Các bài đăng bởi Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. In October 2011 Phu Nu Publishing House in Hanoi published my book "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống). In December 2013 Phu Nu Publishing House published my book "10 Core Values for Success". I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Vô niệm

Chào các bạn,

Có một điều làm cho mình suy nghĩ từ hồi còn nhỏ xíu: Tại sao các nhà sư Thiếu Lâm tập võ lâm gì? Mà võ học của các vị rất thâm hậu. Đệ nhất giang hồ. Rất ít có đối thủ. Lớn lên mình từ từ hiểu ra là con đường từ bì cũng đòi hỏi hỏi mình phải có sức mạnh nếu muốn sống trong chốn chợ đời để chăm sóc chúng sinh.

Thế cho nên các võ đường chân chính thường lấy hiền dịu hòa bình làm chủ đạo. Luôn dạy võ sinh học võ để tự vệ và để làm việc thiện giúp đời. Võ học thực sự là đường Thiền – tĩnh lặng và yêu người. Chính vì vậy mà trong võ học Nhật Bản, cả quyền đạo, nhu đạo, lẫn kiếm đạo đều luôn luôn lấy Thiền làm trọng – No mind – dịch đúng là Vô niệm. Đây cũng mà một thực hành của vô chấp, thấy tất cả nhưng không bám vào đâu. Chiến binh tĩnh lặng đối diện đối thủ, thấy toàn bộ đối thủ, thấy rất rõ từng chi tiết cử động của cơ thể nhưng không bám vào điểm nào mình thấy. Đọc tiếp Vô niệm

Phán đoán và thành kiến

Chào các bạn,

Nhà Phật nói: “Đồ tể buông đao thành Phật.”

Có anh đồ tể và bạn không mấy thiện cảm với đồ tể sát sinh mỗi ngày như thế, và bạn rất xem thường loại người “tội lỗi” này. Và anh đồ tể này ngày hôm qua là đồ tể, nhưng anh ấy buông đao. Sáng nay khi bạn tình cờ gặp anh ấy ngoài đường, anh ấy đã là Phật. Nhưng bạn không biết điều đó và bạn tiếp tục thái độ khinh khỉnh với anh ta. Chắc chẳng ai bắt lỗi bạn vì không biết, nhưng chắc chắn là bạn sẽ khó tha lỗi mình vì có mắt không tròng, ứng xử với một vị Phật như thế. Đọc tiếp Phán đoán và thành kiến

Cầu cứu với Chúa/Phật

Chào các bạn,

Đây là cách chúng ta cầu nguyện với Chúa Phật khi cần: “Chúa/Phật ơi, Chúa/Phật ơi, con cần 100 triệu trả nợ. Nguy lắm rồi. Con cần từ tháng rồi. Đến giờ này là trễ lắm rồi. Chúa/Phật, please. Giúp con ngay, không con chết mất.” Chúng ta thường cầu nguyện với tâm trạng hối hả lâm nguy như thế – con cần từ hôm trước cơ.

Và đó đương nhiên là mất tĩnh lặng. Vừa cầu nguyện vừa run. Đương nhiên rồi, nếu không run tui đã chẳng cầu nguyện.

Nhưng nếu bạn tin thì bạn không run. Đã run là không tin. Không thể nói là tin mà run được. Đọc tiếp Cầu cứu với Chúa/Phật

Nhìn trời hồng

Chào các bạn,

Cái nhìn của chúng ta về thế giới luôn bị ảnh hưởng bởi trạng thái tâm lý của ta. Khi vui thì thấy thế giới tươi sáng sắc màu, khi buồn thì thấy thế giới thê lương ảm đạm. Cái gọi là cái nhìn khách quan thực sự không có trên đời. Mỗi cái nhìn luôn là cái nhìn của một người nào đó. Và ngay cả cái nhìn của một người cũng thay đổi theo trạng thái tâm lý của người đó. Đọc tiếp Nhìn trời hồng

Nếu bị xung động bạn làm gì?

