Hát Tiếp Đi Nào

Khi Karen biết mình đã có thai, như bất cứ người mẹ tốt nào, cô đã làm mọi thứ mà cô có thể để giúp đứa con trai 3 tuổi của cô, Michael, sẵn sàng trong việc có một đứa em ruột mới.

Họ biết rằng đứa trẻ sắp sinh ấy sẽ là một bé gái., ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm khác, Michael hát cho đứa em gái của cậu đang nằm trong bụng mẹ.

Karen là một thành viên tích cực của nhà thờ Panther Creek United Methodist ở Morristown, Tennessee. Việc mang thai của cô phát triển một cách bình thường. Rồi những cơn đau chửa dạ đến, cứ 5 phút một lần rồi mỗi phút lại 1 cơn. Nhưng những biến chứng phát sinh suốt đường đến bệnh viện. Đau đớn khi chuyển dạ đã hàng giờ đồng hồ.Liệu mổ có cần thiết không?

Cuối cùng, đứa em gái bé nhỏ của Michael cũng chào đời . Nhưng đứa bé ở trong tình trạng nguy kịch. Tiếng còi hú lên trong đêm,xe cứu thương đưa gấp đứa bé đến đơn vị chăm sóc đặc biệt tại bệnh viện thánh Mary. Thời gian như ngừng trôi.Tình trạng của bé ngày càng trầm trọng hơn.Các chuyên gia khoa nhi nói với bố mẹ đứa bé rằng :”Có rất ít hy vọng .Hãy chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất có thể xảy ra.”

Karen và chồng đã liên lạc với nghĩa trang địa phương để lo hậu sự cho con. Họ đã trang trí một căn phòng đặc biệt ở nhà cho con gái, vậy mà giờ đây họ phải lên kế hoạch làm đám tang cho con.

Hai tuần lễ ở nơi chăm sóc đặc biệt. Tưởng như lễ tang sẽ tới trước một tuần. Michael vẫn cứ nài xin bố mẹ để được hát cho em nghe,nhưng trẻ con thì không bao giờ được phép vào nơi chăm sóc đặc biệt. Nhưng Karen đã quyết định. Cô sẽ dẫn theo Michael dù họ có cho hay không. Nếu thằng bé không được nhìn thấy em gái mình ngay lúc này, có lẽ nó sẽ không bao giờ được thấy lại đứa em của mình khi còn sống.

Cô mặc cho con một bộ vest rộng và dẫn con vào nơi chăm sóc đặc biệt. Cậu bé trông như một cái giỏ đựng quần áo biết đi vậy, nhưng người y tá trưởng đã nhận ra cậu bé là một đứa trẻ và quát lên rằng “Đưa thằng bé đó ra khỏi đây ngay lập tức! Bất cứ đứa trẻ nào cũng không được phép.

Tình mẹ trong Karen trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và người phụ nữ thường ngày vẫn dịu dàng ném cái nhìn lạnh như thép vào người y tá, đôi môi đanh lại.

“Thằng bé không phải đi đâu cho đến khi nó hát cho em nó nghe xong!”

Karen kéo Michael đến cạnh giường em của cậu. Nhìn chăm chăm vào đứa bé đang chìm trong cuộc chiến giành lại sự sống. Cậu bé bắt đầu hát. Bằng giọng trong trẻo của một đứa trẻ 3 tuổi, Michael hát:

“ Em là ánh nắng, là tia nắng duy nhất của anh. Bầu trời tuy tối đi, em vẫn làm anh hạnh phúc…”

Ngay lập tức đứa bé có phản ứng. Mạch đập trở nên đều.

Cứ hát đi, Michael.

“Em không bao giờ biết anh thương em đến dường nào, xin đừng đem ánh nắng của anh đi…”

Hơi thở gấp đã trở nên đều và nhẹ hơn.

Michael, hát tiếp nữa đi con.

“ Một đêm, khi anh ngủ , anh mơ anh nắm lấy tay em…”

Em gái Michael dịu đi như đang ngủ.

Michael, hát nữa đi con

Nước mắt trào tuôn trên khuôn mặt của người y tá trưởng. Karen cảm thấy ấm mình
.
“Em là ánh nắng, là tia nắng duy nhất của anh. Xin đừng đem ánh nắng của anh đi.”

