Bố thí

Chào các bạn,

Bố thí (giving) là một trong Lục độ ba-la-mật (tiếng Phạn Sanskrit: 6 paramitas), tức là 6 cách (phương tiện, methods, tools, virtues) trong Bồ tát đạo (Bodhisattva way) để độ chúng ta, đưa chúng ta từ bờ khổ vượt sông mê đến bờ giác ngộ.

Bố thí là độ đầu tiên, tức là căn bản nhất, trong Lục độ: Bố thí (Dana-paramita) , Trì giới (Sila-paramita), Nhẫn nhục (Ksanti-paramita), Tinh tấn (Virya-paramita), Thiền định (Dhyana-paramita), Trí tuệ (Prajna-paramita).

Bố thí là cho đi, cho người khác. Cho đi là bớt đi của tôi, bớt đi cái tôi.

Có ba cách bố thí:

– Tài thí: cho tài sản, tiền bạc, vật dụng.

– Pháp thí: cho kinh Phật, giảng dạy và quảng bá Phật pháp.

– Vô úy thí. Cho cái không sợ, làm cho người ta được bình an. Tức là, giúp người ta biết tĩnh lặng trước mọi tình huống, dạy cho người ta cách tự bảo vệ…

Kinh Kim Cang nói: “Bồ tát… nên không có chỗ trụ mà bố thí, gọi là chẳng trụ nơi sắc để bố thí, chẳng trụ thanh hương vị xúc pháp để bố thí… Bồ tát nên như thế mà bố thí, chẳng trụ nơi tướng.” (KKC, Đoạn 4)

Tức là, Bồ tát bố thí mà chẳng vì mục đích gì, lý do gì, công đức gì, giáo pháp gì. Bồ tát bố thí mà chẳng mong cầu bất kì điều gì.

Tại sao?

Vì “nếu Bồ tát còn tướng ngã, tướng nhân, tướng chúng sanh, tướng thọ giả, tức chẳng phải Bồ tát.” (KKC, Đoạn 3).

Tức là, Bồ tát không thấy tôi bố thí, không thấy người nhận bố thí, không thấy chúng sanh được bố thí, không thấy pháp nào nhận bố thí, không thấy luôn cả việc bố thí. Bồ tát bố thí tự nhiên như hít thở cho chính mình.

Đó là tinh thần bố thí.

Chúa Giêsu nói: “Khi bạn bố thí cho người thiếu thốn, đừng để tay trái của bạn biết tay phải đang làm gì, để việc bố thí của bạn có thể bí mật.” (Matthew 6:3).

Tinh thần bố thí thật sự là thế, không mong cầu gì cho mình, chỉ là bố thí vì mình yêu người và mình có thứ để cho người. Yêu thì cho nhau tự nhiên như thế. (Xem Ý nghĩa hành động của ta).

Ngày nay chúng ta có lẽ học theo Mỹ, cho gì đó là quảng cáo tên mình rộn ràng trên báo chí, truyền thanh truyền hình, mạng xã hội, tặng một phòng học thì đặt tên mình cho phòng học, tặng một miếng đất làm công viên thì đặt tên mình làm tên công viên. Đó là kiểu Mỹ, như là viện trợ Mỹ luôn có câu “Viện trợ (hay quà tặng) của chính phủ và nhân dân Mỹ”. (Các chính phủ khác cũng làm như thế, nhưng Mỹ là thường xuyên và rõ ràng nhất).

Các bạn, nếu bạn muốn dùng bố thí để quảng cáo cho tổ chức, công ty, kinh doanh của bạn, thì cũng tốt, và người nhận quà của bạn cũng được lợi. Nhưng các bạn cần hiểu, như thế là huề. Bạn bỏ tiền ra mua danh tiếng và đã được danh tiếng, thế là huề. Bạn chẳng tạo được gì tốt cho tinh thần của bạn.

Bố thí mà giúp được tâm hồn bạn thanh tịnh là bố thí mà không bố thí. Bố thì mà không thấy mình bố thí, không thấy người nhận bố thí, không thấy việc bố thí. Bố thí mà tay trái không biết việc bố thí của tay phải.

Đây là tâm thanh tịnh, hay tâm tĩnh lặng. Không vướng mắc vào đâu, không dính vào đâu, không trụ vào đâu, không chấp vào đâu. Đó là tâm Bồ tát, tâm Bồ đề.

Tiếng Mỹ có từ do-gooder, người làm việc tốt, có ý nghĩa xấu là làm việc tốt mà ngớ ngẩn, để cho điều mình giúp bị tồi tệ thêm, hoặc là làm với đầu óc thỏa mãn: “Tôi làm việc tốt, tôi là người tốt, tôi làm vui lòng Chúa.”

Thực sự, Chúa Phật dạy chúng ta cho đi để giảm của tôi và cái tôi xuống, không để tăng cái tôi lên như thế. Và các vị dạy ta bố thí để tốt cho tâm thanh tịnh của ta, chẳng vì để các vị hài lòng. Các vị luôn yêu ta dù ta làm đúng hay sai, còn gieo nhân nào gặt quả nấy là việc tự nhiên của ta, các vị chẳng can dự vào.

Các bạn, nên quên đi việc Chúa Phật hài lòng hay không. Hãy tập trung vào tâm mình có thanh tịnh hay không. Tu mà chấp vào Chúa Phật thì cũng hỏng. Thiên hạ chấp vào danh Chúa Phật để đánh nhau cả nghìn năm rồi. Không chấp, không trụ vào đâu cả. Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm. Chúa Phật có nói gì thì cũng chỉ để giúp bạn có tâm thanh tịnh – không tham, không sân, không si, không mong cầu, yêu tất cả mọi người. Yêu Chúa Phật là chỉ để yêu người, tất cả mọi người, vô điều kiện. Chấm hết.

Giúp người, cho người, bố thí, mà không bố thí, đó mới là bố thí.

Chúng ta bố thí rất thường ở đời – từ vài nghìn đồng cho một người hành khất, đến mua hộ vài tờ vé số, đến quyên góp từ thiện, đến thăm viếng người bệnh, đến xây chùa nhà thờ, ấn hành kinh sách, đến nghề nghiệp hằng ngày: bác sĩ, y tá, thầy cô, nhà khoa học… Làm gì thì làm, hãy nhớ bố thí mà không bố thí, đó mới là bố thí.

Cuối cùng, bố thí thật là không phải cho người, mà là giảm cái ta. Đó là ý nghĩa câu: “Người cho nên cám ơn.

Chúc các Bồ tát bố thí với tâm thanh tịnh.

Mến,

Hoành

Bài tương tự: Lục độ ba la mật – Bố thí

© copyright 2017
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s