Mình chính là thầy của mình

Chào các bạn,

Mấy hôm trước mình có dịp nói chuyện với một người bạn lâu ngày không gặp. Bạn mình những năm gần đây bỏ rất nhiều thời gian lo Phật sự, luôn tìm gặp các thầy, như Đạt Lai Lạt Ma và các sư thầy nơi này nơi kia, tham dự những cuộc lễ lớn như rước tượng Phật ngọc và các ngày lễ trong Phật giáo, hỗ trợ các thầy giảng pháp… Mình cũng đã biết là bạn làm thế chỉ tốn thời giờ vì bạn sẽ chẳng học được gì cả từ thầy nào.

Và đúng như thế. Bạn vừa nói với mình: “Mình chạy theo mọi người và mọi thứ, rốt cuộc mình nhận ra chính mình là thầy của mình, và mình phải là thầy của mình. Chẳng có thầy ở đâu khác.” Mình gật đầu: “Đúng vậy!”

Và mình vui vì bạn mình đã sớm nhận ra là chẳng ai dạy được chính ta điều gì cả, mà người thầy thật của ta phải là chính ta.

Sao vậy?

Vì đời sống tâm linh chỉ có thể hiểu được bằng chính kinh nghiệm sống và suy tư của chính mình. Chẳng có cách học thứ hai. Bạn chẳng thể đọc kinh sách người khác viết, hoặc nghe ai đó thuyết giảng, mà bạn có thể hiểu được gì.

Bạn sẽ không bao giờ hiểu được “vô ngã”. Trừ khi bạn đã sống lâu năm và đã suy nghĩ từng ngày “Vô ngã là gì?” Kinh nghiệm sống mỗi ngày sẽ từ từ trả lời “Vô ngã là gì” cho bạn.

“Vô chấp” cũng vậy. Cũng như thế với “giác ngộ – si mê, Niết Bàn – địa ngục, thiện – ác, thật – giả, mộng – tỉnh”.

Những khái niệm triết lý sâu thẳm về đời sống này, bạn chỉ hiểu được qua đời sống và tư duy của chính bạn. Và khi bạn hiểu được một khái niệm, ví dụ “vô chấp”, thì bạn tức thì, cùng lúc, hiểu hết mọi khái niệm còn lại, như “vô ngã” hay “Niết Bàn” hay…

Nghĩa là, mỗi khi ngộ là luôn đại ngộ. Chẳng có tiểu ngộ. Tức là chỉ có “đại ngộ” hay “chẳng ngộ”, hay nói cách khác, chính xác hơn: chỉ có “ngộ” hay “chẳng ngộ”. Chẳng có đại ngộ tiểu ngộ gì cả. Một là ngộ, hai là không ngộ.

Nói tóm lại là nếu bạn sống nghiêm chỉnh – tức là sống và tư duy về đời sống – thì bạn sẽ ngộ ra mọi chiều sâu của mọi ý niệm triết lý về đời sống. Nếu bạn không sống, tức là sống mà chẳng hề suy nghĩ, tức là sống kiểu bèo dạt mây trôi, hoặc là kiểu xác ướp bước trên đường phố, thì bạn chẳng thể ngộ.

Sống nghiêm chỉnh và tư duy.

Chúc các bạn luôn đầy trí tuệ.

Mến,

Hoành

© copyright 2019
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Mình chính là thầy của mình”

  1. Hi anh Hoành!
    Em hiểu đơn giản như này ạ! Việc chúng ta đi theo học các thầy lớn hay theo gia các hội đoàn nó mang ý nghĩa là tìm hiểu các nguyên lý, các cách để thực hành đúng.
    Còn vấn đề mình thực hành được hay không là do mình. Em thấy việc kết nối với những người cùng mô thức với nhau sẽ giúp mình tốt hơn và dễ ngộ ra hơn là tự thực hành 1 mình.
    Cũng có thể suy nghĩ của em còn hạn hẹp, có gì sai nhờ anh Hoành chỉ bảo!

    Liked by 1 person

  2. Hi Hà,

    Đôi khi mình học các thầy và có thể giúp mình hiểu thêm chút chút. Nhưng sự thật là học các thầy thì mình dễ hiểu sai và đi lạc hơn.

    Lý do là: (1) Ngôn ngữ luôn luôn thiếu sót và méo mó, vì bản chất của ngôn ngữ là vậy. CHo nên, khi thầy giảng là sai một lần, vì ngôn ngữ chẳng thể nói đúng ý thầy, luôn phải sai và thiếu một phần. Rồi khi học trò nghe lời thầy và nhận vào đầu óc thì có một lần sai nữa, vì trò hiểu ngôn ngữ lại qua một lần sai và thiếu nữa.

    Thêm một vấn đề lớn nữa: Sau hai lần sai, học trò xưa nay lại có khuynh hướng tôn thờ và dính cứng vào lời thầy – tức là tôn thờ và dính cứng với hai lần sai.

    Cứ như vậy mà qua nhiều thế hệ thầy trò, thì trò thường thành cực kỳ ngu dốt. Và đó chính là tình trạng mạt pháp của cả thế giới ngày nay.

    Cho nên, giải pháp là bỏ cách học sai – tức là cách học bám vào lời thầy. Cách học đúng là dẹp mọi người qua một bên, và để kinh nghiệm sống và tư duy của chính mình làm thầy của mình.

    Và đó cũng chính là kinh nghiệm của bản thân anh.

    A. Hoành

    Liked by 4 people

  3. Sự thật không phải là một món qùa do người khác có thể trao lại cho mình, nó đã nằm sẵn trong con người thật người của tất cả mọi người..,Người thầy giỏi chỉ giúp mình tháo gỡ những chỗ mình bị kẹt trong quá trình tu hoc. Sau một thời gian nào đó mình phải tự làm thầy cho chính mình để được tự do, tự do không còn bị lệ thuộc vào người thầy. Đi tìm sự thật thì chắc chắn là khác với đi tìm hạnh phúc.

    Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s