Các bài đăng bởi Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. In October 2011 Phu Nu Publishing House in Hanoi published my book "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống). In December 2013 Phu Nu Publishing House published my book "10 Core Values for Success". I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Tích cực với nước mắm

Chào các bạn,

Có lẽ các bạn đã nghe chuyện nước chấm công nghiệp và nước mắm truyền thống. Mình muốn các bạn hành giả tư duy tích cực bắt đầu suy nghĩ về việc những loại việc này cẩn thận.

27 năm trước, năm 1992, khi VN mới bắt đầu muốn mở cửa mở ra thế giới, thì mình thành lập Vietnamese American Education Foundation và phải nói là chiến đấu gian khổ vượt nhiều khó khăn chính trị để về Hà Nội mở lớp luật đầu tiên từ Mỹ với hai luật sư Mỹ tại Hà Nội – Bộ Tư Pháp, Trọng Tài Nhà Nước, Phòng Thương Mại VN, và ở Sài Gòn – Viện Kinh Tế, Sở Tư Pháp, Trung tâm Xúc tiến Thương mại và Đầu tư. Đó là thời Mỹ còn cấm vận VN, làm gì giữa Mỹ và Việt Nam đều cực kỳ khó. Nhưng vào thời đó mình muốn giúp VN thấy nhiều về thế giới bên ngoài, và Mỹ là nền kinh tế lớn nhất thế giới, nên mình muốn VN học nhiều về hệ thống kinh tế và luật của Mỹ, trước khi quan tâm đến các nước khác. Hơn nữa, các hoạt động giáo dục như thế cũng nhằm thúc đẩy quan hệ ngoại giao và dọn đường cho quan hệ ngoại giao giữa hai nước. Đọc tiếp Tích cực với nước mắm

Từ Desert Blues tới Blue Mỹ 3 – Blues Mỹ – B.B. King

Chào các bạn,

Chúng ta đã đi tìm nguồn gốc của nhạc Blues nổi tiếng của Mỹ, từ nhạc truyền thống của NigerMali ở Tây Phi. Và đây là Blues Mỹ. Rất rõ ràng là nhạc Blues Mỹ, của những người da đen ở Tây Phi bị bắt sang Tân Thé Giới làm nô lệ ở thế kỷ 18, 19 chỉ là nhạc truyền thống Châu Phi, phát triển thành một dòng nhạc chính ở Mỹ rồi lan ra khắp thế giới.

Dưới đây chúng ta có một clip của BB King (tên thật là Riley B. King, 1925 – 2015), còn được là King of Blues (Vua nhạc Blues). BB King là người da đen mặc áo màu mè, chơi đàn và hát bản The Thrill is Gone (Hết rung động rồi).

Trong clip còn có Eric Clapton và một số các nhạc sĩ trẻ. Eric Clapton là người tóc dài ngồi bên tay phải của BB King. Báo nhạc Rolling Stone sắp hạng BB King thứ 6 và Eric Clapton thứ 2 trong “100 nghệ sĩ guitar hay nhất của mọi thời đại“. Eric Clapton người Anh và chơi nhạc rock là chính, chỉ những năm sau này mới chơi Blues, nhưng không chơi Blues chuyên nghiệp. Đọc tiếp Từ Desert Blues tới Blue Mỹ 3 – Blues Mỹ – B.B. King

Giải quyết những vấn đề xã hội

Chào các bạn,

Hôm qua mình nói tất cả các bạn cần nhúng tay vào giải quyết các vấn đề xã hội. Nhưng sau khi posted và đọc lại bài, mình có cảm tưởng rất có thể nhiều bạn hiểu lầm ý mình. Nên hôm nay viết bài này để clarify.

Mình nói “giải quyết” tức là giải quyết, không phải là làm cho vấn đề tệ thêm.

