Các bài đăng bởi Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, having graduated with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. In October 2011 Phu Nu Publishing House in Hanoi published my book "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống). In December 2013 Phu Nu Publishing House published my book "10 Core Values for Success". I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Tập trung vào Chúa/Phật của bạn

Chào các bạn,

Sau nhiều năm quan sát mọi người, mình nhận ra tại sao người ta tu tập chẳng thành và đâu là con đường tu tập chính thống và hiệu nghiệm.

Nói chung có hai đường tu tập:

1. Đường thứ nhất là chặn các điểm yếu và tập trung vào công thức: Chống kiêu căng, chống nói dối, chống tự ái, chống hoảng sợ, chống trộm cắp, chống thiếu tự tin… đọc kinh, đi chùa, ăn chay, xưng tội, rước lễ… Đọc tiếp Tập trung vào Chúa/Phật của bạn

Giáo dục con cái

Chào các bạn,

Các bài trà đàm của mình thường chỉ nhắm vào các bạn, tức các bạn đọc, để tu tập trái tim. Mình chẳng bao giờ nói đến giáo dục con cái. Hôm nay có lẽ là bài đầu tiên.

Các bạn, bố mẹ và người lớn giáo dục trẻ em, kể cả người lớn giáo dục người lớn, thì điều “thầy” làm là chính, không phải là điều “thầy” nói:

– Bố bảo con trong khi bố phì phèo điếu thuốc: Mày con nít, chưa hút thuốc được. Đọc tiếp Giáo dục con cái

Luyện tâm dễ dàng

Chào các bạn,

Hôm qua mình nói với các bạn điều quan trọng là trong việc luyện tâm chỉ cần tập trung vào một điều, thường trực, luôn luôn, mỗi giây, không ngừng. Ví dụ: Tập trung vào “sống trong Chúa” thì luôn luôn nhớ đến có Chúa Giêsu đang ở trong tim mình, và mọi việc của mình trong ngày, mọi tư tưởng của mình, đều là công việc của cả hai – mình và Giêsu. Không bao giờ quên điều này.

Thực sự thì nếu chúng ta muốn nhắc nhở chính mình về một điều như thế, thì chẳng có gì là khó. Khi lỡ quên thì nhắc lại mình mà thôi. Chỉ là thiên hạ không muốn làm, nên cuộc sống đầy tham sân si, khổ ải. Đọc tiếp Luyện tâm dễ dàng

Sống không ngừng

Chào các bạn,

Lỗi sai của đại đa số người trên thế giới về dưỡng tâm là (1) hoặc họ không dưỡng bao giờ, (2) hoặc họ dưỡng chỉ vài phút trong một ngày.

Quan sát nhiều tu sĩ của nhiều tôn giáo khác nhau, mình thấy rất nhiều tu sĩ không dưỡng tâm bao giờ, và kiến thức về giáo pháp của họ cũng cực thấp. Họ chỉ thuộc công thức lễ bái, và chẳng biết gì hơn thế. Tâm ma thì cũng chẳng biết. Phần nhiều người trên thế giới là thuộc loại này.

Có người luyện tâm chỉ vài phút một ngày, như lúc đọc kinh. Sau đó, phần còn lại của ngày thì tham sân si cùng mình. Đọc tiếp Sống không ngừng

Ưu tiên

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói đến “tập trung” trong nghệ thuật sống. Một cách khác dễ hiểu hơn là nói chúng ta phải biết các “ưu tiên” của ta trong đời. Tưởng lập một danh sách ưu tiên thì dễ, nhưng thực ra thì không dễ, vì thường là chúng ta không biết ưu tiên, hay không giữ được ưu tiên, của mình.

– Đối với học trò có lẽ ưu tiên số một là phải học cho giỏi để thi đâu đậu đó. Đọc tiếp Ưu tiên

Yêu điều tuyệt vời

Chào các bạn,

Các bạn có biết là trong gene của chúng ta có mã số để chúng ta yêu điều tuyệt vời, điều xuất sắc không?