Tang lễ bị hủy. Ngày tiếp theo và những ngày tiếp theo nữa, bé gái đã đủ khỏe để đi về nhà! Tạp chí Phụ Nữ Ngày Nay gọi đó là “ Phép màu từ bài hát của người anh trai”. Các nhân viên y khoa cũng nói đấy là phép màu.Còn Karen, cô gọi nó là phép màu từ tình yêu của Chúa!

ĐỪNG BAO GIỜ TỪ BỎ HY VỌNG VÀO NGƯỜI MÌNH YÊU

Bảo Phương và Hà Vi dịch

KEEP ON SINGING

Like any good mother, when Karen found out that another baby was on the way, she did what she could to help her 3-year-old son, Michael, prepare for a new sibling.
They find out that the new baby is going to be a girl, and day after day, night after night, Michael sings to his sister in Mommy’s tummy.
The pregnancy progresses normally for Karen, an active member of the Panther Creek United Methodist Church in Morristown, Tennessee. Then the labor pains come. Every five minutes, every minute. But complications arise during delivery. Hours of labor. Would a C-section be required?

Finally, Michael’s little sister is born. But she is in serious condition. With siren howling in the night, the ambulance rushes the infant to the neonatal intensive care unit at St. Mary’s Hospital, Knoxville, Tennessee. The days inch by. The little girl gets worse. The pediatric specialist tells the parents, “There is very little hope. Be prepared for the worst.”
Karen and her husband contact a local cemetery about a burial plot. They have fixed up a special room in their home for the new baby now they plan a funeral. Michael, keeps begging his parents to let him see his sister, “I want to sing to her,” he says.

Week two in intensive care. It looks as if a funeral will come before the week is over. Michael keeps nagging about singing to his sister, but kids are never allowed in Intensive Care. But Karen makes up her mind. She will take Michael whether they like it or not. If he doesn’t see his sister now, he may never see her alive.
She dresses him in an oversized scrub suit and marches him into ICU. He looks like a walking laundry basket, but the head nurse recognizes him as a child and bellows, “Get that kid out of here now! No children are allowed. The mother rises up strong in Karen, and the usually mild-mannered lady glares steel-eyed into the head nurse’s face, her lips a firm line.
“He is not leaving until he sings to his sister!”

Karen tows Michael to his sister’s bedside. He gazes at the tiny infant losing the battle to live. And he begins to sing. In the pure hearted voice of a 3-year-old, Michael sings:

“You are my sunshine, my only sunshine, you make me happy when skies are gray…”
Instantly the baby girl responds. The pulse rate becomes calm and steady.
Keep on singing, Michael.
“You never know, dear, how much I love you, Please don’t take my sunshine away…”
The ragged, strained breathing becomes as smooth as a kitten’s purr.
Keep on singing, Michael.
“The other night, dear, as I lay sleeping, I dreamed I held you in my arms…”
Michael’s little sister relaxes as rest, healing rest, seems to sweep over her.
Keep on singing, Michael.

Tears conquer the face of the bossy head nurse. Karen glows.
“You are my sunshine, my only sunshine. Please don’t, take my sunshine away.”
Funeral plans are scrapped. The next day, the very next day, the little girl is well enough to go home! Woman’s Day magazine called it “the miracle of a brother’s song.” The medical staff just called it a miracle. Karen called it a miracle of God’s love!
Never give up on the people you love

Một suy nghĩ 6 thoughts on “Hát Tiếp Đi Nào”

  1. Chào Bảo Phương và Hà Vi!
    “Em là ánh nắng, là tia nắng duy nhất của anh. Xin đừng đem ánh nắng của anh đi.”
    Thật xúc động! Tình yêu đã làm nên điều kì diệu! Đó là sự màu nhiệm của Thượng Đế đấng đầy quyền năng, Ngài đã nghe tiếng cầu nguyện của Michael qua bài hát, nghe thấy lời cầu nguyện của người mẹ qua tiếng thúc giục “hát đi con! Hát nữa đi con” Đứa em gái bé nhỏ của Michael đã ở lại trong sự ấm áp của gia đình, trong niềm tin mạnh mẽ của yêu thương và hy vọng, đã tạo nên sự màu nhiệm của tình yêu. Cảm ơn hai em thật nhiều!!!

    Số lượt thích

  2. Cảm ơn các cô chú.Bài này là do cô Huệ chọn cho chúng em dịch.Cô cũng đã edit lại bài cho tụi em một vài chỗ nên mới trôi chảy thế ạh.Chúc các cô chú một ngày tốt lành

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s