do Hội nhà văn TP tổ chức. Trong buổi sinh hoạt này, Miên Đức Thắng hát bản “Cứ chảy theo thời gian” mà thú vị là bản nhạc lại do anh phổ từ một bài thơ của chính mình viết để nhớ lần tiễn nhà thơ Kim Tuấn đến lò thiêu Bình Hưng Hòa. Bài “Cứ chảy theo thời gian” trước đó đã xuất hiện trên tập Văn Tuyển 4 – tháng 3/2013 với nhiều trang dành riêng cho chủ đề “Tưởng nhớ Kim Tuấn”… Đọc tiếp Nghe nhạc trị liệu Miên Đức Thắng

Chuyến dã ngoại cuối cùng của cô sinh viên

*Truyện ngắn PHẠM NGA

1.

Sau một cái Tết vui vẻ bình thường, M. bỏ nhà ra đi. Một lá thư bốn trang giấy vở học trò để lại trong ngăn kéo bàn học. Vẫn nét chữ mộc mạc của cô sinh viên ngoan ngoãn, hiền lành, nhưng lần này, sau lời “Kính thưa ba me”, M. lại đột khởi thông báo về một hành vi không hiếu thảo, ngoan hiền chút nào. Ba mẹ M. đau khổ gần như điên dại. Dò hỏi bạn bè thân, sơ trong lớp tại trường học của M.; bắn tin cho bạn bè, bà con thân thuộc – kể cả bà con ở ngoài Sài Gòn hay tận dưới quê; lục tìm danh sách bệnh nhân trong các bệnh viện, trung tâm cấp cứu và cả nhà xác của những nơi này; đem ảnh của M. đến báo công an phường, đồng thời đăng lời rao trên mấy tờ báo và ti-vi; ra bưu điện đăng ký dịch vụ “hiển thị số máy vừa gọi đến”.v.v… Đọc tiếp Chuyến dã ngoại cuối cùng của cô sinh viên

Ngày tháng nào hồn nhiên

Truyện ngắn

1.

Đầu những năm 60, không rõ được cất từ thời nào mà một dãy phố trệt ở gần cuối đường Trần Quang Khải, khu Tân Định, trông rất cũ kỹ. Chiều chiều, quanh quẩn bên những gốc cây dầu, cây sao trên vỉa hè, bọn trẻ khu phố kéo nhau ra chơi đủ thứ trò. Có nhiều trò con gái con trai chơi chung như: trốn tìm, nhảy dây, lò cò, đánh đáo…, vài trò khác thì tụi con gái thường chỉ đứng xem mà rất hiếm khi tham gia, như: đá banh, bắn bi, bắn ná, u bắt mọi… Đọc tiếp Ngày tháng nào hồn nhiên