Nếu bạn nấu cơm mời bạn đến nhà ăn, thì món canh hôm đó bạn nấu là cố gắng đến mức tối đa của bạn rồi phải không? Dở hay ngon thì tính sau, nhưng chắc chắn là bạn đã bỏ hết tài năng vào nấu canh. 10 điểm cố gắng. Đọc tiếp Yêu điều tuyệt vời

Đọc và thực hành

Chào các bạn,

Trong thời gian qua mình nhấn mạnh thường xuyên vào thực hành và nói rằng đọc thì các bạn chẳng hiểu gì cả. Có vài bạn trẻ có lẽ chưa hiểu vấn đề nên comment hay email cho mình hỏi thêm. Bài này nhằm nói thêm lần nữa việc đọc và thực hành, và hy vọng là các bạn sẽ nắm được.

Có một ảo tưởng rất lớn, không những trong những người trẻ mà cả những người lớn tuổi, rằng đọc sách là bạn có đủ kiến thức. Sự thật là kiến thức thật không thể đến với sách, mà phải thực hành và có kinh nghiệm để hiểu nó. Cũng như các bạn đọc sách nói về giác ngộ, và nếu bạn cho như thế là bạn đã hiểu giác ngộ là gì, thì hoàn toàn sai. Đúng nhất là giác ngộ “không thể nghĩ bàn” (bất khả tư nghị), tức là nghĩ đến nói đến là không đúng, là đã sai rồi. Chỉ người đã giác ngộ mới biết giác ngộ là gì. Đọc tiếp Đọc và thực hành

Hùa theo ?

Chào các bạn,

Một trong những bi hài kịch xảy ra mỗi ngày là có cô có vấn đề với chồng, gọi điện thoại cho bạn gái tâm sự, xỉ vả và kết tội ông chồng. Cô bạn tốt hùa theo, “Đàn ông tồi. Ly dị đi.” Thêm một mớ chửi đời nữa.

Các bạn, điều đầu tiên các bạn cần nhận ra là, đây là một câu chuyện tiêu cực trong bầu không khí cực kì tiêu cực. Một người có chuyện tiêu cực, kể chuyện tiêu cực cho người khác, người khác tiêu cực theo, và bằng cộng hưởng tiêu cực cả hai tăng tốc tiêu cực, cho đến khi chuyện nhỏ bằng cọng bún có thể biến thành bom hạt nhân. Đọc tiếp Hùa theo ?

Trái tim tinh khiết

Chào các bạn,

Chúng ta dùng rất nhiều thời gian học các môn ngọn và dễ học – toán, sinh học, luật, kinh tế… Nhưng môn khó học và là gốc, thì chúng ta không học. Đó là lý do tại sao thế giới đào tạo quá nhiều trí thức ngớ ngẩn, chỉ có một chút kiến thức kỹ thuật, nhưng kiến thức thật về cuộc đời và con người thì hầu như không có. Thế thì lãnh đạo không tồi sao được?

Các bạn, thực hành nghệ thuật sống là để làm chủ chính ta, để hiểu con người, và để hiểu cuộc đời. Đây là những kiến thức bạn cần có để sống cuộc đời an lạc và hiệu năng cao, đồng thời là kiến thức bắt buộc để là lãnh đạo sâu sắc. Đọc tiếp Trái tim tinh khiết

Thực hành nghệ thuật sống mỗi ngày

Chào các bạn,

Dù các bạn thực hành nghệ thuật gì – yoga, vũ, hát, vẽ, dạy học – thì các bạn sẽ phải học nhiều năm, làm thầy, và tiếp tục tập luyện nghệ thuật đó cả đời. Nghệ thuật là vậy. Văn ôn vũ luyện. Ngưng một thời gian là nghệ thuật của mình sẽ rỉ sét.

Sống là điều quan trọng. Muốn sống tốt, mỗi chúng ta phải rành nghệ thuật sống và thực hành mỗi ngày, cả đời. Nhưng sự thật chẳng mấy ai làm thế. Chẳng ai học nghệ thuật sống mỗi ngày, rất ít người thực hành gì mỗi ngày, rất nhiều người chẳng hiểu nghệ thuật sống là gì. Đọc tiếp Thực hành nghệ thuật sống mỗi ngày

Tập trung vào một điểm trong môn học

Chào các bạn,

Bất kỳ môn học nào cũng có một điểm để tập trung. Tập trung vào điểm đó thì bạn học đến đâu hiểu đến đó, học một có thể hiểu mười.

