Nói dối

Chào các bạn,

“Theo nghiên cứu của Giáo sư, Tiến sĩ Khoa học Trần Ngọc Thêm, bệnh giả dối đứng hàng đầu trong 34 tật xấu của người Việt, chiếm đến 81%.” (Trích giaoducvn.net.vn, Người Việt nói dối: Con số và viễn cảnh.)

“Còn theo điều tra của Viện nghiên cứu phát triển giáo dục thì tỷ lệ nói dối cha mẹ của học sinh tiểu học là 22%, học sinh trung học cơ sở là 50%, học sinh trung học phổ thông là 64% và sinh viên đại học là 80%!” (Trích dantri.com, Giáo sư Trần Ngọc Thêm: Bệnh ưa thành tích và bệnh giả dối trong giáo dục rất nặng.)

Vậy tỷ lệ nói dối của người lớn đi làm là bao nhiêu? 90%? Hay 99%?

Nói dối không chỉ là vấn đề cá nhân, như chúng ta đã thấy trong lịch sử, đôi khi đó là chính sách của quốc gia, ví dụ như trường hợp Huyền Trân Công chúa.

Huyền Trân Công chúa (1287-1340) là con gái của vua Trần Nhân Tông, là em gái của vua Trần Anh Tông, và là vợ của vua Chiêm Chế Mân. 

Trần Nhân Tông (1258-1308) là vua Đại Việt thứ ba của nhà Trần (trước đó là Trần Thái Tông và Trần Thánh Tông), và là Sơ tổ của dòng thiền Trúc Lâm. Sau khi nhường ngôi cho con là Trần Anh Tông, vua Trần Nhân Tông lên núi Yên Tử tu thiền, và tập hợp ba dòng thiền tại Việt Nam lúc đó là dòng Tỳ Ni Đa Lưu Chi (Vinitaruci), dòng Vô Ngôn Thông, và dòng Thảo Đường, thành Thiền phái Trúc Lâm, còn tồn tại cho đến ngày nay với Trúc Lâm Thiền Viện ở Đà Lạt do thiền sư Thích Thanh Từ chủ trì.

“Theo Khâm định Việt sử Thông giám Cương mục (quyển VIII), vào tháng 3 năm Tân Sửu (1301)”, sau khi truyền ngôi cho con, vua Trần Nhân Tông (lúc này là thiền sư) sang Chiêm Thành, rồi “hứa gả Công chúa Huyền Trân cho vị vua phương Nam là Chế Mân. Mãi đến tháng 6 năm Bính Ngọ (1306) tức 5 năm sau, Chế Mân dâng hai châu Ô và Lý (từ đèo Hải Vân, Thừa Thiên Huế đến phía bắc Quảng Trị ngày nay) làm sinh lễ, Huyền Trân Công chúa chính thức lên xe hoa về nhà chồng.” (Trích trungtamhuyentran.thuathienhue.gov.vn, Đức vua Chế Mân và cuộc hôn nhân với Huyền Trân Công chúa.)

Với vua và dân Chiêm Thành, cuộc hôn nhân giữa Huyền Trân Công chúa và vua Chiêm có phải là hôn nhân và hai người đó có phải là vợ chồng hay không thì không rõ, nhưng rõ ràng là với vua và dân Việt, đó là cuộc đổi chác – đổi con gái để lấy đất đai. Cuộc đổi chác càng rõ hơn khi vua-sư Trần Nhân Tông hứa gả con gái nhưng không gả, cho đến khi Chế Mân mang đất đai ra thì đồng ý gả. Đó là dùng con gái để đổi lấy đất đai.

Thật sự trong văn hóa pháp lý ngày nay, đó là buôn người – bán một cô con gái với giá của hai châu Ô, Lý. Buôn người là phi pháp ngày nay tại mọi quốc gia trên thế giới.

Sau khi công chúa cưới chồng và ở nước chồng, một năm sau chồng chết, công chúa được/bị anh trai là vua Trần Anh Tông sai người đưa về.

Theo Đại Việt sử ký chép lại, Trần Anh Tông khi đó nghe rằng theo tục nước Chiêm, Quốc vương chết thì Vương hậu phải lên giàn hỏa để tuẫn tang. Trần Anh Tông liền cử Hành khiển Trần Khắc Chung vờ sang viếng tang, tìm cách cứu công chúa. Trần Khắc Chung thành công, cứu được công chúa và đưa xuống thuyền, đưa công chúa về Đại Việt bằng đường biển. Cuộc hải hành này kéo dài tới một năm.

Đó là vừa bất trung vừa bất tín.

Huyền Trân công chúa có thể rất muốn giữ đạo nghĩa vợ chồng với vua Chiêm, công chúa có thể cũng muốn chết theo chồng hoặc muốn thờ chồng vài ba năm ở nước chồng. Công chúa cũng muốn trung thành với chồng. Nhưng vua Trần Anh Tông đã không để công chúa trung thành với vua và với chồng – vua Chế Mân.

Hơn nữa, vua Trần Anh Tông bất tín với em rể. Đã đồng ý dùng em gái đổi lấy đất đai, khi vua-chồng em gái vừa chết, ngay lập tức cướp em gái về, cũng không chịu trả lại đất đai. Đó có phải là dối trá không?

Đó là bất trung bất tín với người trong nhà, cũng là bất trung bất tín trong liên hệ quốc tế. Đó là dối trá với người trong nhà, cũng là dối trá trong liên hệ quốc tế.

Hãy gọi Chúa Quỷ bằng chính tên của hắn – Call the Devil by the name. Hãy gọi dối trá bằng đích danh Dối Trá. 

Người lớn nói dối thì con trẻ sẽ nói dối. Người lớn không thể vừa nói dối vừa yêu cầu con trẻ thành thật. Người lớn muốn con trẻ thành thật và trở thành một người thành thật, người lớn phải thành thật.

Chúng ta không thể thành thật và không thể dạy trẻ em và người trẻ thành thật nếu người lớn nói dối cả ngày. Muốn mọi người trong đất nước thành thật, người lớn phải thành thật trước, và những người trẻ sẽ tự động bắt chước thành thật theo.

Chúc tất cả mọi chúng ta luôn thành thật.

Phạm Thu Hương

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Nói dối”

  1. Kính mời linh hồn vua sư Trần Nhân Tông và vua Trần Anh Tông đến đây nhận tội và xin lỗi Huyền Trân Công chúa và vua Chiêm một câu.

    “Nạn buôn người này” có lẽ du nhập và bắt chước từ nước bạn. Các nước nhỏ phải cống nạp cho nước lớn. Quan “bán” con gái làm vợ vua để giữ chức, củng cố quyền lực. Vua “bán” con gái cho tướng lĩnh để mua lòng trung, “bán” cho nước khác để đổi đất đai…

    Còn “nói dối” thì được xem là khôn ngoan mưu lược.

    Ở trên làm láo, ở dưới làm theo đến ngày nay vẫn còn!

    Mong rằng bài viết này sẽ thức tỉnh nhiều người!

    Và hy vọng mọi người sẽ cố gắng sống thành thật.

    (Cảm ơn chị Hương đã làm Bao Công trong sự kiện lịch sử này)

    Em Phương

    Số lượt thích

  2. Cảm ơn chị Hương!

    Những điều em học được trên dotchuoinon, em đang cố gắng để dạy lại con mình.
    Điều em phát hiện ra là, muốn dạy con mình thế nào thì mình cũng phải như thế trước đã.
    Vì trẻ con nó rất thật thà, nếu em làm sai đúng điều gì mà em đã dạy nó, là nó thắc mắc ngay.
    Rất cute! 😀

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s