Posted on Tháng Hai 24, 2013 by phamthingocnho
Tôi đi thực tập. Ở trường cấp ba có hẳn một chương trình hoạt động hướng nghiệp cho học sinh được triển khai qua các tháng, mỗi tháng mỗi lần, kéo dài từ lớp 10 cho đến 12. Tôi thấy lứa trẻ bây giờ có được sự quan tâm chu đáo hơn lứa chúng tôi ngày ấy. Đó là một điều mừng.
Chủ đề mà tôi phải thực hiện trong tháng này (chủ đề đầu tiên tôi cần làm ở đợt thực tập của mình) là “Nghề nghiệp với nhu cầu của thị trường”. Tôi đã giãy nảy lên cho đến khi tôi xem sang các chủ đề ở các tháng, các khối khác…có quan tâm đến “Em thích nghề gì?”, “Năng lực bản thân và truyền thống gia đình”…
(more…)
Filed under: Trà Đàm | Thẻ: trà đàm | 3 phản hồi »
Posted on Tháng Một 6, 2013 by phamthingocnho
Nụ cười của niềm vui bao giờ cũng rất thật. Nhưng nụ cười thật đâu nhất thiết cứ phải là nụ cười của niềm vui! Thói thường, người ta quen nghĩ đến nụ cười của niềm vui. Nụ cười như là biểu tượng của niềm vui vậy. Rồi từ đó dễ có cách nhìn phiến diện, không đầy đủ về định nghĩa “nụ cười”, cũng như tính chân thực hay giả dối của nó.
Khi tôi chẳng buồn cố ý che dấu đi nụ cười chiếu lệ, cười lịch sự như một cách trả lời rằng, “Vâng, tôi đang nghe”… Thậm chí khi anh chỉ thẳng tôi: “Nụ cười của anh vô hồn, cười buồn lắm. Anh chỉ cười chiếu lệ!”. Tôi chẳng ngần ngại phủ nhận mà khẳng định luôn: “Vâng, anh nói đúng!”. Thì khi ấy, cái nụ cười của tôi hoàn toàn là một nụ cười thật và mang những cảm xúc rất thật của tôi.
(more…)
Filed under: Văn | Thẻ: Văn | 19 phản hồi »
Posted on Tháng Tám 13, 2012 by phamthingocnho
Mình cảm thấy thật xấu xa và ích kỷ. Tại sao mình quên cười? Tại sao nụ cười của mình lại khó khăn đến thế, trong khi sự cau có lại có thể rất dễ dàng? Mình không muốn như thế này! Mình muốn thoát ra khỏi! Từ bao giờ mình tự tạo cho mình một cái vỏ bọc lạnh lùng? Từ bao giờ trái tim như đông cứng, cảm thấy không thể thở nổi?
Mình rõ ràng là may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều người! Mình rõ ràng là có rất nhiều niềm vui trong cuộc sống! Biết đâu đấy có ai đó cần nụ cười của mình nhiều nhiều lắm! Biết đâu đấy có ai đang cần mình như một điểm tựa! Biết đâu đấy có ai đang rất rất cần mình để tâm sự! Vậy mà, nhìn vẻ mặt lạnh lùng kia xem! Mình như thế sẽ tự tách ra khỏi mọi người mất thôi. Mình như thế có còn là mình vui vẻ nữa đâu. Sự vui vẻ làm mình đáng yêu hơn gấp bội lần. Mình biết điều ấy mà. Chỉ có sự vui vẻ, chỉ có sự thân thiện…
(more…)
Filed under: Văn | Thẻ: Văn | 4 phản hồi »
Posted on Tháng Tám 12, 2012 by phamthingocnho
Mình vẫn nghe nói ở nước ngoài người ta rất đúng giờ. Còn ở Việt Nam, dù đã hội nhập từ rất lâu rồi mà cái không khí lề mề dường như vẫn còn đặc quánh quanh đây!?
Mình ghét thói lề mề! Nó là sự không trân trọng thời gian của người khác, là sự tham lam, cắt xén thời gian của người khác cho riêng mình. Mỗi phút anh lề mề là mỗi phút bắt người khác phải lãng phí thời gian của họ để anh có thêm thời gian của riêng anh. Càng ngày, khi tôi càng thấy ý nghĩa cuộc sống của mình, tôi càng thêm trân trọng và quý thời gian của mình, và càng như thế tôi lại càng thêm bực mình khi người ta lợi dụng lòng tin của tôi để hẹn trước từ nửa tiếng đến một tiếng đồng hồ, rồi nửa tiếng đến một tiếng đồng hồ sau mới đến. Đó là cách làm của một số người lãnh đạo trong một số tập thể…cứ lề mề ra mãi!