Học nhạc, dù là học hát hay chơi một nhạc cụ, điểm chính là nghe. Tai phải rất nhạy với âm thanh, nghe được các đặc tính khác nhau trong mỗi âm, nghe được cảm xúc trong âm, nghe được âm của mình, nghe được âm của người, có thể nghe mọi âm của cả ban nhạc để tìm cách đưa âm của mình vào trong ban một cách hòa hợp. Đọc tiếp Tập trung vào một điểm trong môn học

Sống như người mẫu của mình

Chào các bạn,

Chúng ta thường có những người để ta noi gương, gọi là “người mẫu” (sorry, không phải là các cô sexy ỏng ẹo ở đây). Dù đó là Trần Nhân Tông, Trần Hưng Đạo, Phật Thích Ca hay Chúa Giêsu, người mà ta ái mộ và chọn là người mẫu là người để ta học theo.

Các bạn, các đền thờ vĩ đại, tượng Phật tượng Chúa vĩ đại để cả nghìn người cúng vái, thường chỉ có hại chứ chẳng giúp gì được. Thứ nhất, các đấng thánh sống khiêm cung, chẳng muốn đền đài vĩ đại kiêu căng. Thứ hai, các vị khiêm tốn, chẳng ai muốn ngồi đó cho các bạn quỳ lạy. Thứ ba, các vị muốn là bạn đồng hành của bạn, không muốn là thần tiên bạn thờ. Thứ tư, các vị muốn làm gương để các bạn học theo. Đọc tiếp Sống như người mẫu của mình

Tại sao tĩnh lặng?

Chào các bạn,

Các bạn có biết tại sao mọi trường phái tâm linh lớn đều nhấn mạnh vào tĩnh lặng không?

Vì tĩnh lặng là an lạc hạnh phúc trong tâm.

Nhưng còn hơn vậy nữa: Tĩnh lặng vì không có lý do chính đáng để xung động, để nhảy choi choi như khỉ.

– Nếu bạn biết mình là con Thượng đế và Cha nhân từ vô lượng yêu thương bạn vô cùng. thì có gì có thể làm bạn xung động, lo lắng, sợ hãi, lính quýnh, kinh hoàng? Bạn chỉ cần cầm tay Cha tâm sự với Cha một chút, bạn biết Cha luôn chăm sóc bạn cách tốt nhất cho bạn, thì có việc gì trên đời có thể làm bạn căng? Đọc tiếp Tại sao tĩnh lặng?

Định hướng cuộc đời?

Chào các bạn

Hồi nhỏ mình nghe nhiều người nói, và bây giờ nhiều “thầy” tư duy tích cực cũng dạy, mỗi người nên có một định hướng cho đời mình rồi cứ nhắm hướng đó mà đi để không bị lạc.

Điều này có thể có lý, nhưng có lẽ nhiều bạn sẽ đồng ý với mình là nó không hiệu quả mấy.

Thứ nhất, chúng ta đổi hướng nhiều lần trong đời. Thứ hai, quan trọng hơn, là đời tự đổi hướng của ta mà ta không kiểm soát được. Đây gọi là vô thường trong nhà Phật. Và thứ ba, dù ta có định hướng và chăm chú đi theo, điều đó có thể giúp ta không đi lang bang, nhưng vẫn không có nghĩa nó làm cho ta cảm thấy đời ta có ý nghĩa. Đọc tiếp Định hướng cuộc đời?

Luyện tập trung

Chào các bạn,

Chúng ta có nhiều lo âu mỗi ngày – nhiều công việc, nhiều bài vở, nhiều nợ nần, nhiều chi tiêu, nhiền vấn đề tình cảm, nhiều rắc rối… Cho nên đầu óc chúng ta thường luôn tản mạn khắp nơi, dù là lúc nào.

Và đây là vấn đề chính. Chúng ta thường nhắc nhau “Tập trung, tập trung, tập trung”, nhưng đối với nhiều người chúng ta, thói quen hầu như bẩm sinh là “Tản mạn, tản mạn, tản mạn”. Cho nên trong khi tập trung là việc dễ với một số ít người, đối với đa số người đó là việc khó vì “tản mạn” đã là phản xạ của họ. Đọc tiếp Luyện tập trung