Một câu chuyện có thật năm 1892 tại Đại học STANFORD

 

    Các bạn thân mến!

    Một trong những người bạn lớn tuổi mà mình rất quý trọng và hay trao đổi email là bác Nguyễn An Kiều, Hà Nội.

    Bác An Kiều năm nay đã trên 70 t, vẫn thường xuyên vào internet và một trong những sở thích/thú vui của bác là sưu tập những câu chuyện hay để chia sẻ với mọi người.

    Mình cũng vừa nhận email của bác, đọc xong nhận thấy đây là một câu chuyện rất hay và cảm động nên xin phép nhờ anh Hoành chia sẻ với mọi người.

    Trần Can

    Và đây là câu chuyện bác An Kiều đã gởi:

 

Có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi, và cậu ta không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền. Thế là anh chàng này bèn nảy ra một sáng kiến. Cậu ta cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.

Họ tìm đến người nghệ sĩ dương cầm đại tài Ignacy J Paderewski . Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản phí bảo đảm $2000 để cho ông ấy được biểu diễn. Sau khi họ thoà thuận xong, hai người sinh viên ấy bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị để cho buổi trình diễn được thành công.

Ngày trọng đại ấy cuối cùng đã đến. Paderewski cuối cùng cũng đã có buổi diễn tại Stanford. Thế nhưng không may là vé vẫn chưa được bán hết. Sau khi tổng kết số tiền bán vé lại, họ chỉ có được $1600. Quá thất vọng, họ đến chỗ của của Paderewski để trình bày hoàn cảnh của mình. Hai người sinh viên ấy đưa Paderewski toàn bộ số tiền bán vé, cùng với 1 check nợ $400, và hứa rằng họ sẽ trả số nợ ấy sớm nhất có thể.

“KHÔNG”, Paderewski nói. “Cái này không thể nào chấp nhận được.” Ông ta xé tờ check, trả lại $1,600 cho hai chàng thanh niên và nói : “Đây là 1600 đô, sau khi trừ hết tất cả các chi phí cho buổi biểu diễn thì còn bao nhiêu các cậu cứ giữ lấy cho việc học. Còn dư bao nhiêu thì hãy đưa cho tôi”. Hai cậu sinh viên ấy vô cùng bất ngờ, xúc động cảm ơn Paderewski..

Đây chỉ là một làm nhỏ, nhưng đã chứng minh được nhân cách tuyệt vời của Paderewski.

Tại sao ông ấy có thể giúp hai người mà ông ấy thậm chí không hề quen biết. Chúng ta tất cả đều đã bắt gặp những tình huống như vậy trong cuộc sống của mình. Và hầu hết chúng ta đều nghĩ : “Nếu chúng ta giúp họ, chúng ta sẽ được gì ?”. [Đây chỉ là tâm lý người sống thực dụng tại xã hội thương mại]

Thế nhưng, những người vĩ đại họ lại nghĩ khác: “Giả sử chúng ta không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra với những con người đang gặp khó khăn ấy?”. Họ không mong đợi sự đền đáp, Họ làm chỉ vì họ nghĩ đó là việc nên làm, vậy thôi. [Họ có giáo dục, không sống ích kỷ, vô cảm, thực dụng!]

Người nghệ sĩ dương cầm tốt bụng Paderewski hôm nào sau này trở thành Thủ Tướng của Ba Lan. Ông ấy là một vị lãnh đạo tài năng. Thế nhưng không may chiến tranh thế giới nổ ra, và đất nước của ông bị tàn phá nặng nề.

Có hơn một triệu rưỡi người Ba Lan đang bị chết đói, và bây giờ chính phủ của ông không còn tiền để có thể nuôi sống họ được nữa. Paderewski không biết đi đâu để tìm sự giúp đỡ. Ông ta bèn đến Cơ Quan Cứu Trợ Lương Thực Hoa Kỳ để nhờ sự trợ giúp.

Người đứng đầu cơ quan đó chính là Herbert Hoover (10/8/1874-20/10/1964), người sau này trở thành Tổng Thống (thứ 31, 1929-1933) Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Ông Hoover đồng ý giúp đỡ và nhanh chóng gửi hàng tấn lương thực để cứu giúp những người Ba Lan đang bị đói khát ấy.

Thảm họa cuối cùng cũng đã được ngăn chặn. Thủ Tướng Paderewski lúc bấy giờ mới cảm thấy nhẹ nhõm. Ông bèn quyết định đi sang Mỹ để tự mình cảm ơn ông Hoover vì cử chí cao quý của ông ấy đã giúp đỡ người dân Ba Lan trong những lúc khó khăn.