(more…)
Filed under: Trà Đàm | Thẻ: trà đàm | Leave a Comment »
Posted on Tháng Tám 10, 2012 by phamthingocnho
Sớm thức dậy, nhìn mình trong gương và nhoẻn miệng nở một nụ cười. Vẽ những mặt cười lên tay. Dán hình mặt cười ở khắp mọi nơi. Ô hay, ngày trước khi ta quyết tâm luôn nở một nụ cười. Ngày trước ta luôn nhớ và có thể cười mọi khi nào ta muốn, dù là trong lòng có đang chẳng vui, có khi thấy hay, có khi thật khổ sở sau đó. Song rõ ràng là ngày ấy chẳng là gì. Vì nụ cười dù gượng gạo hay giả dối, hay thành thật, thì chúng vẫn cứ là những nụ cười, vẫn có những giá trị biểu cảm nhất định, vẫn có thể là một sự cố gắng, và biết đâu, cũng có thể khiến một ai khác thấy gần gũi, thân thiện và phấn chấn hơn.
Thế nhưng giờ đây, ta cũng biết thế nào là: “Không ai cần nụ cười hơn chính cái người không có nó để cho đi”! Phải, ngày ấy mình cứ thắc mắc chẳng hiểu tại sao lại có người không có nụ cười để cho đi, hoặc giả người đó ghét một ai đó đến mức không muốn cười với người đó. Giờ thì mình biết… một trạng thái đờ đẫn, cảm giác như không thể phục hồi, không muốn phản kháng, không phải buông xuôi, chấp nhận mà cảm giác như trái tim đã bị tê liệt rồi.
(more…)
Filed under: Văn | Thẻ: Văn | 4 phản hồi »
Posted on Tháng Bảy 9, 2012 by phamthingocnho
There ‘s something you have known very early since you were a child. And there ’s something deep inside your heart when it was a part of your life, your memories. The Ao dai has come to my heart by that way!
I saw people wear Ao dai, but never thought about it ‘till the day when I was in my lovely white uniform for the first time. It was and still is our national custom. Amazing! A beautiful white light color shone on me. I felt a wind of change, something new just blew through my heart. I looked at myself in the mirror. I was thrilled and I was excited awaiting the beginning of the new school year.
(more…)
Filed under: Trang tiếng Anh | Thẻ: trang tiếng Anh | Leave a Comment »
Posted on Tháng Sáu 26, 2012 by phamthingocnho
Chiều sẽ đổ những cơn mưa xóa tan đi bụi mờ, sẽ phủ yêu thương lên những gì đang bỏng rát. Trong sự khoan dung có khi nào trở thành mù quáng? Đã yêu thương, đã nói với trái tim yêu thương thật nhiều lần rằng hãy cho đi sự tha thứ, và nuôi dưỡng trong mình những niềm tin hy vọng, như tia nắng ấm của lòng sẽ không bao giờ thôi trở lại và sẽ không bao giờ để cho tắt đi!
Chẳng bao giờ là sai cả khi ta cố gắng trải lòng mình ra để yêu thương. Ta có một niềm tin ngây thơ như niềm tin ngây thơ ngày nào của một cô bé con còn tin vào những điều kỳ diệu. Điều ấy có thể là ngớ ngần giữa đời thường. Song cũng có thể là nguồn sức mạnh vô cùng nâng bước ta qua những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời.
(more…)
Filed under: Trà Đàm | Thẻ: trà đàm | Leave a Comment »
Posted on Tháng Tư 24, 2012 by phamthingocnho
Tớ hỏi cậu một câu ngốc nghếch như thế này nhé! Hạt nắng biết yêu không!? Trả lời làm chi cậu? Cứ yêu hạt nắng, và thế là trên cuộc đời này có một hạt nắng đẹp! Bởi vì hạt nắng đẹp, nên ngày của cậu cũng trở nên lung linh!