Các bạn có nhớ không? Giải quyết là giải quyết, không làm cho vấn đề tệ thêm. Đọc tiếp Giải quyết những vấn đề xã hội

Từ Desert Blues tới Blues Mỹ 2 – Nhạc truyền thống Mali – Ali Fakar Touré

Chào các bạn,

Mali là một quốc gia bị đất bao quanh ở Tây Phi, trong vùng samạc Sahara, láng giềng của Niger mà chúng ta đã nói khi nói về Les Filles de Illighadad. Giống như Niger, người Mali thuộc tộc người Tuareg, theo hồi giáo, và Mali cũng là cựu thuộc đia của Pháp như Niger. Nhạc Mali còn gần với Blues của người da đen Mỹ hơn cả nhạc tende của Niger.


Mali

Ali Ibrahim “Ali Farka” Touré (31 October 1939 – 6 March 2006) là một ca nhạc sĩ Mali, người nghệ sĩ âm nhạc của Châu Phi nổi tiếng quốc tế nhất. Touré chơi nhạc truyền thống Mali, và nhạc của Touré được xem là gạch nối giữa nhạc truyền thống với Blues của Mỹ. Người ta nói nhạc Touré tạo thành DNA cho nhạc Blues. Còn Touré thì nói: “Blues chính là nhạc Mali truyền thống.” Đọc tiếp Từ Desert Blues tới Blues Mỹ 2 – Nhạc truyền thống Mali – Ali Fakar Touré

Tự tin?

Chào các bạn,

Chắc có lẽ mọi người đều đã học tự tin hay đọc về tự tin. Có lẽ là cả nước không có người nào là chưa hề học bài học tự tin nào. Nhưng nhìn chung thì kết quả thế nào?

Các bạn hiểu tự tin là gì?

Tự tin là tin vào chính mình, vào khả năng mình có thể làm được nhiều việc khó khăn, có thể vượt khó, có thể thành công? Như là có thể học võ có đai đen làm thầy, nếu muốn học? Có thể thành bác sĩ, nếu muốn làm bác sĩ? Có thể thành thầy giáo, nếu muốn là thầy giáo? Đọc tiếp Tự tin?

Từ Desert Blues tới Blues Mỹ 1 – Nhạc truyền thống Niger – Các Nàng Illighadad

Chào các bạn,

Đây là bài đầu tiên trong chuỗi 3 bài tìm gốc nhạc Blues Mỹ ở Châu Phi.

Nhạc Blues, một dòng nhạc lớn của thế giới ngày nay, bắt nguồn từ những người da đen bị bắt từ Châu Phi (phần lớn là từ Tây Phi) sang Châu Mỹ và Châu Âu làm nô lệ. Blues là nhạc đầu tiên của nô lệ da đen ở miền Nam nước Mỹ. Blue là buồn bã, đau khổ.

Nhưng chính nhạc Blues từ từ sinh ra nhạc Ragtime ở vùng Saint Louis, tiểu bang Missouri, và Jazz ở New Orleans, tiểu bang Louisiana, và dòng nhạc Gospel (thánh ca) da đen, B&R (Blues and Rhythm), Soul, và có thể vài thể loại khác.

Bluez và Jazz là hai dòng nhạc lớn ngày nay trên thế giới. Rất nhiều nhạc ngày nay có một chút Jazz trong đó dù không là nhạc Jazz. Ai có thể nghĩ rằng những người nô lệ nghèo hèn và đau khổ đã chinh phục cả thế giới bằng âm nhạc.

Những năm gần đây các nghệ sĩ và các nhà văn hóa da đen ở Mỹ tìm lại nguồn gốc nhạc Blues của người da đen. Trong việc “về nguồn” mọi người khám phá ra là nhạc truyền thống ở vùng Tây Phi giống y hệt nhạc Blues. Tức là nhạc Blues chỉ là nhạc truyền thống Tây Phi, ở các vùng Niger, Mali… có lẽ là nguyên dãy của giống dân Tuareg ở Tây Phi. Đây là vùng người da đen bị bắt nhiều nhất để đưa sang Châu Mỹ và Châu Âu làm nô lệ thời thế kỷ 18, 19.