Chào các bạn,

Xung động là những rộn ràng, rối rắm, căng thẳng trong tâm mình. Nói chung là tâm bị mất tĩnh lặng vì lý do gì đó – chuyện vui, chuyện buồn, tức giận, lo lắng… Xung động có thể đến từ điều vui, chẳng chỉ là chuyện buồn. Mỗi người chúng ta có một cách xử lý xung động khác nhau – đi dạo, đi xem phim, đi shopping, đi ăn, ngồi Thiền, cầu nguyện, partying… Nói chung là làm một điều gì đó vì trái tim xung động xúi làm hoặc do ta muốn làm để bớt xung động.

Nếu là xung động xúi làm thì đó thường điều không tốt. Giận thì nổi điên. Cái giận xúi đi giết người. Giết người rồi thì hết nổi điên. Lòng dịu lại, nhưng vấn đề thành lớn hơn, vì đang bị tội giết người. Đọc tiếp Nếu bị xung động bạn làm gì?

Trái tim hay cái đầu làm chủ?

Chào các bạn,

Đây là điều rất rối rắm cho nhiều người. Trái tim làm chủ hay cái đầu làm chủ?

Có lẽ chúng ta đã nghe bố mẹ dạy con cái và bạn bè khuyên nhau rất nhiều lần: “Yêu thì cũng phải biết suy nghĩ, phải biết có đầu óc, phải có lý trí. Phải suy nghĩ để quyết định chín chắn, không thể để tình yêu làm mình mù quáng được.”

Và đương nhiên đây là những lời khuyên mà, tự chính chúng, có giá trị hầu nhưng không thể chối cãi được trong đời sống mỗi ngày. Cho nên chúng ta lớn lên và sống đời với ý niệm rất rõ: Lấy cái đầu, lấy lý trí, làm chủ đời bạn. Đọc tiếp Trái tim hay cái đầu làm chủ?

Compartmentalization – Khoanh vùng tư duy

Chào các bạn,

Compartment là ngăn, như một cái tủ lớn có thể có nhiều compartment ở trong đó. Compartmentalization là chia tư duy của mình ra thành nhiều ngăn độc lập với nhau, ngăn này chẳng liên hệ gì đến ngăn kia. Ví dụ, các bác sĩ tâm lý thường phải compartmentalize tư duy của mình – khoanh này như một bác sĩ, khoanh này là tư duy bạn bè, khoanh này là tư duy đàn ông – để bảo vệ mình (bác sĩ nam) khỏi bị rơi vào tình cảm luyến ái với bệnh nhân (nữ). Và người ta nói điều này thường làm cho các bác sĩ tâm thần bị cảm giác cô độc. Đọc tiếp Compartmentalization – Khoanh vùng tư duy

Tương lai đất nước

Chào các bạn,

Có điều này mình rất muốn các bạn quan tâm. Mình nói đến thường xuyên. Đó là: Đất nước ta, qua mấy ngàn năm, tổ tiên đã đổ biết bao nhiêu xương máu gầy dựng, nhưng luôn luôn là một tiểu quốc nghèo nàn trong một góc nhỏ của thế giới. Mình “sick and tired” với vị trí đó của đất nước. Chẳng phải là phê phán tổ tiên. Mỗi câu chuyện lịch sử đã được tạo ra vào thời kỳ của nó với những hoàn cảnh của nó. Lịch sử đã thế thì phải thế, chẳng có gì để phàn nàn. Nhưng chúng ta không nhất thiết phải tiếp tục giữ đất nước trong vị thế tiểu quốc mãi. Đọc tiếp Tương lai đất nước

Vô ngã

Chào các bạn,

“Vô ngã” (không tôi) là một khái niệm trung tâm của Phật học, và cũng như mọi khái niệm căn bản khác của Phật học, người ta thường chẳng hiểu gì cả. Phật học luôn thử thách trí tuệ của đầu óc.