Cậu chẳng cố ý khi bước vào đời sống tớ. Cứ hồn nhiên, vui vẻ, cứ sống lạc quan theo cái cách của cậu, cười xòa trước những khờ dại, những lần mắc lỗi của mình rồi tự hứa phấn đấu. Cậu thậm chí chẳng cần cho tớ một lời khuyên! Tớ thấy yêu vì cái cách cậu nhìn đời, và thế là tớ sống lạc quan!
Song cuộc sống chẳng phải lúc nào cũng đẹp phải không cậu? Một ngày tớ thấy cậu khóc… Tớ thầm cảm ơn vì có những lúc mình đã không thật mạnh mẽ, những nỗi đau mà tớ từng chịu đựng. Nhờ chúng tớ biết, khi yếu đuối người ta cần những gì. Tớ trở nên biết an ủi…
(more…)
Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn, Văn Hóa | Thẻ: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn, Văn Hóa | 4 phản hồi »
Posted on Tháng Tư 16, 2012 by phamthingocnho
Tôi về qua phố, ngắm con nắng đang nhạt dần vẫn ấm. Đang giữa tháng tư, và tôi chợt cười một điều rằng, nắng của tôi sẽ không bao giờ thôi mang trong mình hơi ấm! Bởi một khi nắng được sinh ra, thì hẳn nhiên nó phải cứ sáng, và ấm! Đó là cách mà nó hiện hữu!
Nắng! Hình như chúng ta sống giữa những ngày nắng nhiều hơn là những ngày mưa, phải không nhỉ? Ở cái miền nhiệt đới này… Thế nên nắng càng dễ trở thành một cái gì thoảng qua. Có phải với một số người, người ta thích lắng lòng, chậm lại để cảm nhận một cơn mưa, hơn là tìm hiểu một tia nắng? Có thể cảm nhận thật sâu sắc một cơn mưa, chẳng biết rằng nắng cũng là một thực thể của lòng. Và người yêu nắng cũng biết buồn vậy, thậm chí rất đau lòng!
(more…)
Filed under: Văn | Thẻ: Văn | 1 Comment »
Posted on Tháng Tư 2, 2012 by phamthingocnho

Chiều nay sao chậm rãi? Ta bước dạo vào một lòng chiều đang rất rộng mà cứ buông chùng xuống trong một nỗi buồn mênh mang. Mưa lất phất trên những mái nhà. Chiều càng buồn thêm. Ơ hay, thời tiết sao cũng hiểu lòng người thế nhỉ? Cảnh trí mở lối cho những ngả lòng tưởng nhớ về một cố nhạc sĩ mà ca từ đậm chất thơ và triết ấy_cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn_càng thêm rộng thênh thang.
Tôi không nghe nhiều nhạc Trịnh, nhưng có lời ca này tôi vẫn thường hay hát: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng… để gió cuốn đi…”.
Tôi là một người của thế giới tuổi teen. Ngày 1 tháng 4 của tôi chỉ nên là một ngày nghịch ngợm, lém lỉnh kiểu “Cá tháng tư” thôi. Song hôm nay, nghe cả nhạc Trịnh từ các quán cà phê đây đó, nghe cả những niềm đau người ta gây cho nhau trong cuộc đời mà tôi mong nó chỉ rất đẹp!
(more…)
Filed under: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn, Văn Hóa | Thẻ: Nhạc Xanh, Video & PPS, Văn, Văn Hóa | 5 phản hồi »
Posted on Tháng Ba 18, 2012 by phamthingocnho
Trưa, và nắng. Những thân bàng bao năm tháng qua vẫn đứng lặng lặng nhìn mỗi chuyến xe qua. Trưa nắng, có ai trong lúc tan tầm vội vã về nhà kịp ngước nhìn vào một bóng mát? Hoa rơi, thành từng vạt nhỏ, những ngôi sao trăng trắng li ti thả bộ vào lòng người một cái gì đó thật nhẹ nhàng, êm ái. Đời hoa chỉ có thế. Giản dị và bình yên. Một sắc hoa không sặc sỡ. Một màu hoa rất nhẹ, dung dị và ngây thơ. Những ngôi sao bé li ti ấy kết thành chùm lặng lẽ. Có đưa hương không? Chỉ thấy trong gió vời vợi một sự yên bình khôn tả, lặng lẽ, yên ắng mà thân gần. Tâm hồn người những chỉ muốn lắng lại.
(more…)
Filed under: Văn | Thẻ: Văn | 4 phản hồi »
Posted on Tháng Ba 7, 2012 by phamthingocnho

Hoa tràn ngập trên những con phố. Nam giới có ganh tị không khi nữ giới không chỉ có riêng một ngày cho họ?
