Tâm linh nghĩa là thức giấc

 

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Tâm linh nghĩa là thức giấc. Hầu hết mọi người đều đang ngủ dù họ không biết điều đó. Họ được sinh khi đang ngủ, họ vừa sống vừa ngủ, họ cưới nhau trong giấc ngủ, họ nuôi dạy con cái trong giấc ngủ và chết trong giấc ngủ mà chẳng bao giờ thức.

Họ chẳng bao giờ nhận thức được vẻ đáng yêu và vẻ đẹp của điều mà chúng ta gọi đó là sự hiện hữu của con người.

Bạn biết đấy, tất cả những nhà ẩn tu huyền bí – Công giáo, Ki tô giáo, và không thuộc Ki tô giáo, cho dù thần học của họ là gì, tín ngưỡng của họ là gì, thì đều nhất trí một điều: mọi sự đều tốt cả, mọi sự đều tốt cả. Dù cho mọi sự đều hỗn độn, mọi sự đều tốt lành. Thật là nghịch lý kỳ lạ, chắc chắn thế rồi. Nhưng, bi kịch là, hầu hết mọi người chẳng bao giờ nhìn thấy mọi thứ đều tốt lành bởi họ đương ngủ. Họ đương gặp ác mộng.

Trên truyền hình Tây Ban Nha năm ngoái, tôi có nghe một câu chuyện về một ông gõ cửa phòng con trai.

“Jaine”, ông nói, “dậy đi!”

Jaine trả lời, “Ba, con không muốn dậy”.

Người cha hét lên, “Dậy, con phải đến trường.”

Jaine nói, “Con không muốn đến trường.”

“Tại sao?” người cha hỏi.

“Có 3 lý do”, Jaine nói, “Thứ nhất, việc đó quá chán; thứ hai, lũ nhóc luôn khiêu khích con; và thứ ba, con ghét trường.”

Và người cha nói, “Được, ba cũng sẽ đưa cho con 3 lý do con phải đi học. Thứ nhất, đó là nhiệm vụ của con; thứ hai, con đã 45 tuổi rồi; thứ ba, con là hiệu trưởng đấy.”

Dậy, dậy mau! Bạn phải trưởng thành. Bạn quá lớn để ngủ. Tỉnh dậy! Đừng chơi đồ chơi nữa.

Hầu hết mọi người đều nói với bạn là họ muốn ra khỏi nhà trẻ, nhưng đừng tin họ. Đừng tin họ!

Họ chỉ muốn có một việc là sửa chữa các đồ chơi bị gãy bể của họ. “Trả lại vợ cho tôi. Trả lại việc cho tôi. Trả lại tiền cho tôi. Trả lại danh tiếng của tôi, thành công của tôi.”

Đây là tất cả những gì họ muốn, họ muốn thay đồ chơi. Vậy thôi. Ngay cả nhà tâm lý học giỏi nhất cũng nói bạn điều đó, rằng mọi người không thật sự muốn chữa bệnh. Họ chỉ muốn giảm đau thôi, còn chữa trị thì đau đớn quá.

Bạn biết đấy, thức dậy chẳng dễ chịu chút nào. Bạn dễ chịu và thoải mái trên giường. Rất khó chịu khi bị đánh thức. Đó là lý do tại sao các thầy khôn ngoan sẽ chẳng cố gắng đánh thức mọi người dậy bao giờ.

Tôi hy vọng tại đây tôi sẽ sáng suốt và không cố gắng bất kỳ điều gì để đánh thức bạn nếu bạn đang ngủ.

Thực sự đó không phải là việc của tôi., mặc dù thỉnh thoảng tôi có nói với bạn, “Hãy dậy đi!”

Việc của tôi là làm việc của tôi, vũ điệu vũ của tôi. Nếu bạn có lợi từ việc đó thì tốt, nếu không thì tệ thật đấy!

Nói như những người Ả Rập, “Bản chất của mưa là như nhau, nhưng nó làm bụi gai mọc trong đầm lầy và hoa hồng mọc trong vườn.”

(Phạm Thu Hương dịch)

 

Spirituality Means Waking Up

Spirituality means waking up. Most people, even though they don’t know it, are asleep. They’re born asleep, they live asleep, they marry in their sleep, they breed children in their sleep, they die in their sleep without ever waking up. They never understand the loveliness and the beauty of this thing that we call human existence. You know, all mystics -Catholic, Christian, non-Christian, no matter what their theology, no matter what their religion — are unanimous on one thing: that all is well, all is well. Though everything is a mess, all is well. Strange paradox, to be sure. But, tragically, most people never get to see that all is well because they are asleep. They are having a nightmare.

Last year on Spanish television I heard a story about this gentleman who knocks on his son’s door. “Jaime,” he says, “wake up!” Jaime answers, “I don’t want to get up, Papa.” The father shouts, “Get up, you have to go to school.” Jaime says, “I don’t want to go to school.” “Why not?” asks the father. “Three reasons,” says Jaime. “First, because it’s so dull; second, the kids tease me; and third, I hate school.” And the father says, “Well, I am going to give you three reasons why you must go to school. First, because it is your duty; second, because you are forty-five years old, and third, because you are the headmaster.” Wake up, wake up! You’ve grown up. You’re too big to be asleep. Wake up! Stop playing with your toys.

Most people tell you they want to get out of kindergarten, but don’t believe them. Don’t believe them! All they want you to do is to mend their broken toys. “Give me back my wife. Give me back my job. Give me back my money. Give me back my reputation, my success.” This is what they want; they want their toys replaced. That’s all. Even the best psychologist will tell you that, that people don’t really want to be cured. What they want is relief; a cure is painful.

Waking up is unpleasant, you know. You are nice and comfortable in bed. It’s irritating to be woken up. That’s the reason the wise guru will not attempt to wake people up. I hope I’m going to be wise here and make no attempt whatsoever to wake you up if you are asleep. It is really none of my business, even though I say to you at times, “Wake up!” My business is to do my thing, to dance my dance. If you profit from it, fine; if you don’t, too bad! As the Arabs say, “The nature of rain is the same, but it makes thorns grow in the marshes and flowers in the gardens.”

The end.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s