God Wants To Talk To You

Chúng ta quan tâm điều gì?

Chào các bạn,

Nếu lên các trang báo chung chung để xem thông tin có gì, thì chúng ta thấy thời sự, chính trị, du lịch, thời trang, sao, vi tính, sức khỏe… Nhưng hầu như không có gì liên quan đến tâm linh. Năm thì mười họa có một bài nói về một ngôi chùa cổ nào đó, hoặc một cuộc lễ nào đó, mô tả hình ảnh bên ngoài, nhưng có zero về tâm linh.

Điều này cho thấy đời sống tâm linh là mục rất ít độc giả hay không có độc giả, nên không ai muốn tốn thời gian và công sức cho mục đó.

Nếu có người quan tâm đến tâm linh, thì tâm linh của họ là đọc kinh, gõ mõ, lễ bái, nhang đèn… và thiên đàng địa ngục ngày sau. Chẳng mấy ai nói đến tâm linh là trái tim linh thiêng của ta, cần được thanh tịnh, ở đây lúc này, và khả năng của ta tiếp xúc với Chúa Phật. Cho nên người ta sống rất hời hợt bên ngoài và đầy rác rến bên trong.

Như Kinh Pháp Cú nói:

Chư ác mạc tác
Chúng thiện phụng hành
Tự tịnh kỳ ý
Thị chư Phật giáo

Nghĩa là:

Không làm điều ác
Làm điều thiện
Giữ tâm thanh tịnh
Các Phật đều dạy

Tâm thanh tịnh là đích điểm cuối cùng của luyện tập tâm linh. Và hệ quả của tâm thanh tịnh là chúng ta có thể tiếp xúc với Chúa Phật. Rất nhiều người cũng bỏ qua đoạn này luôn. Đối với họ Chúa trong ta, Phật trong ta, là nói về ta với tính Chúa của ta, tính Phật của ta. Họ chẳng quan tâm gì đến Chúa Phật như những thực thể tâm linh, trong ta và ngoài ta cùng lúc, mà ta có thể tiếp xúc và communicate, khi tâm ta tương đối thanh tịnh (Nói “tương đối” vì mình chưa biết được tâm thanh tịnh hoàn toàn và tuyệt đối là thế nào).

Nhiều người, nhiều bài giảng, luôn luôn nói là ta không thể thấy Chúa thấy Phật, và các vị dạy nhau Chúa Phật là những khái niệm ngôn ngữ trong kinh sách, mà ta không thể nào sờ đến được.

Các bạn, đó là điều ngớ ngẩn của các quý vị tôn giáo. Mọi người đều nói là Chúa Phật có thật, vậy thì communicate với các vị là điều rất dễ, và các vị luôn có thể nghe ta ở bất kì đâu, và các vị rất muốn communicate với ta, vì các vị ở đó là để cứu giúp ta những lúc ta nguyện cầu.

Nói rằng con người không thể thấy Chúa Phật là gạt bỏ Chúa thật Phật thật ra khỏi tư duy con người ngay từ đầu. Hạ Chúa Phật xuống thành các tư tưởng trừu tượng, mà không biết Chúa Phật đang sống mọi nơi. Rất là phi lý.

Không một lý do gì mà Chúa Phật không muốn nói chuyện với chúng ta thường xuyên, mỗi lúc mỗi nơi.

Bạn chỉ cần giữ trái tim bạn tương đối thanh tịnh, tức là không tham sân si kiêu căng, và luôn yêu người. Khi trái tim bạn thanh tịnh tự khắc bạn sẽ muốn communicate thường xuyên với Chúa Phật và có thể nghe các vị nói với bạn qua cách nào đó, như một tư tưởng mới trong đầu, hay như tiếng thì thầm trong gió, hay tự nhiên bạn thấy câu trả lời… Các vị có đủ cách để communicate với các bạn, đó là chưa kể đến cách rõ ràng nhất là hiện ra trước mắt các bạn để nói chuyện với các bạn, như nhiều người trên thế giới đã có kinh nghiệm đó và khẳng định.

Chúa Phật ở trong ta và ngoài ta, luôn sẵn sàng để ta nói chuyện, nhưng ta cần tâm thanh tịnh trước. Người tâm không thanh tịnh thì đầy tham sân si, kiêu căng, ganh ghét, thù hằn, toan tính… Quá ồn trong tâm, không thể communicate được với người hàng xóm kế nhà mình, đừng nói là Chúa Phật và thế giới tâm linh.

Chúa Giêsu nói: “Phúc cho người không thấy mà tin.” Đó là nói đến “con mắt trần tục”, như Thomas đòi hỏi được thấy tận mắt, sờ tận tay, trong Thánh kinh. Nhưng trái tim thanh tịnh có thể communicate trực tiếp với Chúa Phật trong thế giới tâm linh, bằng cảm xúc và trực nhận trong communication của mình, và thấy bằng pháp nhãn và Phật nhãn của mình.

Đây là điều cực kỳ ngớ ngẩn của các tôn giáo: Nói rằng Chúa Phật có đó nhưng không ai thấy được và tiếp xúc trực tiếp được. Đó là vì các vị đã đánh mất khả năng để communicate với Chúa Phật, cho nên chỉ biết dạy giáo dân kiểu ngớ ngẩn của các vị.

Điều hợp lý hơn là: Chúa Phật có đó và ta luôn có thể tiếp xúc với các vị, bằng trái tim thanh tịnh và những “nói chuyện” bằng trái tim thanh tịnh, trong trái tim thanh tịnh.

Các bạn, hãy nhớ điều này và luyện tập trái tim thanh tịnh.

Mến,

Hoành

© copyright 2016
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

2 cảm nghĩ về “Chúng ta quan tâm điều gì?”

  1. Đọc đoạn này của bài viết anh thấy hay và thích nên đi vào tí : “Quá ồn trong tâm, không thể communicate được với người hàng xóm kế nhà mình, đừng nói là Chúa Phật và thế giới tâm linh”…

    Rõ ràng là tâm mình luôn bị chao đảo giữa cuộc sống nên khó lắng lòng và thanh tịnh mà nguyên nhân cốt lõi cũng là giai do vô thỉ tham sân si; tức là do lòng khát ái ham muốn (tham), và khi tham muốn không đạt được liền nổi nóng giận (sân) và nóng giận mà không biết mình đang nóng giận để kiềm chế hạ hỏa thì sa đà lún sâu vào mê mờ (si)

    Người tâm không thanh tịnh thì đầy tham sân si, kiêu căng, ganh ghét, thù hằn, toan tính…

    Để đi vào tâm thanh tịnh hay đi ra khỏi 3 độc tham sân si kinh sách đã chỉ dạy nhiều rồi cốt lõi người đời cần phải bắt tay vào hành và thực thi chứ đừng chờ đợi gì nữa nếu không thì rốt cục đọc rồi cũng chỉ là gió thổi mây bay nước trôi qua cầu mà thôi

    Mấy dòng cảm hứng từ bài viết A Hoành.

    Like

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s