Thế nhưng khi Paderewski chuẩn bị nói câu cảm ơn thì ông Hoover vội cắt ngang và nói : “Ngài không cần phải cảm ơn tôi đâu, thưa ngài Thủ Tướng. Có lẽ ngài không còn nhớ, nhưng vài năm trước, ngài có giúp đỡ hai cậu sinh viên trẻ tuổi ở bên Mỹ được tiếp tục đi học, và tôi là một trong hai chàng sinh viên đó đấy”!

 

Một suy nghĩ 6 thoughts on “Một câu chuyện có thật năm 1892 tại Đại học STANFORD”

  1. Chân thành cảm ơn tác giả bài viết. Quả là một sự trùng hợp ngẫu nhiên kỳ lạ. Hôm qua em đọc được bài viết này trên dotchuoinon.com thấy hay quá và ngay lập tức chia sẻ trên blog http://www.tuanvietnam.blogspot.com và facebook của em với
    lời nhắn là bạn nào có thêm những “câu chuyện có thật” hay như vậy nữa thì xin chia sẻ. Hôm nay nhận email của một người bạn-người anh ở Thụy sĩ nói về Danh tài Ignacy Jan Paderewski (1860-1941). Nghe qua cái tên Paderewski sao thấy quen quen. Mở mail ra thì quả thật đúng là Nhạc sĩ trứ danh-Thủ tướng Paderewski của Balan đây rồi. Cuộc sống quả là nhiều chuyện tuyệt vời quá. Xin trích một đoạn email của người anh đã gửi Tuấn:

    Link nói về Ignacy Jan Paderewski (1860-1941): http://en.wikipedia.org/wiki/Ignacy_Jan_Paderewski

    Paderewski đã chứng minh là một người nghệ sĩ lãng mạn, cũng có thể điều khiển được một xứ to như Ba Lan…

    Mình rất ngưởng mộ Ignacy Jan Paderewski và có sang Ba Lan vài lần. Mình có đến kính viếng đài tưởng niệm của Paderewski tại Warsaw và cũng có vào Nhà Thờ St. Jan, mộ của Paderewski để thấp nến và cầu nguyện.

    Mình cũng rất mê những trang nhạc cổ điển tuyệt vời của Paderewski, nhất là khi viết cho dương cầm… Paderewski thường hay tập luyện nhạc rất công phu với một đại dương cầm xưa hiệu Steinway & Sons, có những phím bằng ngà đã lên nước màu vàng đậm, sau bao nhiêu năm trời đã được những ngón tay điêu luyện của Paderewski vuốt ve âu yếm…

    Sau đây, xin mời các bạn lắng nghe một trang nhạc tuyệt vời do Paderewski viết:

    Paderewski Piano Concerto in A minor, op.17 – II. Romanza (Andante)

    Khi nghe đoạn nhạc xuất sắc chậm này (Andante), thì nhiều bạn sẽ cảm nhận được rằng tác giả là một người có một tâm hồn thật quảng đại, từ bi và bao la. Không thua gì Beethoven, Chopin hay Mozart !

    Quả thật, Ignacy Jan Paderewski là một danh tài đáng quý mến và là một danh dự thật lớn cho xứ Ba Lan.

    Link nhạc phẩm trên Youtube:

    Chúc các anh chị một đêm ngon giấc.
    Nguyễn Anh Tuấn,
    http://tuanvietnam.blogspot.com