Chính vì vậy mà nhạc của Niger, Mali và các nước Tây Phi ngày nay được gọi là Desert Blues.

Les Filles de Illighadad (Các Nàng Illighadad) tới từ một làng hẻo lánh ở trung Niger, một quốc gia bị đất bao quanh (landlocked country) ở Tây Phi, xa trong vùng sa mạc cằn cỗi tại rìa sa mạc Sahara. Làng này chỉ có thể đến bằng chạy xe hốc hác xuyên qua sa mạc mênh mông và có rất ít cơ sở hạ tầng, không điện và không nước ống đưa đến nhà. Nhưng vùng du mục này dù thiếu thốn giàu sang vật chất lại được đền bù bằng cá tính và truyền thống mạnh mẽ. Vùng hoang dã xung quanh giúp cho cả trăm gia đình sống bằng chăn nuôi (bò, dê, lừa…), sống chung với đàn thú của mình, như mọi gia đình đã sống hằng nhiều thế kỷ. Đọc tiếp Từ Desert Blues tới Blues Mỹ 1 – Nhạc truyền thống Niger – Các Nàng Illighadad

Năng lượng tích cực

Chào các bạn,

Khi chúng ta sống tích cực – khiêm tốn, thành thật và yêu người – ta tạo ra năng lượng tích cực cho chính mình và cho bầu không khí quanh mình. Chính năng lượng tích cực đó có cách làm việc của chính nó.

Trường hợp dễ hiểu nhất là aura (vùng sáng của bạn, đọc về aura ở đây), hay tướng bạn, hay phong thái của bạn, có một điều gì đó an lạc và từ ái. Mọi người nhìn bạn là thấy ấm áp hay bình an. Và khi một người thấy bạn như thế họ có cảm tưởng là thế giới này còn người dễ thương. Và họ trở nên tích cực hơn trong tư duy. Đó chính là năng lượng tích cực của bạn, hay aura của bạn, tự làm việc. Đọc tiếp Năng lượng tích cực

Trách nhiệm cá nhân

Chào các bạn,

Vấn đề lớn của hầu như mọi xã hội là người ta thường trông mong vào hệ thống. Những vấn đề xã hội chẳng mấy ai quan tâm – để nhà nước lo, trường học lo, nhà thờ nhà chùa lo, bộ này bộ kia lo, đảng lo… Chẳng ai tin vào mình lo.

Vấn đề xã hội là vấn đề của mỗi cá nhân phải lo và góp sức giải quyết. Nào, hãy nhìn mọi sự “như nó là.” Xã hội là gì? Là mọi cá nhân họp lại mà thành. Vậy các vấn đề xã hội là gì? Là vấn đề của mọi cá nhân trong xã hội. Và như thế có nghĩa là mỗi cá nhân đều có nhiệm vụ giải quyết mọi vấn đề xã hội. Đọc tiếp Trách nhiệm cá nhân

Ca vũ nhạc đoàn Kuban Cossack – dân vũ dân ca Cossack Nga

Cossacks là một tộc người thiểu số ở Nga và Kuban Cossacks là những người Cossacks sống ở vùng Kuban. Đây là một dân tộc có truyền thống dân chủ và đã từng thành lập Cộng Hòa Kuban chống lại Bolsheviks, nhưng Bolsheviks thắng ở Nga, xóa sổ Cộng Hòa Kuban, và đương nhiên là người dân ở Kuban bị đàn áp nhiều. Sau khi Liên Xô sụp đổ, người Cossacks ở Kuban trở lại thịnh vượng hơn.

Kuban Cossack Chorus (Ca Vũ Nhạc đoàn Kuban Cossasck) thành lập 1811 được xem là đoàn biểu diễn dân vũ dân ca thuộc hàng đầu của Nga. Trong clip đầu tiên dưới đây chúng ta sẽ thấy vũ đoàn vũ rất nhẹ nhàng như trôi trên sân khấu, thanh nhã và đẹp, năm 2006 kỷ niệm 195 tuổi của đoàn. Đọc tiếp Ca vũ nhạc đoàn Kuban Cossack – dân vũ dân ca Cossack Nga

Làm thầy

Chào các bạn,

Bài trước mình nói chúng ta nên có 30 ngàn thầy tư duy tích cực trong nước, và được như vậy chúng ta sẽ thành một quốc gia vô địch.