8 tháng 3, em…áo dài bước ra phố. Em biết con phố xinh thêm mỗi nhịp bước chân qua! Tám tháng ba, em là bông hồng nhỏ khoe hương giữa cuộc đời.
8-3-1908, khẩu hiệu “bread and roses” ngập các ngả đường thành phố New York… Em, con gái, yêu gia đình bằng một tình yêu dịu dàng và nhẫn nại. Chẳng cần biết ai có quan tâm, em vẫn sẽ cắm một đóa hồng vào chiếc lọ thủy tinh, đặt nó lên bàn, và chuẩn bị một bữa ăn.
(more…)
Filed under: Trà Đàm | Thẻ: Văn | Leave a Comment »
Posted on Tháng Hai 27, 2012 by phamthingocnho

Chiều buông vào lòng của biển cả vần vũ những yêu thương. Ánh sáng vẫn le lói như một tia nhìn nào thật ấm áp còn muốn trao đi. Em gái yêu thương một mình tự hỏi: tình yêu là gì?
Người thi sĩ nào đã tạo nên câu chuyện tình của thuyền và biển? Em nghĩ tình yêu như là mặt biển rộng, sáng long lanh trong mỗi sớm bình minh! Biển êm êm. Biển đêm đêm vẫn dịu dàng. Em ước mình là ngôi sao giữa biển!
(more…)
Filed under: Văn | Thẻ: Văn | 4 phản hồi »
Posted on Tháng Hai 13, 2012 by phamthingocnho
Xin lỗi, tớ không thể bên cậu thật nhiều. Tớ chẳng đủ kiễn nhẫn, chẳng đủ yêu thương, chẳng đủ thông minh để lôi cậu ra khỏi mớ bòng bong! Tớ, yếu đuối quá phải không cậu? Có những điều cậu có lẽ sẽ không bao giờ biết, khi tớ tìm thấy vẻ đẹp trong đôi mắt cậu. Đôi mắt trong sáng mà trong ấy tớ thấy còn nhiều nét trẻ con lắm! Ôi, giá như, giá như cậu có một trái tim chưa từng bị tổn thương nhiều đến thế! Tớ cá, cậu sẽ xinh đẹp, duyên dáng, và đáng yêu gấp bội lần!
Ngày hôm nay, khi tớ cũng trải qua những cảm giác bị tổn thương, tớ càng thêm hiểu và thấy thương cậu nhiều hơn. Ừ đấy, cậu thích tỏ ra thật mạnh mẽ. Cậu thích làm theo ý mình. Cậu chẳng cần quan tâm người khác nghĩ gì. Cậu chỉ đơn giản thấy thế là chẳng có gì sai và cậu thích thế. Thế là cậu làm. Những tổn thương cậu đã từng chịu đựng và thấy rằng chẳng có gì đáng sợ hơn nữa để lo lắng. Cậu đơn giản cứ là chính cậu. Song cậu cũng thích tạo ra sự khác biệt. Cậu dám chưng diện một sắc màu thật nổi bật. Cậu cầu kì trong lựa chọn trang phục. Cậu làm cho mái tóc xoăn đi vì cậu thích (có lẽ), và vì chung quanh đều tóc thẳng chăng? Tớ tưởng tượng một ngày cậu để nó thẳng trở lại, chắc sẽ trẻ trung và đáng yêu nhiều lắm. Một cái gì thật tươi mới trong tâm hồn cậu…
(more…)
Filed under: Văn | Thẻ: Văn | 1 Comment »
Posted on Tháng Một 13, 2012 by phamthingocnho
Lại một giấc mơ gởi gắm, giấc mơ khiến mình phải suy nghĩ khi tỉnh giấc.
Đó là một bức tường rất dài mà mình chẳng buồn để ý xem nó có bắt đầu và kết thúc ở đâu không. Bức tường không đều nhau về chiều cao. Có nên gọi đó là lởm chởm không? Chỉ nhớ rằng có rất nhiều người muốn vượt qua được bức tường. Họ chọn lấy những đoạn tường thích hợp nhất để vượt qua. Họ quan sát hoặc cổ vũ những người còn lại. Tôi cũng nằm trong số ấy.
(more…)
Filed under: Văn | Thẻ: Văn | 5 phản hồi »