Dấm của Tosui

Tosui là vị Thiền sư đã xa rời hình thức trịnh trọng của chùa chiền để sống dưới gầm cầu với một đám ăn mày. Khi Tosui đã rất già, một người bạn giúp thiền sư kiếm sống mà không phải ăn xin. Người bạn chỉ Tosui cách gom cơm lại để làm dấm. Tosui làm dấm cho đến khi chết.

Thời Tosui đang làm dấm, một người trong đám ăn mày cho thiền sư một tấm ảnh Phật. Tosui treo tấm ảnh trên tường trong căn chòi của thầy và gắn một tấm biển bên cạnh. Tấm biển ghi: “Ông Phật Adiđà ơi: Phòng này rất chật. Tôi có thể để ông ở đây như người tạm trú. Nhưng ông đừng nghĩ là tôi đang xin được vãng sinh trong cõi cực lạc của ông nhé.”
.

Bình:

• Chúng ta đã nói đến Tosui trước đây trong bài Thiền trong đời gã ăn mày

• Tosui rất là độc lập—không lệ thuộc vào khuôn thước của thiền viện, lại không muốn lệ thuộc ai nên đi ăn xin; quá già thì làm dấm để sinh sống.

• Và Tosui độc lập trong cả đạo Pháp. Tosui muốn tự mình giúp mình giác ngộ thành Phật, chứ không muốn có sự trợ lực của Phật Adiđà.

Theo Tịnh Độ Tông, người niệm “Nam Mô Adiđà Phật” thành kính, thì khi chết sẽ được Phật Adiđà cho tái sinh ở thế giới Tây Phương Cực Lạc của ngài. Xứ này rất an lạc thanh tịnh, nhưng chỉ ở tạm, để sẽ thành Phật, vì người của xứ thanh tịnh đó rất dễ thành Phật, hơn là ta bà thế giới của ta rất nhiều.

Tosui vừa không muốn được Phật Adiđà trợ lực, vừa chơi chữ rất vui: Tosui cho Phật Adiđà “tạm trú” trong chòi, nhưng lại không cần về thế giới “tạm trú” của Phật Adiđà.

• Tự do độc lập là tinh thần của Thiền tông. Và là tinh yếu của Phật pháp.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

Tosui’s Vinegar

Tosui was the Zen master who left the formalism of temples to live under a bridge with beggars. When he was getting very old, a friend helped him to earn his living without begging. He showed Tosui how to collect rice and manufacture vinegar from it, and Tosui did this until he passed away.

While Tosui was making vinegar, one of the beggars gave him a picture of the Buddha. Tosui hung it on the wall of his hut and put a sign beside it. The sign read:

Mr. Amida Buddha: This little room is quite narrow. I can let you remain as a transient. But don’t think I am asking you to be reborn in your paradise.

# 99

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Dấm của Tosui”

  1. Theo lời giới thiệu của anh Hoành trên ĐCN, em có đọc cuốn ‘Letting go: The story of Zen master Tosui’. Cuốn sách đã hé mở nhiều điều về Thiền và làm em kinh ngạc trước sự quyết liệt không dính mắc vào Danh tiếng và Tài sản của Tosui. Đôi lúc em nghĩ Tosui bị cực đoan, và bị chấp vào việc Không-dính-chấp, nên nhìn bên ngoài có vẻ như là ông đang tu khổ hạnh và đời sống vì vậy rất là khổ sở, chả có gì vui thú trong việc thực tập ấy.
    Nhưng gần đây trong các bài viết của anh Hoành có đề cập về ‘Tâm làm chủ’ và em nhớ lại trong truyện có bài kệ của thiền sư khi tịch có nói về niềm vui vô hạn trong bấy nhiêu năm sống trên cõi đời, em mới vỡ lẽ phương tiện và hình thức tu hành không phải là thứ có thể nhìn vào mà thấy được năng sở ngừơi tu, mà thứ rốt ráo quan trọng là Tâm của họ.
    Hiểu biết của em còn cạn, hiểu như vậy không biết đã đầy đủ chưa. Mong anh chỉ bảo thêm ạ.

    Thích

  2. Hi Harmony,

    Em nói rất đúng. “Phương tiện và hình thức tu hành không phải là thứ có thể nhìn vào mà thấy được năng sở ngừơi tu, mà thứ rốt ráo quan trọng là Tâm của họ.”

    Nhưng, tâm của họ thì họ biết, ta cũng chẳng biết. Cho nên, luôn có một khoảng cách không biết khi ta nhìn người khác.

    Chỉ có một điều ta có thể biết (nếu ta có trí tuệ đủ và nhìn kỹ), đố là tâm của chính mình.

    A. Hoành

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s