Các bạn, nếu nghiêm chỉnh về tư duy tích cực, thì bạn cần phải làm thầy, bởi vì chỉ khi mình làm thầy mình mới giỏi.

1. Khi làm thầy, chúng ta phải giải thích cách nào để học trò hiểu được, và điều đó có nghĩa là ta phải hiểu và nắm rất vững vấn đề. Khi nào nói điều gì mà học trò không hiểu được, thì ta phải tự hỏi mình: “Tại sao?” Câu trả lời rất quen thuộc trong truyền thống văn hóa Việt Nam và hầu như mọi tôn giáo trên thế giới là: “Điều này vi diệu và cao siêu lắm, em/ta không hiểu được.” Kiểu “không thể nghĩ bàn – bất khả tư nghị.” Kiểu trả lời đó phải được xóa khỏi tự điển của bạn, kể cả tự điển tôn giáo của bạn. Nó thuần túy ngu dốt và lừa bịp. Đọc tiếp Làm thầy

Tích cực không là chuyện đếm đầu người

Chào các bạn,

Mình thỉnh thoảng đã nói đến điều này, nhưng lâu lâu cần nhắc lại để các bạn nhớ. Nói về tích cực và tiêu cực trong xã hội, chúng ta thường bị lẫn vào thói quen đếm đầu người. Ngồi ở đâu, nói chuyện với bạn bè nào, nhìn xung quanh bất kì nơi nào, ta vẫn luôn thấy số người tiêu cực và người xìu xìu ển ển nửa nạc nửa mỡ là số đông, có thể lên đến 90% hay hơn là thường. Chính vì vậy mà mọi người thường tuyệt vọng về thế giới của loài người.

Nhưng chuyện tích cực không là chuyện đếm đầu người như thế. Vì ánh sáng mạnh hơn bóng tối. Bóng tối thực sự chẳng có sức mạnh, vì không có tia tối và cũng chẳng có cái gọi là bóng tối. Bóng tối chỉ là sự vắng bóng của tia sáng, ánh sáng. Cho nên, bóng tối chẳng có một sức mạnh gì so với tia sáng. Tất cả bóng tối trong vũ trụ không thể che dấu ánh sáng của một que diêm. Các bạn đừng bao giờ quên chân lý này. Tất cả bóng tối trong vũ trụ không thể che dấu ánh sáng của một que diêm (All the darkness of the universe cannot hide the light of a match). Đọc tiếp Tích cực không là chuyện đếm đầu người

Christ-centered life – Đời sống tập trung vào Chúa Giêsu

Chào các bạn,

Christ-centered life (Đời sống tập trung vào Chúa Giêsu) là giáo lý trung tâm trong truyền thống Thánh kinh. Thánh Phaolô (Paul) là người nói nhiều nhất về điều này trong từ “in Christ” (trong Chúa Kitô, trong Chúa Giêsu). Trong các lá thư Paul viết, các từ “in Christ,” “in the Lord,” và “in him” xuất hiện tổng cộng 164 lần.

“In Christ” là sống trong Chúa Giêsu, “Christ-centered life” là đời sống tập trung vào Chúa Giêsu. Các cụm từ này đồng nghĩa và có lẽ tự chúng cũng đã khá rõ ý nghĩa. “Tập trung vào Giêsu” là tâm trí tập trung vào Chúa Giêsu mà sống. “Trong Giêsu” là sống với Giêsu như mình sống trong không khí mà mình cần hít thở để sống. Các cụm từ này nói đến một sự tập trung tâm trí cực mạnh vào Giêsu. Nếu chúng ta làm được điều đó, chúng ta rất gần là thánh vì trái tim chúng ta sẽ thành tinh khiết. Đọc tiếp Christ-centered life – Đời sống tập trung vào Chúa Giêsu