Làm thế nào mà “không tôi” được? Điều gì cũng phải bắt đầu từ “tôi” – tôi ăn, tôi ngủ, tôi làm, tôi tư duy, tôi quyết định… “Tôi” đứng trong mọi mệnh đề nói bất kì điều gì về tôi. Vậy làm sao mà không tôi được? Đọc tiếp Vô ngã

Tư duy tích cực

Chào các bạn,

Có lẽ có nhiều điều khác nhau có thể dùng để định hình tư duy tích cực:

– Nền tảng nhất là Nửa ly nước – nửa ly nước thì ta thấy nửa ly đầy (tích cực), ngược với thấy nửa ly cạn (tiêu cực). Nhìn điều gì, sự gì, ta cũng tập trung vào mặt tích cực để tư duy và hành động. Đọc tiếp Tư duy tích cực

Ảnh hưởng đến đất nước và thế giới

Chào các bạn,

Một quốc gia có nhiều người dân gian trá thì quốc gia đó gian trá. Một quốc gia có nhiều người dân lương thiện thì quốc gia đó lương thiện.

Nếu chúng ta muốn đất nước ta lương thiện, thì mỗi chúng ta hãy sống lương thiện. Bạn có thể không thay đổi được người khác, nhưng bạn có thể thay đổi chính bạn. Đọc tiếp Ảnh hưởng đến đất nước và thế giới

Yêu và vô cảm

Chào các bạn,

Con người chúng ta thường trở thành vô cảm và chai đá với kinh nghiệm. Thời chiến tranh mình thấy rất rõ là đa số người thành vô cảm và chai đá với giết chóc, máu me và đau khổ, cho nên bàn chuyện chiến tranh như chuyện hai đứa nhỏ giành bánh. Mình cũng đã thấy trong các bệnh viện các bác sĩ có vẻ như rất vô cảm với những rên la đau đớn của nhiều bệnh nhân. Và mọi chúng ta vô cảm với người bán vé số, người ăn xin, người vô gia cư trong các thành phố. Đọc tiếp Yêu và vô cảm

Sátna thành Phật

Chào các bạn,

Chúng ta học Thiền, học tĩnh tâm, cầu nguyện, suy niệm, thiền Vipasana, thiền sổ tức… để tìm tĩnh lặng cho tâm hồn.

Nhưng những thứ đó là những thứ hỗ trợ bạn trên đường đi tìm tĩnh lặng. Tự chúng, chúng không cho bạn tĩnh lặng. Đây là một chân lý các bạn cần nắm vững.

Thiên hạ cả thế giới làm đủ mọi thứ để tìm bình an cho tâm hồn – kinh sách, nhà thờ nhà chủa, thiền đủ kiểu, lễ bái, rượu bia, thuốc ngủ… Chẳng có thứ nào trên đời, tự chính nó, có thể làm cho bạn tĩnh lặng. Mọi thứ đều ở bên ngoài bạn, và tâm hồn thì ở bên trong. Cùng lắm thì chúng chỉ đưa bạn tới được cánh cửa của tâm hồn bạn. Đọc tiếp Sátna thành Phật

Thế giới chạy quá nhanh

Chào các bạn,

Nếu các bạn còn chậm tiêu, mình nhắc lại lần nữa: Hiện nay thế giới chuyển động có lẽ nhanh bằng 50 lần thời đầu thập niên 1980s. Một hợp đồng kinh doanh lớn thời 80s có thể cần một năm để thương thảo và ký kết, ngày nay có thể xong trong một hay hai tuần.

Và phần đông người ta chạy theo không kịp. Không chỉ là cá nhân, mà ngay cả các chính phủ cũng chạy theo không kịp. Ví dụ rõ ràng nhất là nước Mỹ. Rất nhiều cá nhân chuyển động rất nhanh và chớp nhoáng, đẩy những trào lưu văn hóa chính trị đi nhanh đến vận tốc kỷ lục, trong khi phần lớn các nhà khoa bảng trí thức và quan chức thì vẫn lẹt đẹt chạy phía sau. Và nước Mỹ trở thành hỗn loạn, vì đám chạy nhanh thao túng đất nước và làm đất nước lâm nguy, và đám trí thức và quan chức chạy sau, nhiều người sợ hãi chạy theo đám dẫn đầu, phần trí thức và quan chức còn lại thì không đủ sức chiến đấu vì vẫn chậm lụt. Và nước Mỹ hiện nay thấy rất mất phương hướng về tầm nhìn văn hóa và chính trị đường dài. Đọc tiếp Thế giới chạy quá nhanh