    Đã thích bởi 1 người

  2. Cảm ơn về sưu tầm thêm của bạn TuấnFreedom, bản Concerto op.17 của Ignacy Jan Paderewski rất hay.

    Điều thú vị này dẫn tới điều thú vị khác, thật vui, bạn nhỉ? 😀

    Đã thích bởi 1 người

  3. Mình cũng đọc được một chuyện có thật rất hay tương tự chuyện trên, xin chia xẻ với mọi người:
    “Ở một vùng quê nước Anh, có gia đình làm vườn nọ gồm hai vợ chồng và đứa con trai duy nhất. Vì hoàn cảnh quá nghèo nên cậu con trai chỉ học hết tiểu học đã phải nghỉ ở nhà để giúp đỡ cha mẹ trồng tỉa, lên rừng lấy củi và câu cá để thêm lương thực cho bữa ăn.
    Một hôm , khi cậu bé đi câu ở một cái hồ gần nhà thì thấy một nhóm du khách sang trọng đến hạ trại trên bờ hồ. Toán du khách đó chính là một gia đình quyền quí giầu có vào hàng Đệ nhất quí tộc của vương quốc Anh. Họ từ thủ đô London đi du ngoạn miền quê. Trong lúc đoàn du khách ăn uống , khiêu vũ, chụp hình thì một đứa trẻ trong nhóm du khách, cũng cỡ tuổi cậu bé con nhà nông dân nghèo, lội xuống hồ bơi qua bơi lại. Dường như những người lớn mải ăn uống chuyện trò, không để ý đến đứa trẻ dưới hồ đã vô tình bơi ra một chỗ rất sâu và nguy hiểm. Và rồi cậu bé hụt hơi và kêu cứu. Trong lúc những người lớn còn đang cuống cuồng, nhốn nháo trên bờ vì không có ai biết bơi, cậu bé nông dân nghèo, vốn đã chăm chú theo dõi cậu bé du khách từ đầu, đã nhanh nhẹn lao xuống hồ, bơi tới cứu cậu bé du khách đưa vào bờ trước sự chứng kiến xúc động của mọi người. Một vị bác sỹ trong nhóm du khách lo săn sóc phục hồi cho cậu bé bị nạn. Sau đó, vị quí tộc là cha cậu bé vừa bị nạn nói với cậu bé nghèo :
    – Hỡi con , con vừa làm được một việc vĩ đại mà tất cả chúng ta đây không ai làm được. Con đã cứu mạng con trai ta, gia đình ta và hội đồng quí tộc mãi mãi mang ơn con. Nay ta muốn đền ơn con, vậy con muốn điều gì nói cho ta biết .
    Cậu bé ngập ngừng gây lát rồi ngỏ ý muốn xin vài ổ bánh mì dư thừa mang về cho cha mẹ . Lòng hiếu thảo của cậu khiến cho vị quí tộc và nhiều du khách xúc động rơi nước mắt . Vị quí tộc ôm cậu vào lòng và nói :
    – Hỡi con, điều con vừa xin là chuyện nhỏ và đó chính là bổn phận của ta. Ta biết ta sẽ phải làm gì cho con và gia đình con. Nhưng câu hỏi của ta là sau này lớn lên con ước mơ sẽ làm gì ? Cậu bé chỉ tay vào vị bác sĩ khi nãy cứu hồi sức cho đứa trẻ bị nạn, trả lời :
    – Lớn lên con muốn làm việc cứu người như người kia !
    – Ồ , con muốn làm bác sĩ , tốt lắm , với ta đó cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi , ta sẽ giúp con!
    Câu chuyện này nếu ngừng ở đây sẽ chỉ là một câu chuyện bình thường , nhưng hai nhân vật chính trong câu chuyện này về sau đã viết tiếp cái kết vô cùng có hậu cho câu chuyện của họ. Bởi vì đứa trẻ bị chết đuối hụt có tên là Wiston Churchill, sau này trở thành vị thủ tướng đã làm rạng danh nước Anh, một vĩ nhân cực kỳ tài giỏi lỗi lạc của thế giới vào thời Đệ nhị thế chiến . Còn cậu bé nghèo đã cứu mạng Churchill tên là Alexander Fleming, sau này trở thành vị bác sĩ tài ba lừng danh hoàn cầu . Ông chính là nhà bác học đã tìm ra thuốc trụ sinh Penicilin , cứu mạng biết bao nhiêu người trên thế giới . Ông đích thực là ân nhân cứu mạng của cả nhân loại .
    Câu chuyện còn có thêm phần kết lý thú nữa , là một ngày nọ , thủ tướng Churchill bị lâm trọng bệnh, đến nỗi đã hôn mê. Nhiều bác sĩ phải lắc đầu . Khi tính mạng ông đến lúc nguy kịch nhất thì Fleming lại xuất hiện như một tiền duyên định mệnh. Vị bác sĩ tài ba này lại một lần nữa cứu sống người bạn cố tri của mình. Khi tỉnh dậy sau cơn mê, mở mắt ra nhìn thấy Fleming, Churchill ngạc nhiên xúc động nói rằng :
    – Fleming , có phải cứ hễ tôi sắp chìm , Thượng đế lại cho bạn tới vớt tôi lên ?
    – Churchill, chúng ta hãy cảm ơn Thượng đế ! Không hẳn là tôi ( Fleming giơ ra một viên thuốc nhỏ bé xíu ) mà bởi cái này đây , chính viên thuốc này đã cứu bạn đó …chuyện nhỏ mà !”

    Đã thích bởi 1 người

  4. À, mình quên không nêu rõ chi tiết này (mặc dù đọc cũng hiểu, nhưng cần nhấn mạnh hơn): “cậu bé nghèo đã cứu mạng Churchill tên là Alexander Fleming, nhờ được gia đình của cậu bé quí tộc bảo trợ học hành sau này trở thành vị bác sĩ tài ba lừng danh hoàn cầu…”

    Thích

  5. Những câu chuyện có thật về nhân quả của các bạn chia sẻ trên đây rất hay!

    Ai tin vào luật nhân quả của vũ trụ sẽ sống lương thiện hơn và với tâm bình an hơn.

    Vũ trụ là tổng năng lượng của vạn vật hữu hình và vô hình, đang không ngừng vận hành theo nguyên tắc nhân quả và duyên sinh…

    Vũ trụ luôn công bằng.

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s