Nhạc Django – nhạc cao bồi

Chào các bạn thích nhạc Django,

Khoảng giữa thập niên 1960s có series 3 phim cao bồi, do tài tử Mỹ Clint Eastwood đóng vai chính, và đạo diễn Ý Sergio Leon chỉ huy, cùng nhạc do nhạc trưởng Ý  Ennio Morricone soạn, mà người ta gọi tắt là Dollar Trilogy (Bộ Ba Đô La): A Fistful of Dollars, For a Few Dollars More,The Good, the Bad and the Ugly. Cả 3 phim đều rất nổi tiếng. Và làm cho loại nhạc dùng trong 3 phim trở thành nổi tiếng trên thế giới, mà ở Nam Việt Nam thời đó gọi là nhạc Django.

Các bản nhạc này có âm điệu rất nồng nàn và bi tráng – hòa âm với các consonant harmony – tức là các hòa âm êm tai, thường thấy trong nhạc cổ điển, hay đa số các bản nhạc Việt hay trên thế giới – không có hòa âm kiểu dissonant như nhạc Jazz. Nhịp nhạc có nhịp ngựa chạy trong đó (nếu đánh guitar thì rảy các ngón tay). Và nhạc cụ chính trong 3 bản này là giọng người – huýt sáo, a á à, whoa whoa whoa – là điều ít thấy trước đó; theo truyền thống thì ca sĩ hát là chính. Đọc tiếp Nhạc Django – nhạc cao bồi

Trái tim bầy đàn

Chào các bạn

Tĩnh lặng là yếu tố chính cho một đời sống dịu dàng và an lạc. Chỉ cần ra đường đứng một lúc thì chúng ta sẽ thấy có người cãi nhau, gây gổ, đánh nhau, lẩm bẩm chửi thề, hay mặt mũi nhăn nhó rất căng… thì tự nhiên ta hiểu được tĩnh lặng quan trọng cho đời sống này thế nào. Chỉ một điều duy nhất “Tôi không muốn cãi nhau, đánh nhau, nhăn nhó căng… như mấy người kia” cũng đủ cho ta động lực đi tìm tĩnh lặng.

Tuy nhiên, có lẽ tìm hiểu nguyên lý của tĩnh lặng sẽ dễ hơn nếu chúng ta nhìn sự thất bại của những người tìm tĩnh lặng mà không được. Nhìn các thiền sư, thiền sinh, các guru, các vị viết sách thiền, các tăng ni, các tu sĩ mọi giáo phái, tín đồ của mọi giáo phái, thiếu tĩnh lặng – tức là đầy tham sân si, ngã mạn, phán đoán – dù rằng rất nhiều người bỏ cả đời học đủ mọi loại kinh sách, mọi pháp môn, mọi thần học, thì đương nhiên ta sẽ có câu hỏi: “Tại sao mọi người này đi tìm tĩnh lặng mà không được?” Đọc tiếp Trái tim bầy đàn

Summertime

Chào các bạn,

Summertime là một bài nhạc ngắn trong nhạc kịch opera tiếng Anh Porgy and Bess do George Gershwin viết nhạc năm 1934, và bắt đầu trình diễn năm 1935. Lời nhạc kịch do Dubose Heyward, tác giả truyện Porgy and Bess nguyên thủy viết. Tuy nhiên bài summertime có ghi thêm đồng tác giả là Ira Gershwin.

Summertime trở thành nổi tiếng như một bản nhạc Jazz chuẩn. Đây là thành quả của Gershwin trộn lẫn Jazz và các yếu tố âm nhạc khác như Blues của người da đen ở vùng đông nam nước Mỹ thời đầu thế kỷ 20. Lời bài hát cũng được mọi người rất yêu thích, vì nó đầy hạnh phúc nơi thôn trang.

Dưới đây chúng ta có vài clips: Đọc tiếp Summertime