Trái tim yêu thương

Chào các bạn,

Chúng ta nói nhiều đến yêu người, yêu mọi người, một chiều, vô điều kiện. Đó là trái tim Bồ tát. Đó là trái tim của Chúa trong ta.

Nhưng chúng ta cần hiểu bản chất của tình yêu. Phần chính của tình yêu là cảm xúc và tình nguyện. Anh yêu em vì anh cảm thấy yêu em. Anh cầu nguyện cho em, tặng hoa cho em, rủ em đi chơi… vì anh thích làm thế, chẳng ai bắt ai làm.

Đương nhiên là đôi khi người ta biến tình nguyện thành nhiệm vụ, để giúp thiên hạ ngớ ngẩn. Ví dụ: Yêu bố mẹ thì phải vâng lời bố mẹ, chăm sóc bố mẹ tử tế. Đây thực ra là những việc tự nguyện vì yêu, nhưng người ta biến thành nhiệm vụ làm người, cho những quý vị không biết yêu, hay không yêu, bố mẹ. Nếu bạn yêu bố mẹ, bạn không cần các luật lệ đạo đức này. Hoặc yêu vợ, thì nên về nhà để ăn tối mỗi chiều cùng vợ con, đừng để vợ cô đơn chẳng mấy lúc thấy được mặt chồng. Đây cũng là điều tình nguyện vì yêu, biến thành công thức nhắc các ông không thực sự yêu vợ.

Hiểu được bản chất cảm xúc và tình nguyện của tình yêu như thế thì bạn mới có thể đo lường trái tim Bồ tát, trái tim Chúa, của bạn.

Bạn thực sự có trái tim Bồ tát khi bạn tự nhiên cảm xúc yêu tất cả mọi người và tự nguyện làm gì đó để tất cả mọi người được thêm hạnh phúc. Nghĩa là bạn không cần công thức, luật lệ gì, về điều yêu này.

Nếu bạn ép mình và nhắc nhở mình thường xuyên: “yêu người, yêu người, yêu người”, thì đây cũng là điều tốt cho người mới bắt đầu đường Bồ tát. Nhưng một lúc nào đó mọi luật lệ mọi công thức đều phải trở thành không cần thiết. Bồ tát tự nhiên cảm nhận yêu thương mọi người vô hạn, và muốn độ mọi người thoát khỏi khổ nạn thế gian.

Bạn có trái tim Giêsu cũng thế. Nếu bạn đang làm theo nhiệm vụ của công thức, thì đó là bước mở đầu. Nhưng một lúc nào đó những công thức đó phải trở thành thừa thãi và vô ích, bạn tự nhiên yêu mọi người, và tự nhiên làm việc để giúp mọi người có ánh sáng.

Vậy, điều chúng ta cần hiểu là: Chúng ta đã bắt đầu có được trái tim Bồ tát thật sự, trái tim Giêsu thật sự, khi chúng ta cảm thấy tự nhiên yêu mọi người thường trực. Cụm từ “yêu mọi người thường trực” này là để giúp bạn nhớ lại cảm giác yêu người yêu, để hiểu yêu thì cảm giác thế nào. Chẳng ai nhắc nhưng lúc nào bạn cũng nghĩ đến cô/cậu ấy, chẳng quên được, và có lẽ vẫn nghĩ như thế khi ngủ. Yêu là vậy đó, nghĩ/nhớ thường xuyên và không quên. Bồ tát, con Chúa, cũng yêu mọi người như thế, một cảm xúc, một thôi thúc thường trực trong lòng, không biến mất. Khi trái tim bạn như thế đối với mọi người, vô điều kiện, không phân biệt, thì đó là tình yêu của Bồ tát, của Giêsu.

Khi chúng ta yêu người như thế, ta tự động biết làm gì để giúp thế gian bớt khổ. Thực sự là Người tỉnh thức chẳng làm gì cũng giúp thế gian bớt khổ. Người tỉnh thức đi ngang thành phố, mỗi bước đi tỏa ra ánh sáng tĩnh lặng bình an, người đi đường thấy thế cũng tự nhiên cảm nhận được tĩnh lặng và bình an, và hiểu được một chút thế nào là tĩnh lặng và bình an. Bản thân của Người tĩnh lặng tự giúp thế gian mà không phải làm gì hơn. Bản thân Người tĩnh lặng tự động giảng pháp mà không cần nói.

Và nếu Người tĩnh lặng nói một câu 5 chữ, giá trị thuyết phục của câu đó có lẽ bằng 1 ngàn bài giảng của người khác.

Chúc các bạn, các Bồ tát, các con Chúa, tĩnh lặng và yêu người, tự nhiên như hít thở.

Mến,

Hoành

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s